Ôn Nghiên Ninh
Chương 3
09.
「Nhị đệ, không được vô lễ.」
Một bàn tay vững chãi giữ chặt lấy cổ tay Bùi Tẫn.
Đó là giọng nói của Bùi Dã, thanh khiết như ngọc, không rõ vui buồn.
Ta bị sự mạo phạm đột ngột của Bùi Tẫn làm cho giật mình.
Ta vội vàng quay mặt đi, chỉnh lại lớp mạng che trên mặt mình.
Lẽ nào Ôn Nghiên Ninh vì bị hắn chê bai xấu xí mà đang đau lòng thầm lau nước mắt?
Bùi Tẫn nhìn thấy cảnh đó, lòng bỗng thấy xót xa lạ thường.
「Ôn Nghiên Ninh... Ngươi nhất quyết phải gả cho ta mới được sao?」
Yết hầu Bùi Tẫn khẽ chuyển động, trong giọng nói lại mang theo sự hoảng loạn mà chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn gãi đầu, câu 「cũng không phải là không được」 còn chưa kịp thốt ra.
Ta đã ngẩng đầu lên, không kiêu ngạo cũng không tự ti mà cắt ngang lời hắn:
「Hôn sự của thần nữ, hoàn toàn do Thánh thượng làm chủ.」
Đây là lần thứ hai nàng nói câu này.
Bùi Tẫn sững người.
Ngay sau đó là cơn giận dữ vì một lần nữa bị trái ý.
「Tùy ngươi, dù sao ta cũng tuyệt đối không cưới kẻ xấu xí như ngươi!」
Bùi Dã đứng cách đó vài bước, nghe thấy Ôn Nghiên Ninh lặp lại câu nói vừa rồi.
Hóa ra, nàng cũng không phải nhất định phải gả cho Bùi Tẫn.
Bùi Dã rũ mi mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cong khó lòng nhận thấy.
Hôn sự của ta và Bùi Tẫn cứ thế lại bị gác sang một bên.
Chớp mắt đã đến Tết Thượng Tỵ.
Phu nhân Vĩnh Xương Hầu mở tiệc tại Khúc Giang, mời các vị quý nữ công tử đi thuyền rồng ngoạn xuân.
Ta và Bùi Tẫn đều nằm trong danh sách khách mời.
Phu nhân Vĩnh Xương Hầu chắc hẳn đã nhận được chỉ thị, nên sắp xếp ta và Bùi Tẫn ở riêng trên một chiếc thuyền rồng.
Có điều các thuyền khác đều đã rời bến, mà Bùi Tẫn vẫn mãi chưa đến.
Bảo Châu thấy vậy, lại muốn thay ta mắng Bùi Tẫn một trận tơi bời.
Lúc này, Bùi Tẫn trong bộ cẩm bào màu đỏ thẫm cuối cùng cũng chậm rãi bước tới.
10.
Khi thấy Bùi Dã vốn không có trong danh sách mời, vẫn còn mặc bộ triều phục màu đen đi phía sau Bùi Tẫn.
Ta liền hiểu rằng, Bùi Tẫn vẫn chưa từ bỏ ý định gán ghép ta với Huynh trưởng của hắn.
Ta vốn dĩ vì muốn gặp Bùi Dã nhiều hơn mà cam lòng làm đệ tức