Nông Nữ Tuyệt Sắc

Chương 48: Quan hệ anh em

Chu thị ở trong phòng giúp Đào Nhất Bình thu dọn quần áo chuẩn bị đi làm xa, vừa làm vừa nói chuyện phiếm với chồng. Nghe nói anh còn rủ thêm Đào Lục Bình đi cùng, động tác tay chị ta không khỏi khựng lại. Sau khi phân gia, hai năm nay cuộc sống của họ rất thoải mái. Con trai lớn đã lấy vợ, giờ đang xem mắt cho con trai thứ hai, ngay cả con trai thứ ba cũng đã mười sáu tuổi, trưởng thành rồi, cũng có thể tính đến chuyện cưới xin.

“Sao anh lại rủ chú Sáu đi cùng? Em còn đang tính bảo anh dẫn thằng Ba theo nữa cơ!” Chu thị vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng lại có vài phần bất mãn. Phân gia rồi, ai lo thân nấy, giúp đỡ anh em thì được, nhưng cũng không thể để người ngoài chen lên trước con trai mình được.

“Đàn ông trong nhà đi hết rồi, chỉ để lại mấy mẹ con ở nhà, anh không yên tâm. Để thằng Ba ở nhà trông nom, cha mẹ cũng có người sai bảo.” Đào Nhất Bình lên tiếng giải thích.

Chu thị không cảm thấy cần thiết phải để con trai út ở nhà, nhưng chồng đã quyết định thì chị ta cũng không bao giờ bác bỏ thể diện của anh. Nghĩ lại thì không đi cũng được, con gái cũng đã mười hai tuổi rồi, cũng nên tính toán cho con bé.

Vương thị dạo này làm ăn khấm khá, huyên náo cả làng, họ chỉ cách nhau một bức tường, sao lại không biết được. Chu thị cũng có ý định muốn gửi con gái sang học thêu, nhưng nghĩ đến học phí nửa năm một lượng bạc, tuy có thể bỏ ra được nhưng lại không muốn làm lợi cho Vương thị. Dù sao trước đây cũng là người một nhà, đưa tiền thì hơi kỳ, nhưng không đưa thì phân gia rồi, tiền nong phân minh, cũng không nói được.

Trong lòng chị ta cứ mãi băn khoăn chuyện này. Dù thế nào đi nữa, chị ta nhất định phải gửi con gái sang học, học tốt hay xấu chưa bàn, nhưng ít nhất cũng học được chút gì đó. Mà tiền thì chị ta không muốn đưa. Bây giờ cơ hội đến rồi, chồng chị ta dẫn Đào Lục Bình đi làm, kiểu gì cũng tính là một món nợ ân tình chứ!

Nghĩ vậy, chị ta không nói thêm lời nào khó nghe nữa. Nghĩ đến việc Vương thị lại có bản lĩnh như vậy, cuộc sống của nhà sáu cũng coi như khấm khá lên rồi. Chị ta liếc nhìn về phía nhà hai, trong mắt thoáng hiện vẻ khinh thường. Người ta phân gia xong cuộc sống ngày càng tốt lên, chỉ có nhà hai là ngày càng rối rắm.

Mấy chị em dâu quan hệ không tốt lắm. Vốn dĩ sống chung hơn mười năm, mâu thuẫn cũng không ít. Nếu không phải hai ông bà già xử sự công bằng thì đã sớm cãi nhau to rồi. Bây giờ phân gia xong, anh em trai thỉnh thoảng còn ngồi nói chuyện với nhau, chứ chị em dâu gặp mặt cũng chỉ chào hỏi qua loa cho phải phép, riêng tư thì gần như không qua lại.

Sắp phải xa nhà, Chu thị cũng không muốn làm chồng mất vui, huống hồ trong lòng lại có toan tính khác nên không nhắc lại chuyện này nữa. Chị ta nhanh nhẹn thu dọn vài bộ quần áo, gói lại thành một bọc.

Vừa mới thu dọn xong thì nghe tiếng bà Hoàng thị gọi ngoài cửa. Chu thị không dám chậm trễ, vội ra mở cửa: “Mẹ, giờ này mẹ gọi có việc gì thế ạ!”

“Mai thằng Cả vào thành, mẹ có soạn ít đồ, con mang theo đưa cho thằng Bảy. Vợ chồng nó ở trong thành, một năm chẳng mấy khi về, cũng không biết cuộc sống thế nào…”

Người ta ăn sung mặc sướng, mưa không đến mặt nắng không đến đầu, cuộc sống tốt lắm, cần gì mẹ phải lo chuyện bao đồng. Chu thị lén lút trợn mắt, nhưng cũng không dám lên tiếng phản bác.

Thấy vẻ mặt quan tâm lo lắng hết mực của bà Hoàng thị, Chu thị càng thêm ấm ức. Rõ ràng sau khi phân gia, hai ông bà sống dựa vào nhà cả bọn họ, vậy mà cứ coi chú Bảy như vàng như ngọc, có gì ngon cũng để dành cho chú ấy. Chú Bảy một năm về được mấy lần, cũng chẳng thấy mang được thứ gì tốt về biếu bố mẹ.

Bà Hoàng thị đâu thèm để ý xem tâm trạng Chu thị thế nào, chỉ quay sang nói với Đào Nhất Bình: “Các con vào thành, lúc rảnh rỗi cũng ghé qua thăm em Bảy con một chút, xem nhà cửa có việc gì cần giúp thì giúp nó một tay. Nó là người đọc sách, sức yếu, chuyện này không so được với mấy anh trai các con…”

“Mẹ yên tâm, con biết rồi ạ!” Đào Nhất Bình liên tục gật đầu vâng dạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu thị rất muốn nhảy dựng lên nói rằng, mấy anh em vào thành là để làm thuê kiếm tiền, chứ không phải đi làm người hầu không công cho nhà người ta. Hơn nữa, lúc nhà mình bận rộn mùa vụ, cũng đâu thấy người ta về giúp đỡ một tay. Nhưng nhìn sắc mặt bà Hoàng thị, lời đến bên miệng lại nuốt xuống. Vuốt râu hùm, chị ta thật sự không dám.

Bà Hoàng thị lải nhải dặn dò một hồi lâu, Đào Nhất Bình không dám cãi lại nửa lời, cứ gật đầu lia lịa đồng ý hết. Anh là người con có hiếu, trước mặt cha mẹ chưa bao giờ dám nói hai lời.

Đợi bà Hoàng thị nói xong, bà mới quay sang liếc nhìn Chu thị, nói: “Đừng tưởng mẹ không biết trong lòng các con nghĩ gì. Chắc chắn là nghĩ mẹ thiên vị quá mức rồi chứ gì? Nhưng các con cũng không nghĩ lại xem, cả nhà chỉ có mỗi một người đọc sách, sau này anh em các con còn phải nhờ vả nó nhiều. Bây giờ vợ chồng già này còn sống, các con biếu xén chút đồ đã có ý kiến, sau này chúng ta nhắm mắt xuôi tay rồi, có phải định cả đời không qua lại với nhau nữa không?”

Đào Nhất Bình nghe vậy, giật mình hoảng hốt, vội vàng biện bạch: “Mẹ, chúng con đâu có ý đó, mẹ đừng nghĩ lung tung. Chú Bảy là anh em ruột thịt của con, mẹ muốn cho gì thì cứ cho, chúng con không có ý kiến gì đâu ạ.”

“Huyện thành cách làng mình xa, anh em các con bình thường cũng ít gặp nhau. Nếu không thường xuyên gửi chút đồ, tình cảm chẳng phải càng nhạt phai sao? Bây giờ còn có hai thân già này, thằng Bảy nó không dám không về. Nhưng đợi chúng ta đi rồi thì sao? Cứ cái kiểu hành xử của các con, tình cảm tốt đẹp đến mấy cũng bị các con làm cho tan nát hết. Sau này có chuyện gì, còn biết trông cậy vào ai?”

Cùng là anh em ruột thịt, nhưng quan hệ cũng có thân có sơ, thậm chí còn có người coi nhau như kẻ thù. Bà thừa nhận là mình thiên vị chú Bảy, nhưng cũng là thật lòng lo nghĩ cho các con. Anh em hòa thuận, sau này có chuyện gì cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau, chẳng phải tốt hơn sao? Đào Nhất Bình nghe xong, cũng cảm thấy có lý. Nếu không có bà Hoàng thị dặn dò, anh cũng thật sự không định ghé qua chỗ chú Bảy. Chú Bảy là anh em ruột, hồi nhỏ quan hệ rất thân thiết. Chỉ là sau này đi học, xa nhà, rồi lấy vợ, ai lo phận nấy. Đến bây giờ phân gia rồi, thành hai nhà riêng biệt, quan hệ tự nhiên không còn thân mật như trước nữa. Thêm vào đó, cô vợ thành phố của chú Bảy nhìn người bằng nửa con mắt, anh cũng đâu phải kẻ hèn hạ mà cứ phải chạy theo nịnh nọt xem sắc mặt người ta.

Nhưng nghe mẹ phân tích như vậy, dường như đúng là thế thật. Chú Bảy là người đọc sách, là người có tiền đồ nhất trong nhà, lại có công danh tú tài. Nhà nông dân như họ, nếu gặp chuyện gì rắc rối, tìm chú Bảy chắc chắn sẽ giải quyết êm đẹp. Hơn nữa nhờ có chú Bảy, ngay cả lý chính đối với nhà họ cũng khách sáo hơn vài phần.

Rất nhanh đã thông suốt vấn đề, Đào Nhất Bình nghiêm mặt nói: “Mẹ nói đúng lắm ạ, trước đây là do con nghĩ sai. Sau này con sẽ thân thiết với chú Bảy hơn, cha mẹ cứ yên tâm.”

Anh Cả được cái ưu điểm này, biết sai là sửa ngay. Bà Hoàng thị lập tức nở nụ cười, liên tục gật đầu: “Cha mẹ già rồi, sau này con là người chủ gia đình, chuyện gì cũng phải suy nghĩ cho kỹ, đừng có nghe mấy lời đàn bà con gái không hiểu chuyện thổi gió bên tai. Tóc dài kiến thức ngắn thì biết cái gì!”

Lời này chẳng khác nào chỉ thẳng vào mặt Chu thị mà mắng.

Chu thị nghe mà đỏ bừng cả mặt, không dám ho he một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nông Nữ Tuyệt Sắc - Chương 48 | Đọc truyện chữ