
Ngôn Hoan - Năm Sầm Diên
Tác giả: Biển Bình Trúc
Thể loại: Ngôn Tình
Số chương: 105
Lượt xem: 0
Trạng thái:Hoàn thành
NỘI DUNG TRUYỆN
Dì Hà trở về nhà, bước chân cẩn thận trên thảm len mềm mại. Mọi thứ trong nhà bỗng trở nên yên ả, khác xa với thời tiết bất thường những ngày qua. Sầm Diên, người chủ nhà, đang thêu chiếc váy, mỉm cười khi nghe dì Hà than vãn về mí mắt trái giật giật. Sắc mặt cô luôn không ổn, nhưng tay nghề khéo léo như thế này, dì Hà cảm thấy an yên. Sầm Diên, với vẻ điềm đạm và trí thức, như một dòng nước chảy chậm, mang đến sự bình yên cho dì Hà.
Chương Mới Nhất
• Không quan tâm• Cậu• Nhận nuôi• Gieo gió gặt bão• Không quan trọng• Nam sinh đại học• Trầm cảm sau sinh*• Một đôi trời đất tạo thành• Nghiệp chướng• Ngày giỗ• Tiệc rượu• Ảnh chụp• 2: Cô đã đặt xong vé máy bay (2)• Chương 14• Chương 15• 2• Tới bệnh viện• Chương 18• Đã đến lúc trò hề này kết thúc rồi!• Rời đi• Chương 21• Chương 22• Chỉ cần một tay cũng có thể ôm trọn cô• Từ khi nào mà cô cũng thân mật với người đàn ông khác như vậy• Chương 25• Chương 26• Tôi không phải kẻ rình mò bám lấy không buông• Đây là do chị tự tay đan sao?• Sao em lại đến bệnh viện?• Sợ nhìn thấy cô, lại sợ cô bị người khác cướp mất• Đừng sợ, anh Thừa sẽ che chở cho em.• Chương 32• Người đó chết vào năm mà Sầm Diên yêu anh ta nhất• Nếu tôi xăm một nốt ruồi lệ ở đây thì sao?• Bánh ngọt dâu tây• Em nói thật đi...Có phải em bị bệnh gì không?• Chỉ cần em bình an trường thọ, anh cũng mới có thể bình an.• Không thể chia cho tôi một chút yêu thích sao, chỉ một chút thôi.• Cuối đông đầu xuân là sinh nhật của Sầm Diên• Sầm Diên là người cảm tính, mà Thương Đằng, lại quá lý trí• Lỡ như thời gian của em không còn nhiều nữa thì sao?• Có lẽ là anh, đã gặp báo ứng• Người nên chết, rõ ràng là anh mới đúng• Là anh không biết xấu hổ, mặt dày vô sỉ.• Vậy em không nuôi mèo, là vì sợ anh không thích, hay là sợ anh ta sẽ không thích?• Nhìn anh già lắm hả?• Nếu đã thích thì không hề xa.• Dù sao anh ta chắc chắn không phải thứ tốt lành gì.• Ở trước mặt anh, không cần phải che giấu cảm xúc.• Anh cậu, Thương Đằng, chẳng là cái thá gì!





