Nghe vậy, Đỗ Tình chỉ khẽ cười:

“Chỉ là mấy thứ dùng để lừa người thôi, trong vườn của Vân Du Minh có đầy.”

“Ngươi là người của Vân Du Minh?” Vân Niệm nhàn nhạt hỏi.

Thật ra trước đó nàng cũng nên đoán ra rồi mới phải.

Chỉ có điều, Vân Du Minh vốn là một tổ chức khó phân định rõ ràng. Trong thiên hạ này, phàm là tán tu không có tông môn nương tựa đều có thể tự xưng mình là người của Vân Du Minh.

Điều thú vị hơn nữa là, mỗi lần Vân Du Minh có suất tham gia các loại lịch luyện cùng đệ t.ử tông môn, bọn họ sẽ mở bảng anh hùng rộng rãi. Bất kể người từ đâu tới, chỉ cần thắng được, liền có thể giành lấy một danh ngạch.

Trước đây nàng vốn tưởng Đỗ Tình là nhờ bảng anh hùng mới được tham gia lần săn yêu thú kia. Nhưng bây giờ nghe hắn nhắc tới đại bản doanh của Vân Du Minh, nàng lại có chút tò mò.

“Đúng vậy…” Đỗ Tình gật đầu, rồi chỉ về phía tên l.ừ.a đ.ả.o đang bán hoa phía trước:

“Người kia chính là sư tôn của ta — Vương Vô Cực. Đừng thấy ông ấy ngày ngày đi l.ừ.a đ.ả.o mà hiểu lầm, thật ra ông ấy là trưởng lão của Vân Du Minh đấy.”

Vân Niệm nhàn nhạt gật đầu. Ánh mắt Đỗ Tình khẽ động:

“Những trưởng lão của các danh môn chính phái cũng đều như vậy sao?”

Nghe vậy, Vân Niệm khẽ lắc đầu, rồi nói:

“Ít nhất nhìn bề ngoài vẫn sạch sẽ đàng hoàng.”

Nghe lời nàng nói, Đỗ Tình không khỏi nhìn về phía sư tôn nhà mình. Bộ đạo bào vàng rách rưới kia cũng chẳng biết bao lâu chưa giặt nữa, lừa mấy người thường thì còn được.

Đỗ Tình bật cười, rồi nói tiếp:

“Ta còn chưa từng thấy đại tông môn trông thế nào đâu.”

“À đúng rồi, trước kia ngươi từng nói nếu ta gặp khó khăn có thể tới Chung Linh Phong của T.ử Tiêu Tông tìm ngươi.”

“Vậy ngươi có thể dẫn ta đi dạo một vòng trong T.ử Tiêu Tông không?”

“Không được nữa rồi…” Vân Niệm nhàn nhạt đáp, “Ta đã bị T.ử Tiêu Tông xóa tên.”

Nghe vậy, Đỗ Tình không khỏi sửng sốt:

“Vì sao?”

Tuy hắn sống trong Vân Du Minh — nơi quy củ chẳng nhiều nhặn gì nhưng đối với các tông môn cũng có đôi chút hiểu biết.

Một tông môn không thể vô duyên vô cớ xóa tên đệ t.ử được. Trừ phi đệ t.ử ấy phạm phải đại tội gì đó.

Vân Niệm im lặng một lát, rồi thản nhiên nói:

“G.i.ế.c người.”

Đỗ Tình khẽ nhướng mày:

“Vậy ngươi có g.i.ế.c không?”

“Không.”

Giọng Vân Niệm cực kỳ bình tĩnh, cứ như người bị đuổi khỏi tông môn không phải là nàng vậy.

“Phụt—”

Đỗ Tình bật cười thành tiếng, sau đó nói:

“Vậy ngươi có muốn cân nhắc gia nhập Vân Du Minh bọn ta không?”

“Nếu ngươi đồng ý, ta có thể phá lệ nhận ngươi làm đệ t.ử.”

Nghe vậy, Vân Niệm hơi ngẩn người, sau đó nghiêm túc đ.á.n.h giá thiếu niên trước mặt từ trên xuống dưới.

Người này nhìn kiểu gì cũng chỉ khoảng mười sáu tuổi.

Tu vi cũng mới chỉ Trúc Cơ sơ kỳ.

Trong giới tu chân có một quy tắc bất thành văn:

Chỉ khi tu sĩ đạt tới Kim Đan kỳ mới có tư cách thu đồ đệ, cũng mới có khả năng thu nhận được đệ t.ử.

Vậy mà người trước mắt này vừa mới thoát khỏi Luyện Khí kỳ không bao lâu, lại dám nói lời ngông cuồng như thế.

“Sao vậy?” Nhận ra ánh mắt của nàng, Đỗ Tình không khỏi giơ tay xoa nhẹ đầu nàng, rồi tiếp tục cười nói:

“Theo ta về Vân Du Minh có ăn có uống.”

“Dù sao cũng tốt hơn một mình lang bạt bên ngoài, đúng không nào, Vân cô nương?”

Nghe vậy, Vân Niệm không khỏi khẽ nhíu mày. Nghe cũng… có lý thật.

Nhưng nàng vẫn nhàn nhạt hỏi:

“Vân Du Minh có gì tốt chứ?”

“Đương nhiên là tốt rồi!” Đỗ Tình lập tức đáp.

“Trong Vân Du Minh có t.ửu trường, đổ trường và cả ân oán trường nữa. À đúng rồi, còn có đủ loại món ngon được gom về từ khắp thiên nam địa bắc…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ban đầu hắn còn đang đếm từng thứ có trong Vân Du Minh, nhưng nói đến đây bỗng khựng lại một chút.

Nghĩ tới hôm đó trong rừng yêu thú, Vân Niệm ăn suốt cả ngày, khóe môi hắn không khỏi cong lên:

“Tửu lâu lớn nhất, món ăn đầy đủ nhất trong toàn bộ giới tu chân cũng nằm trong địa bàn Vân Du Minh bọn ta đấy.”

“Thế nào, có muốn làm đồ đệ của ta không?”

Nghe vậy, Vân Niệm chớp chớp mắt, suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Có thể cân nhắc.”

Dù sao hiện tại nàng cũng chẳng có nơi nào để đi. Chi bằng thuận nước đẩy thuyền, tới Vân Du Minh dạo một vòng.

Vân Du Minh được xưng là nơi tụ tập của tán tu thiên hạ, kiếp trước nàng lại chưa từng tới qua.

Thấy Vân Niệm có vẻ động lòng, Đỗ Tình lại cười nói:

“Còn gì phải cân nhắc nữa?”

“Đợi ngươi tới Vân Du Minh rồi, tự nhiên sẽ chẳng nỡ rời đi đâu!”

Lời còn chưa dứt, phía trước Vương Vô Cực đã vui vẻ nhận lấy linh thạch vừa bán được, quay đầu lại không thấy Đỗ Tình đâu.

Ông ta nhìn quanh một vòng mới phát hiện người, lập tức mất kiên nhẫn quát lên:

“Tiểu t.ử thối! Lại chạy đi đâu rồi hả?!”

Nghe vậy, ánh mắt Đỗ Tình khẽ động, ngay sau đó kéo tay Vân Niệm đi về phía kia.

“Đi theo ta!”

Khi Đỗ Tình kéo Vân Niệm tới trước mặt Vương Vô Cực, chỉ thấy ông ta đảo mắt đ.á.n.h giá nàng một lượt, rồi nhíu mày nhìn Đỗ Tình:

“Tiểu t.ử ngươi muốn làm gì?”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Đây là đồ đệ tương lai của ta.” Đỗ Tình nghiêm túc giới thiệu.

Nghe vậy, chân mày Vương Vô Cực nhướng cao:

“Chỉ bằng ngươi? Cũng muốn thu đồ đệ?”

“Được rồi được rồi, mau qua đây dọn hàng tới chỗ tiếp theo đi!”

Nói xong, ông ta xoay người định bê chậu hoa của mình.

Ai ngờ vừa nhìn liền phát hiện thiếu mất một chậu, lại nhớ tới bông linh hoa cài trên tóc Vân Niệm lúc nãy, mắt lập tức trợn lên, quay người đ.á.n.h một chưởng về phía Đỗ Tình.

“Hay lắm thằng nhóc thúi này, dám động vào hoa của ta!”

“Chạy!”

Thân hình Đỗ Tình khẽ động, nhẹ nhàng né qua một chưởng kia, sau đó lập tức kéo tay Vân Niệm chạy về phía trước.

Vân Niệm còn chưa kịp phản ứng đã lại bị hắn kéo chạy mất.

Mãi tới khi rời xa biển vô Nhai, hai người mới dừng lại. Vừa dừng chân, Vân Niệm đã nhìn Đỗ Tình bằng ánh mắt đầy khinh bỉ:

“Ông ấy thật sự là sư tôn của ngươi à?”

Đỗ Tình cười cười tiếp tục đi lên phía trước, dừng lại trước một quầy bán điểm tâm, vẻ mặt thoải mái nói:

“Trông không giống lắm sao?”

“Có điều tính ra thì đệ t.ử của sư tôn ta cũng khá nhiều, không cần để ý ông ấy đâu. Ta dẫn ngươi về Vân Du Minh chơi vài vòng trước đã.”

Vừa nói, hắn vừa mua một hộp điểm tâm đưa cho Vân Niệm.

Vân Niệm hơi ngẩn người.

Nhưng đúng lúc nàng cũng đang đói, thế là vô cùng yên tâm thoải mái nhận lấy, vừa đi đường vừa ăn.

Đỗ Tình đi phía trước dẫn đường, thỉnh thoảng quay đầu nhìn cục bột nếp nhỏ đang lẽo đẽo theo sau mình, khóe môi không khỏi cong lên.

—— T.ử Tiêu Tông · Chung Linh Phong ——

Mấy ngày sau khi trở về tông môn, Vân Nguyệt Nga vẫn chìm trong nỗi đau mất đi Lam Linh Điểu.

Dù sao đó cũng là linh thú đã bầu bạn với nàng từ nhỏ tới lớn.

Giờ đột nhiên biến mất, nhất thời thật sự khó lòng chấp nhận.

Nàng liên tục nhốt mình trong phòng suốt nhiều ngày, mãi mới dần bình ổn lại, sau đó mới ra ngoài thăm tình hình của Thịnh Dao.

Nói chuyện với Thịnh Dao một lúc xong, nàng lại đi tới Phù Cầm Phong của ngoại môn.

Trước đây vẫn luôn không có cơ hội nói chuyện đàng hoàng với Vân Niệm.

Bây giờ nghĩ lại, ngày hôm đó nàng thật sự không ngờ rằng… Người cuối cùng cứu mình khỏi tay con Cương Thi Trùng Kim Đan kỳ kia…

Lại là Vân Niệm.

Mà nàng ấy chỉ mới có tu vi Luyện Khí tầng năm.

Rốt cuộc nàng ấy lấy đâu ra can đảm dám xông vào hang động đó chứ…

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận