Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 67: "Đợi khi em hồi phục sức khỏe, chúng ta sẽ..."

Sáng hôm sau, Tô Hi Nguyệt bị đ.á.n.h thức bởi tiếng pháo nổ vang trời bên ngoài. Không biết nhà ai có hỷ sự mà tiếng pháo nổ đì đoàng liên hồi, khiến đầu óc người ta ong ong cả lên.

Vị trí bên cạnh đã trống không, cô quay đầu nhìn tấm rèm cửa sổ đã kéo ra một nửa. Ánh sáng mạnh mẽ chiếu thẳng vào trong, phủ một lớp nắng lười biếng lên tấm chăn mềm mại. Cô đưa tay lên che bớt ánh sáng.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Lạc Cẩn Hanh từ phòng tắm đi ra, dường như vừa mới gội đầu xong. Mái tóc đen rủ trước trán, anh không mặc áo, để lộ vòng eo săn chắc đầy rẫy những dấu vết đỏ ám muội.

Tô Hi Nguyệt dụi mắt, anh đi tới ngồi xuống cạnh giường, mang theo hơi nước mát lạnh.

"Tỉnh rồi à?"

"Tiếng pháo bên ngoài ồn quá, không ngủ tiếp được." Cô vươn tay quàng lấy cổ anh, đưa mũi hít hà thật kỹ.

"Ngửi thấy gì không?"

"Ngửi thấy anh vừa tắm xong, mùi bạc hà, là của em."

Khóe môi Lạc Cẩn Hanh khẽ cong lên, anh đặt một nụ hôn lên trán Tô Hi Nguyệt.

Cô ngước mặt lên, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết: "Lạc Lạc và Bối Bối dậy chưa anh?"

"Lạc Lạc dậy từ tám giờ rồi, đang làm bài tập trong phòng, còn Bối Bối vẫn đang ngủ."

Cằm anh sạch sẽ nhẵn nhụi, không chút râu lởm chởm, chắc là vừa mới cạo xong. Cô đưa tay vuốt ve thật chậm: "Anh chuẩn bị đi bệnh viện à?"

"Ừm." Lạc Cẩn Hanh nắm lấy tay cô: "Tối qua ba mẹ đã trực cả đêm rồi, anh qua đó xem có giúp được gì không."

"Trưa anh có về ăn cơm không?"

"Để xem tình hình đã. Nếu anh không về, anh sẽ bảo dì Chu qua nấu cơm cho ba cô cháu." Đối diện với ánh mắt trong veo của cô, anh khẽ chạm nhẹ vào mũi cô: "Yên tâm, không để em bị bỏ đói đâu."

Hai người ôm ấp nũng nịu thêm một lát rồi Tô Hi Nguyệt mới ngủ dậy, còn Lạc Cẩn Hanh thì sấy tóc thay quần áo.

Chín giờ sáng, người đàn ông trong bộ đồ chỉnh tề chuẩn bị ra khỏi cửa. Trước khi đi, anh không quên để lại một nụ hôn nhẹ trên môi cô.

Trong bếp đã có sẵn bữa sáng anh làm, Tô Hi Nguyệt bưng ra rồi đi gọi hai đứa trẻ dậy ăn cơm.

Cô đẩy cửa phòng Lạc Lạc trước, cậu bé đang yên lặng đọc sách bên bàn học: "Lạc Lạc, ra ăn cơm thôi con."

Sau đó cô đến phòng Bối Bối. Cô bé vừa tỉnh, đang dụi mắt ngồi trên giường. Cô đi tới, cô bé theo bản năng cất giọng mềm mại: "Mẹ ơi..."

"Bối Bối, dậy ăn cơm thôi nào." Cô ngồi xuống cạnh, cầm lấy bộ quần áo sạch: "Lại đây, mợ giúp con mặc đồ nhé. Mặc xong chúng ta sẽ ra ăn bữa sáng cậu nấu, được không?"

Cô bé mơ mơ màng màng mở mắt, đưa tay ôm lấy cô, tràn đầy sự ỷ lại.

Ăn xong, hai đứa nhỏ ra vườn sau chơi. Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, trời xanh không một gợn mây. Vườn sau có hoa và xích đu, Bối Bối bước đôi chân ngắn chạy lạch bạch tới đó, Lạc Lạc nói với cô một tiếng rồi cũng đi theo trông chừng em gái.

Sáng nay Lạc Cẩn Hanh đã nhắn tin bảo dì Chu qua giúp, nên Tô Hi Nguyệt có thể tranh thủ làm việc riêng. Trong danh sách thăng chức cũng có tên Giản Kiều, hôm kia đi phỏng vấn gặp chút rắc rối nên gọi điện liên tục nhờ Tô Hi Nguyệt "cứu giá". Vấn đề hơi phức tạp, cô vào thư phòng để bàn bạc.

Giản Kiều than vãn không thôi vì áp lực thăng chức. Qua điện thoại, cô ấy kể khổ rằng từ khi có danh sách đến giờ chưa có đêm nào ngủ ngon, cứ quay cuồng giữa công ty, đi công tác và về nhà, bận đến mức như một con quay.

Tô Hi Nguyệt vừa buồn cười vừa thông cảm. Loại phiền não này giống như hai mặt của một đồng xu, vừa đau khổ nhưng lại không thể từ chối. Cô khẽ cười: "Bà là cộng sự của tôi, tôi hiểu rõ thực lực của bà hơn ai hết. Cứ mang cái vẻ quyết liệt lúc đi phỏng vấn ra cho tôi, phải đè bẹp tên Trần Việt Ly kia xuống. Bây giờ bà không chỉ làm vì bản thân mình, mà còn phải thắng trận này thay cho tôi nữa đấy."

Sau khi cúp máy, phòng khách chỉ có dì Chu đang dọn dẹp, hai đứa trẻ vẫn chưa vào. Cô đi tới hỏi nhỏ: "Dì ơi, Lạc Lạc và Bối Bối vẫn đang ở ngoài vườn ạ?"

Dì Chu vừa rửa hoa quả xong, bày ra đĩa: "Vẫn ở đó ạ, chơi hăng lắm, gọi mãi chẳng chịu vào."

"Để cháu mang ra cho chúng nó ạ."

Vườn có trồng hoa, nhưng hiện tại là tháng mười một, hoa đa phần đã tàn, chỉ còn lại mấy cây thường xuân xanh mướt. Bên kia bức tường, nhà hàng xóm đang vô cùng náo nhiệt, tiếng người nói cười, tiếng nhạc loáng thoáng vọng sang.

Tiếng của Bối Bối vang lên giữa sự náo nhiệt ấy, Tô Hi Nguyệt đi tới gần, ngước mắt nhìn. Hai đứa trẻ đang vui vẻ chơi xích đu, Bối Bối dùng đôi tay nhỏ nắm c.h.ặ.t dây thừng, mỗi lần xích đu lên cao lại phát ra tiếng cười giòn tan. Lạc Lạc đứng ngay sau lưng em, đẩy từng nhịp một.

Nghe thấy tiếng cô gọi, cái đầu nhỏ lắc lư quay lại, giọng nói trong trẻo vang lên: "Mợ ơi!"

"Chơi vui không con? Xích đu cao thế này, Bối Bối của chúng ta có sợ không?"

Bối Bối lập tức tuột khỏi xích đu, nhào tới ôm lấy chân cô, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì chạy nhảy: "Vui lắm ạ! Cậu buộc xích đu chắc chắn lắm, anh đẩy cũng chậm nữa nên con không sợ tí nào."

Tô Hi Nguyệt mỉm cười: "Anh trai giỏi quá nhỉ. Chơi lâu thế này rồi hai đứa có mệt không?"

Lạc Lạc đáp: "Con không mệt, em ấy thích cao một chút ạ."

Ánh nắng chiếu lên những sợi tóc bết mồ hôi trên trán hai đứa trẻ. Trong vườn có vòi nước, sau khi rửa tay xong, cô bảo hai đứa ngồi xuống ghế gỗ ăn hoa quả. Bối Bối cầm miếng dưa hấu nhỏ, c.ắ.n từng miếng tí xíu, nước dưa dính đầy mặt mà con bé chẳng hề hay biết. Lạc Lạc thì yên lặng dùng nĩa ăn táo, phong thái điềm đạm hơn nhiều.

Tiếng ồn ào từ đám cưới nhà bên cạnh lại vọng sang, tiếng kèn Sona vang lên lảnh lót.

"Mợ ơi, tiếng gì kêu to thế ạ? Nghe hay quá, có ai đang hát ạ?"

Tô Hi Nguyệt nhìn về phía bức tường trang trí màu đỏ hỷ khánh: "Không phải hát đâu con, là chú và dì nhà bên cạnh đang kết hôn. Đây là nhạc hỷ lúc đám cưới, dùng để báo cho mọi người biết là hôm nay họ rất vui đấy."

"Kết hôn ạ?" Cô bé hỏi với vẻ nửa hiểu nửa không.

"Ừm, chính là hai người rất thương yêu nhau, quyết định từ nay về sau sẽ luôn ở bên cạnh nhau, trở thành một gia đình."

Gió thổi qua khu vườn, mang theo hương trái cây hòa lẫn với tiếng cười đùa.

"Vậy cậu và mợ cũng kết hôn rồi phải không ạ?"

Tô Hi Nguyệt ngẩn người trong giây lát.

Kết hôn rồi, nhưng chỉ mới đăng ký kết hôn, chưa tổ chức đám cưới. Đối diện với hai ánh mắt trong trẻo của lũ trẻ, cô khẽ cười: "Tất nhiên rồi, cậu và mợ là vợ chồng về mặt pháp luật, tức là nhà nước đã công nhận chúng ta là người một nhà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô đã lược bỏ đi phần nghi thức đám cưới linh đình. Cô và Lạc Cẩn Hanh không giống những cặp đôi khác. Mang t.h.a.i ngoài ý muốn, bị ràng buộc với nhau cũng ngoài ý muốn, vội vàng đến mức không có váy cưới, không có tiệc rượu, chỉ có hai cuốn sổ đỏ nằm yên lặng trong ngăn kéo.

Cũng may Bối Bối không hỏi thêm gì nữa, nếu không cô cũng chẳng biết giải thích sao.

Buổi trưa Lạc Cẩn Hanh không về, dì Chu ở lại nấu cơm. Ăn xong, hai đứa nhỏ đi ngủ trưa. Tô Hi Nguyệt nằm trên giường, nhắn tin hỏi tình hình thế nào. Các chỉ số kiểm tra sức khỏe đều ổn, bà dì ngày mai có thể xuất viện, tình hình bác tài xế nghiêm trọng hơn một chút nên cần theo dõi thêm hai ngày.

Cuộc gọi video gọi đến, bắt máy xong, Tô Hi Nguyệt thấy bối cảnh phía sau anh vẫn là bệnh viện. Lạc Cẩn Hanh đi ra phía ngoài: "Em ăn cơm chưa?"

"Em ăn rồi, ba mẹ vẫn ở bệnh viện ạ?"

"Ba mẹ về rồi, chiều mới qua lại. Giờ có anh và Dao Dao ở đây."

Cô tựa vào đầu giường: "Hay là lát nữa em hầm ít canh mang qua nhé?"

"Ở nhà có đầu bếp lo rồi, em đừng đụng tay vào làm gì." Anh nói tiếp: "Lạc Lạc và Bối Bối đâu?"

"Đang ngủ trưa trong phòng rồi."

"Em có muốn nghỉ ngơi một lát không? Tối qua ngủ muộn mà."

Cô hừ nhẹ: "Tối qua ngủ muộn là tại ai hả?"

Anh khẽ cười, chuyển chủ đề: "Anh vừa gặp chủ nhiệm Triệu ở hành lang, có trò chuyện vài câu, bác ấy hỏi thăm tình hình của em."

"Chủ nhiệm Triệu ạ? Sao trùng hợp vậy?"

"Ừm, bác ấy nhắc một câu bảo chúng ta hai ngày nữa đi khám thai. Anh nói với bác ấy rồi, sắp xếp vào trưa ngày kia, anh đưa em đi."

Cô không có ý kiến gì. Gần đây việc ở công ty khá nhiều, nhưng từ khi không phải chạy hiện trường thì việc nhẹ đi quá nửa, có thể sắp xếp thời gian đi bệnh viện.

Tiếng nhạc hỷ cách một khu vườn thấp thoáng vọng vào nhà. Tô Hi Nguyệt cầm điện thoại nhìn người đàn ông trong màn hình, bỗng nhiên có chút cảm khái, khóe môi khẽ trễ xuống. Tầm mắt Lạc Cẩn Hanh luôn đặt trên người cô, anh cũng nghe thấy tiếng động bên phía cô. Hai người lặng lẽ nhìn nhau, ánh mắt giao hòa.

Tô Hi Nguyệt định nói gì đó rồi lại thôi, cô nằm ngửa ra giường, kéo chăn lại. Phía đầu dây bên kia có người gọi Lạc Cẩn Hanh, anh đáp lại một tiếng rồi bảo tối đợi anh về, sau đó cúp máy.

Mọi cô gái chắc hẳn đều từng mơ mộng về việc khoác lên mình bộ váy cưới. Chú rể là ai có thể chưa biết, nhưng một nghi thức trang trọng, một lễ đường trắng tinh khôi không tì vết là ước mơ thời thiếu nữ của mỗi cô gái. Chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, vậy mà vì một sự cố bất ngờ mà bước chân vào hôn nhân. Hiện tại đã có bảo bảo, có Lạc Cẩn Hanh ở bên, cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi, nhưng khi nhìn thấy đám cưới rộn ràng hoa lệ của người khác, trong lòng không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng, ngưỡng mộ.

Nhắm mắt lại, cô nhẹ nhàng xoa bụng, cảm nhận nhịp tim rộn ràng. Tiếng ồn ào hỷ sự dần xa, cô cũng chìm vào giấc ngủ sâu.

Chẳng biết từ bao giờ, cửa phòng mở ra, người đàn ông bước vào, nhẹ nhàng vén chăn nằm xuống, đưa tay ôm lấy cô. Lúc tỉnh dậy trời đã tối hẳn, phòng khách vang lên tiếng nô đùa của lũ trẻ, còn cô thì đang nằm gọn trong lòng anh.

Vừa mới cử động, trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói: "Ngủ thêm chút nữa không?"

"Thôi không ngủ nữa đâu, ngủ tiếp tối lại mất ngủ mất." Cô ngẩng đầu: "Anh về từ bao giờ thế?"

"Cúp điện thoại xong không lâu thì anh về."

"Dao Dao ở đó một mình có sao không anh?"

Lạc Cẩn Hanh xoa tóc cô: "Chị về rồi, chị cũng ở bệnh viện túc trực."

"Khi nào thì chị qua đón Bối Bối và Lạc Lạc ạ?"

"Chắc phải tối muộn."

"Ồ." Tâm trạng cô có chút hụt hẫng. Lạc Lạc và Bối Bối mà đi, nhà lại trở nên vắng vẻ.

Lạc Cẩn Hanh biết cô đang nghĩ gì, cúi xuống nhìn cô: "Lạc Lạc và Bối Bối sớm muộn gì cũng phải về nhà, không thể ở mãi chỗ chúng ta được, ngày mai chúng nó còn phải đi học nữa."

"Em biết mà." Tô Hi Nguyệt khẽ đáp, xích lại gần anh hơn: "Chỉ là nhanh quá." Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nói lời tạm biệt.

"Em nhớ hai đứa thì có thể qua tìm chúng mà, có phải là không bao giờ gặp lại nữa đâu."

Lý lẽ thì là vậy, nhưng lòng cô vẫn thấy hụt hẫng. Lạc Cẩn Hanh hôn lên khóe môi cô, ánh mắt dịu dàng: "Hơn nữa, đợi đến đám cưới của chúng ta sau này, Lạc Lạc và Bối Bối còn phải làm phù dâu phù rể nhí nữa, cơ hội gặp mặt còn nhiều mà."

Tô Hi Nguyệt sững sờ một lát, ngước lên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người đàn ông. Tình cảnh của họ không giống như những đôi tình nhân thực sự, họ chỉ bàn về hôn nhân một lần duy nhất trước khi đăng ký kết hôn. Nhưng lúc đó chưa có nền tảng tình cảm, cô cũng ngại phiền phức nên đã bác bỏ thẳng thừng, cho rằng tổ chức hay không cũng vậy, dù sao cũng chỉ là hình thức.

Lạc Cẩn Hanh từng nói qua một câu rằng những gì cần có anh sẽ dành cho cô hết. Lúc đó cô không để tâm, mãi đến hôm nay khi Bối Bối hỏi đến, trong lòng mới thấy chút trống trải, dường như thiếu mất một điều gì đó.

"Đợi sau khi sinh bảo bảo xong, sức khỏe em hồi phục, thời tiết mát mẻ hơn một chút." Lạc Cẩn Hanh ôm lấy cô, ánh mắt đặt lên bóng hình nhỏ nhắn trong lòng: "Chúng ta sẽ tổ chức đám cưới, ảnh cưới cũng sẽ chụp bù."

"... Sao đột nhiên anh lại nói chuyện này?"

"Không hề đột nhiên. Những thứ này vốn dĩ vài tháng trước đã nên dành cho em rồi, chỉ vì bảo bảo nên mới bị trì hoãn. Những người khác có được sự trang trọng của nghi thức, em nhất định cũng phải có. Sau này khi em nghe thấy tiếng nhạc hỷ kết hôn, người em nghĩ đến sẽ không phải là ai khác, mà là chính chúng ta."

Trong lòng Tô Hi Nguyệt trào dâng một cảm giác ngọt ngào ấm áp. Cô tựa vào vai anh suy nghĩ thật kỹ, làn gió lạnh lùa qua hành lang, mang theo mùi cỏ xanh chưa tan trong vườn.

"Đợi đến lúc em xinh đẹp nhất nhé." Cô khẽ nói, ánh mắt nhìn ra những tán lá cây bị gió thổi loạn ngoài cửa sổ: "Tháng năm năm sau, chọn đúng ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau để đi chụp ảnh cưới. Sau đó đến tháng sáu, vào đúng ngày chúng ta đăng ký kết hôn, mình sẽ tổ chức đám cưới."

Tô Hi Nguyệt quay đầu lại, đôi mắt cười cong cong nhìn anh: "Hãy để hai ngày quan trọng nhất này lấp đầy mọi nghi thức của chúng ta."

"Được."

Sáu giờ tối, Tống Tình qua đón hai đứa trẻ. Gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng mẹ, miệng Bối Bối mếu xệch, đôi mắt to nhanh ch.óng phủ một lớp màn nước rồi lao nhanh tới. Lạc Lạc cũng rảo bước chạy vào lòng mẹ. Nỗi nhớ nhung tích tụ bao ngày tuôn trào trong khoảnh khắc này.

Tô Hi Nguyệt đứng một bên nhìn cảnh ba mẹ con ôm c.h.ặ.t lấy nhau, giọt nước mắt luyến tiếc trong lòng cũng khẽ xao động. Cặp sách đã thu xếp xong từ sớm, Tống Tình giục hai đứa trẻ lên xe.

Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, giọng nói trong trẻo của Bối Bối vang lên thật to: "Cậu ơi, mợ ơi, Bối Bối sẽ nhớ hai người lắm, tạm biệt ạ~"

Khuôn mặt nhỏ nhắn luôn căng thẳng của Lạc Lạc cũng giãn ra: "Cậu, mợ, con chào hai người ạ."

"Tạm biệt Lạc Lạc và Bối Bối nhé."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 67 | Đọc truyện chữ