Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 45: Người khác đều vô duyên

Không tới Phù Cầm Phong, cũng chẳng ghé Vãn Nguyệt Phong, Từ trưởng lão trực tiếp dẫn Vân Niệm đi thẳng tới Chấp Pháp Đường trên T.ử Vân Phong.

Trong Chấp Pháp Đường, Tống Ly đang cúi đầu xem xét từng quyển hồ sơ về những vụ việc lớn nhỏ xảy ra trong T.ử Tiêu tông mấy ngày gần đây. Cảm nhận được có người tới, n vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt phượng ngập ý cười của Từ trưởng lão.

Tống Ly không khỏi bật cười, đặt quyển hồ sơ trong tay xuống rồi chậm rãi nói:

“Nghe nói ngươi ra ngoài mang về một đệ t.ử tam linh căn, chọc cho chưởng môn tức đến không nhẹ, đến giờ vẫn chưa nguôi giận.”

Vừa dứt lời, Từ trưởng lão liền hơi nghiêng người sang bên, để lộ Vân Niệm phía sau đang ăn bánh bao đến đầy miệng dầu mỡ.

Nhận ra ánh mắt mọi người, Vân Niệm ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt.

Khóe môi Từ trưởng lão cong lên, tiêu sái nói:

“Đồ nhi, vị này chính là Tống Ly đường chủ. Sau này con nên gọi một tiếng sư bá.”

Nghe vậy, Vân Niệm lập tức cất đồ ăn trong tay đi, cung kính hành đạo lễ:

“Vân Niệm bái kiến Tống sư bá.”

Nghe thế, trên mặt Tống Ly thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại, dịu dàng cười nói:

“Vân sư điệt không cần đa lễ. Gặp mặt đột ngột quá nên ta chưa chuẩn bị quà gì, mấy hôm nữa sẽ bù cho con.”

Vân Niệm không khỏi kinh ngạc. Còn có quà nhận nữa sao? Tống Ly lại nhìn sang Từ trưởng lão:

“Vô sự bất đăng tam bảo điện. Chắc ngươi không rảnh rỗi tới mức dẫn đồ đệ tới đây chơi đâu nhỉ?”

Từ trưởng lão bật cười, rồi nói:

“Cũng không có việc gì lớn, chỉ muốn nhờ sư huynh điều tra giúp một vụ án nhỏ thôi.”

Sau khi Từ trưởng lão kể lại mọi chuyện xảy ra trên Phù Cầm Phong cho Tống Ly nghe, ông liền định dẫn Vân Niệm tới Tông Vụ Điện đổi thân phận ngọc bài.

Nhưng vừa bước ra khỏi Chấp Pháp Đường, từ xa đã thấy bốn bóng người vội vã chạy tới.

Người dẫn đầu Vân Niệm vô cùng quen thuộc.

Chính là Mộ Hạc chưởng môn nghe tin chạy tới. Phía sau ông là ba nam tu trẻ tuổi, đều mặc trang phục đệ t.ử tinh anh.

Hai người trong số đó mang vẻ mặt mờ mịt chẳng hiểu chuyện gì. Còn nam tu ôm kiếm kia lại có khí thế mạnh mẽ nhất.

Mà lúc này, hắn đang dùng ánh mắt cực kỳ bất thiện nhìn chằm chằm Vân Niệm.

Khi Mộ Hạc chưởng môn đi tới gần, ông lạnh lùng liếc Vân Niệm một cái rồi quay sang Từ trưởng lão nói:

“Bản tọa đã quyết định mở Lưu Ly Bí Cảnh, vậy thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”

Nói rồi, ánh mắt Mộ Hạc chưởng môn lại chuyển sang Vân Niệm, lạnh nhạt nói:

“Cho nàng vào Lưu Ly Bí Cảnh đi, đến lúc đó ngươi sẽ biết quyết định của mình là đúng hay sai.”

Nghe vậy, Từ trưởng lão cười lắc đầu, xua tay: “Đi cái nơi vớ vẩn đó làm gì, bên này chúng ta còn bận lắm!”

Mộ Hạc chưởng môn trợn mắt, cố nén giận: “Vậy thì đợi các ngươi bận xong!”

Vân Niệm lau vết dầu nơi khóe miệng. Từ đầu đến cuối nàng đều cảm nhận được nam tu ôm kiếm kia vẫn luôn nhìn mình, trong mắt còn đầy địch ý, khiến nàng không khỏi nhíu mày.

“Bận xong cũng không đi.” Từ trưởng lão dứt khoát từ chối.

Mộ Hạc chưởng môn sầm mặt, chỉ vào ba người phía sau mình:

“Ba đệ t.ử này đều do ta và Tống Ly đích thân chọn lựa kỹ càng, là những người thích hợp nhất để kế thừa y bát của ngươi. Chẳng lẽ ngươi không thể nhìn họ trước rồi mới quyết định sao?”

“Nhìn rồi.” Khóe môi Từ trưởng lão cong lên. “Họ không thể làm đệ t.ử của ta. Người duy nhất thích hợp chỉ có Vân Niệm.”

Lời này vừa dứt, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn lên người Vân Niệm.

Ánh mắt Tịch Mặc chuyển xuống thanh trường đao sau lưng nàng, sắc mặt lập tức thay đổi:

“Đao tu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe vậy, tim Mộ Hạc chưởng môn cũng khẽ nhảy dựng. Lúc này ông mới phát hiện linh khí của nàng không phải kiếm mà là đao, lập tức rơi vào trầm mặc.

Không khí bỗng yên tĩnh hẳn xuống. Qua một lúc lâu, Mộ Hạc chưởng môn mới khẽ thở dài, chậm rãi nói:

“Chuyện thu đồ đệ dù sao cũng cần thận trọng. Y bát của ngươi đáng lẽ nên do một kiếm tu kế thừa. Ngươi nên suy nghĩ kỹ thêm rồi hẵng quyết định.”

Từ trưởng lão bật cười:

“Chuyện trên đời này đâu chịu nổi suy nghĩ quá nhiều. Nếu trước khi xuất mỗi một kiếm đều phải cân nhắc đắn đo, thì làm gì còn có ngươi và ta của hiện tại?”

Nghe vậy, Mộ Hạc chưởng môn im lặng.

Nói xong, Từ trưởng lão liền định dẫn Vân Niệm rời đi. Nhưng khi hai người vừa bước được hai bước, Tịch Mặc bỗng tiến lên một bước, cao giọng nói:

“Đường đường là Thiên Địa Nhất Kiếm, chẳng lẽ đến một cơ hội cũng không chịu để lại cho hậu bối sao?”

Nghe vậy, bước chân Từ trưởng lão khựng lại trong thoáng chốc. Ông quay đầu nhìn Tịch Mặc rồi chậm rãi cười nói:

“Nhân quả duyên phận đều có quy luật vận hành riêng của nó. Đời này bản tọa chỉ thu một đồ đệ, những người khác đều vô duyên.”

Dứt lời, ông liền dẫn Vân Niệm đi thẳng về phía Tông Vụ Điện trên T.ử Vân Phong.

Mộ Hạc chưởng môn cũng quay người trở lại Chấp Pháp Đường, chỉ để lại ba người đứng nhìn nhau tại chỗ.

Trong Chấp Pháp Đường, Tống Ly ngẩng đầu nhàn nhạt nhìn ba người vẫn còn ngẩn ngơ bên ngoài, khẽ cười lắc đầu rồi tiếp tục cúi xuống viết gì đó trên giấy.

“Nhân quả duyên phận… nếu ngươi thật sự chọn đúng người, vậy thì thật đáng mừng.”

Trên tờ giấy trắng, Tống Ly chỉ dùng vài nét b.út đơn giản viết ra hai chữ “Vân Niệm”.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Đây là lần thứ hai đệ t.ử Tông Vụ Điện nhìn thấy Vân Niệm.

Lần đầu tiên là khi nàng trở thành người đầu tiên trong lịch sử T.ử Tiêu tông bị giáng từ nội môn đệ t.ử xuống ngoại môn đệ t.ử.

Vì chuyện đó mới xảy ra chưa lâu, nên mọi người vẫn còn khá ấn tượng với nàng.

Mà lần này, nàng lại trực tiếp trở thành quan môn đệ t.ử của Từ trưởng lão. Là thân truyền đệ t.ử của trưởng lão, thân phận nàng cũng lập tức trở thành tinh anh đệ t.ử.

Từ nội môn xuống ngoại môn, rồi lại nhảy thẳng lên tinh anh đệ t.ử…

Hơn nữa còn chỉ là một tam linh căn nhỏ bé.

Những chuyện xảy ra hôm nay khiến các đệ t.ử ở Tông Vụ Điện gần như không dám tin vào mắt mình.

Trong lúc hai thầy trò còn đang xử lý đủ loại thủ tục trong Tông Vụ Điện, một đội đệ t.ử Chấp Pháp Đường đã trực tiếp tiến về Phù Cầm Phong.

Chỉ trong vòng một hai canh giờ, vụ án của Lý Như đã làm chấn động toàn bộ T.ử Tiêu tông.

Những người có liên quan đều bị tạm giam điều tra. Chỉ có duy nhất một điểm khiến vụ việc bế tắc t.h.i t.h.ể của Lý Như mất tích không rõ tung tích, hoàn toàn không có manh mối để tra tiếp.

Vân Nguyệt Nga vốn đang ở Chung Linh Phong thì nghe được tin Vân Niệm quay về, hơn nữa còn trở thành thân truyền đệ t.ử của Từ trưởng lão.

Ngay sau đó nàng lại nghe tin Chấp Pháp Đường tiếp nhận điều tra vụ án Lý Như bị g.i.ế.c.

Trong lòng rối bời muôn mối, nàng liền định tới Vãn Nguyệt Phong tìm Vân Niệm để hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Nhưng đúng lúc ấy, một tấm truyền âm phù từ Vân gia bay tới trước mặt nàng. Sau khi nghe xong nội dung bên trong, nàng lập tức quay về Vân gia.

Thời gian dần trôi qua.

Trăng đã lên cao.

Trên Vãn Nguyệt Phong, Vân Niệm vừa chọn được một chỗ ở vừa ý, đang vui vẻ bước đi khắp nơi bày biện đồ đạc.

Đúng lúc ấy, truyền lệnh từ Chấp Pháp Đường bay tới trước mặt nàng. Khi đó Từ trưởng lão đang ngồi bên cạnh uống rượu. Nghe thấy truyền lệnh, ông khẽ nhướng mày rồi tiêu sái đứng dậy:

“Đi thôi. Không cần sợ đám người đó, vi sư sẽ tới chống lưng cho con.”

Vân Niệm vừa bày xong chiếc bồ đoàn thượng hạng mà nàng lôi được từ kho riêng của Từ trưởng lão. Nghe vậy, trên mặt nàng lại chẳng hề có chút lo lắng nào, chỉ phủi phủi lớp bụi vốn không tồn tại trên tay rồi nói:

“Đêm nay… chân tướng sẽ hoàn toàn sáng tỏ.”

Thu dọn xong xuôi, hai thầy trò liền cùng nhau đi tới Chấp Pháp Đường trên T.ử Vân Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên - Chương 45 | Đọc truyện chữ