Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang
Chương 427: Phiên ngoại (3)
“Không phải chí hướng lớn lao gì, chỉ là lúc đứng bờ biển nhìn ra khơi đệ luôn tự hỏi tận cùng của biển là cái gì. Đại tỷ, biển có tận cùng không?”
Phong Bình hỏi.
“Ta nghĩ là có đấy, tận cùng của biển chắc là đất liền.” Hải Châu suy tư, nghiêm túc nói: “Phong Bình, ra biển nguy hiểm lắm, khả năng gặp nguy hiểm rất cao nên đệ phải suy nghĩ cho kỹ.”
“Đệ biết, kết cục thê t.h.ả.m nhất là bỏ mạng giữa biển khơi, con kế nghiệp cha...” Thấy Hải Châu trừng mắt, Phong Bình sợ sệt im bặt rồi cũng nghiêm túc nói: “Đệ nghĩ kỹ lâu rồi, cũng cân nhắc hậu quả rồi nhưng đệ thấy đệ vẫn muốn đi tàu. Khoan nói chuyện viển vông, đệ thấy lênh đênh trên thuyền đi Nam về Bắc thú vị lắm, đệ muốn ra ngoài xem sao.”
Cậu hiểu rõ trong lòng, với bản lĩnh của đại tỷ và quyền thế của tỷ phu, cậu dù không làm gì mà tìm bừa một công việc tuần tra phố phường cũng có thể sống rất tốt, an ổn đến già, mỗi giai đoạn cuộc đời đều có thể đoán trước được. Cuộc sống như vậy không phải không tốt, cứ thế mà sống, đến già cậu vẫn sống dưới sự che chở của hai người tỷ tỷ nhưng cậu luôn thấy không cam tâm, lờ mờ không muốn sống cuộc đời như thế. Cậu cũng muốn ra ngoài xông pha một lần. Nếu có vận may thì làm nên chút thành tựu, tự mình đứng vững trở thành chỗ dựa cho huynh đệ tỷ muội, lỡ trong nhà gặp khó khăn thì hai tỷ tỷ không phải đứng mũi chịu sào.
“Được thôi, ta tôn trọng suy nghĩ của đệ.” Hải Châu không vùi dập cậu, ngược lại còn khẳng định: “Tiểu hài t.ử nhà mình đều giỏi cả. Tuổi còn nhỏ mà đứa nào cũng có chủ kiến, có ý tưởng riêng. Triều Bình muốn làm thợ đóng thuyền, Phong Bình muốn làm người lái thuyền lại chịu khó nỗ lực vì nó. Mười năm sau, các đệ chắc chắn ai cũng có thành tựu.”
Phong Bình toét miệng cười, cậu nhảy cẫng lên ôm chầm lấy nàng nói:
“Mười năm sau tỷ lại đi biển sâu hoặc là đi Oa đảo tìm kho báu sẽ có Tề tài công dẫn đường cho tỷ.”
“Tàu đi là do Tề thợ mộc đích thân đóng.” Hải Châu cười tít mắt, vỗ lưng Phong Bình nói: “Tiểu t.ử có chí khí nhưng đừng nóng vội, làm người lái thuyền phải có tâm thái tốt, càng nguy hiểm càng phải bình tĩnh tránh nóng vội.”
“Tính tình Phong Bình điềm đạm, nói thế thì đệ ấy cũng khá hợp với nghề này.” Hàn Tễ lúc này mới lên tiếng, “Về nhà ta tìm cho đệ một người thầy tốt. Trước tiên đệ theo ông ấy đi tàu tích lũy kinh nghiệm. Sau này đi nhiều chuyến, Đông Tây Nam Bắc đều chạy thử, học hỏi vài năm rồi hẵng tự lập.”
“Vâng.”
Phong Bình nghe theo sự sắp xếp của hắn.
Ở đây chỉ có Trường Mệnh là thấy thất vọng:
“Ngươi không theo ta làm phó quan à? Ta còn tưởng hai đứa mình có thể luôn đồng hành cùng nhau chứ.”
“Đợi ta thành nghề ta sẽ lái chiến thuyền cho ngươi, lúc ngươi đi tuần biển ta lại có thể đi cùng ngươi mà.”
Phong Bình đã tính cả rồi.
Trường Mệnh bó tay. Người họ Tề đều là những kẻ có chủ kiến, miệng lại kín như bưng. Cậu ngày đêm ở bên Phong Bình mà chẳng hề phát hiện ra ý định của cậu ấy.
“Tỷ tỷ, xuống ăn chả cá nào.”
Đông Châu gọi vọng lên từ tầng dưới.
“Đến đây đến đây.”
Con chim bỗng tỉnh táo hẳn, bay vèo ra ngoài. Nghe thấy có đồ ăn, nó chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
Hải Châu đi xuống thì thấy con chim đang đậu trên vai Đông Châu lầm bầm gì đó. Con chim mách lẻo này lại truyền tin rồi. Quả nhiên Đông Châu nghe xong kinh ngạc hỏi:
“Phong Bình muốn làm người lái thuyền á?”
“Không phải, là bái sư học nghề, nếu học thành tài mới được làm người lái thuyền. Người lái thuyền đâu phải nói làm là làm được, gánh vác sinh t.ử của cả một thuyền người đấy.” Giọng Phong Bình nhẹ nhõm, bước chân cũng nhẹ nhàng, cậu nhảy thẳng từ cầu thang xuống hỏi:
“Nhị tỷ, tỷ ủng hộ đệ chứ?”
Đông Châu liếc nhìn Hải Châu, nói:
“Ủng hộ, chắc chắn ủng hộ rồi, đệ đệ của ta có tiền đồ mà.”
“Tiếp theo là ý kiến của nãi nãi và thúc thúc ngươi.”
Trường Mệnh nói.
Hàn Tễ nghe vậy chỉ người bên cạnh, bảo:
“Con nhìn kiểu gì thế? Người thực sự làm chủ gia đình đã đồng ý rồi. Con nhìn Phong Bình xem, nó biết ngay phải hỏi ý kiến ai đầu tiên.”
Hải Châu mím môi cười. Đầu bếp nữ bưng chả cá nóng hổi lên, nàng xiên một miếng nhét vào miệng Hàn Tễ:
“Chỉ giỏi nói nhiều.”
Thuyền chạy thẳng về đảo. Lên đảo nghe tin Hầu phu nhân và lão tướng quân hôm kia đã đến, Hải Châu và Hàn Tễ về thẳng phủ. Bốn tỷ muội Đông Châu cũng sang chào hỏi, lộ mặt một cái rồi ra về.
“Bá mẫu, chim nhớ người.” Con vẹt vừa thấy người đã sán lại gần, giả vờ giả vịt ngắm nghía rồi thì thầm: “Lâu không gặp, bá mẫu lại trẻ ra rồi.”
Hầu phu nhân che miệng cười lớn, chỉ vào nếp nhăn đuôi mắt bảo:
“Còn trẻ sao?”
Con chim gật đầu chắc nịch.
“Toàn nói dối nhưng ta thích nghe. Đi tìm Hải Đường đi, ta mang đồ ngon cho ngươi đấy, còn có cái tổ chim mới nữa, đi mà xem.”
Con chim bay v.út đi. Lão tướng quân lúc này mới nói chuyện chính:
“Phương Bắc có tin báo về, Oa đảo lại động đất, lần này đảo chìm hẳn rồi. Ta đã cho người tung tin ra ngoài để những kẻ định đi phương Bắc tìm kho báu sớm tìm đường làm ăn khác, đừng đi mạo hiểm nữa.”
Hàn Tễ nhận thư đọc từ đầu đến cuối rồi đưa cho Hải Châu. Nội dung trong thư là do ngư dân đi đảo Oa cầu tài mang về, đoàn hai mươi người chỉ về được hai, tin tức đáng tin cậy.
“Năm nay mùa bão có lẽ đến sớm, biển động chắc cũng sẽ nguy hiểm hơn, lệnh cấm biển nên sớm hơn nửa tháng.”
Hải Châu đặt thư xuống nói.
“Nghe nàng, mai ta sẽ phái thuyền đi các bến tàu thông báo.”
Hàn Tễ gật đầu.
Thấy đôi phu thê trẻ dăm ba câu đã chốt xong việc, lão tướng quân cũng chẳng bận tâm nữa. Liếc thấy bóng chim bên ngoài, ông ấy liền chuyển sang chuyện khác.
Cơm tối xong, Hải Châu một mình đi ra từ cửa hông. Nàng sang Tề gia, đến nơi thấy cửa lớn vẫn chưa đóng, vòng qua bức bình phong thấy cả nhà đều đang ngồi trong sân, ngay cả con rùa lớn cũng ở đó, hai con mèo nằm trên lưng rùa l.i.ế.m lông cho nhau.
“Biết ngay là con sẽ sang mà.”
Tề A Nãi nói.
Hải Châu cười cười, nhìn về phía Phong Bình hỏi:
“Nói rồi à?”
Phong Bình gật đầu.
“Bọn ta không có ý kiến gì, nó đọc sách nhiều lại có con với Hàn Tễ tham mưu giúp, chuyện này không tệ đâu.”
Tề nhị thúc lên tiếng.
“Nếu mọi người đều không có ý kiến, vậy mai con với Hàn Tễ đưa nó đi bái sư. Chuyện trên thuyền trăm nghe không bằng một thấy, nó cứ đi thử trước đã, không hợp thì lại về thôi.” Hải Châu ngồi xuống cạnh Triều Bình, hỏi: “Đệ cũng phải đi học nghề mộc với thợ đóng thuyền à? Học nghề là học nghề, sách vở cũng không được bỏ đâu nhé. Đừng để đến lúc đó trong đám huynh đệ thì đệ là đứa biết ít chữ nhất đấy.”
“Nghe lời đại tỷ con đấy, con còn nhỏ nhà không trông mong con kiếm tiền nhưng đừng dồn hết tâm trí vào gỗ lạt, phải đọc sách thì đọc sách, phải chơi thì chơi.”
Tề nhị thúc dặn dò.
Triều Bình gật đầu.
“Haiz, lũ trẻ này nói lớn là lớn ngay, chớp mắt đã mỗi đứa một ngả.” Tề lão tam thở dài ôm Tinh Châu bảo: “Con thì lớn chậm thôi nhé, chúng ta cứ từ từ mà lớn, không vội.”
“Con còn bé mà.”
Tinh Châu nói giọng tiểu hài t.ử.
Tề A Nãi nhìn đám tôn t.ử tôn nữ trước mặt. Tổng cộng sáu đứa, tính ra chỉ có Tinh Châu là chưa phải chịu chút khổ cực nào. Năm đứa kia đứa không cha thì đứa không nương, từ nhỏ đã phải bôn ba kiếm sống, đứa nào cũng mong ch.óng lớn.
Hải Châu ngồi thêm một lát, Hàn Tễ sang tìm thì nàng mới cùng hắn ra về.
Hôm sau Hải Châu và Hàn Tễ đưa Phong Bình đi tìm thầy phù hợp. Cuối cùng chọn được một người tính tình ôn hòa, phẩm hạnh chính trực. Đối phương nể mặt Hải Châu và Hàn Tễ, không nói hai lời nhận ngay Phong Bình làm đồ đệ, ngay trong ngày đã đưa đi theo thuyền.
“Con cũng nỡ lòng nào.” Phong Bình đi rồi Hầu phu nhân mới biết tin, bà thở dài: “Ra biển nguy hiểm thế nào. Nó còn nhỏ biết cái gì, chỉ là bốc đồng nhất thời thôi. Con không nên chiều theo ý nó. Có con lại có Tây Vọng, sau này còn có Trường Mệnh thì Phong Bình ở lại trên đảo cũng có tiền đồ. Lớn lên ngay trước mắt mình yên tâm biết bao.”
Hải Châu không cãi lại. Người già cầu ổn định, cầu hòa thuận, cầu đoàn viên, nàng hiểu suy nghĩ của Hầu phu nhân, nói cho cùng cũng là lo cho Phong Bình.
“Con mong đệ ấy tốt là bản năng, đệ ấy tự xông pha được một vùng trời riêng là bản lĩnh. Nếu hướng tới điều tốt đẹp thì con việc gì phải ngăn cản đệ ấy.”
Hải Châu nói.
“Triều Bình đâu? Con không đi cùng ca ca con ra ngoài xông pha à?”
Lão tướng quân hỏi.
“Con giữ nhà.” Triều Bình lắc đầu, “Cha con không rời con được.”
Buổi trưa, Đông Châu nhận được tin con chim báo, nàng ấy buông việc đang làm dở ra khỏi phủ tướng quân rẽ thẳng về nhà. Chưa kịp vòng qua bức bình phong đã nghe thấy tiếng người lạ nói chuyện. Nàng ấy hắng giọng, hỏi to:
“Nãi nãi ơi, nhà có khách sao?”
Tiếng nói chuyện trong nhà ngưng bặt. Ngay sau đó Đông Châu thấy người, đối phương cũng từ nhà chính đi ra, là một phụ nhân ăn mặc kiểu bà mối mặt trát phấn hồng không hợp, chưa nói đã cười ba phần.
“Đây là con bé thứ hai nhà ta, Đông Châu.” Tề A Nãi lên tiếng giới thiệu, “Đây là Lý a thẩm, chuyên se duyên cho nam nữ trên đảo. Hôm nay bà ấy đến nói chuyện cho con đấy, con về cũng hay, vừa lúc ngồi xuống cùng nghe.”
Lý bà mối hơi ngạc nhiên, bà làm mối bao nhiêu đám, đây là lần đầu gặp tình huống này.
“Chuyện hôn nhân của con để cháu tự quyết.”
Đông Châu giải thích.
“Nhị tôn nữ nhà ta có chủ kiến lắm nên bà cứ nói cho nó nghe, chỉ cần nó ưng ý thì mọi chuyện đều dễ thương lượng.”
Tề A Nãi cười nói.
“Cô nương có chủ kiến không thiệt đâu, tốt lắm.” Bà mối thầm đ.á.n.h giá Đông Châu vài lần, tiếp tục nói: “Người nhờ ta đến cầu hôn là Tống thiên hộ ở quân doanh, dưới trướng quản hơn ngàn binh. Không biết gặp Tề nhị cô nương bao giờ mà cứ nhớ thương mãi. Đấy, tháng trước vừa thăng thiên hộ là vội nhờ ta đến làm mối, thăm dò ý tứ nhị cô nương xem sao.”