Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 280: Thanh Mạn (1)

 

“Tiền là lá gan của người nghèo, có tiền thì còn sợ gì nữa.”

Hải Châu bật cười,

“Con không tin câu này đâu.”

“Ta cũng không tin.”

Tề lão tam cười to, hắn vẫn rất quý mạng sống.

“Mỗi năm ngư dân bỏ mạng trên biển không ít nhưng người sống vẫn phải ra khơi, sợ hãi thì cẩn thận hơn chút là được, ăn cơm còn có người bị sặc c.h.ế.t nữa là.” Lời này thốt ra từ miệng người không dám ra biển xa như hắn nghe có chút buồn cười. Hắn nhìn mặt biển nói: “Ta nhớ cha con từng nói một câu, huynh ấy bảo ngư dân c.h.ế.t trên biển là đền mạng. Chúng ta cầu tài từ biển, cướp mạng từ biển, c.h.ế.t trên biển cũng là đền mạng thôi. Để no cái bụng, chúng ta đã g.i.ế.c vô số tôm cá cua nên c.h.ế.t vì tôm cá cũng chẳng có gì lạ.”

Hải Châu “ồ” một tiếng,

“Cha con còn tin nhân quả báo ứng cơ à? Có căn tu đấy chứ.”

“Huynh ấy chỉ tin Mã Tổ thôi.”

Thủy triều rút, thuyền đón đầu sóng lắc lư lên xuống. Hải Châu và Tề lão tam không còn tâm trí nói chuyện nữa, hai người bám c.h.ặ.t mạn thuyền tránh bị sóng đ.á.n.h ngã.

Ngư dân trên bến tàu cũng bắt đầu điểm danh thuyền, thủy triều vừa rút là họ lập tức lên thuyền rời bến.

Ngư dân ra khơi vừa đi, bến tàu bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Chẳng bao lâu sau người đi bắt hải sản kéo đến làm bãi biển ven bờ lại náo nhiệt hẳn lên.

Lính canh trên bến tàu nghiêng đầu nhìn, ngày này qua ngày khác họ canh giữ biển cả muôn đời không đổi, ngắm mặt trời mọc ở phương đông đợi mặt trời lặn về tây.

Thương thuyền đến rồi lại đi. Thủy triều rút đi nửa ngày lại dâng lên, nước biển bao phủ bãi đá ngầm, đám người bắt hải sản tản đi và thị trấn trở lại vẻ náo nhiệt. Khói bếp bốc lên từ mái nhà mỗi hộ gia đình, mùi khói dầu hòa vào gió biển, từng làn từng làn bay về phía đại dương mênh m.ô.n.g.

Giờ nghỉ trưa người ngủ mèo cũng ngủ, trên phố đột nhiên vang lên tiếng khóc thét ch.ói tai liên hồi. Mèo giật mình xù lông theo bản năng chui tọt vào nhà. Người trong nhà chạy ra ngoài, mở cửa ngó nghiêng trong khi cơn buồn ngủ trên mặt còn chưa tan.

“Thằng bé ở đầu phía đông trấn đi rồi. Chân nó sưng bóng loáng lên, đại phu không châm kim được bảo là m.á.u hỏng rồi, không thở được nữa thì đi thôi.” Ông lão họ Tống nồng nặc mùi rượu chắp tay sau lưng đi vào ngõ, thở dài nói: “Thằng bé mới mười hai mười ba tuổi, hai ba năm nữa là cưới được thê t.ử rồi, haizz……”

Trong ngõ không ai nói gì, tiếng khóc trên phố đi về phía đông. Mọi người không còn buồn ngủ nữa mà rảnh rỗi dọn ghế ra cửa tán gẫu.

Đông Châu và Phong Bình về phòng chải đầu rửa mặt rồi thay y phục chỉnh tề, hai tỷ đệ ra cửa chuẩn bị đến Thẩm gia học bài. Hai người ra khỏi ngõ liền nghe thấy tiếng cười, quay đầu lại thấy không khí u ám trong ngõ đã tan, tiểu hài t.ử chạy nhảy nô đùa còn người lớn nói cười rôm rả.

Sinh t.ử vô thường, khóc một tiếng lại than một tiếng, thấy nhiều rồi cũng trở nên chai sạn.

Hoàng hôn buông xuống người đ.á.n.h cá trở về nhà.

Đông Châu và Phong Bình tan học đẩy xe gỗ ra bến tàu, đến nơi thấy thuyền nhà mình đang thu buồm.

Lâu thuyền chèo vào vịnh, Đỗ Tiểu Ngũ nhìn lên thuyền liền hỏi:

“Hôm nay thu hoạch thế nào?”

“Quăng vài lưới thôi, chẳng được gì cả.”

Hải Châu xách mỏ neo nhảy xuống thuyền sau đó quấn dây neo vài vòng vào đá ngầm, găm đinh neo vào khe đá rồi gọi với lên thuyền một tiếng. Tề lão tam xách hai thùng cá từ khoang đáy đi lên.

“Bán cá không? Có bao nhiêu ta thu bấy nhiêu.”

Chàng trai thu mua cá về phơi khô lại gần hỏi.

“Bán, huynh cân đi.”

Hải Châu xách một thùng cá từ trên thuyền đặt lên xe gỗ, những con cá thịt mềm ít xương nàng đã chọn riêng ra mang về cho người nhà ăn.

“Về thôi, bọn muội đi trước đây.” Hải Châu kéo tay vịn xe, nói: “Tam thúc, bên này thúc lo nhé, bọn con về trước.”

“Được.”

Rời bến tàu, Đông Châu nóng lòng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tỷ, người bị gai đ.â.m chân kia c.h.ế.t rồi.”

Hải Châu không thấy bất ngờ, lại hỏi hai người còn kia thì sao? “Vẫn sống, lúc đi qua y quán muội có ghé xem.”

Đi đến cửa y quán, Hải Châu đặt xe gỗ xuống bước vào. Nàng vừa vào thì một phụ nhân trẻ tuổi lao đến quỳ sụp xuống trước mặt nàng làm nàng giật mình run lên,

“Làm gì thế? Đứng không vững à? Mau đứng lên đi.”

“Trượng phu ta được cứu rồi, đại phu bảo may nhờ cô nương nặn m.á.u độc cho chàng ấy trước.” Phụ nhân trẻ khăng khăng dập đầu với Hải Châu một cái mới chịu đứng dậy, nàng ta kìm nén kích động dẫn Hải Châu đi vào, “Xuyên Tử, Hải Châu đến thăm chàng này.”

Nam nhân sắc mặt tái nhợt mở mắt, hắn không còn sức nói chuyện chỉ có thể cảm kích nở nụ cười yếu ớt với Hải Châu.

Bên kia còn một cậu bé gầy gò đang nằm, người vẫn hôn mê. Hải Châu nhìn thoáng qua rồi từ phòng trong đi ra.

“Đại phu nói thế nào?”

Nàng hỏi.

“Đại phu bảo tỉnh lại là tốt rồi, chỉ là vẫn còn sốt, chờ hạ sốt là có thể về nhà.”

Ra khỏi y quán, phụ nhân trẻ mới dám cười. Một người khác sống c.h.ế.t còn chưa rõ nên nàng ta có vui mừng cũng không tiện biểu lộ ra.

“May mà chàng ấy sức khỏe tốt, dùng t.h.u.ố.c nặng cũng chịu được chứ tiểu hài t.ử không chịu nổi, trưa nay đã mất một đứa rồi còn đứa kia thì chưa biết thế nào.”

“Qua được là tốt rồi, tỷ vào trông đi, ta cũng về đây.”

Hải Châu nói.

“Chờ Xuyên T.ử khỏe lại chúng ta sẽ đến nhà cảm tạ.”

Phụ nhân gọi với theo.

Hải Châu xua tay,

“Không cần đâu, đi biển ai chẳng có lúc gặp nạn. Ta giúp tỷ, tỷ giúp người khác đều là chuyện thuận tay thôi mà.”

Phụ nhân trẻ không nói nữa, Hải Châu tưởng nàng ta đã nghe lọt tai cũng bỏ qua chuyện này.

Nhưng đến cuối tháng ba, Hải Châu vì trời mưa không ra biển nên ngủ nướng một giấc, lúc ăn cơm tính toán đi thuyền lên phủ thành một chuyến.

“Hải Châu, nhà Xuyên T.ử đến kìa.” Tề lão tam đẩy cửa bước vào, “Đến đầu ngõ rồi.”

“Xuyên T.ử nào?”

Hải Châu đặt bát xuống đi ra ngoài.

“Là người bị gai cá đuối đ.â.m ấy……”

Người đã đến nơi. Cha của Xuyên T.ử gánh hai giỏ quà, Xuyên T.ử bế đứa nhi t.ử bụ bẫm cùng thê t.ử đi vào trước.

“Muội t.ử, ta đến cảm tạ muội. Hôm đó nếu không gặp được muội chắc ta đã sớm nằm dưới đất rồi.”

Xuyên T.ử vừa thấy may mắn vừa cảm kích.

“Mọi người khách sáo quá. Mau vào nhà ngồi đi, có gì mà cảm tạ, cứu người là đại phu mà.”

Hải Châu nói.

“Đại phu cứu người ta trả tiền t.h.u.ố.c men, muội cứu ta thì ta phải đến nói lời cảm ơn cho phải đạo. Cũng không có gì quý giá đâu, muội nhận lấy cho ta vui.”

Hai gia đình ngồi trong phòng nói chuyện. Hải Châu thấy tay Xuyên T.ử vẫn còn băng bó, ngạc nhiên nói:

“Hơn nửa tháng rồi mà vết thương vẫn chưa lành sao?”

“Thịt bị thối rữa, thứ đó độc thật.” Thê t.ử Xuyên T.ử lắc đầu, “Vết rách dài bằng ngón tay, thịt trên mu bàn tay thối rữa hết rồi lại mọc thịt mới. Không chỉ mình chàng ấy mà cậu bé kia cũng thế, thịt trong lòng bàn tay và ngón tay đều thối rữa cả. Đại phu cũng hết cách nên ngày nào chàng ấy cũng phải đi châm cứu và uống t.h.u.ố.c đều đặn, chắc phải một hai tháng nữa mới khỏi hẳn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 280 | Đọc truyện chữ