Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 267: Lại đến phủ thành (2)

 

Ma ma gật đầu.

Ba tỷ muội Thẩm gia chơi một lát rồi về. Sau khi các nàng đi, cả Tề gia ra t.ửu lầu ăn cơm. Trên đường đi Hầu phu nhân luôn để ý những đứa trẻ và phụ nhân vui đùa trên đường. Chiều bà cùng Hải Châu đi dạo, cố ý đi đến thôn làng có những ngôi nhà đá san sát. Thiếu nữ sống ở nơi này đanh đá nhưng tháo vát, trong ánh mắt tràn ngập sức sống chưa từng bị giáo điều trói buộc.

Hôm sau bà trở lại phủ thành, cố ý tìm quản sự trong phủ hỏi:

“Các tiên sinh chiêu mộ được đã đến đủ chưa?”

“Quá nửa đã đến rồi, ngài có muốn qua xem không?”

Hầu phu nhân gật đầu, bà không cho người thông báo mà trực tiếp dẫn người đi tới. Đứng ngoài viện vừa khéo nghe thấy một giọng già nua đang mắng nhiếc phụ nhân nơi hoang dã này hoang đường, xuống sông bắt cá mà dám xắn quần lộ cả cánh tay. Cô nương chưa xuất giá mà mặc quần áo ướt đi lại trên đường cái là muốn câu dẫn nam nhân.

“Lôi ra đuổi đi, tống cổ đi ngay trong đêm, cấm hắn bước chân vào Quảng Nam thêm một bước nào nữa.” Hầu phu nhân lạnh lùng nói, “Truyền lời xuống, tiên sinh giảng bài phải qua ta khảo hạch trước.”

Bà cân nhắc một chút, gọi ma ma tới bảo bà ấy hôm sau đi Vĩnh Ninh đón Hải Châu và Đông Châu tới đây.

Hải Châu và Đông Châu vừa được thuyền đón đi chưa đầy nửa canh giờ, một chiếc thuyền quan từ phía tây đi tới. Thuyền quan cập bến, Hàn Tễ bước lên bến tàu.

“Thiếu tướng quân, ngài đến tìm Hải Châu phải không?” Mao tiểu nhị sán lại gần bắt chuyện, “Nửa canh giờ trước, ma ma phủ tướng quân đã đón hai tỷ muội Hải Châu đi rồi.”

Hàn Tễ nheo mắt, nhớ lại thái độ của Hải Châu, hắn nói:

“Ta đến kiểm tra tiến độ xây dựng trường quan, ngói đã vận chuyển đến đủ chưa? Lão quan thủy bộ và lão ngư dân đã bắt đầu giảng bài chưa?”

Mao tiểu nhị chạm phải cái đinh mềm, không dám tự cho là thông minh nữa, thành thật dẫn đường đến nơi xây trường quan, trên đường đầy cảm kích kể lại sự náo nhiệt khi lão quan thủy bộ giảng về thiên văn.

Hàn Tễ chắp tay sau lưng thỉnh thoảng ừ một tiếng. Kiểm tra xong, hắn cơm cũng chẳng ăn liền lên thẳng thuyền ra lệnh cho người lái thuyền căng buồm:

“Về thẳng phủ thành.”

Khi Hải Châu và Đông Châu ngồi xe ngựa đến phủ tướng quân thì thuyền Hàn Tễ cũng cập bến. Hắn hỏi thăm tình hình từ lính canh bến tàu rồi cưỡi ngựa về phủ ngay trong đêm.

Trời tối đen, tiếng hát từ t.ửu lầu ven đường vọng ra mang theo vẻ mệt mỏi. Tiếng vó ngựa lộc cộc xuyên qua phố hẻm, cuối cùng dừng lại trước hai con sư t.ử đá mới dựng.

Người gác cổng nghe tiếng vó ngựa mở cửa, một người ra dắt ngựa, một người vào phủ bẩm báo. Nhà bếp đã tắt lửa lại sáng đèn, đèn l.ồ.ng dưới hành lang lần lượt được thắp lên.

“Nhị thiếu gia, sao muộn thế này mới về? Đã ăn cơm chưa?”

Lão quản gia hỏi.

“Hải Châu đến rồi à?” Hàn Tễ không chút che giấu hỏi thẳng, “Trong nhà có chuyện gì không?”

“Không có gì, bốn ngày trước phu nhân đưa tôn thiếu gia đi Vĩnh Ninh thăm Tề cô nương, hôm qua phái người đón Tề cô nương sang đây chơi.” Lão quản gia liếc hắn một cái, nói tiếp: “Hai vị cô nương đã nghỉ ngơi ở Hoa Lê Uyển rồi.”

“Cha nương ta cũng nghỉ rồi à?”

Tin tức truyền đến hậu viện, Hầu phu nhân “xì” một tiếng nói:

“Bảo nó sáng mai hãy đến thỉnh an.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Buông màn xuống, bà cười hừ nói:

“Sợ hai ta nhân lúc nó vắng nhà ăn thịt người trong lòng của nó chắc.”

Hàn đề đốc không tiếp lời.

“Nói chuyện với ông mà ông không nghe thấy à? Cái ông già này giả điếc cái gì?”

Bà đá ông một cái dưới chăn.

Hàn đề đốc thở dài, xem ra Hải Châu sẽ bước chân vào cửa Hàn gia rồi. Ông là công công, nửa đêm canh ba bàn luận chuyện nhi tức với nhi t.ử thì ra thể thống gì? “Ngủ đi ngủ đi.”

Ông quay lưng trùm chăn kín đầu.

“Đồ cổ hủ.”

Quá mất hứng, Hầu phu nhân cũng nghiêng người quay lưng lại với ông ngủ.

Đèn đuốc tiền viện lần lượt tắt, Hàn Tễ trở về viện của mình. Phủ tướng quân diện tích rộng, chủ nhân lại ít, ban đêm yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng côn trùng kêu trên cây. Hắn nằm trên giường trằn trọc, cơ thể đã mệt mỏi nhưng trong lòng lại không thể bình tĩnh. Hắn xuống giường thắp nến, tiện tay cầm cây gậy gỗ ra sân phát tiết tinh lực.

“Thiếu gia, ngài không mệt à?”

Gã sai vặt ngáp dài dựa vào tường ngẩn người.

Hàn Tễ không nói gì, hắn cũng buồn bực lắm. Hai mươi tuổi đầu rồi mà hắn còn như cậu choai choai mười lăm mười sáu tuổi mới biết yêu, vì sắp được gặp cô nương mình thích mà kích động đến mức mất ngủ.

Mệt vã mồ hôi, lại xách nước dội người tắm rửa, Hàn Tễ mới lê bước chân nặng nề về phòng, lần này đặt lưng xuống là ngủ ngay.

……

Hải Châu đến lúc ăn sáng mới biết Hàn Tễ tối qua cũng đã về. Khi nàng đang ngồi trò chuyện cùng Hầu phu nhân thì nghe thấy tiếng bước chân cố ý dẫm mạnh, tim nàng thắt lại. Nàng ngẩng đầu nhìn, nhàn nhạt gọi một tiếng nhị ca,

“Huynh cũng về đêm qua à?”

“Ừ.” Hàn Tễ nén cười, liếc nhìn nương hắn một cái rồi nói: “Đông Châu cũng đến à? Hiếm khi sang chơi, cứ ở lại với tỷ tỷ của muội thêm vài ngày, coi như nhà mình, đừng khách sáo.”

Hầu phu nhân dùng khóe mắt liếc Hải Châu thấy sắc mặt nàng không đổi, dường như không nhận ra ẩn ý trong lời Hàn Tễ. Bà có tâm xem náo nhiệt nhưng lại có chuyện quan trọng cần nói, không cho Hàn Tễ cơ hội nói bóng gió. Ăn xong bà dẫn mọi người vào thư phòng, nói:

“Tây Vọng về đúng lúc lắm, chuyện ta sắp nói cũng liên quan đến con.”

Bà nhắc lại vắn tắt những lời nghe được chiều hôm kia, nói:

“Ta nghĩ thế này, quy củ cổ hủ của kinh thành không thể mang đến Quảng Nam được. Người Quảng Nam sống nhờ biển, nam nhân sinh ra phải ra khơi đ.á.n.h cá, phụ nhân sống ven biển phải gánh vác cả một gia đình, họ đều tôn trọng sức mạnh và sự tự cường. Bộ quy tắc áp dụng ở kinh thành không phù hợp với những người sinh trưởng trên mảnh đất này. Nếu rập khuôn phương pháp giáo hóa và quy củ của kinh thành e là khó cai trị vùng đất này, đến lúc đó trường quan có thể sẽ không tuyển được học sinh, một việc tốt lại thành ra hỏng bét.”

Hải Châu hiểu ý bà, đôi mắt sáng rực nhìn phụ nhân đang mỉm cười. Nàng khó có thể tưởng tượng một quý phu nhân lại có suy nghĩ này. Bà sinh ra trong gia đình quyền quý nhưng không coi thường phụ nữ nông thôn, thậm chí còn đề xướng không dùng quy củ để trói buộc những phụ nhân lao động chân tay.

“Quả thực là như vậy, nữ t.ử vùng biển chúng con từ nhỏ đã vùng vẫy trong nước, nhỏ thì học bơi dưới sông, lớn thì bắt cá dưới sông, bắt hải sản ở vùng nước cạn, xắn quần xắn tay áo là chuyện bình thường. Nếu bắt chúng con mặc váy che kín giày, ra đường phải đeo mũ có rèm che mặt, cửa lớn không ra cửa trong không bước thì một nửa quán ăn trên phố phải đóng cửa, lúc thủy triều rút bờ biển cũng chẳng có ai, thậm chí là thổi cơm không có gạo, nhóm bếp không có củi, cái ăn cái uống đều phải đợi nam nhân mua về.” Hải Châu cười khanh khách nói: “Thế thì e là chỉ có nước một bà hai ông mới duy trì được một gia đình. Một nam nhân ra biển đ.á.n.h cá nuôi nhà, một nam nhân ở nhà đốn củi gánh nước mua rau mua gạo.”

--

Hết chương 135.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 267 | Đọc truyện chữ