Nông Nữ Tuyệt Sắc

Chương 50: Danh tiếng

Mấy người vẫn còn đang nói chuyện trong nhà thì đã nghe tiếng cười đùa trẻ con vang lên từ xa: “Chị cả, chị cả ơi, trưa nay đừng nấu cơm cho em nhé, em sang nhà ông Chu ăn.”

“Biết rồi, dạo này em có mấy khi ở nhà đâu, sao hôm nay còn đặc biệt chạy về báo một tiếng thế.” Hương Hoa Nhi đang nhặt rau, nghe vậy cười hỏi.

“Em mang cái này về, chị xem này?” Bàn tay nhỏ bé bụ bẫm của Hương Chi Nhi dạo này hơi sạm đen vì nắng, đang túm c.h.ặ.t lấy đôi tai của một con thỏ. Trông cô bé có vẻ cầm không vững lắm, nhưng cũng không để con thỏ rơi xuống đất.

Đó là một con thỏ rừng màu xám, lưng bị thương vẫn còn rỉ m.á.u, nhìn thì vẫn còn cựa quậy nhưng hơi thở đã yếu ớt, chắc là sắp không qua khỏi.

Hương Hoa Nhi thấy vậy, sợ em gái cầm không nổi, vội chạy lại đỡ lấy, cười hỏi: “Ông Chu bảo em mang về à?” Sau đó cô bé lại nhìn Thạch Đầu đang đứng sau lưng em gái, cả hai đứa đều thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại đầy đầu đầy mặt.

Thấy chị hỏi, cả hai gật đầu lia lịa. Thạch Đầu nói: “Ông nội em săn được đấy ạ, ông bảo trời nóng quá, không để được lâu, nên bảo mang sang cho mọi người ăn.”

“Vậy thì cảm ơn ông Chu nhé, cũng cảm ơn Thạch Đầu nữa, làm phiền em chạy một chuyến. Con thỏ to thế này mà hai đứa cũng xách về được, giỏi thật.” Hương Hoa Nhi lấy khăn tay lau mồ hôi cho hai đứa, rồi xách con thỏ vào bếp.

Thạch Đầu nói vọng theo sau lưng cô bé: “Em khỏe lắm đấy, Chi Nhi cũng khỏe nữa.”

Lúc Hương Hoa Nhi trở ra, trên tay đã cầm một cái rổ nhỏ, trong rổ đựng đầy rau xanh, nói với hai đứa: “Mang chỗ rau này về, trưa nay xào lên mà ăn nhé. Sáng nay chị mới hái ngoài vườn đấy, tươi lắm!” Rồi lại cười nhìn hai đứa: “Hai đứa đều khỏe cả, mỗi bữa nhớ ăn nhiều cơm một chút, như thế sẽ càng khỏe hơn nữa!”

Nghe cái giọng điệu dỗ trẻ con này, Hương Chi Nhi bĩu môi quay đi chỗ khác. Còn Thạch Đầu lại nghe rất thích thú, gật đầu lia lịa, tỏ vẻ sẽ ăn thật nhiều cơm để khỏe hơn nữa.

Hai đứa trẻ vừa mang thỏ về, lại xách một rổ rau đi ra cửa.

Vương thị nhìn bóng lưng hai đứa nhỏ, không khỏi buồn cười: “Con bé này cũng không biết giống ai nữa, cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu.” Trước đây còn nhỏ, giữ ở nhà không cho ra ngoài thì còn ngoan ngoãn ở nhà. Bây giờ lớn hơn một chút, thả ra là không chịu về nhà nữa.

Chu thị và Hứa thị nhìn thấy cảnh đó, trong mắt không giấu nổi vẻ ghen tị. Con thỏ đó không phải quá lớn, nhưng chắc cũng phải nặng ba bốn cân. Vậy mà ông Chu cứ thế sai một đứa trẻ con mang sang cho không, ông già này đúng là hào phóng thật. Đây mới chỉ là những gì họ nhìn thấy, còn những lúc họ không nhìn thấy thì sao, chắc chuyện như vậy còn nhiều hơn nữa! Dạo này trời nóng, ông ít vào núi hơn. Chứ hồi thu đông, ông thường xuyên vào núi săn b.ắ.n. Nhìn mấy đứa con gái nhà sáu mà xem, đứa nào cũng được nuôi dưỡng tốt, chuyện ăn uống đúng là không để chúng thiệt thòi chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói đến ông Chu Phúc Sinh, ông có quan hệ rất tốt với ông Đào Chính Hồng. Hai nhà họ cũng dựa vào mối quan hệ này mà không ít lần tìm cách làm thân, nhưng ông ấy dường như chỉ nhận định mỗi Đào Lục Bình, đối với hai nhà họ đều nhạt nhẽo, chỉ thích qua lại thân thiết với nhà Đào Lục Bình. Đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc. Trong mắt họ, Đào Lục Bình sao so được với chồng mình, ông già họ Chu này đúng là không có mắt nhìn người.

“Hương Hoa Nhi ngày càng đảm đang tháo vát rồi.” Chu thị nhìn Hương Hoa Nhi làm việc nhà nhanh nhẹn, lại còn lanh lợi lấy một rổ rau làm quà đáp lễ. Tuy không quý giá bằng con thỏ, nhưng ít nhiều cũng là tấm lòng.

“Nó còn trẻ con thì biết cái gì, chẳng qua là giúp đỡ việc nhà chút thôi.” Vương thị khiêm tốn nói. Con gái mình có giỏi giang đến đâu cũng không tiện khoe khoang trước mặt người ngoài.

“Như vậy là tốt lắm rồi. Con bé Vân Nhi nhà tôi cũng bằng tuổi đấy, ở nhà tôi phải sai bảo làm gì thì nó mới làm cái nấy, chứ chẳng được như Hương Hoa Nhi chuyện gì cũng biết lo liệu đâu.” Không so sánh thì không thấy, nhìn con nhà người ta rồi mới biết con nhà mình thật sự kém cỏi đủ đường.

Lúc này Chu thị cũng không khỏi cảm thấy Vương thị biết dạy con. Nhưng nếu thật sự bắt con gái mình làm nhiều việc như vậy, chị ta lại thấy không nỡ.

Ngay cả Hứa thị vốn ít nói, ngồi chơi ở nhà sáu một lúc, thấy Hương Hoa Nhi bận rộn trong ngoài, làm việc nhà vô cùng nhanh nhẹn, cũng cảm thấy ghen tị. Vân Nhi bằng tuổi, thì Cúc Nhi nhà chị ta cũng bằng tuổi đấy thôi. Ở nhà cũng chỉ dạy chút kim chỉ, nấu cơm cũng có giúp đỡ, nhưng nhìn chung thì kém xa Hương Hoa Nhi nhiều lắm. Nhưng con gái mà, biết làm việc là tốt, nhưng có tác dụng gì đâu, chung quy vẫn là phải gả vào nhà tốt.

“Thím Sáu thêu thùa giỏi, dạy con cũng khéo. Hương Hoa Nhi trong đám chị em đúng là rất giỏi giang nổi bật.” Đây cũng chỉ là nói về mặt làm việc thôi, còn những mặt khác thì khó nói lắm. Con gái rồi cũng phải đi lấy chồng, cả đời sướng hay khổ còn phải xem nhà chồng thế nào.

Ba người khách sáo thêm vài câu rồi hai bà chị dâu cũng cáo từ ra về. Đàn ông đi vắng hết cả, việc nhà còn một đống. Ra ngoài chơi một lát, về nhà lại còn bao nhiêu việc đang chờ. Cũng may chuyến đi này đã đạt được mục đích, nên khi ra về, tâm trạng hai người rất tốt, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Vương thị cũng không giữ khách, tiễn hai người ra cửa rồi quay lại trong nhà, tiếp tục chỉ dạy mấy cô gái làm đồ thêu. Những người chịu bỏ tiền ra học đều là người có tâm muốn học nghề, hơn nữa cũng chẳng ai ngốc nghếch, Vương thị lại tận tâm chỉ dạy nên học cũng rất nhanh biết làm.

Mới học được bao lâu đâu mà mấy cô bé thêu cũng ra dáng lắm rồi. Những mẫu hoa văn quá phức tạp thì chưa thêu được, nhưng thêu đơn giản một đóa hoa, ngọn cỏ hay một hình vẽ nào đó thì cũng làm được.

Trong mắt Vương thị, thêu được chút hoa văn này chưa là gì cả, đừng nói đến trình độ cao siêu, căn bản còn chưa nhập môn. Nhưng đối với bản thân các cô bé, hay trong mắt người nhà họ thì đây là một sự tiến bộ không nhỏ. Dù sao trước đây hoàn toàn mù tịt, cầm kim chỉ cũng chỉ biết khâu vá quần áo, giờ lại có thể thêu ra một đóa hoa, nhìn tuy không tinh xảo lắm nhưng cũng ra hình ra dáng, sao có thể không vui mừng cho được.

Mấy cô bé tuổi còn nhỏ, làm được thành quả như vậy, tất nhiên không tránh khỏi muốn khoe khoang một chút. Qua lời truyền miệng của mấy cô gái, quá nửa người trong làng đều biết chuyện, khiến cho danh tiếng của Vương thị ngày càng vang xa.

Chuyện này quả thật nằm ngoài dự đoán của mọi người. Nhưng Vương thị cũng không phải người không làm chủ được tình thế. Đã đặt tâm trí vào việc kiếm tiền, thì dạy một học trò là dạy, dạy nhiều học trò cũng là dạy. Danh tiếng càng lớn, thu nhận được càng nhiều học trò chẳng phải càng tốt sao, cô cũng vui vẻ đón nhận.

Tuy nhiên, điều thực sự khiến cô nổi tiếng một phen là do một cô bé trong số các học trò của cô đã mang chiếc khăn tay tự thêu ra tiệm bán được năm lượng bạc. Năm lượng bạc không tính là nhiều, nhưng cô bé này thực ra cũng chưa học được bao lâu, chỉ mới hơn nửa năm, học phí nộp vào cũng chỉ mới hai lượng bạc, vậy mà lần này ra tay đã kiếm được năm lượng, tính ra còn lãi được ba lượng. Chuyện này lập tức gây chấn động trong đám con gái và phụ nữ trẻ trong làng. Lợi ích trực tiếp nhất chính là Vương thị lại nhận thêm được vài học trò nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nông Nữ Tuyệt Sắc - Chương 50 | Đọc truyện chữ