Giống như là một tượng gỗ ở bên cạnh anh, giống như một người không linh hồn gả vào hào môn lạnh băng, sau đó cả đời cách biệt với tình yêu?
Cô sửng sốt, đáy mắt dao động, những điều cô mơ ước, không phải là những thứ này, cho đến bây giờ đều không phải.
“Đi thôi, khuya rồi! Cô mở miệng, mở cửa chuẩn bị xuống xe, nhưng cổ tay đau nhức khiến cô kêu nhẹ một tiếng.
Anh xuống xe trước, sau đó mở cửa xe cho cô, tháy cô đi xuống, đứng ở đó giống như ngọn cỏ yếu ớt, cổ tay mảnh khảnh có nhiều vết bầm ứ đọng, khiến cho anh lông mày của anh nhíu chặt.
“Bạn làm gì vậy Hứa Hoan Nhan, bạn đã sắp kết hôn còn điên như vậy! Được rồi, được rồi, mình biết rồi……, ngày mai gặp!” Ka Ka cúp máy, Hoan Nhan lắc đầu một cái, tại sao cô phản kháng Thân Tống Hạo lại bị họ coi là điên?
Anh một tay để trên vách thang máy, trong mắt sâu xa liếc nhìn cô: “Tôi phải đem những người bạn xấu của cô bắt đi hết mới được….”
“Anh muốn làm gì?” Hoan Nhan lườm anh, cô ghét nhất người nào coi thường bạn tốt của mình!
“Tránh cho cô không kiêng nể gì chạy loạn, còn gặp kẻ xấu.” Anh phun ra một câu, ánh mắt miễng cưỡng nhìn cô: “Cô bây giờ càng ngày càng bướng bỉnh, nhưng sao thời gian dài như vậy không có chút tiến bộ?”