Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 258: Khiêu khích Vô Thường

Tình thế nguy cấp, không còn thời gian suy nghĩ. Trước mặt tôi lúc này chỉ còn ba con đường.

A: Nhảy lên quầy trưng bày, giả làm hiện vật. 

B: Cởi đồ ra, giả làm tượng.

C: Mẹ nó, liều mạng xông ra sống mái với chúng.

Đệt! Cách nào cũng không ổn!

Tôi phải làm sao đây? Hai tên Vô Thường sắp bước vào trong, áp lực đè nặng khiến tôi gần như nghẹt thở. Bảo tôi xông ra sống mái với chúng ư? Thà đ.â.m cho tôi một d.a.o c.h.ế.t quách còn hơn, căn bản không cùng đẳng cấp! 

Bình thường đọc tiểu thuyết mạng quen rồi, suốt ngày nói gì mà “vượt cấp đ.á.n.h quái”, “vượt cấp đ.á.n.h quái”. Vượt cái con khỉ! Có vượt cấp thì cũng phải trong giới hạn chứ! Tôi bây giờ chẳng khác nào thằng đần tay cầm kiếm gỗ ở làng tân thủ c.h.é.m gà mái. Bảo tôi xách gậy đi đ.á.n.h Giáo chủ Tổ Mã, có khả thi không??

Đệt! Tôi đang nghĩ linh tinh cái gì thế này?! 

Vì thật sự không còn cách nào, đầu óc rối đến mức nghĩ toàn chuyện trên trời dưới đất. Nhưng vừa hoàn hồn lại thì đã thấy hai bàn chân trắng của Bạch Vô Thường bước qua ngưỡng cửa. 

Xong rồi! Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại. Mẹ nó, giờ khỏi cần chọn nữa, chỉ còn mỗi con đường chờ c.h.ế.t. Tôi cười khổ.

Đúng lúc bản thân đang thi triển “kỹ năng chờ c.h.ế.t”, thì bên kia, Lý Tiểu đột nhiên lao tới, đ.â.m sầm vào hai lão già đó. 

“Ái da da, đau c.h.ế.t mất.”

Cú va chạm của Lý Tiểu quả thật đã chặn được hai tên Vô Thường ngoài cửa, nhưng bản thân cô ta cũng ngã ngồi xuống đất. Nhân lúc ấy, Lý Tiểu lén liếc mắt ra hiệu bảo tôi đừng lên tiếng. Tôi hiểu ý, khẽ gật đầu, trong lòng đầy cảm kích.  

Hắc Bạch Vô Thường rõ ràng bị đ.â.m trúng đến sững người. Lão Phạm gào lên một tiếng:

“Phải c.h.ế.t!!”

Tạ Tất An cũng nổi giận. Phải biết rằng hai anh em này ở địa phủ chẳng khác gì đám quản lý trật tự đô thị, đi ngoài đường có thể nghênh ngang mà chẳng ai dám chọc. Hôm nay lại bị một cô gái nhỏ đ.â.m sầm vào, sao có thể không bực? Tạ Tất An quát:

“Ai đấy? Hấp tấp cái gì? Có muốn sống khô—… Ủa?”

Lão chưa nói hết câu. Vừa mắng vừa nhìn xuống Lý Tiểu, mà vừa nhìn thấy đối phương thì nghẹn lại. 

Tôi đã từng nói rồi, khi còn sống Lý Tiểu vốn xinh đẹp nổi bật, lại sinh trong gia đình giàu có, từ nhỏ đã biết chăm chút bản thân, da dẻ trắng mịn như nước. Sau khi c.h.ế.t, vì nhiều hơn người khác một vía nên trông lại càng trắng trẻo hơn. Đôi mắt hạnh long lanh như nước, nhìn ai cũng khiến người ta dấy lên ý muốn thương hoa tiếc ngọc. 

Lúc này cô ta ngồi dưới đất, trên người mặc một bộ áo choàng trắng, lại cố ý để lộ đôi chân thon mịn như ngọc. Hai lão háo sắc kia sao có thể không nhìn đến ngây người?

Tạ Tất An vừa nhìn rõ dung mạo Lý Tiêu đã lộ vẻ thèm thuồng, buột miệng:

“Mẹ nó, trong địa phủ lại có mỹ nhân thế này mà ta không hề hay biết?” 

Còn lão Phạm thì càng khoa trương hơn. Nếu nói ánh mắt Tạ Tất An đã trân trối, thì mắt lão ta gần như muốn lòi cả ra. Phạm Vô Cứu vừa múa tay múa chân vừa gào:

“Phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t phải phải c.h.ế.t!” 

Tôi đứng bên trong, trong lòng khinh bỉ hai lão già này không ngớt. Nghe nói chúng háo sắc từ lâu rồi, nhưng không ngờ lại trắng trợn đến mức này. Đúng là hai con ch.ó già mặt dày!

Tạ Tất An bỗng như đổi hẳn bộ mặt, dịu giọng nói với Lý Tiểu:

“Cô nương, cô không sao chứ?” 

Mẹ nó, tên này còn có thể giả tạo hơn nữa không? Vừa nãy còn đang c.h.ử.i ầm lên kia mà. Huống hồ bên cạnh còn có Phạm Vô Cứu cứ gào “Phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t” không ngớt. Giờ mới bày đặt đóng vai người tốt thì còn tác dụng gì? 

Vừa nói lão còn định thò tay ra đỡ Lý Tiểu. Thấy cái móng tay khô quắt đã thò vào trong cửa, tôi nổi cả da gà. 

May mà Lý Tiểu lanh trí. Cô ta kịp thời đứng dậy. Vừa ngã rồi lại đứng lên, khiến Hắc Bạch Vô Thường vô thức lùi lại một bước. Cùng lúc đó, Lý Tiểu cũng bước hẳn ra ngoài cửa.

Giọng đối phương nũng nịu vang lên:

“Ây da, tôi tưởng ai chứ, hóa ra là Tạ lão gia và Phạm lão gia. Hôm nay tiểu nữ được diện kiến hai vị, thật là vinh hạnh quá. Hai vị ký tặng cho tôi một chữ được không?”

Dù không nhìn thấy cảnh bên ngoài, tôi cũng đoán chắc mười phần rằng Phạm Vô Cứu đang múa tay múa chân như thằng ngốc. Quả nhiên, chỉ nghe lão hô loạn:

“Phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t!!” 

Tạ Tất An liền đáp:

“Ừm ừm, chuyện nhỏ thôi. Tuy hai chúng ta công vụ bận rộn, người hâm mộ lại nhiều, nhưng ký tên cho một quý cô thì lúc nào cũng có thời gian.”

Trong lòng tôi cười khổ. Thôi cho tôi một d.a.o c.h.ế.t quách cho rồi. Hai lão lưu manh này cũng không soi gương mà xem lại mình. Một tên cổ dài lưỡi thè như quỷ treo cổ, một tên thì trông như mì ăn liền bị ngâm nước nở phình ra. Có người thích mới đúng là chuyện lạ!

Một lát sau nghe tiếng loạt xoạt, chắc là đang ký tên. Lý Tiểu vì muốn kéo dài thời gian cứu tôi, liền cười hỏi:

“À phải rồi, hai vị đại lão gia hôm nay tới đây có việc gì vậy?” 

Tạ Tất An gặp mỹ nhân là miệng chạy như tàu hỏa. Lão nói: 

“Cũng chẳng có gì lớn. Vô Thường bọn ta trăm công nghìn việc, hôm nay ghé qua chỉ muốn xem cách bài trí bảo tàng có phù hợp với diện mạo đô thị của Phong Đô hay không thôi. À mà… cô nương là người mới tới à?”

Lý Tiểu gật đầu rồi nói: 

“Đúng vậy đó. Ây da, Vô Thường lão gia, trong đó có gì hay mà xem chứ? Hay thế này đi, theo tiểu muội đi uống rượu nhé, được không?”

“Phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t!!”

Tiếng Phạm Vô Cứu đầy hưng phấn vang lên. Lần này dù không cần Tạ Tất An phiên dịch, tôi cũng biết lão ta muốn nói gì. Dã tâm lộ rõ mồn một.

Ngay sau đó lại nghe tiếng Tạ Tất An, nhưng giọng điệu có vẻ không vui lắm. Rõ ràng là đang nói với Phạm Vô Cứu:  

“Ngươi nhìn lại mình xem, sao lại thô tục thế hả? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đối với phụ nữ, đặc biệt là tiểu thư xinh đẹp thế này, phải ấm áp như mùa xuân, hiểu chưa? Mùa xuân! Chứ không phải như ngươi, mở miệng ra là toàn lời bẩn thỉu. Haiz, dạy mãi mà không nên người. Thôi được rồi tiểu muội muội, đừng sợ nhé, huynh đệ ta tuy nói năng thô lỗ nhưng lòng dạ không xấu.” 

Khỏi cần nghĩ cũng biết Phạm Vô Cứu vừa nói mấy câu phá hoại thuần phong mỹ tục. May mà ở đây ngoài Tạ Tất An ra chẳng ai hiểu lão ta nói gì, coi như tai không nghe thì lòng không phiền.   

Lý Tiểu khẽ cười, rồi nói với Tạ Tất An: 

“Hihi, hai vị thật là thú vị. Nhưng người ta là cô gái đứng đắn mà, chỉ có thể hẹn hò với một người thôi. Hai vị ca ca, ai sẽ đi cùng muội đây?” 

Phải công nhận Lý Tiểu nói mấy câu này quá cao tay, độ ngọt chắc phải ba dấu cộng. Uy lực của “ba dấu cộng” ấy lớn lắm, khiến hai lão háo sắc lập tức choáng váng, chẳng biết đông tây nam bắc ở đâu nữa. 

Cũng khó trách. Với dung mạo của hai vị này, e rằng ngoài hình nhân giấy ra thì chẳng có thứ gì không sợ họ. Nếu không có hình nhân giấy, hai lão già này chắc cũng giống đám trai ế trong ký túc xá đại học, chỉ có thể mượn “đạo cụ” mà giải khát. Giờ gặp một cô nương như hoa như ngọc chủ động ngả vào lòng, bảo sao không động tâm cho được? 

“Ta ta ta!”

“Phải c.h.ế.t!” 

Hai tên đồng thanh hét lên.

Trong khoảnh khắc, xung quanh bỗng yên lặng đến lạ. Ngay cả tôi trốn sau cánh cửa cũng cảm nhận được bầu không khí ngượng ngập.

May mà Lý Tiểu lanh trí. Cô ta dùng giọng điệu cực kỳ đáng yêu nói với hai Vô Thường:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Rốt cuộc là ai nào~~ Oppa~~ quyết định xong chưa~~?” 

Rõ ràng, tiếng “Oppa” ấy chẳng khác nào một mũi kiếm xuyên tim, đ.â.m trúng ngay trái tim hai lão lưu manh, khiến cả hai đều dâng lên cảm giác “mùa xuân của ta tới rồi, cuối cùng cũng tới rồi”.

Chỉ nghe Tạ Tất An nói:

“Lão đệ à, đại ca ngươi cũng chẳng dễ dàng gì. Trong lòng ngươi chẳng phải cũng mong có đại tẩu sao? Ngươi về trước đi. Không muốn về thì đứng chờ ta trước cửa khách điếm cũng được. Ta bảo đảm ba mươi giây giải quyết xong chuyện. Thế nào?”

Tạ Tất An vừa dứt lời, Phạm Vô Cứu lập tức tức giận quát lên: 

“Phải c.h.ế.t!!”

Tạ Tất An nghe vậy cũng nổi nóng theo, quay sang gào với Phạm Vô Cứu: 

“Lão Bát, ngươi không đồng ý thì thôi, mắng ta làm gì? Ta nói cho ngươi biết, đừng có nhìn nữa, nàng là của ta! Nghe rõ chưa? Ta đang nói với ngươi đấy! Ngươi thương hại Thất ca một chút được không hả? Cùng lắm… lần sau ta nhường cho ngươi, được chưa…”

“Phải c.h.ế.t!!”

Chưa để Tạ Tất An nói hết câu, lão Phạm đã hầm hầm quát tiếp. Cũng chẳng biết vừa dùng lời lẽ “hòa nhã” đến mức nào mà khiến Tạ Tất An lập tức bốc hỏa, c.h.ử.i ầm lên: 

“Phi! Ngươi béo ú như cái bánh su kem mà còn dám chê ta giống quỷ treo cổ? Ta thấy ngươi là thiếu đòn rồi đấy!!”

“Phải c.h.ế.t!!”  

“Ây da, ngươi còn dám mắng ta? Ta cho ngươi chút mặt mũi rồi phải không?”

“Phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t!!”

“Đệt! Ngươi gan to thật rồi đấy, còn định cầm d.a.o c.h.é.m cả ca ca ngươi à? Tin ta c.h.é.m cả nhà ngươi không??”

“Phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t phải c.h.ế.t!!”

“Cút mẹ ngươi đi!!”

Nghe bọn chúng cãi qua cãi lại một hồi, rồi “bốp” một tiếng vang lên, rõ ràng là đã động thủ. Giọng Phạm Vô Cứu như nổi trận lôi đình, lập tức tôi lại cảm nhận được thứ áp lực c.h.ế.t ch.óc quen thuộc. Xem ra là thật sự đ.á.n.h nhau rồi. 

Lão Phạm gào lên:

“Phải c.h.ế.t!!!” 

Tạ Tất An cười lạnh đáp:

“Được! Đúng là đàn ông. Nói cho rõ nhé, ra sau núi đơn đấu, ai thua người đó tự biến. Nói trước, không được nhặt gạch đá đấy!”

“Phải c.h.ế.t!!”

Vừa dứt lời, Phạm Vô Cứu đã phi thân rời đi. Tôi cảm nhận rõ luồng khí kia càng lúc càng xa. Còn Tạ Tất An thì chưa đi ngay, vẫn nán lại.

Lão bày ra bộ mặt háo sắc, nói với Lý Tiểu:  

“Tiểu muội muội chờ ta một lát nhé, đừng đi đâu đấy. Vô Thường lão gia nhà muội đi giải quyết chút việc, lát sẽ quay lại. Đừng sợ nhé.”

Lý Tiểu khúc khích cười mấy tiếng, ngọt ngào thưa: 

“Ừm, muội biết rồi, Vô Thường lão gia… à không, để muội gọi là Vô Thường ca ca nhé. Ca ca nhất định phải quay lại đó, muội sợ huynh đệ của ca ca lắm. Đừng để muội rơi vào tay hắn, được không?”

Tạ Tất An nghe mỹ nhân nói vậy, hình tượng của chính mình trong lòng lập tức cao lớn vô cùng. Chắc là tinh thần anh hùng nổi lên. Tôi chỉ nghe “bộp” một tiếng, đoán chừng lão đang tự vỗ n.g.ự.c mình, rồi hào khí ngút trời nói với Lý Tiểu: 

“Yên tâm đi, muội muội. Ca ca nhất định toàn thắng trở về. Muội chờ ta… tối nay chúng ta… hí hí.”  

Chỉ cần tưởng tượng mấy lời ấy phát ra từ miệng lão quỷ treo cổ kia thôi mà tôi đã nổi da gà không ngớt. Thật sự ghê tởm quá mức.

Lý Tiểu nói: 

“Được rồi được rồi, mau đi đi, muội chờ ca ca…”

Cô ta vừa dứt lời, Tạ Tất An liền cười ha hả:

“Được!! Muội chờ ta!! Ta sẽ quay lại ngay!!”

Nói xong, tôi cảm nhận được khí tức của lão cũng nhanh ch.óng biến mất. Tiếp đó, nửa câu còn dang dở của Lý Tiểu mới lững thững trôi ra:

“…cái rắm.”  

Cảm nhận được khí của hai lão lưu manh đã đi xa hẳn, tôi không khỏi thở phào một hơi. Phù… đúng là hú hồn hú vía. May mà có Lý Tiểu, nếu không hôm nay anh đây chắc toi mạng tại chỗ này rồi. 

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, truyền thuyết đúng là có phần không đáng tin thật. Tôi nhớ trong sách từng chép rằng Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu là huynh đệ chí cốt, kiểu có thể đổi mạng cho nhau. Vậy mà hôm nay tận mắt chứng kiến, hai “hoạt bảo” ấy lại vì một người phụ nữ mà cãi nhau chí ch.óe, còn suýt nữa chuyển sang tự do ẩu đả để phân thắng bại. Điều này khiến tôi một lần nữa nghi ngờ tính xác thực của sử sách. 

Nhưng nghĩ kỹ thì cũng có thể hiểu được. Tâm cảnh con người vốn thay đổi theo thời gian, quỷ chắc cũng vậy. Có thể khi còn sống họ thật sự là huynh đệ sinh t.ử, nhưng giờ tính ra cũng đã mấy nghìn năm trôi qua rồi, tình nghĩa ấy phai nhạt đi cũng là chuyện thường.

Tôi nuốt khan một cái, rồi bước ra cửa, nhìn thấy Lý Tiểu và lão Vương của bảo tàng vẫn còn đang ngẩn người. 

Lý Tiểu giơ tay làm dấu chiến thắng với tôi. Rõ ràng, thân phận tiểu thư lúc sinh thời khiến cô nàng khá rành chuyện “xoay” đàn ông.

Tôi vô cùng cảm kích, nói:  

“Cảm ơn nhé.”

Lý Tiểu liếc tôi một cái rồi đáp: 

“Cảm ơn cái gì. Hai lão già đó đúng kiểu động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, trêu bọn chúng chút cũng đáng thôi.”

Tôi cũng bật cười. Đúng là chuyện này tuy nguy hiểm, nhưng không ngờ lại kết thúc theo cách như vậy. Nghĩ đến bộ dạng vênh váo, ngạo mạn của hai lão già ấy trước mặt tôi và lão Dịch ngày trước, tôi lại thấy hả hê. Ha ha, cứ để chúng c.ắ.n nhau đi, cuối cùng cũng chỉ là ch.ó c.ắ.n ch.ó, lông bay đầy miệng.

Tôi bèn nói với Lý Tiểu: 

“Vậy mình đi nhanh thôi. Lát nữa chắc hai tên đó sẽ quay lại tìm cô đấy. Cô định tính sao?”

Lý Tiểu nhìn tôi, thở dài một tiếng: 

“Xem ra tôi chỉ giúp cậu được đến đây thôi. Vì Vô Thường đã muốn tìm con quỷ nào thì không có chuyện tìm không ra.”

Tôi gật đầu, nhìn Lý Tiểu. Đối phương đã giúp tôi một ân tình lớn như trời, tôi không thể giữ người ta lại nữa, như thế chẳng khác nào hại cô ta.

Vì vậy tôi nói: 

“Vậy cô mau đi đầu t.h.a.i đi. Cảm ơn cô. Ân này tôi suốt đời không quên. Nếu kiếp sau cô còn có thể nhận ra tôi, có yêu cầu gì tôi cũng sẽ đáp ứng.”

Lý Tiểu nhìn tôi, không nói gì. Nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui. Có lẽ đúng như cô ta từng nói, trước khi tan biến, muốn thử một lần giúp đỡ người khác. Giờ bản thân đã làm được, tâm nguyện hoàn thành, không còn vướng bận.  

Đúng lúc tôi và Lý Tiểu đang nhỏ giọng nói chuyện, lão Vương của bảo tàng — người vẫn đứng bên cạnh ngẩn ra từ nãy — bỗng lên tiếng.

Ông ta vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc hỏi tôi: 

“Cậu thanh niên… có phải là đồ đệ của lão Cửu không?” 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư - Chương 258 | Đọc truyện chữ