Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Chương 295
Chương 295
Chúng tôi đã nhận được tin tức nói rằng doanh nghiệp cung ứng lớn nhất của tập đoàn Phước Sơn muốn chấm dứt hợp đồng hợp tác. Trân Tuấn Tú không muốn từ bỏ người này. nên mới quyết định đích thân đi gặp mặt”
Ban đầu khi mới nhận được tin tức này, Lâm Tiến Quân thực. sự đã bị dọa sợ, không ngờ đã đến lúc này rồi mà ông ta vẫn còn có thể ra nước ngoài. Xem ra Trần Tuấn Tú căn bản không hề muốn giữ tập đoàn Phước Sơn.
“Nếu đã như vậy, sao ông ta còn phải dẫn theo Trân Hiền? Theo dõi sát sao hai bố con nhà này cho tôi, có bất kỳ điều gì dị thường phải báo ngay cho tôi biết”
Giang Anh Tuấn vẫn luôn cảm thấy mục đích thực sự của bọn họ không chỉ đơn giản như vậy, chỉ sợ phía sau đang che giấu một âm mưu to lớn nào đó”
Nếu chúng ta xây dựng kế hoạch cẩn thận thì không nhất định sẽ phải thất bại đâu”
Lần trước khi Lê Quốc Nam nhìn thấy căn phòng đó, anh ta cảm thấy không khí bên trong vô cùng u ám, nghỉ ngờ có đồ vật xấu xa được cất giấu ở bên trong. Hiện giờ Trần Tuấn Tú ngày càng kiêu căng ngạo mạn, Giang Anh Tuấn vẫn còn có thể chống đỡ ở phía trước. Thế nhưng một khi nhà họ Giang không còn chống đỡ được nữa thì nhà họ Nhanchính là mục tiêu tiếp theo. Anh ta nhất định không thể để cho chuyện này xảy ra được. Anh ta vốn đã cảm thấy cực kỳ áy náy vì không thể giúp được gì trong chuyện năm đó của nhà họ Nhan. Anh ta từng hối hận đến mức suýt chút nữa sụp đổ tinh thần. Lần này, cho dù có thế nào thì anh ta cũng phải làm được gì đó.
“Lê Quốc Nam, không có chuyện gì là hoàn toàn chắc chắn cả. Làm sao cậu có thể cam đoan Trần Tuấn Tú sẽ ngồi yên đợi chúng ta tương kế tựu kế với ông ta được? Lúc này đây chúng ta không thể tin tưởng vào bất kỳ tin tức nào. Nhà họ Nhanchiỉ còn lại tôi và Nhã Quỳnh mà thôi. Lỡ như chúng ta trúng kế của bọn họ, tôi không còn nữa thì Nhã Quỳnh phải làm sao đây? Cậu đã từng nghĩ tới chuyện này chưa?” Cũng chính bởi vì không thể hoàn toàn chắc chắn nên NhanKiến Định mới phải suy nghĩ kĩ càng trước khi làm bất kỳ chuyện gì. Nếu Nhã Quỳnh phải chịu thêm tổn thương dù chỉ một chút thôi thì cả đời này anh ấy sẽ không cách nào tha thứ cho chính mình.
“Anh Kiến Định, tôi hiểu điều anh muốn nói. Nhưng tôi vẫn mong anh có thể cân nhắc chuyện này thêm một chút. Nếu không được thì cứ để một mình tôi đi vào, anh ở bên ngoài hỗ trợ cho tôi là được. Một khi phát hiện ra vấn đề không ổn, anh hãy lập tức rút lui. Anh thấy như vậy có được không? Dù sao thì sau lưng tôi vẫn còn cả nhà họ Lê chống đỡ, kể cả có bị bắt ngay tại trận thì Trần Tuấn Tú cũng sẽ không dám làm gì tôi đâu. Cùng lắm thì bị ăn vài cú đấm, bồi thường một chút là ổn thỏa.