Cố Xảo Xảo thấy t.h.u.ố.c sắp chảy ra ngoài, liền bóp má Hồ Hướng Bình, nâng cằm nàng ấy lên cao. Nhìn thấy yết hầu nàng ấy chuyển động, cuối cùng thì t.h.u.ố.c cũng đã được nuốt vào.

Nàng vội bảo Lưu Lan Phương bưng nước ấm tới, đút vài muỗng, sau đó mới thả cằm nàng ấy xuống.

Hồ lão thái mang nước ấm tới, vừa lau mặt lau tay cho con gái, vừa lau nước mắt.

Cố Xảo Xảo và Lưu Lan Phương, tỷ muội dâu hai người đứng bên cạnh, trong lòng cũng cảm thấy rất khó chịu.

"Nhị thúc, tiểu cô Hướng Bình sao rồi?"

"Ở trong phòng đấy."

Lời của Hồ lão đầu vừa dứt, Lý chính phu nhân (trưởng thôn) và Đại sơn tức phụ đã đẩy cửa bước vào.

Lý chính phu nhân tiến lại gần nhìn một chút, nắm lấy tay Hồ lão thái, đỡ bà dậy nói: "Bà nghỉ ngơi chút đi, để hai nàng dâu lau cho."

Hồ lão thái dựa vào vai Lý chính phu nhân, "Oa" một tiếng bật khóc, đập tay xuống đất t.h.ả.m thiết: "Lão tẩu t.ử ơi! Bà nói xem sao số ta lại khổ thế này chứ, ta chỉ có ba đứa con thôi, đứa lớn thì bỏ ta đi rồi, đứa nhỏ lại thành ra như thế này. Ta đã tạo nghiệp gì cơ chứ!"

Lý chính phu nhân gạt nước mắt, an ủi: "Thôi được rồi được rồi, Hướng Bình đã trở về được từ xa như vậy rồi, sẽ không sao đâu."

"Nếu nó có mệnh hệ gì... ta biết sống sao đây! Ta chỉ mong có thể chịu thay cho chúng nó thôi!!!"

"Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Hướng Bình sẽ ổn thôi, bà ra ngoài ngồi với Ta một lát."

Lý chính phu nhân ra hiệu bằng mắt với Đại sơn tức phụ, Đại sơn tức phụ lập tức tới đỡ Hồ lão thái, định dìu bà ra ngoài.

"Không, không, ta không đi, ta phải ở đây canh chừng Hướng Bình." Hồ lão thái giãy ra khỏi hai người.

Lý chính phu nhân thấy không khuyên được, đành an ủi: "Nhị thẩm, bà phải giữ tinh thần lên! Hướng Bình còn đợi bà khỏe rồi đi đòi công đạo cho nó đấy! Nếu bà ngã xuống thì ai đi đòi công đạo cho nó đây?"

Cố Xảo Xảo cũng khuyên: "Đúng vậy, Nương. Chuyện này không thể bỏ qua được, Nương tuyệt đối đừng để xảy ra chuyện gì."

Lưu Lan Phương vò khăn tay đưa tới: "Nương, Nương lau mặt đi, vực dậy tinh thần. Đợi tiểu cô khỏe lại thì đi tìm tên họ Tôn kia tính sổ!"

" Nãi nãi, Nương, tiểu cô muốn uống nước."

Kim Hoa mừng rỡ kêu lên một tiếng, căn phòng trở nên yên tĩnh, một giọng nói yếu ớt vang lên: "Nước... nước..."

Hồ lão thái luống cuống: "Con gái, con muốn uống nước phải không, Nương đi rót cho con ngay đây, con đợi chút."

"Nương, đây có nước rồi mà, Nương ra bếp làm gì?" Lưu Lan Phương vừa nói vừa đi bưng chén nước bên cạnh.

"Đúng đúng đúng, ta mừng quá nên hồ đồ rồi." Hồ lão thái lại quay trở lại.

Cố Xảo Xảo tựa vào mép giường, dùng cánh tay đỡ đầu Hồ Hướng Bình dậy, Lưu Lan Phương từng muỗng từng muỗng đút nước vào.

Cố Xảo Xảo dùng tay sờ trán Hồ Hướng Bình, vui mừng nói: "Nương, hết sốt rồi."

"Thật hả?"

Hồ lão thái chạy tới sờ trán Hồ Hướng Bình, rồi sờ trán mình, nói: "Quả nhiên là hết sốt rồi!"

Nói rồi bà chắp tay vái tứ phương: "A Di Đà Phật, Phật Tổ phù hộ, Ngọc Hoàng Đại Đế phù hộ, Vương Mẫu nương nương phù hộ!"

Đút nước xong, Lưu Lan Phương sờ quần áo Hồ Hướng Bình, hỏi: "Đại tẩu, quần áo tiểu cô bị ướt mồ hôi rồi, làm sao đây?"

Cố Xảo Xảo suy nghĩ một lát nói: "Trên người nàng ấy có vết thương, e là bệnh sẽ tái phát. Mỗi lần ướt mồ hôi lại thay, quá vất vả. Chi bằng tìm vải lót bên trong, khi ướt mồ hôi thì rút ra, đợi khi nàng ấy khỏe hơn rồi hãy thay quần áo."

Mọi người đều gật đầu, Hồ lão thái lại đi lục tung hòm xiểng tìm vải, lót vào bên trong cho Hồ Hướng Bình.

"Lưng thì lót kiểu gì đây?"


"Phải lật lại thôi, tránh cho vết thương bị đè ép liên tục."

"Lát nữa uống nước uống t.h.u.ố.c thì sao? Lại lật lại à?"

"Để xem đã. Nếu tiểu cô tỉnh lại có thể tự uống được thì chúng ta đi c.h.ặ.t một ống tre làm ống hút. Nếu nàng ấy vẫn không thể tự uống nước, đành phải lật lại mà đút cứng thôi."

Nghe vậy, mọi người cùng nhau lật Hồ Hướng Bình lại nằm sấp.

"Nương, Nãi nãi, tiểu cô sao rồi ạ?" Tuệ Nương đứng ở cửa hỏi.

Cố Xảo Xảo nói: "Đã hạ sốt rồi. Thức ăn xong chưa con?"

Tuệ Nương đáp: "Gần xong rồi ạ, chờ Nương sang nêm nếm gia vị."

Cố Xảo Xảo quay sang Hồ lão thái: "Vậy Nương, con sang xem nồi niêu trước. Có chuyện gì cứ bảo Kim Hoa sang gọi con. Bá mẫu, Đại Sơn tức phụ, lát nữa đừng về vội, sang nhà con dùng cơm."

Lý chính phu nhân nói: "Thôi, nhà Ta cũng đang nấu rồi. Hướng Bình đỡ hơn rồi, bọn ta cũng xin về trước đây, ăn cơm xong chúng ta sẽ tính toán tiếp."

Hồ lão thái gật đầu: "Làm phiền nương con hai người bà phải chạy tới một chuyến, ta cũng không giữ lại nữa, đi đường cẩn thận."

Lý chính phu nhân nói: "Bà nói lời khách sáo quá. Thôi, bọn ta đi đây."

Vị thê t.ử Lý chính, và tỷ muội dâu hai người Cố Xảo Xảo cũng trở về nhà mình.

Cố Xảo Xảo bảo Tuệ Nương nấu một nồi nước, chần qua thịt thỏ đã thái thành miếng nhỏ.

Nàng dùng d.a.o phay xẻ con thỏ đã luộc chín, c.h.ặ.t thành các khối dài, bày ra bốn đĩa, hai đĩa vị cay tê, hai đĩa vị chua cay.

Con thỏ còn lại sau khi chần qua nước, nàng cho một cục mỡ vào nồi đun chảy, cho hoa tiêu, gừng băm và tỏi băm vào xào một lát, đổ ớt khô thái nhỏ vào, rồi trút thịt thỏ đã chần nước vào xào, thêm chút muối nêm nếm, sau đó bày ra đĩa.

Sau khi làm thêm vài món nữa, bọn trẻ cũng đã về.

Vài đứa trẻ vừa vào sân đã nghe tin về Hồ Hướng Bình, đều chạy sang nhà cũ thăm hỏi.

Nói ra thì, Hồ Hướng Bình là con gái út của Hồ lão thái, không lớn hơn A Hải là bao. Mấy đứa con lớn của hai nhà cơ bản đều được Hồ Hướng Bình trông nom mà lớn, nên chúng đều có tình cảm sâu nặng với nàng ấy.

Cố Xảo Xảo làm xong đồ ăn, sang nhà cũ gọi mọi người qua ăn cơm. Hồ lão thái không nỡ rời con gái, nhất quyết đòi ở lại bên cạnh Hồ Hướng Bình. Cố Xảo Xảo đành múc riêng một phần cơm và thức ăn cho Hồ lão thái, lại múc một chén lớn canh gà để lại, nghĩ rằng nếu Hồ Hướng Bình tỉnh lại thì uống một chút canh gà để bồi bổ thân thể.

Vì chuyện Hồ Hướng Bình, cả hai nhà đều không được vui vẻ. Thịt ngon ngày thường thèm khát, giờ nhai trong miệng cũng chẳng còn mấy mùi vị.

Ăn cơm xong không lâu, gia đình Lý chính lại kéo đến.

Lý chính chia cho Hồ lão đầu một cuộn t.h.u.ố.c lá sợi (lá đề), mình cũng giữ lại một cuộn, hai người cuốn c.h.ặ.t lại, một đầu nhét vào tẩu, đầu kia châm lửa. Hút vài hơi, làn khói dày đặc bay ra từ ánh lửa chớp nháy, từ mũi và miệng của hai ông lão.

Lâu sau, Lý chính hỏi: "Ông muốn xử lý ra sao?"

Hồ lão đầu lại rít một hơi thật mạnh, gõ tẩu t.h.u.ố.c xuống ghế đá nói: "Ta muốn đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng ranh súc sinh đó!"

Lý chính liếc xéo Hồ lão đầu một cái, bình thản nói: "Ông đừng có làm càn."

"Cha, bá gia, con sẽ đi trói cái tên khốn đó về ngay!"

Hồ Hướng Khôn vừa nói, vừa vớ lấy cây gậy bên cạnh định đi.

Lưu Lan Phương vội vàng kéo lại, vừa giằng lấy cây gậy trong tay Hồ Hướng Khôn vừa nói: "Cha và bá gia đang bàn chuyện, đệ làm loạn gì thế?"

Lý chính nói: "Con cái lớn tướng rồi sao vẫn không biết giữ bình tĩnh? Con bây giờ cứ thế mà đi, người thì chưa trói được về mà lại tự rước họa vào thân, vậy thì cha nương con sống sao đây?"

Hồ Hướng Khôn bực bội buông tay, cây gậy bị Lưu Lan Phương đoạt lấy. Nàng ta vội vàng mang gậy vào nhà cất đi.

A Hà nói: "Chẳng lẽ tiểu cô cứ bị đ.á.n.h vô ích sao?"

Lý chính nói: "Đánh thì chắc chắn phải đ.á.n.h một trận, nhưng phải nghĩ xem đ.á.n.h thế nào, đ.á.n.h đến mức nào, vừa hả được cơn giận, lại không bị người khác dị nghị."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nông Môn Góa Phụ, Thừa Kế Tám Oan Hài - Chương 55 | Đọc truyện chữ