
Ngọc Vỡ Rồi Mới Thấy Sắc Trời
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Số chương: 10
Lượt xem: 44
Trạng thái:Đang cập nhật
NỘI DUNG TRUYỆN
Đầu tháng ba, trời bước vào tiết Kinh Trập. Mưa lớn trút xuống cảng suốt mấy ngày liền, không có dấu hiệu dừng lại. Độ ẩm tích tụ lâu ngày khiến mấy góc tối không có ánh sáng bắt đầu bốc mùi ẩm mốc khó chịu. Thời tiết mấy hôm nay lên xuống thất thường, kéo theo số người vào bệnh viện cũng tăng vọt. Tôi đang đứng ở cuối hành lang tầng sáu khoa sản của Bệnh viện Bác Ái, nhìn về phía trước. Hai người đang đi tới. "Dục Đình, bác sĩ nói em bé của chúng ta rất khỏe mạnh. Anh nhìn này, đây là tay, đây là chân." Cô gái trẻ cười tươi rói, giơ tấm ảnh siêu âm vừa chụp đưa cho người đàn ông bên cạnh. Một cặp đôi đẹp đến mức khiến người ta muốn vỗ tay chúc phúc. Nếu như người đàn ông đó không phải là chồng tôi. Vài giây sau, Lương Dục Đình ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào tôi. Ánh đèn huỳnh quang trên trần rọi xuống, lạnh đến mức khiến người ta rùng mình. Tấm kính bên cạnh phản chiếu lại dáng vẻ của tôi lúc này. Trắng bệch như vừa bước ra từ phim kinh dị. Thật ra, bắt quả tang ngoại tình không hề thú vị như phim ảnh. Tôi thở ra một hơi, rút điện thoại chụp lại hình hai người, chụp xong liền quay lưng đi thẳng. Gần như ngay lập tức, phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Lương Dục Đình vươn tay nắm chặt cổ tay tôi. Anh ta nhíu mày, giọng trầm thấp khàn khàn, nghe rõ sự gượng gạo. "Hoài Ngọc, nghe anh nói, không phải như em nghĩ đâu." Tôi dừng lại, quay đầu nhìn anh ta, bật cười lạnh. "Lương Dục Đình, anh tưởng tôi là đồ ngốc à. Buông ra." Sắc mặt anh ta trầm xuống, nhưng tay vẫn không buông.
Truyện được sưu tầm từ các nguồn diễn đàn, blog truyện trên internet. Mọi vấn đề về bản quyền nếu có vui lòng liên hệ qua email: khotruyenchu.me@gmail.com





