Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 262: Hầu phu nhân đến thăm (1)
Hải Châu:……
Lính canh trên đảo:……
Lão rùa dưới nước vươn cổ lên, trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Con chim biển ăn một con cá lạc đã no rồi, nó đứng trên cành cây ngậm con cá lạc đen trắng nhìn xuống, cảm thấy người bên dưới không có mối đe dọa gì, nó nhả mỏ ra vắt con cá lên cành cây, rồi lại bắt đầu rỉa bộ lông xù của mình.
Tiếng hét ch.ói tai nghẹn lại trong cổ họng, Hải Châu nhìn lão rùa đã ngoi lên khỏi mặt nước, nàng xoay buồm, mũi thuyền kịp quay đầu trước khi va vào đá ngầm. Nàng nói với lính canh trên đảo:
“Các huynh giúp nó chôn cá xuống cát, đừng để chim cướp mất nữa.”
“Đây là cá lạc à? Ta còn tưởng là rắn độc chứ.”
“Không phải rắn độc đâu, ta đi đây.”
Thuyền hướng về bến tàu, Hải Châu nhìn lên nóc thuyền mà buồn cười, một con chim thôi mà cũng lắm mưu mô, đầu thì bé mà toan tính không nhỏ.
Đến bến tàu thì đã quá trưa, Hải Châu nhờ Đỗ Tiểu Ngũ trông thuyền giúp, nàng về nhà đẩy xe gỗ ra.
“Tam thúc muội vừa đi xong, muội chạy nhanh lên còn đuổi kịp đấy.”
Đỗ Tiểu Ngũ nói.
Hải Châu nghe xong co giò chạy, vừa vặn Tề lão tam đang ngoái lại nhìn, thấy người liền quay lại nói:
“Lúc đi ta còn nhìn ra biển, không thấy thuyền của con nên mới đi.”
“Vậy chắc thúc lơ đãng rồi, con đỗ thuyền thì Đỗ Tiểu Ngũ bảo thúc vừa mới đi.” Hải Châu nhìn cái thùng hắn xách, hỏi: “Sáng nay thu hoạch thế nào?”
“Cũng tàm tạm, bán cá mua được ba bốn cân gạo.”
Lên thuyền, Tề lão tam cùng Hải Châu xuống khoang đáy, thấy trong thùng trong chậu chất đống mấy con “rắn” hoa hòe hoa sói, hắn theo bản năng hít một ngụm khí lạnh, da đầu tê dại n.g.ự.c ngứa ngáy, quay đầu định bỏ chạy.
“Đây là cá lạc không phải rắn đâu, ăn được đấy.” Hải Châu bật cười, “Hơn nữa c.h.ế.t rồi mà, thúc đừng sợ, mau xách lên đi.”
“Không phải rắn thật á?”
Tề lão tam xoa mạnh tay, một tay xách thùng một tay bưng chậu, ra khỏi khoang đáy hắn soi dưới ánh sáng nhìn kỹ lại thấy đúng là không phải rắn, đầu rắn không dài như thế này.
“Ái chà!” Đỗ Tiểu Ngũ liếc thấy thùng đồ, giật mình thon thót, “Cái này cái này cái này…”
“Không phải rắn biển đâu, là cá lạc, c.h.ế.t rồi.”
Tề lão tam vội vàng giải thích.
“Ăn được đấy, Tiểu Ngũ ca, huynh có lấy ít về hầm canh không?”
Hải Châu xách túi lưới và giỏ tre đi tới.
Đỗ Tiểu Ngũ xua tay, quay mặt đi giục họ đi nhanh lên, hắn nhìn mấy cái hoa văn này mà hoa cả mắt.
Dọc đường về, người đi đường nhìn thấy đều giật mình, phản ứng mạnh thì tránh ra thật xa còn theo bản năng phủi tay phủi chân sợ rắn lao vào người.
Đi ngang qua quán ăn Cửu Bối, Hải Châu vào gọi Lý chưởng quầy. Tề lão tam đứng cách một đoạn xa sợ làm ghê tởm thực khách đang ăn.
“Đây là cá chình, chắc là hiếm gặp lắm, chôn dưới cát đá đáy biển, thuyền đ.á.n.h cá không vớt được đâu, ông xem có mua không.” Hải Châu dẫn ông ta đi tới, nói: “Cũng chỉ có ông thôi, người khác muốn mua ta cũng chẳng bán.”
Lý chưởng quầy nhìn thứ này chỉ nhíu mày một cái, ông ta đưa tay nhấc một con lên xem kỹ nói:
“Trông thế này, có độc không đấy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không đâu, rùa biển ăn bao nhiêu rồi, vẫn nhảy nhót tưng bừng.” Dứt lời nhớ tới thực đơn của lão rùa có cả sứa và rắn độc, Hải Châu bổ sung thêm: “Chim ăn cũng không sao, ta lên thuyền gặp một con chim tặc ăn vụng, ăn một con chưa đủ còn bám theo thuyền ta ra tận đảo cướp thêm con nữa.”
“Vậy ta mua một ít, chỗ trong chậu này bán cho ta, hầm canh chắc ngon.”
“50 văn một cân.”
Hải Châu ra giá.
“Được, cô nương đi cân với ta.”
Hải Châu xua tay, bảo ông ta cứ bưng đi,
“Ta tin tưởng cách ông làm người, sẽ không làm chuyện thiếu cân thiếu lạng đâu. Ông cân xong bảo tiểu nhị chiều mang bạc và chậu gỗ đến nhà cho ta là được. Không làm phiền ông nữa, quán ăn giờ này đang bận, có tiểu nhị ra tìm ông kìa.”
Lý chưởng quầy quay đầu lại, vẫy tay bảo tiểu nhị ra bưng chậu đi.
Hải Châu và Tề lão tam cũng đi về, Tề lão tam hỏi còn thừa một thùng nàng định làm thế nào.
“Tối nay mở quán, chiều con hầm một nồi canh, bỏ thêm chút d.ư.ợ.c liệu làm canh bổ.”
Hải Châu đã sớm có tính toán.
“Vậy chiều ta về sớm giúp con một tay.”
Trong ngõ vắng người, vào đến nhà Đông Châu đeo tạp dề từ bếp ngó ra,
“Tỷ, Tam thúc, hai người về rồi, rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi.”
Hải Châu đổ cua, bạch tuộc, ốc biển trong túi lưới và giỏ tre vào lu nước. Vào bếp thấy bữa cơm mà bốn người bận rộn, nàng ngửi thấy mùi thơm mở nắp bình gốm ra, hỏi:
“Hầm gà sao?”
Bối Nương gật đầu, sáng nay nàng ấy đi bán bánh về thì hầm gà lấy nước dùng làm đồ kho, trưa c.h.ặ.t thịt gà ra hầm chung với củ cải.
Tề A Nãi đang thái váng đậu, Phong Bình nhóm lửa, trong chảo đang rán cá, hành và bạc hà đã mềm, Hải Châu liếc nhìn đón lấy cái xẻng nói:
“Được rồi đấy, Đông Châu lại đây, để ta xúc ra cho kẻo bỏng.”
“Hôm nay bắt được gì thế tỷ?”
Đông Châu đi ra.
“Cá lạc trông giống rắn ấy.”
Tề lão tam tiếp lời, hắn đổ thùng cá lạc vào chậu gỗ lớn rồi đổ thùng nước vào ngâm, lấy tấm ván gỗ trên lu nước đậy lên tránh để lúc ăn cơm nhìn thấy ghê người.
Đông Châu gan to, nàng xách một con ra dùng d.a.o c.h.ặ.t củi băm khúc chia cho ba con mèo ăn.
“Đừng nghịch mèo nữa, rửa tay ăn cơm đi.”
Tề A Nãi bưng cơm ra.
Gà hầm củ cải đổ ra bát gỗ, Tề lão tam bảo Bối Nương ra ngoài trước, hắn bưng thức ăn ra rồi vào đặt ấm t.h.u.ố.c lên bếp lò.
“Ăn cơm thôi ăn cơm thôi.” Hải Châu bưng đĩa rau xanh xào váng đậu ra, nàng ngồi xuống hỏi: “Đông Châu, tư thục có tin tức gì chưa?”
“Hôm nay muội đi xem rồi, ở đầu phía đông trấn, đài đá đã dựng xong, ngày mai là có thể nhập học rồi. Nghe nói mai là lão quan thủy bộ đến giảng bài.”
Gọi là tư thục thực ra chỉ là dùng đá xây một cái đài, bên trên dựng cái lều tranh che nắng không che gió. Đến lúc đó người giảng bài đứng trên đài, những người khác ngồi vây quanh đài đá. Cái này dùng để truyền thụ kinh nghiệm tăng thêm kiến thức cho ngư dân nên dựng đơn giản. Còn trường học do quan phủ mở để dạy trẻ con biết chữ đọc sách thì vẫn đang xây, tường gạch xanh mái ngói, ngói phải vận chuyển từ đường sông tới chắc phải mất một tháng mới xong.
Hải Châu gặm cái đùi gà, nàng suy tính nói:
“Mai con với tam thúc ra biển, mọi người đều đi nghe lão quan thủy bộ giảng bài đi, Triều Bình và Nhị thúc cũng đi. Mọi người cùng học, tối về dạy lại cho con.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận