Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 291: Gặp lại cá heo (2)
Lão rùa nhả miệng ra, con rắn biển khoang đen trắng rơi xuống chân Hải Châu.
Hải Châu không yên tâm giẫm lên đầu rắn rồi liếc lão rùa một cái rồi xách đuôi rắn lên định ném vào túi lưới. Tay vê một cái cảm thấy xúc cảm không đúng, trên đuôi rắn có một lớp màng trơn tuột. Nàng xách đuôi đặt lên nhánh san hô, nhìn kỹ một vòng mới xác định đây chắc là loại cá chình giống rắn, trên lưng có vây trơn tuột như màng, trên đầu có hai cái râu và đuôi nhỏ xíu.
“Ngại quá, trách oan ngươi rồi, ngươi thấy cái này ngon nên tặng ta phải không?” Hải Châu xách con lươn biển bỏ vào túi lưới, sau đó cười hì hì vuốt cổ lão rùa, nói: “Oan cho ngươi quá, muốn trách thì trách lũ cá heo kia kìa, nếu không phải bị chúng nó làm loạn một hồi thì ta cũng chẳng đến nỗi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ thế này.”
Lão rùa nhìn túi lưới một cái rồi quẫy chân bơi đi.
Hải Châu bơi ngược lại, nàng dùng nhím biển dụ mấy con cá tới sau đó đập ngất một con cắm vào mũi xẻng thò vào cửa hang đá nơi cá chình ẩn náu. Máu cá theo nước biển trôi vào hang, một con cá chình màu nâu xanh lặng lẽ bơi ra.
Đuôi cá cắm trên mũi xẻng bị nó c.ắ.n lấy, Hải Châu thuận thế đẩy xẻng nhọn chọc vào miệng nó, cổ tay xoay một cái, lưỡi xẻng sắc bén cắt qua hàm dưới cá chình găm xuống đá ngầm. Vậy là con cá chình tham ăn này bị đóng đinh tại chỗ. Cái đuôi nó còn rúc trong hang quật ra ngoài, nó quẫy đạp đập vào đá ngầm và bùn cát khiến nước biển đục ngầu lẫn rong biển lan tỏa ra.
Hải Châu bất động giằng co với nó. Không biết qua bao lâu lực đạo của cá chình yếu dần, nước biển dần trong trở lại. Hải Châu một tay cởi túi lưới bên hông, kéo dây thừng quấn một vòng quanh cổ cá chình. Nó hung hãn há miệng định c.ắ.n nàng nhưng nàng vứt xẻng nhọn siết c.h.ặ.t dây thừng. Con cá chình vừa mới yên tĩnh lại bắt đầu giãy giụa, rồi dần dần mất sức vì ngạt thở.
Hải Châu ướm thử thấy con cá chình béo này còn to hơn bắp tay nàng. Nàng giẫm lên đuôi nó rồi xách lên cao ngang n.g.ự.c cảm giác nặng trĩu, chắc phải mười hai mươi cân.
Xa xa lại xuất hiện bóng dáng cá heo, Hải Châu vội vàng xách cá chình nhét vào túi lưới, cái túi lưới này lại đầy rồi.
Nàng định gọi lão rùa bơi lên nhưng tìm một vòng phát hiện không biết nó lại bắt được con lươn biển từ đâu, thấy người nó ngoan ngoãn nhả lươn biển ra chân nàng.
“Rùa ngoan.”
Hải Châu khen một câu, nhặt lươn biển bỏ vào túi lưới.
Cá heo bơi tới, Hải Châu dẫn lão rùa bơi lên mặt nước, chúng cũng theo lên lại giống như lúc lặn xuống, dùng mõm đẩy lưng nàng lao v.út lên trên. Nhưng lần này tốc độ chậm hơn chút, bốn con cá heo thay phiên nhau chơi đùa thỏa thích.
Hải châu kéo túi lưới leo lên thuyền rồi nằm vật ra boong thuyền hoàn hồn. Ngực và bụng nàng bị nước biển đập vào tê dại, một lúc lâu sau mới cảm thấy đau. Khi đáy thuyền bị húc, nàng bò dậy thả lưới vớt lão rùa. Thấy bốn con cá heo vẫn bơi quanh mạn thuyền, nàng liền mắng:
“Các ngươi học kinh nghiệm từ cá voi sát thủ đấy à? Ăn no rửng mỡ lấy ta làm bóng để chơi hả?”
Còn sớm mới đến trưa, Hải Châu vừa không muốn về lại không muốn bị cá heo húc lao trong biển nữa, bèn cùng lão rùa nghỉ ngơi trên thuyền. Túi lưới đựng hải sản đã dọn sạch, nàng ngồi trên tầng hai xem cá heo nhảy múa quanh thuyền. Chúng giống như cây trúc bị ấn xuống nước, buông tay ra là bật lên. Chúng còn tìm được niềm vui mới là phun nước lên thuyền. Bốn cột nước xối xả, chưa đầy một tuần trà thì boong thuyền đã đọng nước.
“Các ngươi còn hăng hái nhỉ.”
Hải Châu chạy bình bịch xuống lầu, cầm lấy cây chổi dựa ở mạn thuyền, đứng trên boong dùng chổi đập vào con cá heo đến gần thì con khác phun nước vào nàng, hai con còn lại thấy thế cũng bơi tới há to miệng phun nước vào nàng.
Tiếng kêu tựa chim hót lại tựa tiếng còi phát ra từ khoang mũi cá heo, nghe âm thanh lảnh lót uyển chuyển, Hải Châu có thể cảm nhận được chúng đang vui vẻ. Nàng ôm chổi nhảy xuống biển, nửa nổi trên mặt nước kỳ cọ làn da trơn bóng lại sờ cái mõm cứng và thớ thịt săn chắc, rồi dùng cán chổi gãi ngứa cho chúng.
Tắm rửa cho bốn con cá heo xong, Hải Châu leo lên thuyền ngồi ở mũi thuyền, nói:
“Được rồi, chào hỏi xong rồi, các ngươi đi đi.”
Cá heo lại phun nước lên thuyền nhưng lần này Hải Châu không chơi với chúng nữa. Một lát sau có lẽ chúng thấy chán liền phun thêm một tràng nước vào người nàng rồi mới bơi ra biển sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu căng buồm đổi chỗ khác rồi hạ buồm, xách túi lưới dẫn lão rùa xuống biển lần nữa. Dưới đáy biển lại bắt được một túi lưới cua ốc nhưng không gặp được cá hỏa ống mà nàng muốn tìm.
Mặt trời đứng bóng, Hải Châu căng buồm đón sóng gió mạnh mẽ khi thủy triều lên, nhanh ch.óng trở về điểm xuất phát. Đến bến tàu vừa kịp lúc trường quan tan học, đám tiểu hài t.ử chạy nhanh ra bến tàu đi thuyền về nhà.
“Chỉ học buổi sáng thôi à?”
Nàng hỏi cậu bé đang đập vỏ hàu ăn.
“Vâng, chúng ta ở nhà còn phải làm việc, sao mà ở trường quan cả ngày được, có phải thi cử gì đâu.”
“Hải Châu, muội về đúng lúc lắm. Còn mười mấy đứa nhỏ không có thuyền về, muội đưa chúng nó về thôn giúp ta với.”
Đỗ Tiểu Ngũ nói.
Hải Châu chèo thuyền cập bến rồi hỏi là thôn nào.
“Cứ dọc theo sông Nhập Hải đi lên, đều là người thôn Thượng Hà và Hạ Hà cả.” Đỗ Tiểu Ngũ lùa mười mấy đứa trẻ lên thuyền rồi liếc nhìn Hải Châu hỏi: “Thế nào?”
“Không gặp được, ta sẽ tiếp tục lưu ý giúp huynh.”
Hải Châu căng buồm đưa lũ trẻ về nhà. Thuyền cập bến ở cổng thôn, ông lão trên thuyền đ.á.n.h cá mời nàng về nhà ăn cơm.
“Thôi, ngày mai ông cũng đừng tùy tiện chở quá nhiều người nữa, thuyền mà lật, tiểu hài t.ử xảy ra chuyện thì ông mang nghiệp chướng đấy.”
Nàng dặn dò vài câu sau đó tiếp tục đưa bọn trẻ đi lên thôn Thượng Hà.
Lúc về nghĩ đến trong sông có cua càng đỏ, Hải Châu hạ buồm dẫn lão rùa xuống sông. Cua nấp trong đám rong, nàng làm như cũ dùng túi lưới chặn ở hạ lưu sau đó nàng và lão rùa xua đuổi ở thượng lưu, khoảng một nén hương đã bắt được cả trăm con.
Lâu thuyền rẽ ra khỏi lòng sông tiến vào biển rộng. Hải Châu đứng ở đuôi thuyền thấy phía tây mặt biển có thuyền quan đi tới, đầu thuyền bay phấp phới hai lá cờ, là thuyền quan đi buôn đã trở về.
Phu khiêng kiệu và khuân vác trên bến tàu đang định về nhà ăn cơm thấy thuyền đều quay lại, có việc làm rồi.
Hải Châu đỗ lâu thuyền đi lên bến tàu. Đợi thuyền quan cập bến thả neo, nàng nhón chân nhìn lên thuyền thấy trên boong chất đầy hàng hóa, những người đi buôn mặt mày đen nhẻm nhưng đầy vẻ hưng phấn.
“Cử vài người vào trấn thông báo một tiếng, trên thuyền có hoa quả tươi và đặc sản vùng núi giá rẻ, thuyền dừng ở bến tàu một canh giờ, mọi người tranh thủ thời gian.”
Quản sự trên thuyền hô to.
“Có được lên thuyền chọn không? Ta muốn mua.”
Hải Châu hỏi.
--
Hết chương 147.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận