Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 126: Nghi vấn ở thôn Hậu Loan (1)
Đỗ Tiểu Ngũ vừa tan trực thậm chí còn chưa kịp thay quần áo đã để bụng đói chạy thẳng đến hẻm Thanh Thạch nơi Hải Châu ở, trên đường gặp đồng liêu rủ đi ăn cơm cũng từ chối.
Có lính canh tuần tra nên ban đêm cũng an toàn, các nhà trong ngõ đều mở toang cửa, người lớn ngồi ăn cơm trong sân, đám trẻ con ăn no rồi thì chạy nhảy trong ngõ, lỡ có va vào người nào ngã dập m.ô.n.g cũng chẳng khóc thì lại lồm cồm bò dậy rồi chạy tiếp.
“Này nhóc, Hải Châu sống ở nhà nào thế?”
Đỗ Tiểu Ngũ giữ c.h.ặ.t một thằng bé lại hỏi.
“Hải Châu tỷ ấy à, tỷ ấy ở giữa ngõ, huynh cứ đi thẳng vào, nhà nào đồ ăn thơm nhất là nhà đó.”
“Trong sân nhà tỷ ấy có treo đèn l.ồ.ng, nhà nào sáng nhất ấy.”
Một tiểu cô nương vừa đi mua trứng hấp nhím biển về bổ sung thêm.
Đỗ Tiểu Ngũ đã hiểu, hắn lần theo ánh sáng đi tìm. Đến nơi đúng lúc một bàn thực khách vừa rời đi, trong sân vẫn còn ba bàn đang ngồi, dưới ánh đèn l.ồ.ng lờ mờ họ nói chuyện thì thầm không ồn ào náo nhiệt. Có khoảnh khắc hắn còn tưởng mình đi nhầm chỗ, lạc vào sân nhà ai đó.
Tề lão tam nhận ra hắn, bước tới hỏi:
“Quan gia đến ăn cơm hay tìm Hải Châu?”
“Còn đồ ăn không?”
Đỗ Tiểu Ngũ vừa hỏi vừa đi vào trong.
“Cá chim con và cá đuối bán hết rồi, cua, trai biển và nhím biển thì vẫn còn.”
Hải Châu nghe tiếng đi ra, nói:
“Tam thúc cứ làm việc của thúc đi, để con tiếp đãi Tiểu Ngũ ca.”
Vừa lúc có phòng trống, nàng dẫn hắn vào hỏi xem hắn muốn ăn cơm hay ăn gì.
“Nấu cho ta một bát canh, canh cua thịt nấu đậu phụ là được, thêm một bát b.ún gạo nữa.” Đỗ Tiểu Ngũ liếc mắt nhìn ra ngoài rồi nói: “Đồ ta nhờ...”
“Vẫn giữ cho huynh đấy, huynh ngồi trước đi, ta đi lấy cho.”
Hải Châu ra khỏi cửa. Trong bếp hết đậu phụ nhưng cách phố không xa, chỉ mất công múc gáo nước là mua về được ngay. Nàng nhờ Tề lão tam chạy đi mua hai bìa đậu phụ còn mình xách đèn l.ồ.ng về nhà một chuyến, chọn một nửa số hải sâm bỏ vào thùng mang đến cho hắn.
Phong Bình thấy đại tỷ đi vào, hỏi xem có cần nhóm lửa không.
“Nhóm lửa đi, ta làm đồ ăn cho khách xong thì chuẩn bị cơm cho chúng ta luôn.”
Canh cua thịt nấu đậu phụ phải dùng mỡ heo, Hải Châu lấy hai c.o.n c.ua sống trong thùng, cạy mai dọc theo lưng cua, bẻ bỏ mang và dạ dày, rửa sạch sẽ rồi c.h.ặ.t đôi.
“Đại tỷ, nước trong nồi cạn rồi.”
Phong Bình gọi.
“Đến đây.” Nàng múc hai thìa mỡ heo nhỏ cho vào chảo, mỡ đông tan ra, nàng cho gừng lát vào phi thơm rồi đổ cua vào đảo. Thấy Đông Châu chăm chú nhìn, nàng bảo: “Còn thừa ba c.o.n c.ua, lát nữa muội xào nhé? Để nhà mình ăn.”
“Được ạ.”
Đông Châu đáp lời dõng dạc.
Canh cua thịt nấu đậu phụ là món ăn thường ngày, mai cua xào chuyển màu thì thêm hai bát nước sôi đậy nắp đun sôi là được. Vì là chỗ quen biết, Hải Châu băm thêm một con tôm hùm lấy thịt đuôi lại cắt nửa con trai biển, thái thịt trai thành lát mỏng.
“Đậu phụ mua về rồi đây.”
Tề lão tam chạy một mạch, về đến nhà vẫn còn hơi thở dốc. Hắn đặt đĩa đậu phụ xuống rồi cầm giẻ lau tiếp tục đi dọn dẹp bàn ăn.
Đậu phụ thái miếng, cho vào nồi cùng thịt đuôi tôm và thịt trai, đun lửa lớn sôi hai dạo là được.
Hải Châu bưng đồ ăn mang cho Đỗ Tiểu Ngũ, Đông Châu thế chỗ nàng múc nước rửa nồi thêm nước luộc b.ún.
Việc luộc b.ún Đông Châu có thể làm tốt, Hải Châu vào nhà nhìn qua một chút rồi bưng một sọt nhím biển chưa bán hết đi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Định làm gì thế? Để ta làm cho.”
Tề A Nãi đi tới hỏi.
“Chỗ này bán không hết, con định gỡ gạch ra hấp trứng, nãi nãi làm cùng con nhé.”
Trong bếp Đông Châu vớt b.ún đã chín ra bát lại chần thêm một nắm cải ngồng xếp lên trên rồi mới bưng đi, sau đó hưng phấn chạy đến bên cạnh Hải Châu hỏi xem còn làm món gì nữa.
“Không làm gì nữa, muội bắt đầu nấu canh cua thịt đậu phụ đi, đừng cho nhiều mỡ heo quá, ngấy lắm.”
“Biết rồi, biết rồi.” Đông Châu chạy biến đi, “Phong Bình mau nhóm lửa lên.”
Ba bàn thực khách trong sân cũng lần lượt buông đũa. Nơi này không ồn ào như quán ăn bên ngoài nên họ cũng chẳng vội đi, kéo ghế ngồi sang một bên xem Hải Châu làm sạch nhím biển, góp ý nàng nên chuẩn bị thêm một ấm trà để khách uống tráng miệng sau bữa ăn.
“Được, ta nhớ rồi, mai ta sẽ đi mua lò trà và lá trà.”
Hải Châu nói.
“Tối mai có mở cửa bán hàng không? Ta giới thiệu khách qua cho.”
Hải Châu lắc đầu, chỉ tay lên trời, ngày mai e là sẽ mưa.
“Ngày mưa không mở cửa, gió to không mở cửa, trời tạnh ráo ta xuống biển bắt được đồ ngon thì mới mở cửa bán hàng.”
Đám thực khách đứng xem đều bật cười:
“Đến chỗ cô nương ăn cơm đúng là toàn nhờ duyên phận.”
Hải Châu cũng cười, chứ sao nữa, tất cả đều tùy cơ duyên xảo hợp mà.
“Sau này nếu mở cửa, ta sẽ cắm lá cờ đỏ trên tường.”
Nàng nói.
Gạch nhím biển đã gỡ xong, Hải Châu bưng bát vào hấp trứng. Tề A Nãi cầm xẻng xúc hết vỏ lẫn cát đổ vào thùng, mấy thứ này đợi lúc đóng cửa sẽ cùng cơm thừa canh cặn đem đi đào hố chôn nếu không để qua đêm sẽ hôi thối, thu hút cả đàn ruồi nhặng.
“Tính tiền đi, chúng ta cũng về thôi.”
Phụ nhân bế con nhỏ nói.
“Bàn chúng ta hết bao nhiêu?”
Nam nhân hỏi Tề lão tam.
Hai bàn gọi món cá nấu măng chua thì đắt hơn chút, lần lượt là bốn lượng tám tiền và hai lượng hai tiền. Bàn cuối cùng là hai người hàng xóm trong ngõ, chỉ gọi một đĩa thịt trai xào lăn và trứng hấp nhím biển lại tự mang theo hai bát cháo, ăn xong bữa này chỉ tốn sáu mươi văn.
Tiễn ba bàn thực khách xong, Tề lão tam đưa bạc cho Hải Châu rồi nhanh nhẹn quay người thu dọn bát đĩa. Trong lúc Hải Châu hấp trứng, hắn đã dọn dẹp sạch sẽ sân vườn.
“Mọi người vẫn chưa ăn cơm à?” Đỗ Tiểu Ngũ lau miệng bước vào bếp, móc túi tiền ra hỏi: “Tiền cơm và hải sâm tổng cộng hết bao nhiêu?”
“Hải sâm ta bán cho chưởng quầy quán ăn Cửu Bối một trăm văn một con, huynh cứ trả theo giá đó đi. Còn tiền cơm thì thôi, ta mời Tiểu Ngũ ca.”
Hải Châu cười nói.
Đỗ Tiểu Ngũ lắc đầu, hải sâm có mười bảy con, hắn lấy ra hai lượng bạc vụn đưa cho nàng. Nàng thân thiết với Thẩm Toại lại là nghĩa nữ của Hàn đề đốc, quan hệ với Hàn thiếu tướng quân cũng gần gũi, hắn không thể làm chuyện ăn quỵt được.
“Muội cứ làm việc đi, ta về đây.” Hắn xách thùng rời đi, “Thùng mai ta trả lại.”
Màn đêm buông xuống, con ngõ nhỏ trở nên yên tĩnh.
Tề lão tam đóng cửa để tránh có thêm người tới, sau đó rửa tay vào bếp bê nồi đất nấu canh b.ún ra.
Canh trong nồi đất vẫn còn bốc hơi nghi ngút, sợi b.ún gạo trơn bóng thấm đẫm nước canh đậm đà. Gắp b.ún vào bát rồi chan thêm muôi canh, rắc một ít hành hoa xanh mướt lên trên, dưới ánh đèn l.ồ.ng trông vô cùng hấp dẫn.
“Canh cua thịt nấu đậu phụ tới đây, mau tránh đường nào.”
Đông Châu bưng liễn canh đi tới. Nồi canh này nguyên liệu cực kỳ chất lượng, bên dưới lớp mai cua đỏ au là đầy ắp thịt đuôi tôm và thịt trai, đậu phụ được chiên sơ rồi thả vào, hút no nước canh nổi lềnh bềnh trên mặt.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận