Chương 283
Nhan Nhã Quỳnh bước thêm một bước cắt ngang lời nói của Giang Anh Tuấn, đôi tay cô nắm chặt lại với nhau, sự căng thẳng khiến cô luống cuống.
"Tôi rất khỏe, tập đoàn Sunrise tạm thời có chút vấn đề, tôi có thể giải quyết được. Em không cần lo lắng, cứ chăm sóc tốt bản thân mình thôi”
Giang Anh Tuấn cố gắng nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, anh vươn tay sờ nhẹ mái tóc của Nhan Nhã Quỳnh, sắc mặt đã tốt hơn vừa nãy rất nhiều.
"Không sao là tốt rồi, vậy tôi ở đây chờ cùng anh, anh Nam đã vào trong đấy rồi, y thuật của anh ấy rất tốt, anh phải tin tưởng anh ấy”
Khi không gặp mặt thì có rất nhiều nhưng khi vừa nhìn thấy anh thì đầu óc cô đã trống rỗng, cô
muốn nói với anh, thế
không biết mình muốn nói gì, thậm chí cô còn không biết mình đã làm gì, từ đầu đến giờ cô chỉ hành động theo bản năng.
"Ngồi một lát đi, phẫu thuật không nhanh vậy đâu”
Bây giờ không phải lúc để nói chuyện, anh cũng không có tâm trạng nói chuyện yêu đương. Anh và Nhan Nhã Quỳnh cùng nhau ngồi xuống, vẻ mặt anh bình tĩnh, không nói năng gì.
Khoảng thời gian chờ đợi tương đối dài, đặt biệt là khi cô đang ngồi bên cạnh người đàn ông mình quan tâm, dần dần Nhan Nhã Quỳnh cảm thấy có chút không yên, mồ hôi lạnh trên trán cô túa ra, hai tay nắm chặt ống quân của mình mới có thể đè nén được tâm tình.
Chờ đợi lâu như qua một thế kỷ vậy, cửa phòng phẫu thuật mở ra, Lê Quốc Nam mặt mày nghiêm nghị bước ra.
"Cách đây khoảng năm năm cũng xảy ra tình huống giống bây giờ” Năm năm trước anh còn ở phòng bệnh làm ầm ï với ông vì thế, chuyện ông nằm viện năm năm trước anh nhớ rất ro. "Nếu vậy thì không sai, ông cụ cũng đã lớn tuổi, cho dù vết thương năm năm trước đã lành lại rồi nhưng vẫn còn di chứng, vẫn khiến ông phát bệnh bất cứ lúc nào. Ca phẫu thuật lần này có chút gì đó không ổn, Giang Anh Tuấn, anh nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi, đoán chừng không đến vài năm đâu.
Lời nói này quá tàn nhãn, Lê Quốc Nam nói xong thì lác đầu một cái rồi quay người bước đi. Có vài lời anh ta phải nói sớm một chút, tránh để đến lúc ấy lại càng buồn hơn. Tuy rằng anh ta không hề thích Giang Anh Tuấn, nhưng anh ta là bác sĩ, lời nên nói anh †a sẽ nói hết.
"Anh Tuấn, anh đừng quá đau buồn, chúng ta vào thăm ông cụ Chánh trước nhé, bây giờ ông đang nằm trong phòng bệnh một mình”
Nhan Nhã Quỳnh không ngờ mọi chuyện lại thế này, khóe mắt cô ươn ướt, cô bước lên kéo ống tay áo Giang Anh Tuấn.