Nhưng mà, khi nhìn thấy Khương Kỳ vào buổi tối, vợ chồng hai người mới thật sự hiểu ra ý của nhi t.ử.

Hai người liếc nhìn nhau, trong lòng đồng thời cảm thán, đây thật đúng là một kinh hỉ lớn!

Nhóm người Tô Ngữ đã chú ý tới vẻ mặt không đúng của vợ chồng hai người. Chỉ là đối phương không mở miệng, họ cũng không tiện dò hỏi.

Khương Phúc tính tình sinh động, bởi vậy nó liền trực tiếp đảm đương người trung gian.

Nó biểu hiện đem thân phận của nhóm người Tô Ngữ lần lượt giới thiệu cho phụ mẫu của mình, sau đó lại nói với họ:

“Đây là cha mẹ của ta, Khương Nguyên và Vương Thanh Liên. Cha ta là gia chủ đương nhiệm của Khương gia.”

Nghe thấy lời này nhóm người Tô Ngữ đều đối với họ ôm quyền chắp tay:

“Khương gia chủ hảo, gia chủ phu nhân hảo.”

Khương Nguyên và Vương Thanh Liên nghe vậy đều sững người, ngay sau đó trên mặt lại treo lên nụ cười khổ.

Không ngờ tới có một ngày, hai người họ cũng sẽ có lúc thất thần.

Vương Thanh Liên ngượng ngùng cười với nàng, kéo tay nàng hỏi:

“Tiểu Phúc vừa mới nói ngươi là thê t.ử của Khương Kỳ?”

Miệng tuy hỏi vậy, nhưng ánh mắt đã ở trên người nàng trên dưới đ.á.n.h giá.

Ánh mắt giống như là bà bà đ.á.n.h giá con dâu đó làm cho nàng cảm thấy một trận ác hàn!

Nàng đâu phải là không từng gặp qua bà bà chỉ là lúc này vẫn cảm thấy có chút xấu hổ.

“Ta là thê t.ử của Khương Kỳ, xin hỏi người có chuyện gì sao?”

Bà ấy nghe vậy nụ cười trên mặt càng sâu:

“Ta là…”

Nào ngờ bà ấy lời còn chưa nói hết lại bị Khương Nguyên ở một bên ngắt lời.

“Khương Kỳ đúng không? Ngươi có biết phụ mẫu của chính mình là ai không?”

Nghe thấy lời này, nhóm người nàng đồng thời nhíu mày.

Dù cho người trước mắt này và Khương Kỳ giữa họ có quan hệ huyết thống nhưng khẩu khí nói chuyện này người bình thường thật đúng là không chịu đựng được.

Hắn trước nay liền không phải là người nén giận, bởi vậy hắn nói thẳng:

“Ta có biết hay không phụ mẫu của chính mình giống như không có quan hệ gì đến hai vị. Nếu nhà các ngươi không tiện, chúng ta cũng có thể không ở lại.”

Dứt lời hắn liền chuẩn bị cáo từ.

Thấy vậy sắc mặt của Khương Phúc và Khương Thiền đều biến đổi.

Họ làm sao cũng không ngờ tới sự việc thế mà lại phát triển theo hướng này.

Chưa đợi hai người lên tiếng ngăn cản, liền thấy Khương Nguyên cười ha hả nói:

“Không tồi, không tồi.”

Thấy hắn ta như vậy, không chỉ nhóm người nàng nhíu mày, mà ngay cả hai huynh đệ họ cũng mặt lộ vẻ khó hiểu.

“Cha, người không phải là bị tức đến ngốc rồi chứ?”

Khương Phúc có chút lo lắng hỏi.

Khương Nguyên nghe vậy hung hăng trừng mắt liếc nhìn nó:

“Tiểu t.ử nhà ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy? Cha ngươi ta vẫn khỏe mạnh.”

Dứt lời, ông ta lại nhìn về phía Khương Kỳ.

“Chúng ta là người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Ta đoán ngươi cũng đã nhìn ra, giữa chúng ta hai người chắc chắn là có quan hệ huyết thống. Ta chính là đại bá của ngươi, phụ thân của ngươi là thân đệ đệ của ta.”

Tuy đã có chuẩn bị tâm lý nhưng khi nghe thấy ông ta nói, nhóm người hắn vẫn phải hít một ngụm khí lạnh.

Tô Ngữ lại càng cảm thán, chuyện trên đời này chính là khéo như vậy.

Chẳng qua chỉ là tùy tiện gặp phải người qua đường trên đường thế mà lại trở thành đường huynh, đường đệ của chính mình.

Thấy hắn hồi lâu không hé răng, ông ta còn tưởng rằng hắn không tin.

“Ngươi cũng không cần phải không tin. Lát nữa ta sẽ dẫn ngươi đi gặp phụ thân của ngươi.”

Nghe thấy lời này, hắn còn có gì để nói? Vì thế đoàn người mới vừa ngồi xuống không bao lâu liền lại một lần nữa đứng dậy, đi theo ông ta ra khỏi nhà.

Đi ra sân, họ đi một con đường nhỏ ẩn nấp, quanh co khúc khuỷu, không biết đã đi bao lâu mới thấy một mảnh rừng tre.

Ở trong rừng tre lại đi một hồi lâu họ liền thấy từng ngôi nhà bằng tre.

Bên này tuy không có vẻ tráng lệ huy hoàng như những gì đã thấy trước đó nhưng lại cho người ta cảm giác vô cùng tươi mát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng thầm gật đầu. Nếu phụ thân của hắn ở đây thì chắc chắn là một người lịch sự tao nhã.

Họ đi theo ông ta đến trước cửa một gian trúc ốc mới dừng bước chân.

Ông ta tiến lên một bước gõ cửa, nhẹ giọng nói:

“Đệ muội, ngươi xem ta mang ai tới đây.”

Nghe thấy lời này, nhóm người nàng lập tức kinh ngạc.

Không phải là như họ đã nghĩ chứ?

Trong lòng còn đang nghi hoặc thì đã thấy cửa trúc ốc từ bên trong được người mở ra.

Mà theo cánh cửa từ từ mở ra, người xuất hiện trước mắt thình lình chính là thân mẫu của Khương Kỳ - Đan Phượng Linh.

Sau khi nhìn thấy nhóm người họ, trên mặt bà cũng không lộ ra nhiều vẻ giật mình.

Giống như việc họ sẽ tìm tới đã sớm nằm trong dự đoán của bà vậy.

Khẽ mỉm cười, bà nói:

“Các ngươi đến nhanh hơn ta dự tính rất nhiều.”

Nhóm người họ nghe vậy đều không hé răng.

Nàng lại càng quan tâm nhìn về phía hắn.

Khó khăn lắm mới tìm được thân mẫu lại không rên một tiếng mà rời đi. Bây giờ lại một lần nữa nhìn thấy, hắn có thể sẽ bùng nổ không?

Thế nhưng hắn lại cực kỳ bình tĩnh cười nói:

“Chúng ta không phải đến để tìm người.”

Nàng nghe vậy toát mồ hôi.

Tuy lúc ban đầu họ đích xác không phải vì tìm bà mà đến Thiên Linh Vực.

Chỉ là đến Khương gia lại đích đích xác xác là vì bà và thân phụ của hắn!

Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng nàng lại không mở miệng.

Đan Phượng Linh nghe xong lời này cũng không tức giận, chỉ cười nói:

“Tiểu t.ử thối, bất kể con có phải đến tìm nương của mình không, bây giờ con không phải đã ở đây rồi sao?”

Hắn nghe vậy nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ hơn rất nhiều.

Bà lườm hắn một cái cúi mắt nhìn về phía ba người Kiều Kiều.

“Kiều Kiều, còn nhớ bà nội không? Mau qua đây để bà nội ôm một cái.”

Ba người vừa nghe thấy lời này, trực tiếp liền nhào về phía bà, từng người một ôm lấy chân bà không buông.

Miệng còn ríu rít hỏi tại sao bà lại không đi tìm chúng.

Nói bà nói chuyện không giữ lời.

Bà nghe những tiếng dò hỏi non nớt đó, nụ cười trên mặt lại càng thêm rạng rỡ.

Quả nhiên, cháu trai, cháu gái mềm mại đáng yêu thú vị hơn nhiều so với tên tiểu t.ử thối Khương Kỳ kia.

Bên này họ tương tác, chính là làm cho phu thê Khương Nguyên và hai huynh đệ họ ngây người.

Ông ta chỉ vào hắn, không thể tin được hỏi:

“Đệ muội, chuyện này, ngươi đã gặp qua rồi sao?”

Bà ấy nghe vậy tựa như đang xem một kẻ ngu ngốc mà nhìn về phía ông ta.

“Vô nghĩa, nhi t.ử của ta sao ta có thể chưa gặp qua được.”

Nếu không phải bà ấy dùng mưu kế, giành trước một bước mang theo ba tiểu gia hỏa đến đây, hắn nói không chừng sẽ ở lại tiểu thế giới đó cả đời.

Dĩ nhiên, lời như vậy bà ấy sẽ không nói ra.

Là một người nương, nói nhi t.ử của mình thế nào cũng không sao nhưng trước mặt người ngoài lại nhất định phải duy trì hình tượng tốt của hắn.

“Vậy chuyện của Triệt đệ, ngươi cũng đã nói với nó chưa?”

Ông ta không quá chắc chắn hỏi.

Bà ấy nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.

Tô Ngữ thấy tình hình này suy đoán. E rằng vị Triệt đệ này chính là đệ đệ của Khương Nguyên, tướng công của Đan Phượng Linh, thân phụ của Khương Kỳ?

Như để xác minh phỏng đoán của nàng, bà ấy kéo ba người Kiều Kiều liền đi về phía trúc ốc.

“Nói gì mà nói, tự mình vào xem chẳng phải sẽ biết.”

--

Hết chương 846.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng - Chương 846 | Đọc truyện chữ