Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 278: Sinh tử vô thường trên biển (1)

 

Tề lão tam áp tai lên bụng Bối Nương nghe ngóng một lúc rồi đứng dậy vào phòng lấy y phục đi tắm rửa. Bối Nương vào phòng lấy y phục bẩn của hắn ra định giặt, hắn liền lên tiếng:

“Không cần nàng giặt đâu, ta tắm xong vò qua loa vài cái là được.”

Bối Nương không để ý đến lời hắn, lúc ăn cơm nàng ấy đã chú ý tới tay hắn thấy trong lòng bàn tay và mu bàn tay đều là những vết vảy kết m.á.u.

Trước đó lúc hắn tắm cho Tề lão nhị, vảy m.á.u trên tay đã ngâm nước bong ra. Tề lão tam tắm xong đi ra, vết thương trên tay đã ngâm nước trắng bệch. Hắn ngồi dưới ánh đèn lấy t.h.u.ố.c bột rắc lên vết thương, đắp t.h.u.ố.c xong lại quấn vải mỏng. Thuốc kim sang bán đắt nhưng hiệu quả cũng tốt, đắp một đêm sáng mai là có thể khỏi được sáu bảy phần.

Bối Nương phơi y phục xong bước vào, thấy vết thương của hắn liền mấp máy môi. Nàng ấy muốn bảo hắn ngày mai ở nhà nghỉ ngơi một hôm nhưng biết tính khí hắn, nàng ấy cũng lo Hải Châu một mình ra biển không an toàn nên dứt khoát không tỏ thái độ gì, lẳng lặng cởi y phục đi ngủ.

Tề lão tam thấy thê t.ử mình đã ngồi trên giường thì thổi tắt đèn dầu rồi ngả lưng xuống giường, chưa được bao lâu đã vang lên tiếng ngáy.

Đèn l.ồ.ng bên sân nhà hàng xóm cũng đã tắt, Hải Châu phơi vây cá lên rổ tre rồi rửa tay vào phòng đóng cửa đi ngủ.

Con mèo béo ngủ dưới mái hiên ngáp một cái rồi trở mình ngủ tiếp. Nửa đêm ánh trăng lẩn khuất vào tầng mây, hai con mèo trắng tỉnh giấc nhẹ nhàng nhảy lên đầu tường sang sân nhà hàng xóm bắt chuột còn con mèo xám thì vểnh tai tuần tra trong nhà.

Khi tiếng gà gáy vang lên từ thôn ngoài trấn, hai con mèo trắng lại trèo tường vào, mèo xám và con mèo trắng béo đùa giỡn trong sân. Đến khi trời tờ mờ sáng Tề A Nãi mở cửa đi ra.

“Meo ~”

“Meo ~”

“Ngao ~”

“Được rồi được rồi, đừng kêu loạn nữa.”

Tề A Nãi đi mở cổng trước, lúc rửa mặt thay nước sạch vào bát cho mèo. Bà vào bếp mò mẫm nhóm lò, ngọn lửa bùng lên, bà nương theo ánh lửa thái hai miếng a giao ném vào ấm sành đun nước. Một lát sau, ấm sành bốc khói.

Tề lão tam ngáp ngắn ngáp dài xách thùng đẩy xe ra cửa gánh nước.

Con mèo xám vồ chân hắn nhưng hắn mặc kệ nó.

Khi người bán củi bán nước đi vào ngõ, ba tỷ đệ Hải Châu lục tục thức dậy. Lúc này trời đã sáng, các nàng rửa mặt xong ăn trứng hầm a giao rồi xách ấm sành cầm bát ra cửa đi bờ biển cạy hàu sống. Ba con mèo nhảy nhót đi theo, quen đường quen nẻo chạy trước chạy sau.

Lúc đi thủy triều vẫn chưa rút, khi ba tỷ đệ cạy đủ hàu sống dùng cho sáng nay thì mặt trời màu cam đỏ đã nhô lên trên biển. Chẳng bao lâu sau thủy triều rút xuống, bãi biển ngâm nước cả đêm lộ ra.

Hải Châu lội nước nhặt cá rồi xách hai con cá về cho con rùa biển đã an cư trong sân.

Ba con mèo lăn lộn trên bãi biển ướt mềm, lông mèo từng nhúm dựng đứng như lông nhím. Người đi biển tới, chúng ị một bãi chôn xuống cát sau đó rũ lông rồi chạy vèo về nhà.

“Thuốc sắc xong rồi, ta đổ vào ấm sành cho con, lúc đi nhớ mang theo nhé.”

Tề A Nãi thấy Hải Châu vào nhà, bà xách ấm sành ra đặt lên bàn ăn.

Hải Châu thở dài, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c là nàng đau đầu.

“Ta về rồi đây.”

Tề lão tam đẩy xe gỗ vào cửa.

Hải Châu nhìn tay hắn thấy ngón tay vẫn còn quấn vải liền nói:

“Tam thúc hôm nay đừng ra biển cùng con. Tay thúc bị thương, lúc leo vách đá e là sẽ ảnh hưởng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không sao, ta leo không nổi thì ngồi trên thuyền đợi con.”

Tề lão tam xách thùng nước đổ vào lu. Lu nước đầy, hắn ăn ba quả trứng gà luộc sau đó vào phòng bế Tề lão nhị ra rồi xách ấm sành ra hiệu cho Hải Châu đi thôi.

“Chúng con đi đây.”

Hải Châu đặt con d.a.o thái hẹ xuống, ngửi thấy mùi hẹ làm nàng thèm ăn mực, hẹ cuốn mực ăn ngon lắm. Nàng tính toán chiều về sớm sẽ xuống biển bắt mực. Ra khỏi cửa nàng lại nhớ ra sắp đến mùa bạch tuộc động d.ụ.c, đến lúc đó lại c.h.ế.t cả đám.

Ba con mèo lại theo nàng ra bến tàu. Chờ thuyền đi rồi, chúng chơi ở bờ biển một lúc mới về nhà. Về nhà rồi chúng nhảy lên bàn để Tề lão nhị chải lông rồi phơi nắng ngủ một giấc đến trưa. Trưa dậy đi thì chợ cá xin cá ăn, ăn no tìm bụi cỏ trốn nắng lại ngủ một mạch đến lúc mặt trời lặn.

“Mèo còn sướng hơn người.”

Người đi đường nhận ra chúng ghen tị lầm bầm.

Mặt trời lặn, các nàng xách thùng cầm xẻng sắt ra bờ biển bắt hải sản.

“Nương, người xem trong nước là cái gì kìa?”

Cậu bé trèo lên tảng đá ngầm hô to.

“Là cá đuối! Ôi chao ông trời ơi, hôm nay đến lượt ta phát tài rồi.”

Người trên bờ biển mừng rỡ.

Cá đuối theo sóng bơi vào vùng nước cạn, chúng bơi lội trong làn nước chưa ngập đầu gối. Nước biển phủ bóng đen, người ta lội xuống nước khom lưng dùng xẻng sắt đ.â.m.

“Đừng chạy xa quá, coi chừng dòng nước xa bờ cuốn đi đấy.”

Có người cao giọng nhắc nhở.

Vừa dứt lời, cậu bé choai choai trong nước hét lên một tiếng thất thanh khiến người trên bãi cạn đồng loạt ngẩng đầu, nhao nhao hỏi làm sao thế.

“Cháu bị đuôi cá đuối đ.â.m phải.”

“A…” Một thằng bé béo mập tám chín tuổi hét lên, nó vừa hét vừa cười, kéo đuôi con cá đuối lôi lên bờ, phấn khích nói: “Cháu bắt được con này có bán được mười lượng bạc không?”

“Mau đưa đi y quán, trời đ.á.n.h thánh vật, hài t.ử nhà ai thế này? Gai đuôi cá đuối có độc, bị đ.â.m phải là hoại t.ử thịt đấy.” Một ông lão giọng ồm ồm quát, “Lên bờ hết cho ta, mẹ kiếp cần tiền không cần mạng à? Các ngươi tưởng nó đắt vì cái gì hả? Mau đưa đứa bé đi y quán.”

Hải Châu trên đường về trả hàng cũng gặp một ngư dân bị gai đuôi cá đuối đ.â.m vào tay, nàng bị chặn thuyền lại. Thuyền nàng nhanh hơn thuyền đ.á.n.h cá, ngư dân bị đ.â.m tay đổi thuyền để về nhanh hơn một chút.

Tay hắn đã sưng vù lên, mu bàn tay có nhiều vết thương, tay sưng to hơn cả c.o.n c.ua. Hải Châu xé rách tay áo hắn, nàng không biết còn cứu được không chỉ có thể dùng vải buộc c.h.ặ.t bắp tay lại, đồng thời bảo Tề lão tam lấy d.a.o phay, hơ mũi d.a.o trên lửa để tiêu độc sau đó rạch theo vết thương sưng tấy để nặn m.á.u ra.

“Có đau không?”

Tề lão tam hỏi.

Nam nhân lắc đầu, hắn sợ toát mồ hôi lạnh, môi tái nhợt không chút huyết sắc nghẹn ngào nói:

“Tay ta tê dại không có cảm giác gì, vừa tê vừa trướng, ta có c.h.ế.t không hả?”

Nói rồi òa khóc,

“Thê t.ử ta mới sinh hài t.ử, nhi t.ử ta còn chưa biết nhận mặt người, ta không muốn c.h.ế.t…”

“Huynh đừng kích động, càng kích động càng c.h.ế.t nhanh, hít thở đi…” Hải Châu liếc hắn một cái rồi trấn an: “Nhìn ra biển đi, đừng nhìn ta cũng đừng nhìn tay. Đúng rồi, nhìn biển, nhìn chim, hít sâu, thở ra, đừng kích động để ta thử giúp huynh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 278 | Đọc truyện chữ