Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng
Chương 838: LƯU LẠI LÀM BẠN VỚI TA
Nhìn Tiểu Hà Hà len lỏi qua những kẽ lá không ngừng bay múa xoay quanh trên không, ba người Ninh Khả Nhân, Lý Hâm, Phật Di Lặc đều trừng lớn hai mắt.
Họ cũng đã vào không gian của Tô Ngữ, sao lại không phát hiện ra thứ này? Quan trọng nhất là, Tô Ngữ này rốt cuộc có vận khí thế nào mà đến cả vật như vậy cũng có thể có được.
Không thể không nói, lúc này họ thật sự ghen tị sâu sắc.
Tô Ngữ lại không biết họ đang nghĩ nhiều như vậy trong lòng. Điều nàng muốn biết nhất bây giờ chính là quan hệ giữa Tiểu Hà Hà và Quỷ Khóc Khóc là gì.
Chúng tại sao lại quen biết nhau lại làm sao mà quen biết, tại sao Quỷ Khóc Khóc lại ở đây, trước đây Tiểu Hà Hà có phải cũng đã sống ở đây không.
Chỉ là nghĩ đến đây nàng lại nghĩ tới mỹ nhân kia, mỹ nhân đã đưa Tiểu Hà Hà cho nàng.
Trong lúc suy nghĩ quay cuồng, Tiểu Hà Hà cuối cùng cũng đã bay đủ thì nhanh ch.óng xông tới trước mặt nàng.
“Chủ nhân người thật lợi hại, thế mà lại có thể giúp ta tìm được bạn chơi cùng thuở nhỏ.”
Nghe thấy nó nói nhóm người nàng đều có sắc mặt cổ quái mà nhìn nó.
Một khu rừng quỷ quái này thế mà lại là bạn chơi cùng thuở nhỏ của nó?
“Bạn chơi cùng thuở nhỏ của ngươi tại sao lại xuất hiện ở đây? Lẽ nào lúc nhỏ ngươi cũng ở đây sao?”
Nàng cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Nghe thấy nàng dò hỏi, mọi người đều đem tầm mắt đặt lên người nó.
Thân hình nó ở không trung vặn vẹo vài cái, tựa như đang ngượng ngùng. Chỉ nghe nó nói:
“Lúc ta còn rất nhỏ đã sống ở đây và là hàng xóm của Quỷ Khóc Khóc. Sau đó ta đã bị chủ nhân mang đi, Quỷ Khóc Khóc thì không. Nói ra thì chúng ta đã rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều năm không gặp mặt rồi. Bây giờ có thể gặp mặt vẫn là phải cảm ơn chủ nhân người!”
Nó liên tiếp dùng ba chữ “rất nhiều” để chứng tỏ thật sự đã rất nhiều năm.
“Vậy ngươi có thể cùng hàng xóm của mình nói để nó cho chúng ta rời đi không?”
Nàng lại nói.
Nó nghe vậy vui sướng xoay tròn vài vòng nói:
“Dĩ nhiên có thể rồi, chủ nhân không cần sốt ruột, ta bây giờ sẽ đi nói với nó.”
Nói đi nó lại một lần nữa bay lên, xoay quanh quấn quanh ở phía trên khu rừng.
Tuy nó bay có hơi cao nhưng những người phía dưới vẫn nghe thấy được giọng nói chuyện của nó.
“Quỷ Khóc Khóc, đây là chủ nhân của ta còn có bằng hữu của nàng, ngươi có thể để họ rời đi không?”
Lời của nó vừa dứt, không khí liền chìm vào một hồi trầm mặc.
Mãi cho đến một lúc lâu sau, mọi người mới có thể nghe thấy được giọng của Quỷ Khóc Khóc. Giọng nó vẫn mờ ảo nhưng lại làm cho người ta cảm thấy có chút âm hiểm.
“Ta thả họ rời đi, ngươi có thể ở lại bầu bạn với ta không?”
Nghe thấy những lời này, cảm xúc của nó tựa như trở nên có chút sa sút. Thân hình nó chầm chậm xoay hai vòng sau đó rầu rĩ nói:
“Không được, xin lỗi Quỷ Khóc Khóc, ta phải ở bên cạnh chủ nhân không thể ở lại bầu bạn với ngươi được. Có điều sau này có cơ hội ta sẽ trở về thăm ngươi.”
Nói xong câu cuối cùng, ngữ khí của nó giống như là đang vỗ n.g.ự.c bảo đảm điều gì đó.
Thế nhưng ai ngờ những lời này của nó lại giống như kíp nổ địa lôi giọng của Quỷ Khóc Khóc trở nên càng thêm âm trầm.
“Trước đây ngươi cũng đã nói sẽ trở về thăm ta. Thế nhưng nhiều năm như vậy trôi qua, ngươi chưa từng trở về. Ngươi là đang lừa ta, bây giờ ngươi còn định tiếp tục lừa ta.”
Dù cho nhóm người nàng không nhìn thấy bộ dạng của Quỷ Khóc Khóc nhưng từ một tràng lời nói này, họ vẫn có thể hiểu được nó bây giờ đã tiếp cận bờ vực sụp đổ.
Trong giọng nói của nó tràn đầy phẫn hận, tựa như là đối với Tiểu Hà Hà cũng tựa như là đối với họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe được nó nói như vậy, Tiểu Hà Hà cảm thấy có chút áy náy, giọng nói mang theo vẻ xin lỗi:
“Xin lỗi Quỷ Khóc Khóc, nhiều năm như vậy không phải là ta không muốn trở về thăm ngươi mà là chủ nhân đã đi quá xa. Ta không có cách nào rời khỏi nàng để một mình trở về thăm ngươi. Chủ nhân, nàng ấy cần ta.”
Nghe thấy nó nói, Quỷ Khóc Khóc lại nở nụ cười.
Chẳng qua tiếng cười này lọt vào tai nhóm người nàng lại làm cho màng nhĩ của họ đau nhức.
Nàng chỉ cảm thấy da gà trên người mình đều nổi lên.
Quỷ Khóc Khóc này thật đúng là không làm thất vọng tên của nó. Tiếng cười này quả thực giống như quỷ mị.
“Chủ nhân của ngươi cần ngươi, ngươi liền không nghĩ tới ta cũng cần ngươi sao? Ở nơi này vẫn luôn là hai chúng ta. Chúng ta từ khi có ý thức đã sống nương tựa vào nhau, bầu bạn với nhau. Thế nhưng sau đó ngươi lại bỏ ta mà đi, để ta một mình ở lại nơi này làm cho ta biến thành cái bộ dạng quỷ quái này.”
Lời lên án của nó làm cho Tiểu Hà Hà có chút khổ sở. Có điều nghĩ đến việc nó đã một mình ở đây bao nhiêu năm, nó cũng không nỡ trách cứ.
Vì thế nó chỉ có thể tiếp tục xin lỗi:
“Xin lỗi Quỷ Khóc Khóc nhưng đây không phải là ý nguyện ban đầu của ta. Nếu có thể, ta thật sự sẽ trở về thăm ngươi.”
Lời của nó vừa dứt bốn phía lại quỷ dị trầm mặc.
Qua một hồi lâu mới lại nghe thấy giọng của Quỷ Khóc Khóc.
Lần này cảm giác âm trầm đã bớt đi không ít, trong giọng nói lại có thêm rất nhiều sự mong đợi.
“Vậy bây giờ ngươi đã trở về rồi, có thể ở lại với ta một thời gian được không?”
Tiểu Hà Hà rõ ràng không ngờ tới nó vừa mới đã nói muốn cùng chủ nhân rời đi, mà Quỷ Khóc Khóc thế mà lại còn đưa ra yêu cầu như vậy!
Suy tư một lúc lâu, nó vẫn là từ chối:
“Từ ngày đời trước chủ nhân mang ta rời đi, ta liền không còn thuộc về chính mình nữa. Ta phải đặt chủ nhân ở vị trí đầu tiên. Cho nên chủ nhân bây giờ cần ta, ta không có cách nào tự mình ở lại đây cùng ngươi làm bạn.”
Quỷ Khóc Khóc lần này lại không tức giận mà là ha hả cười nói:
“Nếu đã như vậy, vậy thì cứ để chủ nhân của ngươi cùng nhau ở lại đi. Các ngươi đều ở lại bầu bạn với ta.”
Nói xong.
Bốn phía đột nhiên cuồng phong gào thét. Những thân cây vốn thẳng tắp thế mà lại bị trực tiếp thổi cong, nhưng nàng lại kinh ngạc phát hiện ra mặc dù chúng đã hiện ra độ uốn cong chín mươi độ thế nhưng lại vẫn như cũ không hề gãy.
Điểm này nói cho họ biết, những cái cây này quả nhiên không bình thường.
Tiểu Hà Hà cũng không ngờ tới Quỷ Khóc Khóc thế mà lại như vậy, vội vàng lớn tiếng nói:
“Quỷ Khóc Khóc, ngươi không cần như vậy. Có chuyện gì chúng ta hảo hảo thương lượng. Ta không thể ở lại nhưng nói không chừng ngươi có thể cùng ta đi ra ngoài.”
Sự đong đưa của cây cối tạm dừng một lát cũng chỉ là một lát, sau đó lại khôi phục lại bộ dạng lúc nãy.
“Vô dụng. Ta ở đây liền đã cùng nơi này hòa làm một thể, ta không thể rời khỏi đây. Đừng nói nữa Tiểu Hà Hà, ngươi là bạn chơi cùng và hàng xóm của ta, ta sẽ không làm tổn thương ngươi đâu. Nơi mà trước đây ngươi ở, ta vẫn còn giữ lại cho ngươi.”
Dứt lời, giọng của nó liền biến mất không thấy.
Tiếp theo bất kể Tiểu Hà Hà có kêu gọi thế nào, nó đều không nói thêm một chữ nào nữa.
Xem bộ dạng này, nhóm người nàng sẽ biết, Quỷ Khóc Khóc này đã hạ quyết tâm nhất định phải giữ họ lại.
Chỉ là…
Họ cũng không phải là những quả hồng mềm. Nếu không thể đồng ý, vậy thì cứ dùng thực lực để nói chuyện.
“Tiểu Hà Hà, ngươi trở về đi.”
--
Hết chương 838.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận