Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng
Chương 828: MẪU THÂN CỦA CHÚNG TA
Tôn Thắng tuy không biết Triệu Ngọc Nhi rốt cuộc định nói gì nhưng xem bộ dạng của nàng ta liền biết chắc chắn không phải là chuyện tốt.
Bởi vậy ngay khoảnh khắc nàng ta mở miệng, hắn ta đã giành trước nói:
“Ta nói, ta nói. Chỉ là sau khi ta nói xong, các ngươi có thể tha cho ta không?”
Dứt lời hắn ta mắt hàm cầu xin nhìn Tô Ngữ.
Nàng nghe vậy lại lạnh lùng nói:
“Ngươi vẫn là nên nói trước xem đã. Hơn nữa, những gì ngươi nói rốt cuộc có phải là lời thật hay không, ai mà biết được?”
Nghe nàng nói vậy, hắn ta vội vàng xua tay:
“Bây giờ đều đã đến lúc này rồi, ta lừa ai cũng sẽ không lừa ngươi. Ngươi nói có phải không?”
Tô Ngữ nghe vậy không tỏ ý kiến. Tuy miệng không phủ nhận nhưng trong lòng rốt cuộc tin hay không tin lời hắn ta lại là chuyện khác.
Tôn Thắng thấy nàng không mở miệng nữa, lau một phen mồ hôi trên trán lúc này mới tiếp tục nói:
“Lúc trước chúng ta tiến vào rừng rậm là muốn tìm một ít yêu thú cao giai hoặc là d.ư.ợ.c liệu quý trọng. Thế nhưng ai ngờ được, mới vừa tiến vào sâu trong rừng đã gặp phải một cảnh tượng không thể tưởng tượng. Lúc đó chúng ta đều bị dọa choáng váng, chỉ nghĩ đến việc chạy trốn. Thế nhưng ai ngờ được, ba nam nhân chúng ta vừa mới chạy ra không bao xa, quay đầu lại liền nghe thấy tiếng kêu thê lương của Tô Ngôn. Là Triệu Ngọc Nhi, nữ nhân này vì để mình chạy thoát, đã đưa tay ra đẩy nó qua đó để chắn cho mình một chút.”
Nói tới đây hắn ta tạm dừng một chút, phảng phất như bị những ký ức đó dọa sợ.
“Sau khi ra ngoài, chúng ta đều trách cứ Triệu Ngọc Nhi. Nhưng chính nàng ta lại nói, người không vì mình, trời tru đất diệt. Nàng ta cũng là muốn hảo hảo sống sót.”
Tô Ngữ quay đầu nhìn về phía nàng ta. Trên mặt nàng ta tràn đầy vẻ hoảng loạn cuối cùng lại cưỡng ép mình trấn tĩnh xuống, cao giọng nói:
“Ta nói có gì sai? Vốn dĩ chính là như vậy.”
Tô Ngữ nghe vậy cười lạnh:
“Đúng là người không vì mình trời tru đất diệt. Thế nhưng ngươi để cho người khác dùng tính mạng của mình đổi lấy sự an toàn của chính ngươi, ngươi không cảm thấy áy náy và bất an sao?”
Triệu Ngọc Nhi có lẽ cũng đã bất chấp tất cả, nàng ta cười lạnh nói:
“Có gì mà phải bất an? Chuyện lúc trước ta đã làm thì đã làm, bây giờ cũng không có gì không dám thừa nhận. Hơn nữa lẽ nào ngươi liền cảm thấy lời của Tôn Thắng chính là lời thật sao?”
Nói rồi nàng ta quay đầu, lạnh lùng nhìn về phía ba người họ.
“Các ngươi bây giờ thì hay rồi, tự mình trích ra thật sạch sẽ. Nhớ lại năm xưa sau khi chúng ta từ rừng rậm rời đi, ta là đã nói phải nhanh lên mà chạy. Thế nhưng là các ngươi đã nói phải trở về xem Tô Ngôn thế nào.”
“Ta vốn tưởng rằng các ngươi đã lương tâm phát hiện, muốn trở về kéo nó một phen. Thế nhưng ai ngờ được sau khi trở về, chúng ta nhìn thấy Tô Ngữ biến thành bán nhân, các ngươi lập tức liền nói muốn đem nó bán cho Thịnh Vũ phòng đấu giá. Như vậy có thể kiếm được một khoản lớn, cũng đỡ cho các ngươi uổng công chạy chuyến này mà cuối cùng không vớt vát được gì.”
Nghe được lời của nàng ta, ba người Tôn Thắng vội vàng phản bác:
“Ngươi cái đồ đàn bà thối tha này ở đây nói hươu nói vượn cái gì? Rõ ràng lúc trước là ngươi đưa ra ý kiến này. Chúng ta ba người không lay chuyển được ngươi nên mới phải cùng ngươi đến phòng đấu giá. Không ngờ tới ngươi bây giờ thế mà lại vì mạng sống mà muốn bán đứng cả ba người chúng ta. Ngươi thật là rắn rết tâm địa, ngươi cái đồ tiện phụ ác độc này.”
Cho nên nghe họ ch.ó c.ắ.n ch.ó, trong mắt lãnh mang lập lòe.
Tuy biết rõ rằng một trong hai phe họ chắc chắn đang nói dối nhưng e rằng sự thật cũng không khác mấy. Đều không phải là thứ gì tốt, vào thời điểm như vậy đều có thể vì mạng sống mà bán đứng đối phương.
Nghĩ vậy nàng đột nhiên nhớ tới Bạch Hồ.
Quay đầu nhìn về hướng nó, nàng cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi còn giấu làm gì? Còn không mau hiện thân?”
Bỗng nhiên nghe thấy nàng nói, bốn người họ lập tức im lặng có chút cảnh giác nhìn về phía nàng.
Tô Ngữ vừa rồi là đang nói chuyện với ai? Lẽ nào lúc này còn có ai giấu mình trong bóng tối sao? Đang lúc họ nghĩ trăm lần cũng không ra thì đột nhiên thấy trên người con hồ ly trắng vẫn luôn cuộn mình ở một bên lóe lên bạch quang.
Một con hồ ly vừa rồi thế mà lại biến thành một người sống lớn. Người sống này họ lại quen thuộc không thể quen thuộc hơn, đúng là bán nhân đã qua tay họ bán đến Thịnh Vũ phòng đấu giá.
Thế nhưng bán nhân này bây giờ không phải nên ở trong Thịnh Vũ phòng đấu giá sao? Tại sao lại cùng nhóm người Tô Ngữ xuất hiện ở đây?
Nghĩ đến đây, nàng ta lại không khỏi nhớ tới Tô Ngôn trước đây cũng bị họ bán đến Thịnh Vũ phòng đấu giá. Mặc dù lúc đó là ở một thành trì nhỏ bé xa xôi nhưng giá trị của nó vẫn không hề rẻ, sao có thể là Tô Ngữ mua nổi?
Không nói Tô Ngôn, chỉ riêng Bạch Hồ lần này, quản sự đó đều đã nói giá cả chắc chắn sẽ cao hơn lần trước mấy chục lần hoặc là mấy trăm lần. Dưới tình huống như vậy, nàng làm sao có được con hồ ly trắng này?
Lẽ nào là cướp về? Thế nhưng ý niệm này vừa mới lóe lên liền lập tức bị nàng ta vứt bỏ.
Nguyên do không gì khác, Thịnh Vũ phòng đấu giá tuy là làm buôn bán nhưng thực lực của họ cũng không dung khinh thường.
Đừng nói là một hai người, ngay cả một vài trăm người cũng không có khả năng đi Thịnh Vũ phòng đấu giá mà chiếm được tiện nghi.
Càng đừng nói là có thể cướp đi vật phẩm đấu giá như vậy. Nếu không phải là cướp về thì chắc chắn là mua về.
Thế nhưng giá trị của Bạch Hồ cao như vậy, nàng từ đâu ra nhiều đồng vàng để mua nó về chứ?
Lẽ nào Tô Ngữ là hài t.ử của một nhân vật quan trọng trong tông môn nào đó? Trong tình huống như vậy cho nên cùng Tô Ngôn là thân tỷ đệ. Vậy thì Tô Ngôn có phải cũng có thân phận quý trọng như vậy không?
Nếu người nhà của họ mà biết được nhóm người mình đã hại nó thành ra thế này, còn đem nó đi bán để kiếm được một khoản lớn, liệu có dễ dàng buông tha họ không?
Trong phút chốc, nàng ta chỉ cảm thấy cả người mình lạnh băng. Lẽ nào dù cho hôm nay họ có thoát được kiếp nạn này của Tô Ngữ, sau này cũng không thể sống yên ổn sao?
Đang nghĩ như vậy lại đột nhiên nghe thấy tiếng cười khẽ của Tô Ngữ.
“Quên không nói với các ngươi, hôm nay nương của ta cũng đến đây.”
Nàng nói rồi liền chỉ vào Ninh Khả Nhân đang đứng một bên.
Bốn người họ nghe vậy lập tức kinh hãi đến toát một thân mồ hôi lạnh, theo bản năng liền nhìn về phía bà ấy.
Khi họ thấy bà ấy lẳng lặng đứng ở đó, uy áp trên người lại giống như một ngọn núi cao áp về phía họ, họ chỉ cảm thấy không ổn.
Không ngờ tới, mới vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Hóa ra nương của họ cũng đã theo đến đây.
“Còn muốn chính thức giới thiệu với các ngươi một chút. Vị này chính là Ninh Khả Nhân, Ninh điện chủ, chính là điện chủ của Trường Sinh Điện, cũng là mẫu thân của ta và Tô Ngôn.”
Lời của Tô Ngữ vừa dứt, bốn người chỉ cảm thấy chân cẳng mềm nhũn rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa.
Họ vừa mới nghe được cái gì? Ninh điện chủ thế mà lại là mẫu thân của họ.
Ngẫm lại trước đây họ đều đã làm những chuyện ngu xuẩn gì.
Chỉ trong nháy mắt, nàng ta liền cảm thấy cái c.h.ế.t đã không còn xa mình nữa. Nhìn ánh mắt lãnh đạm của Ninh Khả Nhân là có thể biết, hôm nay e rằng không thể thiện lành được rồi.
--
Hết chương 828.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận