Nhất Chỉ Hôn Thư
Chương 70: Họ không yêu em bằng anh
Sáu giờ hai mươi phút về đến nhà.
Tuyết trên con đường nhỏ đã được quét dọn, nhưng tuyết vẫn rơi lả tả không có ý định dừng lại. Chẳng bao lâu sau, con đường sạch sẽ lại được phủ lên một lớp bạc trắng xóa.
Nhiệt độ đã xuống dưới độ không, tuyết tan ra rồi kết lại thành một lớp băng mỏng.
Lạc Cẩn Hanh đỗ xe xong liền qua dìu cô. Vừa xuống xe, Hy Nguyệt đã nhận ra bầu không khí trong nhà có chút khác lạ, không nói rõ được là lạ ở đâu, chỉ cảm thấy không giống với lúc sáng cô rời đi.
Vào đến nhà, cô mới nhận ra điểm khác biệt nằm ở đâu.
Giữa phòng khách dựng một cây vân sam xanh mướt vươn cao, trên cửa sổ dán hoa giấy, dưới hiên nhà treo một dải đèn màu rực rỡ, ngay cả t.h.ả.m trải sàn cũng được thay bằng loại t.h.ả.m đỏ rực in hình những chú ngựa con.
Có ai đón sinh nhật sao? Hay là một ngày lễ nào đó mà cô không biết? Tô Hy Nguyệt tháo chiếc khăn quàng cổ đeo suốt dọc đường ra. Máy lạnh trong phòng mở rất ấm, vừa mở miệng, sự chênh lệch nhiệt độ đã tạo thành một luồng sương trắng mờ ảo trong không khí.
"Hôm nay nhà mình có hỷ sự gì sao ạ?"
Lạc Cẩn Hanh lấy dép đi trong nhà ra cho cô. Tô Hy Nguyệt không giữ được thăng bằng, phải vịn vào lòng bàn tay anh để xỏ vào, sau đó cởi áo phao đưa cho anh treo lên giá.
Đang đưa mắt nhìn quanh, chưa kịp để anh trả lời, Lạc Dao đứng ở giữa phòng đã quay đầu lại, giọng hào hứng: "Anh! Chị dâu! Hai người về rồi à, mau xem giúp em xem treo bông tuyết ở đây có đẹp không?"
Trên mặt cô nàng vẫn còn dính chút kim tuyến, đôi mắt cười cong cong.
Tô Hy Nguyệt nhìn qua, ngạc nhiên: "Tất cả những thứ này là em làm đấy à?"
"Đúng vậy ạ, có đẹp không chị? Em mất cả buổi chiều đấy."
Không khí trong nhà rất ấm cúng. Bùi Linh đang hầm canh trong bếp, Lạc Minh Anh phụ giúp thái thịt bò và rửa rau. Nồi lẩu uyên ương trên bàn ăn đã sôi, sủi bọt sùng sục, hương thơm tươi ngon lan tỏa khắp phòng.
Bùi Linh nghe thấy tiếng người về, mắt hiện lên ý cười: "Cái con bé này này, rảnh rỗi không có việc gì làm, cứ khăng khăng bảo năm nay nhà mình khác rồi, phải thật náo nhiệt. Nó tự mình chạy đi mua một cái cây về, loay hoay cả buổi chiều."
Lạc Dao bĩu môi: "Ai bảo con không có việc gì làm chứ. Năm nay là mùa đông đầu tiên chị dâu về nhà mình, lại vừa đúng lúc tuyết đầu mùa, nhất định phải có cảm giác lễ nghi! Chị dâu, chị có thích không? Em chọn cái cây này lâu lắm đấy."
Nhìn hạt kim tuyến trên ch.óp mũi và đôi mắt sáng lấp lánh của Lạc Dao, lòng Tô Hy Nguyệt mềm nhũn. Cô tiến tới phủi đi mẩu kim tuyến dính trên tóc cô nàng.
"Thích chứ, chị thích lắm, cảm ơn Dao Dao nhé."
"Hì hì, em bé nhỏ ơi con có thích không?" Cô nàng cúi người xuống, áp tai vào bụng Tô Hy Nguyệt: "Cây cô chuẩn bị lấp lánh lắm đó nha."
Em bé còn nhỏ quá, vẫn chưa chào đời cơ mà, sao trả lời được.
Người mẹ đành chọn cách trả lời thay con: "Thích ạ, đương nhiên là thích rồi. Em bé bảo cảm ơn cô út xinh đẹp ạ."
Lạc Dao bật cười thành tiếng: "Ha ha ha, chị dâu ơi chị đáng yêu quá. Bé con chưa ra đời đã biết ủng hộ cô rồi."
"Là vì bé con thích cô mà."
Đồ ăn vẫn đang được sơ chế nên phải đợi một lát mới khai tiệc. Những l.ồ.ng đèn nhỏ và đèn màu Lạc Dao mua vẫn chưa treo hết, cô nàng bèn rủ Tô Hy Nguyệt cùng làm.
Hy Nguyệt rất thích bầu không khí náo nhiệt này nên chủ động tham gia, sau đó nghiêng đầu nhìn "ai đó", thế là nhóm người rảnh rỗi lại kết nạp thêm một thành viên.
Hai mươi phút sau, nhìn căn phòng ngập tràn những món đồ trang trí vui mắt, Tô Hy Nguyệt có một cảm giác thành tựu khó tả.
Vừa vặn đến giờ cơm, cô và Lạc Cẩn Hanh về phòng thay quần áo, rửa tay rồi xuống ăn.
Trời tuyết lạnh, ăn lẩu cho ấm người. Cuối t.h.a.i kỳ sức ăn của Tô Hy Nguyệt tăng vọt, một mình cô có thể ăn hết cả đĩa thịt bò, tốc độ nhúng thịt của Lạc Cẩn Hanh cuối cùng cũng không theo kịp tốc độ ăn của cô.
Ăn xong, Bùi Linh kéo cô ra phòng khách trò chuyện.
Bà nhắc đến chuyện nghỉ ngơi: "Hy này, mẹ biết giới trẻ các con coi trọng sự nghiệp, nhưng mẹ cứ lo lo. Ban đầu bảo là tháng này sẽ về nhà nghỉ ngơi, giờ cụ thể khi nào thì định ngày được con?"
Tô Hy Nguyệt không giấu giếm, thành thật đáp: "Mẹ ơi, con định làm đến Tết, trùng với lịch nghỉ của công ty ạ."
Bùi Linh nhẩm tính thời gian trong đầu: "Lúc đó là chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là sinh rồi nhỉ."
"Vâng ạ, cách ngày dự sinh khoảng hai mươi ngày."
Lạc Dao: "Chị dâu ơi, anh em kiếm tiền được mà, nhà mình cũng có công ty, chị hoàn toàn không cần phải vất vả thế đâu."
Bùi Linh cũng tiếp lời: "Dao Dao nói đúng đấy Hy. Nhà mình không trông mong con phải kiếm tiền to tiền lớn gì, giờ con đang mang nặng đẻ đau, lúc nào cần nghỉ thì phải biết tự lượng sức mình. Lỡ lao lực quá mà để lại di chứng sau này thì khổ lắm."
Tô Hy Nguyệt mím môi, vừa định lên tiếng thì Lạc Cẩn Hanh đã bước tới, giọng trầm ổn: "Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Hy, tụi con có chừng mực mà."
Con trai và con dâu đã nói vậy, bà cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ dặn: "Hai đứa tự biết chừng mực là được."
Sau đó, chủ đề câu chuyện chuyển sang Lạc Dao.
"Anh chị con sắp sinh con đến nơi rồi, khi nào con mới dắt bạn trai về cho mẹ đây, để mẹ còn được bế cháu ngoại nữa chứ."
Lạc Dao nghe đến mức tai mọc kén luôn rồi: "Mẹ bế một đứa cháu nội của anh trai con thôi không đủ sao?"
Lạc Minh Anh cũng bồi thêm: "Anh con là anh con, con là con, đừng có đ.á.n.h trống lảng."
"Ba! Ba cũng hùa theo mẹ bắt nạt con."
Bùi Linh lườm cô nàng: "Nếu con tự tìm được thì bọn mẹ đâu cần tốn lời. Giờ con cũng không còn nhỏ nữa, yêu đương kết hôn cũng nên bắt đầu vào guồng đi là vừa, muộn nữa là khó tìm người hợp ý lắm."
"Anh trai con hai mươi tám mới cưới, chị dâu hai mươi sáu mới ở bên anh trai rồi có em bé. Theo nhịp độ của hai người họ thì con còn sớm chán."
"Con mà so được với anh con à? Anh con may mắn gặp được chị dâu con, con cũng có được cái vận may như anh con chắc? Tổ tiên nhà họ Lạc mình được một lần bốc mộ phát đạt thế này là phúc đức lắm rồi."
Lạc Dao bị "niệm chú" đến phát phiền, bèn bịt tai lại: "Không nghe không nghe, quỷ ám rồi, không nghe thấy gì hết."
Tô Hy Nguyệt không nhịn được bật cười. Trước khi kết hôn, mỗi dịp lễ Tết cô cũng không ít lần bị giục cưới, nhưng cô chẳng bao giờ để tâm, nghe tai này lọt tai kia. Bây giờ vai trò thay đổi, nhìn lại thấy buồn cười lạ lùng.
Lạc Cẩn Hanh nhìn sang, nắm lấy tay cô: "Chúng ta về phòng nhé?"
Cô nhìn Lạc Dao vẫn đang trong cảnh "nước sôi lửa bỏng": "Còn Dao Dao thì sao? Bỏ đi thế này có vẻ không được đạo đức lắm nhỉ."
Khóe môi anh khẽ nhếch lên nụ cười nhạt: "Những người đã có gia đình như chúng ta không nên can dự vào chuyện của người độc thân."
"Có người anh nào như anh không chứ!"
Lạc Cẩn Hanh dắt tay cô đứng dậy: "Ba mẹ, tụi con xin phép về phòng trước ạ."
Hai vợ chồng đang giáo huấn con gái liền dừng lại: "Được rồi, hai đứa nghỉ ngơi sớm đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lạc Dao trợn tròn mắt, nhìn trân trân vào người chị dâu yêu quý, ánh mắt viết đầy hai chữ "cứu mạng", "đừng bỏ em lại một mình", trong lòng gào thét điên cuồng.
Tuy nhiên, cô nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn người anh trai ruột hoàn toàn phớt lờ ánh mắt cầu cứu của mình, mang một vẻ thản nhiên kiểu "không liên quan đến tôi". Còn người chị dâu thân thiết của cô, vậy mà lại cười, rồi đặt tay vào lòng bàn tay anh trai.
Hai người họ cứ thế vai kề vai, vừa ân ái vừa tuyệt tình xoay người rời đi, thậm chí không thèm ngoảnh đầu nhìn cô lấy một cái.
Lạc Dao hậm hực nhìn về phía cầu thang.
Bùi Linh bồi thêm một nhát d.a.o: "Nếu con mà nghe lời mẹ tìm lấy một đối tượng thì giờ đâu cần phải ghen tị với anh chị con."
Lạc Dao muốn khóc mà không ra nước mắt. Mẹ nhìn thấy con ghen tị ở chỗ nào chứ, con rõ ràng là đang hận, đang giận mà!
Đã bảo là chị dâu tốt, chị em tốt cùng chiến tuyến, vừa nãy còn cùng nhau treo đèn l.ồ.ng cơ mà!
Hừ! Dễ dàng bị anh trai cô cướp mất như thế.
Tô Hy Nguyệt thật sự không muốn đi đâu, đều tại Lạc Cẩn Hanh cứ kéo cô đi.
Đến đầu cầu thang, lòng cô thấy hơi bất an: "Tụi mình cứ thế bỏ đi thật à?"
Lạc Cẩn Hanh trong vai người anh trai còn thản nhiên hơn cô nhiều: "Chứ sao, em còn muốn ở lại nghe tiếp à?"
Tô Hy Nguyệt liếc anh một cái: "Dao Dao có đúng là em gái ruột của anh không vậy?"
"Ba mẹ anh bảo thế, và sổ hộ khẩu cũng ghi thế."
Cô phì cười, giơ tay vỗ anh: "Làm gì có người anh nào như anh chứ, Dao Dao nghe thấy chắc giận lắm."
"Yên tâm đi, Dao Dao đối phó được mà. Còn em, tay lạnh thế này mà không biết mặc thêm áo vào."
Trong nhà có máy lạnh, lúc ăn nóng quá nên cô cởi áo khoác ra, cũng không thấy lạnh lắm, chỉ là tay cô quanh năm lạnh lẽo nên đã thành thói quen.
Về đến phòng, Tô Hy Nguyệt lại sực nhớ ra điều gì đó, kéo Lạc Cẩn Hanh ngồi xuống: "Dao Dao với cậu bạn trai trước đó chia tay thật rồi à? Không có tiến triển gì thêm sao?"
"Anh không rõ lắm, nó không nói. Ba mẹ hỏi gấp là nó xù lông ngay. Nhưng mà cậu nhóc kia hai hôm trước có lén tìm anh, trông vẻ mặt như muốn tạ lỗi."
"Cậu ấy tìm anh á? Anh nói thế nào?"
"Anh bảo với cậu ta rằng tìm anh cũng vô dụng, chuyện tình cảm là việc của hai người, người ngoài không cho được câu trả lời, cũng chẳng giúp gì được."
"Cũng đúng, mấy chuyện này người ngoài càng can thiệp càng loạn."
Trong phòng yên tĩnh, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào một chút sắc xanh nhạt.
Tô Hy Nguyệt tựa vào lòng Lạc Cẩn Hanh, ngón tay vô thức mân mê chiếc cúc áo ngủ của anh: "Nếu tụi mình cũng giống như những cặp đôi bình thường, bắt đầu từ việc đi xem phim, đi dạo phố, thì anh sẽ theo đuổi em thế nào?"
Lạc Cẩn Hanh im lặng một lát, dường như đang suy nghĩ câu trả lời, rồi nhìn cô: "Anh sẽ không theo đuổi."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, nghe anh nói tiếp.
"Chắc là anh sẽ hỏi thẳng em có muốn kết hôn không, sau đó nói với em rằng anh có nhà, có xe, công việc ổn định, không có thói quen xấu. Nếu em thấy ổn thì tụi mình đi đăng ký kết hôn."
Tô Hy Nguyệt bị giả thuyết thực tế đến mức khô khan này chọc cười thành tiếng: "Cái này mà gọi là theo đuổi à, đây là đàm phán thì có."
"Ừm." Anh thừa nhận, vòng tay ôm lấy cô, lòng bàn tay đặt vững chãi sau eo cô: "Vì anh biết mình là người như thế nào. Sự theo đuổi của những cặp đôi bình thường là phô diễn những mặt tốt đẹp nhất của mình, còn sự theo đuổi của anh là ngay từ đầu đã phơi bày tất cả những mặt bình thường nhất, bền bỉ nhất cho em thấy."
"Vậy nếu em không đồng ý thì sao?"
Lạc Cẩn Hanh cúi đầu, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu Tô Hy Nguyệt: "Thế thì ngày mai anh lại hỏi, ngày kia hỏi tiếp, hỏi đến khi nào em đồng ý thì thôi."
"Tự tin thế sao?" Tô Hy Nguyệt xoay người lại đối mặt với anh, đôi mắt lấp lánh ý cười tinh nghịch: "Vậy nhỡ đâu, bên cạnh em luôn có những người theo đuổi khác thì sao? Trẻ trung hơn anh, lãng mạn hơn anh, biết lấy lòng người khác hơn anh. Anh không sợ là trong lúc anh còn đang hỏi có muốn kết hôn không thì em đã đồng ý với người khác rồi à?"
Nói xong, cô thong thả nhìn anh, muốn xem anh sẽ ứng phó thế nào. Ai ngờ người đàn ông này buông ra năm chữ ngắn gọn súc tích.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Không sợ."
Tô Hy Nguyệt nhướng mày: "... Tại sao?"
Lạc Cẩn Hanh cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cô, khóe môi khẽ nhếch: "Bởi vì họ không yêu em bằng anh."
"Có anh ở đây, em sẽ không nhìn trúng người khác đâu."
Tô Hy Nguyệt cười không dứt, người đàn ông này học ở đâu ra mấy lời "sến súa" thế này không biết. Khi Lạc Cẩn Hanh định hôn xuống lần nữa, cô đẩy anh ra: "Đừng có làm loạn, bây giờ là giai đoạn nguy hiểm đấy."
"Anh biết mà, anh không định làm gì khác, chỉ hôn thôi."
Chẳng còn cách nào, cô cũng rất thích những nụ hôn của anh. Lạc Cẩn Hanh không biết có đi học thêm lớp bổ túc nào không mà kỹ năng hôn ngày càng điêu luyện, hai người vô cùng ăn ý, lần nào cô cũng bị hôn đến mức rụng rời chân tay.
Quấn quýt một hồi lâu, trên người toát ra một lớp mồ hôi mỏng. Tô Hy Nguyệt muốn đi tắm nhưng không muốn cử động, bèn dùng chân đá đá anh.
"Ngày mai anh có việc gì không?"
Lạc Cẩn Hanh vừa cởi áo sơ mi ra định đi tắm. Nhìn thấy cơ bụng săn chắc của anh, tim cô khẽ hẫng một nhịp, vội vàng nhắm mắt lại, thầm niệm chú tĩnh tâm. Lúc này không thể để "thú tính" bộc phát được, sẽ nguy hiểm đến tính mạng cả hai mẹ con đấy.
"Không có việc gì, ở nhà với em."
"Vậy ngày mai tụi mình đắp người tuyết nhé. Hôm nay Dao Dao đắp một cái rồi còn chụp ảnh cho em xem, em bé nhìn thấy thích lắm, bảo em phải nói với anh ngay là con muốn xem ba đắp người tuyết."
Anh bật cười, nhướng mày: "Là em muốn xem hay là em bé muốn xem?"
"Tất nhiên là em bé rồi." Tô Hy Nguyệt nhe răng cười: "Một tâm nguyện nhỏ nhoi thế này mà anh không thỏa mãn được cho con sao?"
"Nếu là 'em bé lớn' thì được."
"Thế còn em bé nhỏ?"
"Tạm thời xem xét."
Tô Hy Nguyệt "hê hê" một tiếng: "Vậy 'em bé lớn' muốn xem, Lạc tổng, đồng ý đi mà."
Lạc Cẩn Hanh cười trầm thấp, ôm c.h.ặ.t lấy cô. Cả khuôn mặt Tô Hy Nguyệt vùi vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng mở của anh, cô hít mạnh hai cái. Mùi hormone thanh mát, không ăn được thì nhìn cũng được, sờ cũng được vậy.
Tô Hy Nguyệt "động chân động tay" một hồi, cuối cùng cũng mãn nguyện tâm đắc, chỉ là tiếng nước trong phòng tắm vang lên suốt một canh giờ.
Lúc người đàn ông bước ra, sắc mặt có chút u ám.
Cô bật cười thành tiếng.
Bé con ơi, mau ra ngoài đi thôi, nếu không ra là ba con sắp "hỏng" mất rồi.
Tuyết trên con đường nhỏ đã được quét dọn, nhưng tuyết vẫn rơi lả tả không có ý định dừng lại. Chẳng bao lâu sau, con đường sạch sẽ lại được phủ lên một lớp bạc trắng xóa.
Nhiệt độ đã xuống dưới độ không, tuyết tan ra rồi kết lại thành một lớp băng mỏng.
Lạc Cẩn Hanh đỗ xe xong liền qua dìu cô. Vừa xuống xe, Hy Nguyệt đã nhận ra bầu không khí trong nhà có chút khác lạ, không nói rõ được là lạ ở đâu, chỉ cảm thấy không giống với lúc sáng cô rời đi.
Vào đến nhà, cô mới nhận ra điểm khác biệt nằm ở đâu.
Giữa phòng khách dựng một cây vân sam xanh mướt vươn cao, trên cửa sổ dán hoa giấy, dưới hiên nhà treo một dải đèn màu rực rỡ, ngay cả t.h.ả.m trải sàn cũng được thay bằng loại t.h.ả.m đỏ rực in hình những chú ngựa con.
Có ai đón sinh nhật sao? Hay là một ngày lễ nào đó mà cô không biết? Tô Hy Nguyệt tháo chiếc khăn quàng cổ đeo suốt dọc đường ra. Máy lạnh trong phòng mở rất ấm, vừa mở miệng, sự chênh lệch nhiệt độ đã tạo thành một luồng sương trắng mờ ảo trong không khí.
"Hôm nay nhà mình có hỷ sự gì sao ạ?"
Lạc Cẩn Hanh lấy dép đi trong nhà ra cho cô. Tô Hy Nguyệt không giữ được thăng bằng, phải vịn vào lòng bàn tay anh để xỏ vào, sau đó cởi áo phao đưa cho anh treo lên giá.
Đang đưa mắt nhìn quanh, chưa kịp để anh trả lời, Lạc Dao đứng ở giữa phòng đã quay đầu lại, giọng hào hứng: "Anh! Chị dâu! Hai người về rồi à, mau xem giúp em xem treo bông tuyết ở đây có đẹp không?"
Trên mặt cô nàng vẫn còn dính chút kim tuyến, đôi mắt cười cong cong.
Tô Hy Nguyệt nhìn qua, ngạc nhiên: "Tất cả những thứ này là em làm đấy à?"
"Đúng vậy ạ, có đẹp không chị? Em mất cả buổi chiều đấy."
Không khí trong nhà rất ấm cúng. Bùi Linh đang hầm canh trong bếp, Lạc Minh Anh phụ giúp thái thịt bò và rửa rau. Nồi lẩu uyên ương trên bàn ăn đã sôi, sủi bọt sùng sục, hương thơm tươi ngon lan tỏa khắp phòng.
Bùi Linh nghe thấy tiếng người về, mắt hiện lên ý cười: "Cái con bé này này, rảnh rỗi không có việc gì làm, cứ khăng khăng bảo năm nay nhà mình khác rồi, phải thật náo nhiệt. Nó tự mình chạy đi mua một cái cây về, loay hoay cả buổi chiều."
Lạc Dao bĩu môi: "Ai bảo con không có việc gì làm chứ. Năm nay là mùa đông đầu tiên chị dâu về nhà mình, lại vừa đúng lúc tuyết đầu mùa, nhất định phải có cảm giác lễ nghi! Chị dâu, chị có thích không? Em chọn cái cây này lâu lắm đấy."
Nhìn hạt kim tuyến trên ch.óp mũi và đôi mắt sáng lấp lánh của Lạc Dao, lòng Tô Hy Nguyệt mềm nhũn. Cô tiến tới phủi đi mẩu kim tuyến dính trên tóc cô nàng.
"Thích chứ, chị thích lắm, cảm ơn Dao Dao nhé."
"Hì hì, em bé nhỏ ơi con có thích không?" Cô nàng cúi người xuống, áp tai vào bụng Tô Hy Nguyệt: "Cây cô chuẩn bị lấp lánh lắm đó nha."
Em bé còn nhỏ quá, vẫn chưa chào đời cơ mà, sao trả lời được.
Người mẹ đành chọn cách trả lời thay con: "Thích ạ, đương nhiên là thích rồi. Em bé bảo cảm ơn cô út xinh đẹp ạ."
Lạc Dao bật cười thành tiếng: "Ha ha ha, chị dâu ơi chị đáng yêu quá. Bé con chưa ra đời đã biết ủng hộ cô rồi."
"Là vì bé con thích cô mà."
Đồ ăn vẫn đang được sơ chế nên phải đợi một lát mới khai tiệc. Những l.ồ.ng đèn nhỏ và đèn màu Lạc Dao mua vẫn chưa treo hết, cô nàng bèn rủ Tô Hy Nguyệt cùng làm.
Hy Nguyệt rất thích bầu không khí náo nhiệt này nên chủ động tham gia, sau đó nghiêng đầu nhìn "ai đó", thế là nhóm người rảnh rỗi lại kết nạp thêm một thành viên.
Hai mươi phút sau, nhìn căn phòng ngập tràn những món đồ trang trí vui mắt, Tô Hy Nguyệt có một cảm giác thành tựu khó tả.
Vừa vặn đến giờ cơm, cô và Lạc Cẩn Hanh về phòng thay quần áo, rửa tay rồi xuống ăn.
Trời tuyết lạnh, ăn lẩu cho ấm người. Cuối t.h.a.i kỳ sức ăn của Tô Hy Nguyệt tăng vọt, một mình cô có thể ăn hết cả đĩa thịt bò, tốc độ nhúng thịt của Lạc Cẩn Hanh cuối cùng cũng không theo kịp tốc độ ăn của cô.
Ăn xong, Bùi Linh kéo cô ra phòng khách trò chuyện.
Bà nhắc đến chuyện nghỉ ngơi: "Hy này, mẹ biết giới trẻ các con coi trọng sự nghiệp, nhưng mẹ cứ lo lo. Ban đầu bảo là tháng này sẽ về nhà nghỉ ngơi, giờ cụ thể khi nào thì định ngày được con?"
Tô Hy Nguyệt không giấu giếm, thành thật đáp: "Mẹ ơi, con định làm đến Tết, trùng với lịch nghỉ của công ty ạ."
Bùi Linh nhẩm tính thời gian trong đầu: "Lúc đó là chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là sinh rồi nhỉ."
"Vâng ạ, cách ngày dự sinh khoảng hai mươi ngày."
Lạc Dao: "Chị dâu ơi, anh em kiếm tiền được mà, nhà mình cũng có công ty, chị hoàn toàn không cần phải vất vả thế đâu."
Bùi Linh cũng tiếp lời: "Dao Dao nói đúng đấy Hy. Nhà mình không trông mong con phải kiếm tiền to tiền lớn gì, giờ con đang mang nặng đẻ đau, lúc nào cần nghỉ thì phải biết tự lượng sức mình. Lỡ lao lực quá mà để lại di chứng sau này thì khổ lắm."
Tô Hy Nguyệt mím môi, vừa định lên tiếng thì Lạc Cẩn Hanh đã bước tới, giọng trầm ổn: "Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Hy, tụi con có chừng mực mà."
Con trai và con dâu đã nói vậy, bà cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ dặn: "Hai đứa tự biết chừng mực là được."
Sau đó, chủ đề câu chuyện chuyển sang Lạc Dao.
"Anh chị con sắp sinh con đến nơi rồi, khi nào con mới dắt bạn trai về cho mẹ đây, để mẹ còn được bế cháu ngoại nữa chứ."
Lạc Dao nghe đến mức tai mọc kén luôn rồi: "Mẹ bế một đứa cháu nội của anh trai con thôi không đủ sao?"
Lạc Minh Anh cũng bồi thêm: "Anh con là anh con, con là con, đừng có đ.á.n.h trống lảng."
"Ba! Ba cũng hùa theo mẹ bắt nạt con."
Bùi Linh lườm cô nàng: "Nếu con tự tìm được thì bọn mẹ đâu cần tốn lời. Giờ con cũng không còn nhỏ nữa, yêu đương kết hôn cũng nên bắt đầu vào guồng đi là vừa, muộn nữa là khó tìm người hợp ý lắm."
"Anh trai con hai mươi tám mới cưới, chị dâu hai mươi sáu mới ở bên anh trai rồi có em bé. Theo nhịp độ của hai người họ thì con còn sớm chán."
"Con mà so được với anh con à? Anh con may mắn gặp được chị dâu con, con cũng có được cái vận may như anh con chắc? Tổ tiên nhà họ Lạc mình được một lần bốc mộ phát đạt thế này là phúc đức lắm rồi."
Lạc Dao bị "niệm chú" đến phát phiền, bèn bịt tai lại: "Không nghe không nghe, quỷ ám rồi, không nghe thấy gì hết."
Tô Hy Nguyệt không nhịn được bật cười. Trước khi kết hôn, mỗi dịp lễ Tết cô cũng không ít lần bị giục cưới, nhưng cô chẳng bao giờ để tâm, nghe tai này lọt tai kia. Bây giờ vai trò thay đổi, nhìn lại thấy buồn cười lạ lùng.
Lạc Cẩn Hanh nhìn sang, nắm lấy tay cô: "Chúng ta về phòng nhé?"
Cô nhìn Lạc Dao vẫn đang trong cảnh "nước sôi lửa bỏng": "Còn Dao Dao thì sao? Bỏ đi thế này có vẻ không được đạo đức lắm nhỉ."
Khóe môi anh khẽ nhếch lên nụ cười nhạt: "Những người đã có gia đình như chúng ta không nên can dự vào chuyện của người độc thân."
"Có người anh nào như anh không chứ!"
Lạc Cẩn Hanh dắt tay cô đứng dậy: "Ba mẹ, tụi con xin phép về phòng trước ạ."
Hai vợ chồng đang giáo huấn con gái liền dừng lại: "Được rồi, hai đứa nghỉ ngơi sớm đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lạc Dao trợn tròn mắt, nhìn trân trân vào người chị dâu yêu quý, ánh mắt viết đầy hai chữ "cứu mạng", "đừng bỏ em lại một mình", trong lòng gào thét điên cuồng.
Tuy nhiên, cô nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn người anh trai ruột hoàn toàn phớt lờ ánh mắt cầu cứu của mình, mang một vẻ thản nhiên kiểu "không liên quan đến tôi". Còn người chị dâu thân thiết của cô, vậy mà lại cười, rồi đặt tay vào lòng bàn tay anh trai.
Hai người họ cứ thế vai kề vai, vừa ân ái vừa tuyệt tình xoay người rời đi, thậm chí không thèm ngoảnh đầu nhìn cô lấy một cái.
Lạc Dao hậm hực nhìn về phía cầu thang.
Bùi Linh bồi thêm một nhát d.a.o: "Nếu con mà nghe lời mẹ tìm lấy một đối tượng thì giờ đâu cần phải ghen tị với anh chị con."
Lạc Dao muốn khóc mà không ra nước mắt. Mẹ nhìn thấy con ghen tị ở chỗ nào chứ, con rõ ràng là đang hận, đang giận mà!
Đã bảo là chị dâu tốt, chị em tốt cùng chiến tuyến, vừa nãy còn cùng nhau treo đèn l.ồ.ng cơ mà!
Hừ! Dễ dàng bị anh trai cô cướp mất như thế.
Tô Hy Nguyệt thật sự không muốn đi đâu, đều tại Lạc Cẩn Hanh cứ kéo cô đi.
Đến đầu cầu thang, lòng cô thấy hơi bất an: "Tụi mình cứ thế bỏ đi thật à?"
Lạc Cẩn Hanh trong vai người anh trai còn thản nhiên hơn cô nhiều: "Chứ sao, em còn muốn ở lại nghe tiếp à?"
Tô Hy Nguyệt liếc anh một cái: "Dao Dao có đúng là em gái ruột của anh không vậy?"
"Ba mẹ anh bảo thế, và sổ hộ khẩu cũng ghi thế."
Cô phì cười, giơ tay vỗ anh: "Làm gì có người anh nào như anh chứ, Dao Dao nghe thấy chắc giận lắm."
"Yên tâm đi, Dao Dao đối phó được mà. Còn em, tay lạnh thế này mà không biết mặc thêm áo vào."
Trong nhà có máy lạnh, lúc ăn nóng quá nên cô cởi áo khoác ra, cũng không thấy lạnh lắm, chỉ là tay cô quanh năm lạnh lẽo nên đã thành thói quen.
Về đến phòng, Tô Hy Nguyệt lại sực nhớ ra điều gì đó, kéo Lạc Cẩn Hanh ngồi xuống: "Dao Dao với cậu bạn trai trước đó chia tay thật rồi à? Không có tiến triển gì thêm sao?"
"Anh không rõ lắm, nó không nói. Ba mẹ hỏi gấp là nó xù lông ngay. Nhưng mà cậu nhóc kia hai hôm trước có lén tìm anh, trông vẻ mặt như muốn tạ lỗi."
"Cậu ấy tìm anh á? Anh nói thế nào?"
"Anh bảo với cậu ta rằng tìm anh cũng vô dụng, chuyện tình cảm là việc của hai người, người ngoài không cho được câu trả lời, cũng chẳng giúp gì được."
"Cũng đúng, mấy chuyện này người ngoài càng can thiệp càng loạn."
Trong phòng yên tĩnh, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào một chút sắc xanh nhạt.
Tô Hy Nguyệt tựa vào lòng Lạc Cẩn Hanh, ngón tay vô thức mân mê chiếc cúc áo ngủ của anh: "Nếu tụi mình cũng giống như những cặp đôi bình thường, bắt đầu từ việc đi xem phim, đi dạo phố, thì anh sẽ theo đuổi em thế nào?"
Lạc Cẩn Hanh im lặng một lát, dường như đang suy nghĩ câu trả lời, rồi nhìn cô: "Anh sẽ không theo đuổi."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, nghe anh nói tiếp.
"Chắc là anh sẽ hỏi thẳng em có muốn kết hôn không, sau đó nói với em rằng anh có nhà, có xe, công việc ổn định, không có thói quen xấu. Nếu em thấy ổn thì tụi mình đi đăng ký kết hôn."
Tô Hy Nguyệt bị giả thuyết thực tế đến mức khô khan này chọc cười thành tiếng: "Cái này mà gọi là theo đuổi à, đây là đàm phán thì có."
"Ừm." Anh thừa nhận, vòng tay ôm lấy cô, lòng bàn tay đặt vững chãi sau eo cô: "Vì anh biết mình là người như thế nào. Sự theo đuổi của những cặp đôi bình thường là phô diễn những mặt tốt đẹp nhất của mình, còn sự theo đuổi của anh là ngay từ đầu đã phơi bày tất cả những mặt bình thường nhất, bền bỉ nhất cho em thấy."
"Vậy nếu em không đồng ý thì sao?"
Lạc Cẩn Hanh cúi đầu, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu Tô Hy Nguyệt: "Thế thì ngày mai anh lại hỏi, ngày kia hỏi tiếp, hỏi đến khi nào em đồng ý thì thôi."
"Tự tin thế sao?" Tô Hy Nguyệt xoay người lại đối mặt với anh, đôi mắt lấp lánh ý cười tinh nghịch: "Vậy nhỡ đâu, bên cạnh em luôn có những người theo đuổi khác thì sao? Trẻ trung hơn anh, lãng mạn hơn anh, biết lấy lòng người khác hơn anh. Anh không sợ là trong lúc anh còn đang hỏi có muốn kết hôn không thì em đã đồng ý với người khác rồi à?"
Nói xong, cô thong thả nhìn anh, muốn xem anh sẽ ứng phó thế nào. Ai ngờ người đàn ông này buông ra năm chữ ngắn gọn súc tích.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Không sợ."
Tô Hy Nguyệt nhướng mày: "... Tại sao?"
Lạc Cẩn Hanh cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cô, khóe môi khẽ nhếch: "Bởi vì họ không yêu em bằng anh."
"Có anh ở đây, em sẽ không nhìn trúng người khác đâu."
Tô Hy Nguyệt cười không dứt, người đàn ông này học ở đâu ra mấy lời "sến súa" thế này không biết. Khi Lạc Cẩn Hanh định hôn xuống lần nữa, cô đẩy anh ra: "Đừng có làm loạn, bây giờ là giai đoạn nguy hiểm đấy."
"Anh biết mà, anh không định làm gì khác, chỉ hôn thôi."
Chẳng còn cách nào, cô cũng rất thích những nụ hôn của anh. Lạc Cẩn Hanh không biết có đi học thêm lớp bổ túc nào không mà kỹ năng hôn ngày càng điêu luyện, hai người vô cùng ăn ý, lần nào cô cũng bị hôn đến mức rụng rời chân tay.
Quấn quýt một hồi lâu, trên người toát ra một lớp mồ hôi mỏng. Tô Hy Nguyệt muốn đi tắm nhưng không muốn cử động, bèn dùng chân đá đá anh.
"Ngày mai anh có việc gì không?"
Lạc Cẩn Hanh vừa cởi áo sơ mi ra định đi tắm. Nhìn thấy cơ bụng săn chắc của anh, tim cô khẽ hẫng một nhịp, vội vàng nhắm mắt lại, thầm niệm chú tĩnh tâm. Lúc này không thể để "thú tính" bộc phát được, sẽ nguy hiểm đến tính mạng cả hai mẹ con đấy.
"Không có việc gì, ở nhà với em."
"Vậy ngày mai tụi mình đắp người tuyết nhé. Hôm nay Dao Dao đắp một cái rồi còn chụp ảnh cho em xem, em bé nhìn thấy thích lắm, bảo em phải nói với anh ngay là con muốn xem ba đắp người tuyết."
Anh bật cười, nhướng mày: "Là em muốn xem hay là em bé muốn xem?"
"Tất nhiên là em bé rồi." Tô Hy Nguyệt nhe răng cười: "Một tâm nguyện nhỏ nhoi thế này mà anh không thỏa mãn được cho con sao?"
"Nếu là 'em bé lớn' thì được."
"Thế còn em bé nhỏ?"
"Tạm thời xem xét."
Tô Hy Nguyệt "hê hê" một tiếng: "Vậy 'em bé lớn' muốn xem, Lạc tổng, đồng ý đi mà."
Lạc Cẩn Hanh cười trầm thấp, ôm c.h.ặ.t lấy cô. Cả khuôn mặt Tô Hy Nguyệt vùi vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng mở của anh, cô hít mạnh hai cái. Mùi hormone thanh mát, không ăn được thì nhìn cũng được, sờ cũng được vậy.
Tô Hy Nguyệt "động chân động tay" một hồi, cuối cùng cũng mãn nguyện tâm đắc, chỉ là tiếng nước trong phòng tắm vang lên suốt một canh giờ.
Lúc người đàn ông bước ra, sắc mặt có chút u ám.
Cô bật cười thành tiếng.
Bé con ơi, mau ra ngoài đi thôi, nếu không ra là ba con sắp "hỏng" mất rồi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận