Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Chương 317
Chương 317
Hiện tại vẫn chưa tới lúc, đợi tới khi ông ta đấu với Giang Anh Tuấn tới mức người sống ta chết thì đấy mới là cơ hội của anh ta.
Hiện tại Trần Tuấn Tú chẳng qua cũng đang ỷ vào thế lực. của người đứng sau mà thôi, rồi một ngày nào đó, anh ta cũng sẽ giành được thế lực ấy...
Hai mắt hiểm độc nhìn theo bóng dáng của ông ta, Trân Hiền chắp tay phía sau lưng, tay phải siết chặt lại, khó khăn lắm mới có thể kìm chế không để lộ tâm trạng của mình ra ngoài. Quay đầu nhìn về phía nhà kho, khóe miệng Trần Hiền nhếch lên một nụ cười gian ác, rồi xoay người rời đi.
"Anh Định, anh có nghe thấy không? Hình như là bố con Trần Hiền cãi nhau rồi, vừa rồi em còn nghe thấy cả tiếng tát nữa, hai người này chắc là nội chiến với nhau rồi phải không?” Nhân lúc đêm khuya vắng lặng tới mức đáng sợ, ngoài cửa truyền tới tiếng động, Lê Quốc Nam đã nghe thấy tiếng này. Trùng hợp lúc anh ta đi tới cửa thì nghe thấy một tiếng rất lảnh vang lên, anh ta đoán đây chắc chắn là tiếng tát, nếu thật sự là Trần Hiền và Trân Tuấn Tú đang đấu đá với nhau thì đây quả thực là tin đáng mừng đối với anh ta và NhanKiến Định.
"Còn nghe thấy gì nữa?”
Tuy rằng bị Trân Tuấn Tú bắt cóc đưa tới đây, nhưng trong lòng ngoại trừ thấy vô cùng áy náy thì Lê Quốc Nam chưa từng quá lo lắng về vấn đề an toàn tính mạng. Trần Tuấn Tú dù có vượt quá giới hạn thế nào đi chăng nữa thì tới cuối cùng cũng phải thả bọn họ về thôi. Dù sao thì chuyện liên quan tới mạng người sẽ không đơn giản như việc bắt cóc nữa rOl.
Hai mắt NhanKiến Định nhắm nghiền, nằm lên giường khép. mắt, nghe thấy mấy lời này của Lê Quốc Nam thì cũng không mở mắt ra, nói: "Chắc là nhận được rồi, Trân Tuấn Tú vốn muốn mượn cách này để Giang Anh Tuấn tìm tới đây, tối nay không tìm được cơ hội thì cứ yên tâm đợi đi, Giang Anh Tuấn hẳn cũng sắp tới rồi!”
"Anh Định, anh nghỉ ngơi đi, để em canh đêm cho, dù sao em cũng ngủ nhiều rồi, giờ cũng chẳng ngủ được nữa!”
Ngẩng đầu nhìn lên không trung, cả nhà kho này, nơi duy nhất có thể nhìn thấy bên ngoài chính là trân nhà trong suốt kia. Ánh trăng hôm nay rất sáng, Lê Quốc Nam khẽ thở dài, nằm trên giường, gối hay tay sau đầu, có hơi lơ đãng.