Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 284: Thẩm Toại thành thân và sinh linh mới chào đời (1)
“Ta nói đùa thôi, nếu ta mang tỷ trốn đi thì Thẩm Toại chẳng tuyệt giao với ta ấy chứ.” Hải Châu kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan vào nhau chống cằm nói: “Tỷ xem, tỷ vẫn không muốn rời đi mà. Nếu đã luyến tiếc mối hôn sự này thì hãy vui vẻ lên mà cao hứng gả đi, chuyện gì không vừa ý cứ gạt sang một bên, nhìn vào cái lớn mà bỏ qua cái nhỏ, đừng giữ mãi chuyện bực mình trong lòng mà suy nghĩ.”
“Muội nói đúng.”
Diêu Thanh Mạn gật đầu.
“Thành thân xong tỷ ở lại Vĩnh Ninh hay theo Thẩm Toại về phủ thành sống?”
Hải Châu dò hỏi.
“Về phủ thành sống, đây cũng là điều Thẩm Toại đã hứa với cha nương ta. Chàng ấy hứa như vậy ta mới đi theo chàng ấy.”
“Cha nương tỷ thật có tầm nhìn xa.”
Hải Châu không hề che giấu quan điểm của mình.
Diêu Thanh Mạn ra ngoài múc nước rửa mặt, rửa sạch vẻ u sầu trên mặt, quay vào phòng thì phấn chấn tinh thần nói chuyện vui. Nàng ấy lấy ra cái tay nải Thẩm nhị tẩu mang đến, bên trong là các loại sáp mặt, phấn mày, phấn má, son môi, hoa điền, thứ gì cần có đều có mà toàn là đồ mới.
Hải Châu lại một lần nữa cảm thán Thẩm nhị tẩu là người tốt. Nàng ngồi trước gương đồng cùng Diêu Thanh Mạn thử trang điểm, cũng bắt chước bôi phấn lên mặt nhưng mặt trắng bệch ra lại làm lộ rõ cổ đen nhẻm, cuối cùng trang điểm xong lại phải rửa sạch đi.
Bữa tối Hải Châu không sang Thẩm gia ăn, bên đó mang đồ ăn sang, nàng liền ngồi ăn cùng Diêu Thanh Mạn.
“Ta về đây, sáng mai lại sang với tỷ.”
Ăn xong Hải Châu ra về.
Diêu Thanh Mạn tiễn nàng ra cửa, người đi rồi nàng ấy đóng cửa lại rồi cài then bên trong.
……
Sáng sớm hôm sau Hải Châu dẫn Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình sang nhà bên cạnh, Tề A Nãi cũng qua đó. Trước khi đi bà dặn Bối Nương hôm nay đừng ra ngoài xem náo nhiệt,
“Lão tam, hôm nay con cứ ở nhà trông chừng thê t.ử con đi. Nó sắp sinh đến nơi rồi lại không biết gọi người, bên cạnh nó không thể thiếu người được.”
“Nương yên tâm, con không đi đâu cả, ở nhà hầu hạ nàng ấy và nhị ca.”
Tề lão tam đẩy nhị ca hắn về viện của mình bên cạnh, tiện tay xách luôn hai cân tổ yến chưa nhặt lông sang.
Từ sáng đến trưa, lũ trẻ trong ngõ thỉnh thoảng lại ghé qua trước cửa Hàn gia. Mỗi lần có tiểu hài t.ử đến, Tề A Nãi lại bưng bánh kẹo ra chia cho chúng. Người đông thì náo nhiệt, không khí vui mừng cũng đậm hơn.
Mãi cho đến quá trưa Thẩm gia đốt pháo. Tiếng pháo nổ truyền đến, người trong ngõ nhao nhao đổ ra đường. Diêu Thanh Mạn cũng mặc áo cưới đỏ thẫm, mặt được bà mối trang điểm trắng bệch và tô má hồng, đội mũ phượng ngồi trên giường.
“Đẹp quá!” Đông Châu nghiêm túc ngắm nhìn, nói: “Không biết lúc tỷ tỷ của muội xuất giá sẽ thế nào nhỉ.”
“Muốn biết thì giục tỷ của muội mau lên.”
Giọng Hàn Tễ vang lên ngoài cửa.
Mọi người trong phòng cười ồ lên, ngay cả Tề A Nãi cũng cười.
Hải Châu đi ra ngoài hỏi:
“Sao huynh lại tới đây?”
“Thẩm Toại mời ta đến làm người nhà trai chặn cửa, cầu xin ta làm khó dễ hắn nhiều một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề A Nãi nghe xong nói với Thanh Mạn:
“Cũng được đấy, thằng nhóc Thẩm gia cũng biết điều.”
Tiếng chiêng trống vang lên, đoàn người đón dâu khiêng kiệu hoa rẽ vào ngõ Đá Xanh. Người trong ngõ chặn đường đòi tiền mừng bánh kẹo. Mọi người không thiếu chút tiền ấy nhưng không ưa cái thói của người Thẩm gia nên cố ý gây khó dễ, lại thêm Hải Châu bật đèn xanh vì vậy các bà các cô cứ thế mà làm ầm ĩ lên.
Hải Châu trèo lên thang nhìn qua tường rào ra ngoài. Chắc do có Hàn Tễ tọa trấn nên cha nương Thẩm Toại không dám làm qua loa. Quãng đường đón dâu ngắn mà người lại đông, tiền mừng cũng chuẩn bị nhiều. Đúng như Thẩm Toại hứa hẹn, tiền đồng đựng bằng sọt, rải một con đường đón dâu bằng tiền đồng màu gỉ sắt vàng óng.
Người quanh vùng đều kéo đến, người trên phố cũng chạy tới tranh cướp tiền mừng, không khí vui mừng náo nhiệt hẳn lên. Đội ngũ đón dâu đi đến trước cửa dán chữ hỷ.
Tiền mừng đổi từ tiền đồng sang bạc vụn. Người đón dâu gọi cửa bên ngoài, Thẩm Toại như kẻ phá gia chi t.ử, xin đại ca hắn tiền mừng ném vào trong cửa. Hải Châu tay xách mười mấy cái túi tiền, Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình cũng thu hoạch đầy tay khiến ai nấy cười tít mắt.
“Mở cửa đi.”
Hàn Tễ gật đầu với lão a ma.
Then cửa vừa mở, người đón dâu đều thở phào nhẹ nhõm, ném nữa chắc phải chạy về nhà lấy thêm bạc mất.
Thẩm Toại vào nhà đỡ Thanh Mạn ra. Lúc bái biệt cha nương, hắn dâng trà kính Tề A Nãi. Hàn Tễ đứng cạnh Hải Châu quan sát đầy hứng thú liền cố ý nói:
“Lưng cúi chưa đủ thấp, tâm ý chưa đủ chân thành, ta phải học hỏi chút sau này còn dùng đến.”
“Thế thì huynh học cho kỹ vào.”
Tân nương ra cửa lên kiệu hoa. Hải Châu đưa túi tiền trong tay cho hắn rồi dẫn Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình đi đưa dâu.
Đón dâu không đi đường cũ. Kiệu hoa đi vào từ đầu ngõ và đi ra từ cuối ngõ, vòng quanh trấn một vòng rồi mới khiêng vào cửa Thẩm gia. Hải Châu lại nhận được bốn phong bao đỏ thẫm từ Thẩm mẫu, nhiệm vụ của nàng coi như hoàn thành.
Ăn xong bữa tiệc hỉ thịnh soạn nhất từ trước đến nay, Hải Châu cùng khách khứa ra về. Nữ quyến tiễn khách ở sảnh ngoài, cha con Thẩm gia tiễn khách ngoài cửa. Hải Châu dẫn đệ muội đi ra cổng lớn thì thấy Hàn Tễ. Hắn xách đèn l.ồ.ng đứng bên đường, Thẩm phụ đứng bên cạnh tiếp chuyện. Khách khứa đi qua đều chào hỏi hắn, hắn bình tĩnh gật đầu đáp lễ nhưng khóe mắt lại để ý cổng lớn. Thoáng thấy bóng Hải Châu xuất hiện, trên mặt hắn nở nụ cười, nói vài câu với mọi người rồi bước tới đón nàng.
“Chậc chậc, lời đồn quả không sai, hai người này đúng là yêu nhau thắm thiết.” Thẩm Hoài đứng một bên tắc lưỡi, “Người yêu nhau nhìn nhau một cái, ch.ó đi ngang qua ăn phân cũng thấy ngọt.”
“Ngươi ăn rồi à?”
Thẩm đại ca ghét bỏ liếc hắn một cái.
Thẩm Hoài không thèm chấp đại ca mình.
“Thẩm ngu quan dừng bước, chúng ta đi trước đây.” Hàn Tễ đưa tay ngăn lại, nói: “Đừng tiễn nữa, tiễn nữa là đến tận nhà đấy.”
“Ha ha, vậy hạ quan không tiễn nữa. Ngày mai Thiếu tướng quân lại qua dùng cơm nhé, cả Hải Châu nữa.”
“Thôi, mai bọn cháu còn ra biển.” Hải Châu từ chối, “Đêm đã khuya, chúng cháu về trước đây.”
Ra khỏi con ngõ Thẩm gia, Hàn Tễ không biết từ đâu móc ra một chuỗi túi tiền vải đỏ thêu chữ hỷ,
“Này, muội đếm đi, ta không biển thủ đâu đấy.”
“Huynh vẫn luôn mang theo người à? Không thấy nặng sao?”
Hải Châu nhận lấy, dây buộc vẫn còn vương hơi ấm cơ thể hắn.
Hàn Tễ xách đèn l.ồ.ng soi đường dưới chân. Chiều nay lúc Hải Châu thuận tay đưa túi tiền cho hắn, khoảnh khắc đó hắn cảm nhận được sự thân mật chỉ thuộc về hai người. Từ giây phút ấy hắn nhìn thấy rất nhiều năm tháng sau này, sau khi thành thân nàng sẽ đưa cây trâm vàng rơi xuống cho hắn cầm, già rồi lười vận động nàng tiện tay đưa bát sang bảo hắn gắp thức ăn.
Chỉ một động tác đơn giản cũng khiến hắn rung động và suy nghĩ rất nhiều.
“Huynh ấy cười cái gì thế?” Đông Châu thì thầm, “Hàn nhị ca, tỷ tỷ của muội hỏi bao giờ huynh đi?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận