Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 63: “Ông xã, yêu anh nhất trên đời”

Sáng sớm hôm sau, theo thói quen Tô Hy Nguyệt đưa tay sang bên cạnh tìm kiếm. Cảm nhận được hơi ấm, nàng nhắm nghiền mắt, cả người cuộn trong chăn lăn thẳng vào lòng người đàn ông.

Đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài, nàng tỉnh dậy vào buổi sáng và thấy Lạc Cẩn Hanh vẫn còn nằm cạnh mình.

Ánh sáng ban mai dịu nhẹ tràn vào phòng. Anh không đeo kính, gương mặt lúc ngủ say trông càng thêm sắc sảo, cương nghị. Dưới cằm anh có một vết đỏ nhỏ, là do móng tay nàng vô tình cào phải đêm qua. Vết thương đã đóng vảy nhưng vẫn khá rõ ràng.

Tô Hy Nguyệt nhìn chằm chằm vết xước đó một hồi rồi đưa tay sờ nhẹ. Lạc Cẩn Hanh vốn rất chú trọng vệ sinh và rèn luyện thể thao đều đặn, làn da anh trắng trẻo, sạch sẽ và cực kỳ mịn màng, đến con gái như nàng nhìn vào còn thấy ghen tị.

Đêm qua trước khi ngủ, hai người ôm hôn nồng nhiệt rồi lại không kiềm chế được mà "lửa gần rơm" thêm một lần nữa. Không biết có phải do đã kìm nén quá lâu nên lần này "xả" hơi quá đà hay không mà đến giờ này anh vẫn chưa tỉnh.

Nàng với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, nhìn lướt qua: 9 giờ 6 phút.

Bình thường 6 giờ sáng anh đã thức dậy chạy bộ, sau đó về chuẩn bị bữa sáng cho nàng. Sao hôm nay lại ngủ muộn thế này, chẳng lẽ... mệt thật rồi sao? Người ta thường bảo đàn ông qua tuổi 25 là bắt đầu "xuống sức", Lạc Cẩn Hanh đã 28, chẳng mấy chốc mà chạm ngưỡng đầu 3. Chuyện chăn gối sau kết hôn ảnh hưởng rất lớn đến tình cảm vợ chồng nha.

Tô Hy Nguyệt khẽ lay người anh: "Lạc Cẩn Hanh."

Người đàn ông mở mắt, nửa khuôn mặt vẫn vùi trong gối. Anh vươn tay kéo nàng vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán: "... Sao thế em?"

"Có phải đêm qua anh mệt quá không?"

Anh hơi ngẩn ra.

"Hay là em mua chút đồ bổ cho anh nhé?"

Nàng nói đầy ẩn ý: "Trưa nay em với dì Chu đi siêu thị, mua mấy con hàu cho anh nhé? Nghe nói hải sản nhiều đạm, bổ sung thể lực rất tốt, đêm qua anh..."

Lạc Cẩn Hanh bật ra một tiếng cười khẽ, nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của nàng ấn vào trong chăn, rồi xoay người đè nàng xuống. Dưới lớp chăn, cơ thể trần trụi áp sát vào nhau, anh cố tình cọ xát nhẹ vào làn da nàng.

"Lạc Cẩn Hanh!"

Tô Hy Nguyệt lập tức căng cứng người, cảm nhận được sự cứng cáp nơi bụng dưới thì lập tức "nhát gan" ngay. Không mệt, cũng chẳng hỏng, vẫn còn "dùng" tốt chán.

"Ưm... anh đè em đau quá, chỗ này này, anh sờ xem, bảo bảo bị ép đến mức không có chỗ nằm luôn rồi."

Anh dùng một chân chống bên cạnh người nàng, dồn hết trọng lượng lên đùi mình, thực chất không hề dùng lực lên người nàng mà còn cố tình nghiêng đi để tránh chạm vào bụng.

Anh cúi đầu nhìn nàng, một lúc sau mới hỏi: "Mua cái gì cơ?"

"Thì em muốn tẩm bổ cho anh thôi mà. Anh là chồng em, em không thương anh thì thương ai, sao anh lại bóp méo lòng tốt của em thế."

"Em cũng tự biết là lời mình nói có ẩn ý còn gì." Lạc Cẩn Hanh cúi sát xuống, chạm khẽ vào ch.óp mũi nàng: "Hửm? Có phải không?"

Tô Hy Nguyệt biết anh không giận mà chỉ đang trêu mình, nàng ngửa đầu né tránh, khẽ cười rồi đ.á.n.h trống lảng: "Hôm nay anh không phải đến công ty đi làm sao?"

"Không đi, ở nhà với em."

"Anh không đi thì dự án ở công ty có sao không?"

Anh nhìn nàng, bật cười: "Em thấy ông chủ nhà nào cũng phải canh chừng công ty 24/7 không? Nếu công ty rời xa anh mà không vận hành được, thì đó là thất bại trong quản lý của anh rồi."

"Ông xã của em giỏi quá đi mất, bảo bảo chắc chắn rất tự hào vì có một người ba thông minh như anh."

Đối diện với ánh mắt tinh quái của nàng, Lạc Cẩn Hanh khẽ nhướng mày: "Chỉ có bảo bảo tự hào thôi sao?"

"Em cũng tự hào mà, siêu sùng bái anh luôn. Nếu anh là sếp em, chắc chắn ngày nào em cũng tràn đầy động lực, chẳng cần cà phê cũng tỉnh táo, cứ nhìn mặt anh là thấy hăng hái rồi."

"Muaz~"

Tô Hy Nguyệt đang tâm trạng rất tốt: "Ông xã, yêu anh nhất trên đời~"

Khóe môi Lạc Cẩn Hanh khẽ cong lên, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng, cúi xuống trao một nụ hôn chào buổi sáng. Anh khẽ nhấm nháp đôi môi mềm mại, định hôn sâu hơn thì điện thoại bỗng đổ chuông.

Người đàn ông bất đắc dĩ liếc nhìn chiếc điện thoại phá đám, sắc mặt trầm xuống thấy rõ. Nàng cười đẩy anh, thúc giục: "Điện thoại reo kìa."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Không muốn nghe, cứ để nó kêu đi, lát nữa là tắt thôi."

"Không được, lỡ là công việc thì sao. Em và bảo bảo còn đang chờ anh kiếm tiền nuôi tụi em đó."

Lạc Cẩn Hanh đành hôn nhẹ lên khóe môi nàng một cái rồi luyến tiếc buông ra, nằm lại vị trí cũ rồi bắt máy. Tô Hy Nguyệt nhìn rõ người gọi trên màn hình, nàng cũng không tránh mặt mà sát lại gần nép vào lòng anh cùng nghe.

"Alo, Cẩn Hanh à, mẹ có làm phiền hai đứa nghỉ ngơi không? Con với Hy Nguyệt dậy chưa?"

Hai người nhìn nhau, ánh mắt anh thâm trầm, còn Tô Hy Nguyệt thì mỉm cười đáp lời: "Mẹ ạ, không phiền đâu ạ, có chuyện gì mẹ cứ nói đi ạ."

Bùi Linh: "Chuyện là thế này, cô y tá chăm sóc sau sinh mà mẹ nói lần trước ấy, mẹ hẹn chiều nay rồi. Mẹ muốn hỏi xem hai đứa có rảnh không, nếu rảnh thì cùng đi xem, không thì để mẹ với ba con đi cũng được. Mấy ngày nay mẹ cũng tìm hiểu được vài người có tiếng tăm tốt, tư liệu mẹ tổng hợp cả rồi, lát nữa mẹ gửi qua máy Hy Nguyệt nhé."

Tô Hy Nguyệt mấp máy môi hỏi nhỏ xem chiều nay anh có kế hoạch gì không, anh lắc đầu.

"Mẹ ơi, hôm nay hai đứa con đều nghỉ, chiều có rảnh ạ, tụi con đi cùng mẹ."

"Tốt quá, vậy mẹ không cần ba con đi cùng nữa."

Tô Hy Nguyệt cầm lấy điện thoại, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Mẹ ơi, Dao Dao đã về chưa ạ?"

"Dao Dao mới từ Hải Nam về với bạn hôm qua, vừa về đến nhà đã kêu mệt, bỏ cả cơm tối rồi lên lầu ngủ thẳng cẳng, đến giờ vẫn chưa xuống." Giọng Bùi Linh nhẹ nhàng: "Hy Nguyệt tìm con bé có việc gì không? Để mẹ lên gọi nó."

"Dạ không cần đâu ạ, đi du lịch đi bộ nhiều là mệt nhất, mẹ cứ để em ấy ngủ đi ạ. Con không có việc gì gấp, chỉ là mấy hôm trước thấy em ấy đăng ảnh trên vòng bạn bè nên hỏi thăm chút thôi."

Tô Hy Nguyệt nhìn Lạc Cẩn Hanh rồi nói tiếp vào điện thoại: "Mẹ ơi, trưa nay tụi con về nhà chính ăn cơm nhé, lâu rồi không gặp ba mẹ, tụi con nhớ hai người quá."

"Mẹ cũng nhớ hai đứa lắm! Ba con vừa mới hỏi tuần này tụi con có về không đấy, cứ nhắc suốt thôi. Muốn ăn gì để mẹ chuẩn bị, ba con sáng nay mua được mẻ cá tươi lắm, để mẹ nấu canh cho."

Nàng tiện miệng kể tên vài món yêu thích rồi đưa điện thoại cho chồng. Sau khi Lạc Cẩn Hanh nói thêm vài câu với mẹ rồi cúp máy, anh ôm lấy nàng: "Ngủ thêm chút nữa không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em đã hứa với mẹ trưa về ăn cơm rồi."

"Không vội, ngủ đến trưa vẫn kịp mà."

Cuối tuần khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, nàng cũng chẳng muốn dậy sớm: "Vậy thì ngủ thêm một chút."

Lạc Cẩn Hanh kéo kín rèm cửa, tựa cằm lên đỉnh đầu vợ, tay vòng qua eo nàng, cả hai cùng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ bù.

Đến 10 giờ rưỡi, hai vợ chồng mới dậy sửa soạn, về đến nhà chính vừa đúng giờ cơm. Ăn xong, cả nhà ngồi trò chuyện một lát ở phòng khách rồi xuất phát đến trung tâm chăm sóc sau sinh.

Lạc Minh Anh tuy đã lui về hậu phương nhưng những buổi tiệc xã giao đôi khi không thể từ chối. Chiều nay có một người bạn cũ mời ông dự tiệc mừng doanh số công ty đạt kỷ lục. Ban đầu ông định từ chối nhưng người ta gọi điện nài nỉ quá nên đành đồng ý. Có con trai và con dâu đi cùng vợ, ông cũng yên tâm để bà đi một mình.

Trung tâm không xa lắm, mất khoảng nửa tiếng đi xe. Lạc Cẩn Hanh cầm lái, Tô Hy Nguyệt và Bùi Linh ngồi ghế sau. Bà Bùi nắm tay nàng: "Chăn cho bảo bảo mẹ với dì cả đã khâu xong rồi, tối nay về con nhớ nhắc Cẩn Hanh mang về nhà nhé."

Tô Hy Nguyệt cười đáp: "Vâng ạ, mẹ giúp con cảm ơn dì cả nhé."

Bà Bùi "ừ" một tiếng rồi sực nhớ ra: "Đúng rồi Hy Nguyệt, công ty con quy định m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng thì được nghỉ t.h.a.i sản?"

"Hình như hơn 7 tháng là có thể nộp đơn rồi ạ. Nhưng con chưa hỏi kỹ, để con về kiểm tra lại xem có thể dùng ngày phép năm để điều chỉnh thời gian nghỉ không. Sắp xếp ổn thỏa hết thì mới yên tâm ở nhà dưỡng t.h.a.i được ạ."

"Đúng rồi, có vấn đề gì cứ bảo ba mẹ, đừng khách sáo."

Tô Hy Nguyệt gật đầu. Trung tâm mà bà Bùi tìm cũng chính là nơi chị Lâm đang ở. Nàng nhìn quanh vài cái, bà Bùi hỏi có chuyện gì, nàng cười nói có đồng nghiệp sinh em bé ở đây, mấy hôm trước nàng vừa mới đến thăm.

Bà Bùi khá ngạc nhiên, Tô Hy Nguyệt nói tiếp: "Chị Lâm còn giới thiệu cho con chỗ này nữa, không ngờ mẹ cũng chọn đúng trung tâm này."

Lạc Cẩn Hanh đỗ xe xong thì đi tới, cả ba cùng đi lên lầu. Đôi khi đúng là phải tin vào chữ duyên. Sau khi gặp hai người trước đó, đến lượt người thứ ba bước vào, nhìn rõ gương mặt đối phương, Tô Hy Nguyệt không khỏi kinh ngạc.

Chị Triệu cũng thoáng chút sững sờ, sau đó bình tĩnh ngồi xuống chào hỏi.

Tô Hy Nguyệt giới thiệu: "Chị Triệu, đây là mẹ chồng và chồng em." Sau đó nàng tóm tắt ngắn gọn mối quan hệ cho hai người nhà mình nghe.

Bùi Linh ôn tồn lên tiếng: "Chào chị Triệu, không ngờ chị và Hy Nguyệt lại quen biết nhau, thế này thì càng tiện. Mọi chuyện cứ nói rõ ràng ngay từ đầu thì sau này chung sống mới thoải mái, đúng không chị?"

Quen biết là một chuyện, nhưng tiêu chuẩn thì không được hạ thấp. Bà Bùi quan sát chị Triệu, với kinh nghiệm lâu năm, chị Triệu nói năng rất chừng mực, chuyên môn vững vàng. Trong mười phút trò chuyện, mọi câu hỏi hóc b.úa của bà Bùi đều được chị Triệu trả lời thấu đáo, điềm tĩnh.

Bà Bùi lộ rõ vẻ tán thưởng, liếc mắt ra hiệu với con dâu.

Hôm đó về Tô Hy Nguyệt cũng đã kể với Lạc Cẩn Hanh rằng người chăm sóc cho chị Lâm trông rất ổn, người quen giới thiệu cũng đáng tin hơn. Ba người trước đó cũng tốt nhưng có vẻ hơi nhiệt tình quá mức. Nàng vốn thích sự yên tĩnh, nhất là lúc ở cữ cơ thể còn yếu, nếu người làm nói quá nhiều sẽ khó nghỉ ngơi.

Chị Triệu rất biết chừng mực, điềm đạm nhưng không lầm lì, lại có bằng điều dưỡng cao cấp, kinh nghiệm chăm sóc hơn chục em bé, Tô Hy Nguyệt thực sự thấy ưng ý.

Kết thúc buổi phỏng vấn, chị Triệu đứng dậy: "Thưa bà, thưa cô cậu, tôi xin phép ra ngoài trước."

"Vâng chị Triệu, tụi em sẽ cân nhắc và báo lại cho chị sớm nhất nhé."

"Không sao, cô cứ thư thả."

Sau khi chị Triệu đi khỏi, Tô Hy Nguyệt hỏi ý kiến chồng và mẹ. Bùi Linh rất hài lòng: "Mẹ thấy cô này được đấy, quần áo sạch sẽ, tóc tai gọn gàng, trông là biết người làm việc nhanh nhẹn."

Lạc Cẩn Hanh cũng đồng tình: "Anh cũng thấy tốt. Cách cô ấy nói chuyện và làm việc đúng kiểu em thích. Đây là người sẽ ở cạnh em lâu dài, cảm giác thoải mái là quan trọng nhất."

Vì mối quan hệ với chị Lâm, Tô Hy Nguyệt vốn đã có thiện cảm với chị Triệu, nhưng nàng không hiểu ý Lạc Cẩn Hanh nói "kiểu em thích" là gì, liền hỏi lại.

Anh nghiêm túc đáp: "Thông minh và tài giỏi."

Đó chẳng phải là lời nàng khen anh lúc sáng sao! Mặt Tô Hy Nguyệt xị xuống, cái người đàn ông này, khen người khác mà cũng không quên "dát vàng" lên mặt mình.

Anh khẽ bóp tay nàng, cười nhẹ: "Vậy chúng ta chốt chị Triệu nhé?"

Nàng gật đầu đồng ý.

Sau khi chốt xong xuôi, Tô Hy Nguyệt ghé qua thăm chị Lâm một lát. Chị Lâm đã có thể xuống giường đi lại bình thường, dù vết mổ chưa lành hẳn nên vẫn cần người dìu. Biết nàng cũng chọn chị Triệu, chị Lâm vui mừng như thể món đồ quý mình giấu kỹ bị người ta phát hiện, cứ thế nắm tay nàng khen chị Triệu hết lời.

Lạc Cẩn Hanh làm thủ tục xong thì qua đón nàng. Chị Lâm vốn đã tò mò không biết người đàn ông khiến cô gái xinh đẹp, tài năng nhất công ty quyết định kết hôn sinh con vào lúc sự nghiệp đang thăng tiến là thần thánh phương nào. Vừa nhìn thấy anh, trong lòng chị lập tức sáng tỏ. Đúng là chỉ có người như thế này mới xứng với Tô Hy Nguyệt, gương mặt ấy, khí chất ấy, đi đóng phim điện ảnh cũng dư sức.

Trên đường về nhà chính, Tô Hy Nguyệt nhận được tin nhắn của Lạc Dao, nói là nhớ nàng quá, tối nay nàng có thể ở lại nhà chính ngủ với em ấy một đêm không.

Từ chỗ Lạc Cẩn Hanh, nàng biết được thông báo nhập học của Lạc Dao đã về, là một trường nghệ thuật ở Melbourne. Cuối cùng em ấy không đi Mỹ cùng bạn trai, cả hai không vượt qua được thử thách yêu xa nên đã chia tay. Chuyến du lịch Hải Nam vừa rồi chính là để em ấy khuây khỏa.

Nàng nhắn tin đồng ý ngay.

Bùi Linh cười bảo: "Dao Dao từ nhỏ đã mơ có một người chị gái để ngủ cùng và chơi cùng. Năm nào thổi nến sinh nhật cũng lầm bầm bên tai mẹ. Giờ Hy Nguyệt đến rồi, cái con bé này chẳng biết ý gì cả, chị dâu đang m.a.n.g t.h.a.i mà cứ đòi kéo người ta nói chuyện suốt."

"Dao Dao rất đáng yêu, con cũng rất thích em ấy."

Tô Hy Nguyệt nói: "Vả lại tính con cũng giống em ấy lắm, hồi nhỏ toàn đòi mẹ sinh cho một người anh trai để dẫn con đi chơi s.ú.n.g, chơi đại bác. Ba mẹ con toàn bảo con nhỏ quá không an toàn nên không mua cho, con ghen tị với mấy bạn nam lắm."

Lạc Cẩn Hanh vừa lái xe vừa liếc nhìn nụ cười rạng rỡ của vợ qua gương chiếu hậu. Một lúc sau anh thu hồi tầm mắt, khóe môi hiện rõ ý cười.

Về đến nhà, Lạc Minh Anh đi tiệc vẫn chưa về, Lạc Dao đã chạy ra đón. Tô Hy Nguyệt nhéo má em ấy: "Đi Hải Nam chơi vui không?"

"Vui lắm chị ơi, không khí bên đó cực kỳ trong lành. Có trò nhảy Bungee trên cao thích lắm, lần sau chị đi với em nhé."

"Được chứ."

Bùi Linh đi tụt lại phía sau vài bước để nghe điện thoại. Sau khi cúp máy, sắc mặt bà bỗng trở nên tái nhợt, bước chân loạng choạng.

Lạc Cẩn Hanh nhanh tay đỡ lấy bà: "Mẹ, có chuyện gì vậy?"

Tô Hy Nguyệt và Lạc Dao cũng nhận ra điểm bất thường, lo lắng nhìn sang.

Bùi Linh run rẩy, giọng nói tràn đầy kinh hãi: "Dì cả của các con... gặp t.a.i n.ạ.n giao thông rồi, hiện đang ở trong bệnh viện."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 63 | Đọc truyện chữ