Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 224: Thẩm Toại có ý trung nhân (1)
“Cách này cũng được.” Lý thủ vệ tán đồng, hắn leo thang gỗ lên thuyền rồi ném hai sợi dây thừng xuống cho nàng, vừa thở hổn hển vừa nói: “Công phu nín thở dưới nước của cô nương lợi hại thật đấy.”
Hải Châu cười cười, có lão tướng quân và thiếu tướng quân nhà họ Hàn làm chỗ dựa, nàng cũng chẳng cần giấu giếm, hào phóng nói:
“Dựa vào bản lĩnh này mà nuôi gia đình đấy.”
Nàng lại lặn xuống đáy biển, dây thừng buộc ốc xà cừ sắp bị nó giãy đứt. Nàng vội vàng dùng hai sợi dây mới gia cố thêm, quấn bốn vòng rồi thắt nút c.h.ế.t.
Người trên thuyền đã điều chỉnh buồm theo hướng gió. Dưới nước dây thừng giật mạnh hai cái, người trên thuyền tiếp tục hợp lực ghì c.h.ặ.t dây thừng nhưng cũng không dám dồn toàn bộ trọng lượng vào cột buồm, sợ cột buồm bị gãy.
Thuyền di chuyển vào bờ, con ốc xà cừ bị kéo lê dưới đáy biển va vào đá san hô, san hô vỡ vụn rải rác khắp nền đáy. Hải Châu bám theo dây thừng bơi lên, nói với người trên thuyền:
“Kéo lên cao thêm hai thước nữa đi, không thì va vào đá ngầm mất.”
Dứt lời nàng lại lặn xuống, sức nâng của nước biển lớn, nàng bám vào phía dưới con ốc dùng sức đẩy lên. Lão rùa bơi theo sau giương mắt lạnh nhìn, cái việc nguy hiểm c.h.ế.t người này nó không dám giúp đâu.
Con ốc xà cừ từ từ được kéo lên, thấy sẽ không va vào đá ngầm nữa, Hải Châu bơi lên rồi leo lên thuyền cùng kéo dây thừng. Nàng quấn thêm vài vòng dây thừng đang nằm trên boong vào cột buồm sau đó nói với những người phía trước:
“Nào, kéo lên nữa đi, cháu cùng giúp sức.”
“Không được, hết sức rồi. Ta không dám cử động đâu, cử động là tuột tay ngay.”
Ngũ đường thúc nói.
“Cứ để thế này đi.”
Lý thủ vệ nói.
Càng đi về phía bắc, đáy biển càng nông, con ốc bị lún xuống cát bùn khiến lâu thuyền cũng bị ghì lại không nhúc nhích được.
“Nghỉ chút đi, nghỉ chút đi.” Trưởng thôn thở hồng hộc nằm vật ra boong thuyền, “Mệt c.h.ế.t ta rồi.”
“Tỷ tỷ, phía tây có thuyền tới kìa.”
Đông Châu lớn tiếng gọi.
Hải Châu bò dậy nhìn về phía tây, một chiếc thuyền căng buồm với lá cờ bay phấp phới trong gió. Nàng mệt mỏi thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
“Tốt quá, cứu tinh đến rồi, chúng ta không cần tốn công tốn sức nữa.”
“Là thuyền của Thiếu tướng quân đấy.” Lý thủ vệ lại ngồi phịch xuống, “Ngài ấy đến sớm nửa canh giờ thì tốt biết mấy.”
Hải Châu chạy lên lầu hai vẫy tay, Đông Châu và Phong Bình chụm tay làm loa che miệng hét lớn.
Hai thuyền lại gần nhau, Thẩm Toại đứng ở mũi thuyền hỏi:
“Các người đang làm gì thế?”
Hải Châu tháo dây thừng quấn trên cột buồm ra, không hề giấu giếm nói:
“Hàn đề đốc nhờ ta tìm ốc xà cừ, tìm được rồi đây. Huynh cho người dùng tời kéo nó lên rồi chuyển ngay đến phủ thành trong đêm nay đi.”
Lính tráng trên thuyền quan đều là tâm phúc của Hàn Tễ, nàng giao việc này cho họ cũng không sợ lộ tin tức nửa đêm có người đến cướp bảo vật.
“Thiếu tướng quân không ở trên thuyền à?”
Trương thủ vệ hỏi.
“Hôm bão lớn buồm bị hỏng, thuyền mắc cạn trên đảo không đi được. Ngài ấy đã đi nhờ thuyền buôn qua đường về phủ thành trước rồi.”
Thẩm Toại bình tĩnh nói ra lời nói dối đã soạn sẵn.
Ba người từ thuyền quan xuống, họ đón lấy dây thừng Hải Châu ném xuống rồi bơi về phía thuyền mình. Hải Châu nhìn Thẩm Toại một cái rồi nhảy từ đuôi thuyền xuống biển, bơi xuống đáy thấy nửa con ốc xà cừ đã lún xuống cát bùn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đứng bên cạnh thở dài, nói:
“Nếu không phải để cứu một vị quan tốt, ta cũng chẳng động đến ngươi đâu.”
Con ốc này sống đến ngày nay e cũng phải rất nhiều năm rồi, khéo còn hơn cả tuổi nãi nãi nàng.
Dây thừng chuyển động, con ốc xà cừ lắc lư được kéo lên khỏi lớp bùn cát. Bùn cát dưới đáy biển bị khuấy động làm nước đục ngầu che khuất cả bóng người. Hải Châu đứng yên dưới nước chờ bùn cát lắng xuống, nước biển trong trở lại mới ngẩng đầu nhìn lên mặt biển, con ốc đã được kéo lên khỏi mặt nước.
Nàng bơi theo lên, lính tráng trên thuyền đều đang nổi trên mặt nước, người ở dưới nâng, tời kéo trên thuyền hoạt động, dây thừng căng ra như sắp đứt.
Cuối cùng phải thả một chiếc thuyền đ.á.n.h cá xuống, dùng mũi thuyền đỡ lấy con ốc, bẩy từng chút một lên. Con ốc rơi xuống boong thuyền, tấm ván gỗ ở mũi thuyền đ.á.n.h cá cũng nứt toác ra.
Hải Châu leo lên thuyền, dây thừng trên vỏ ốc đã được cắt đứt. Nó vội vã mở vỏ ra, phần thịt màu tím hồng dưới ánh ráng chiều càng thêm ch.ói mắt, những đốm trắng xám điểm xuyết bên trong còn đẹp hơn cả sao trời trong màn đêm. Những đường vân gợn sóng lớp lớp trên vỏ tựa như dấu vết nước biển để lại trên cát khi thủy triều rút, hàng ngàn hàng vạn đường vân xếp thành cái vỏ lớn thế này đều là minh chứng cho sự luân chuyển của năm tháng và sự biến thiên của đáy biển.
“Lần đầu tiên ta biết dưới đáy biển có thứ này đấy.” Thẩm Toại khiếp sợ lắc đầu, “Đây là sò? Hay là trai? Trông đẹp thật đấy, Hải Châu, dưới đáy biển còn nữa không?”
Hải Châu liếc hắn một cái, lắc đầu nói:
“Không có đâu, ta tìm nửa năm trời mới tình cờ gặp được con này thôi. Trời tối rồi, huynh đi thuyền suốt đêm đưa đồ đến phủ thành đi, đến bến tàu thì đến phủ tướng quân tìm lão quản gia trước, ông ấy sẽ tiếp nhận.”
Nàng chỉ điểm cho hắn, đừng đến phủ thành rồi tùy tiện khiêng ốc xuống thuyền.
“Muội không đi cùng à?”
Thẩm Toại hỏi.
“Huynh cũng đâu làm mất đồ được, ta đi theo làm gì.” Hải Châu nhìn về phía thôn, nói: “Nhà ta ngày mai làm tiệc mừng, ta ở nhà được ăn ngon.”
Thẩm Toại giữ nàng lại, gọi người lái thuyền kéo buồm lên,
“Đến phủ thành Lục ca sẽ nhờ muội mà được nghĩa huynh của muội mời ăn cơm, muội phải đi cùng chứ.”
Sau đó hắn dặn dò lính canh trên thuyền đối diện:
“Các ngươi đưa thuyền về đi. Đông Châu, nhắn với nãi nãi là tỷ tỷ của muội đi phủ thành chơi hai ngày rồi về, mấy đứa cứ ở quê chơi thêm vài ngày nhé.”
“À đúng rồi, chuyện hôm nay đừng nói ra ngoài đấy.”
Hắn bổ sung thêm một câu.
Đêm khuya đi thuyền, người lái thuyền hạ bớt một cánh buồm, tốc độ thuyền chậm lại. Hải Châu lôi một tấm chiếu từ khoang ngủ ra, nàng nằm lộ thiên trên boong thuyền. Gió đêm trên biển thổi mạnh, nằm một lúc thấy hơi lạnh nàng lại vào phòng ôm một tấm chăn mỏng ra.
Boong thuyền tầng một vang lên tiếng nước, tiếp đó là tiếng bước chân trên thang gỗ. Thẩm Toại bước lên lầu hai thấy nàng quấn chăn ngủ trên chiếu trúc, hắn vào phòng xách cái ghế ra ngồi xuống hỏi:
“Đêm nay muội định ngủ ngoài này à?”
“Ta đâu có ngốc, ngủ ngoài này làm gì?”
“Nghĩa huynh của muội cũng chu đáo thật đấy, trên thuyền còn chuẩn bị y phục cho muội nữa.”
Thẩm Toại có chút ghen tị, miệng thì cứ gọi huynh đệ tốt thế mà lúc dặn thợ may làm y phục lại chẳng nhớ đến hắn.
Nhắc đến Hàn Tễ, Hải Châu ngồi dậy dựa vào lan can nhìn về phía Tây Bắc nói:
“Không biết huynh ấy đã đến Tây Bắc chưa.”
“Chắc là đến rồi, tròn một tháng rồi mà.”
Thẩm Toại im lặng một lúc rồi dùng chân đá nhẹ nàng,
“Sao muội không nói gì thế?”
“Nói gì giờ? Lúc ăn cơm huynh nói không ngừng nghỉ, cái gì cần biết ta biết cả rồi.”
Hải Châu dịch chân ra.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận