Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 33: Ngồi thuyền rời đi

Đám nha hoàn và bà tử đều tạ ơn rồi túm năm tụm ba rủ nhau đi, chỉ loáng một cái đã biến mất giữa dòng người qua lại.

Tần Thư nhìn Xuân Hỷ, đưa một ngón tay gõ nhẹ vào đầu cô ấy: “Ngươi cũng không cần theo ta nữa đâu, tự đi tìm mấy tỷ muội thân thiết mà chơi đi. Ta ở đây có hộ vệ rồi, cũng chỉ dạo quanh một chút là về ngay thôi, chẳng có việc gì cần ngươi hầu hạ cả. Ngươi cứ theo sát ta lại thấy gò bó, tự đi chơi cho thoải mái đi.”

Xuân Hỷ còn ngần ngại một lát, nhưng thấy mấy đám nha hoàn và bà tử kia ngày càng đi xa, liền vội vàng đồng ý: “Cô nương, vậy em đi đây ạ.”

Tần Thư mỉm cười xua tay: “Đi đi, đừng chơi muộn quá nhé.”

Đến lúc này, bên cạnh Tần Thư chỉ còn lại vài tên hộ vệ. Nàng vừa đi vừa ngắm nghía, thấy món đồ nào lạ mắt là mua hết thảy, rồi đưa cho hai tên hộ vệ đi cùng cầm giúp. Chỉ mới dạo hết nửa con phố mà họ đã tay xách nách mang, đồ đạc lỉnh kỉnh đầy cả hai tay.

Tần Thư ngoảnh lại, làm như lúc này mới chú ý tới: “Mới đó mà đã mua nhiều đồ thế này rồi sao?” Nàng chỉ tay về phía cửa tiệm tơ lụa phía trước: “Cũng tốt, ta vào tiệm xem có xấp vải nào ổn không, các ngươi cứ cầm đèn lồng với đồ đạc đứng đợi ở cửa là được.”

Mấy tên hộ vệ đều cung kính đáp: “Rõ.”

Cửa tiệm tơ lụa này là một hiệu lớn, đêm nay phố xá náo nhiệt nên người ra vào mua sắm cũng đông, bên trong người người chen chúc nhau. Tần Thư vừa bước vào, đã thấy ông chủ đon đả đón chào: “Phu nhân muốn mua gì ạ?”

Tần Thư khẽ nhíu mày, tùy tiện chọn vài xấp vải: “Lấy mấy xấp này đi, gói lại giúp ta.”

Ông chủ tiệm thấy nàng ăn mặc sang trọng, không ngờ ra tay lại hào phóng đến vậy, lập tức niềm nở hầu hạ, vừa mời nàng vào gian trong vừa dâng trà: “Phu nhân mời ngồi dùng chén trà, vải vóc sẽ được gói xong ngay thôi ạ.”

Tần Thư chỉ hơi chạm môi vào chén trà rồi đặt xuống, nàng mỉm cười nói: “Năm sáu xấp vải này, mình ta làm sao mang về hết được? Ta sẽ đưa địa chỉ cho ông, ngày mai ông cứ thế sai người mang đến cho ta là được.”

Ông chủ tiệm vâng dạ liên hồi, tự trách mình tiếp đón không chu đáo, chẳng nghĩ tới việc này, liền vội vàng lấy giấy bút lại đây đưa cho Tần Thư: “Phu nhân xin cứ để lại địa chỉ, sáng sớm mai tôi sẽ sai tiểu nhị mang qua ngay ạ.”

Tần Thư mỉm cười: “Ta phận nữ nhi làm gì có biết chữ nghĩa gì đâu, để ta đọc rồi ông ghi lại là được. Ở phố Kỳ Bàn, nhà thứ ba nhé. Cũng không cần phải giao sớm quá đâu, sớm quá đám nha hoàn và bà tử còn chưa ngủ dậy, cứ tầm giữa trưa mang đến là được.”

Nói xong, nàng lấy từ trong tay áo ra một thỏi bạc, đứng dậy định rời đi. Nàng vén rèm nhìn ra phía ngoài rồi khẽ nhíu mày: “Hôm nay đông người thật đấy. Ông chủ này, tiệm của ông buôn may bán đắt quá, người đông thế kia tắc nghẽn cả cửa không ra nổi rồi. Bộ y phục này của ta là đồ mới may, không thể để chen lấn làm nhăn nhúm hết được.”

Ông chủ tiệm liền cười nói: “Phu nhân có thể đi ra bằng cửa sau, vòng qua một đoạn là ra đến cửa chính thôi, hộ vệ của người đang đợi ở đó đấy ạ. Hay là người cứ đi cửa sau, để tôi sai đứa tiểu nhị ra bảo họ sang phía cửa sau đón người nhé?”

Tần Thư lắc đầu: “Không cần đâu, như ông nói đấy, cũng chỉ là đi vòng một chút thôi, ta tự đi ra cửa chính là được.”

Nói xong, ông chủ liền vén rèm, mở cửa sau rồi tiễn Tần Thư ra ngoài, vừa chào hỏi vừa không ngớt lời chúc tụng: “Phu nhân nếu thấy vải vóc này dùng tốt thì sau này cứ dặn một tiếng, chúng tôi sẽ tự mang vải đến tận phủ cho người.”

Tần Thư lắc đầu, lớp vải màng mỏng trên chiếc mũ chùm đầu nàng đang đội khẽ lay động theo gió: “Chẳng qua hôm nay ta ra ngoài dạo chơi cho náo nhiệt thôi, ông đừng tiễn nữa, vào trong lo làm việc đi.”

Nói xong, nàng liền len lỏi vào dòng người náo nhiệt, ông chủ tiệm đứng nhìn một lúc đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa. Trong lòng ông ta thầm nghiền ngẫm chuyện này, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Đi mua vải vóc mà chẳng thèm kén chọn, cứ chỉ bừa mấy xấp rồi bảo gói lại ngay.

Lại nghĩ tới cái địa chỉ kia, phố Kỳ Bàn nhà thứ ba, ông ta khẽ chau mày, đó chẳng phải là phủ đệ của một đại gia tộc có tiếng hay sao. Ông chủ tung hứng thỏi bạc trong tay, thôi kệ đi, bạc này là bạc thật là được, còn những chuyện lạ lùng khác cũng chẳng đến lượt mình phải quản.

Tần Thư đi về phía con hẻm nhỏ đã hẹn trước, nàng cởi bỏ lớp áo khoác bằng lụa là sang trọng bên ngoài, để lộ ra bộ đồ bằng vải thô màu xanh thẫm bên trong. Ở cuối con hẻm có một nữ tử mặc đồ đen đang dắt theo hai con ngựa, vừa thấy Tần Thư liền nở nụ cười: “Tỷ tỷ quả nhiên không nuốt lời, muội cứ sợ hôm nay tỷ không đến được đấy chứ?”

Tần Thư hất chiếc mũ có màng che vứt sang một bên, để lộ khuôn mặt vàng vọt, nàng đón lấy dây cương, xoa xoa đầu ngựa rồi tán thưởng: “Ngựa tốt.”

Kiếm Bình đã rời khỏi phủ từ trước khi Lục Trạch trở về. Theo dặn dò của Tần Thư, cô bé cầm bạc đi mua hai con ngựa tốt, rồi chờ sẵn ở con hẻm này trong đêm nay đúng như đã hẹn.

Tần Thư tung người cưỡi lên lưng ngựa, nói với Kiếm Bình: “Mau đi thôi, chủ nhân bên kia đột ngột trở về, ta chỉ có thể kéo dài thời gian được chốc lát thôi.”

Kiếm Bình thấy tư thế lên ngựa của nàng nhanh nhẹn dứt khoát, rõ ràng là một tay đua ngựa lão luyện, trong lòng không khỏi nghi hoặc: “Con nhà tiểu môn hộ kiểu gì mà ngay cả cưỡi ngựa cũng thông thạo thế này?”

Tuy nhiên Tần Thư chẳng hề giải thích, nàng thúc ngựa lao đi, vòng sang phía bên kia để hướng về cổng thành. Lúc này đang là lễ hội Vu Lan nên cổng thành không đóng, cũng không cấm túc về đêm, có điều người ra khỏi thành lại rất thưa thớt. Hai người cưỡi ngựa song hành, Kiếm Bình cải trang nam nhân nên trông còn bình thường, chứ Tần Thư vẫn trong bộ nữ phục thì quả thực vô cùng bắt mắt.

Đám nha dịch canh cổng thành chặn lại: “Đêm hôm đi ra ngoài thành làm gì?”

Tần Thư biết rõ trang phục nữ nhi của mình quá gây chú ý, nhưng lúc này nàng chỉ nôn nóng muốn ra khỏi thành. Nàng lấy từ trong tay áo ra hai tờ giấy thông hành, rồi kín đáo đưa kèm thêm một thỏi bạc: “Thưa quan sai, hai tỷ đệ chúng tôi đang cần về quê. Lão gia ở quê đang lâm bệnh nặng, phu nhân sai chúng tôi gấp rút về đó để hầu hạ ạ.”

Đêm Vu lan, ai nấy đều đổ xô đi xem hội náo nhiệt, chỉ riêng hai gã này vốn luôn bị gạt ra rìa, chuyên phải làm những việc khổ sai không ai thèm nhận, cơ hội kiếm chác cũng chẳng có bao nhiêu. Lúc này, thấy Tần Thư đưa tới một thỏi bạc lớn nặng tới năm lạng, sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi hẳn. Tờ giấy thông hành thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt xem qua đã đưa trả lại ngay, rồi cười hớn hở bảo: “Đã là người nhà có bệnh thì phải đi nhanh lên, tuyệt đối đừng để chậm trễ.”

Tần Thư nói một tiếng: “Đa tạ”, rồi thúc ngựa lao ra khỏi thành.

Lúc này đêm đã về khuya, Kiếm Bình thấy nàng cưỡi ngựa nhanh như bay, liền đuổi theo nói: “Tỷ tỷ đừng vội, chậm lại một chút cũng không sao. Tới bến tàu là thuyền sẽ lập tức khởi hành ngay, người của bọn họ không đuổi kịp đâu. Giờ đêm hôm khuya khoắt, chỉ sợ phi ngựa quá nhanh lại dễ bị ngã đấy.”

Tần Thư chẳng mảy may để tâm, nàng vừa thúc ngựa lao đi vun vút vừa nói: “Hôm nay trăng sáng nên không lo vấp ngựa đâu. Con đường này ta đã đi qua rất nhiều lần, bình thường ngồi trên xe ngựa ta cũng đã kịp ghi nhớ lộ trình rồi. Muội cứ theo sát ta thì sẽ không bị ngã đâu.”

Kiếm Bình kinh ngạc tột độ, chỉ cảm thấy vị phu nhân trong tòa phủ đệ kia và người đang hiên ngang trên lưng ngựa này dường như là hai con người hoàn toàn khác biệt. Cô bé nhất thời ngẩn người, để Tần Thư bỏ xa một quãng dài, đành nghiến răng vung thêm mấy roi ngựa để đuổi kịp theo.

Chỉ trong khoảng thời gian một chén trà, hai người đã tới bến đò, quả nhiên thấy một con thuyền lớn đang neo đậu ở đó.

Tại bến đò, một người có dáng vẻ quản sự đang đứng đợi, vừa thấy Kiếm Bình đến liền thở phào nhẹ nhõm: “Vị tiểu ca này, sao giờ cậu mới tới? Đã hẹn trước giờ giấc rồi mà cậu lại đến muộn, mọi người trên thuyền đều đang rất bất bình đấy, có mấy người cứ làm ầm ĩ đòi trả lại tiền chỗ để xuống thuyền kia kìa.”

Con thuyền này cũng là do Kiếm Bình tìm theo lời dặn của Tần Thư, nhưng thường thì thuyền này sẽ khởi hành vào buổi chiều. Kiếm Bình đã hứa hẹn cho gã thêm tiền bạc, bảo gã phải đợi bằng được hai người họ đến mới được nhổ neo.

Kiếm Bình nhảy xuống ngựa, cười nói: “Chủ thuyền, ông vội vã cái gì chứ, tầm này trên thuyền của ông vốn dĩ cũng có mấy ai đâu.”

Nói rồi, Kiếm Bình lấy từ trong tay áo ra một tờ ngân phiếu: “Cứ yên tâm, chuyện đã hứa chắc chắn sẽ không nuốt lời.”

Con thuyền này vốn đã được Tần Thư dò hỏi kỹ lưỡng từ trước. Chủ thuyền là người làm ăn đàng hoàng, thuyền vừa dùng để chở hàng, vừa dùng để chở khách. Chính vì vậy, dù mấy ngày trước đã có thể rời đi, nhưng nàng vẫn kiên nhẫn chờ đợi đúng con thuyền này để đảm bảo chuyến hành trình được an toàn hơn.

Hai người bước lên tàu, rồi tiến vào trong khoang. Kiếm Bình đặt thanh đoản kiếm xuống, thắp đèn lên rồi quay người lại, liền thấy Tần Thư đang ngồi trên giường nhỏ, tay chân đều run lẩy bẩy không thôi.

Bên ngoài, tiếng hò của phu thuyền dần vang lên: “Nhổ neo, khởi hành thôi, khởi hành thôi!”

Đôi chân của Tần Thư bủn rủn đến mức không đứng vững, khi nghe thấy tiếng hò ấy, nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Trong chớp mắt, dường như toàn bộ sức lực trong người nàng đều bị ai đó rút cạn, nàng nhìn Kiếm Bình rồi nói: “Đa tạ muội đã giúp ta trốn thoát.”

Kiếm Bình thấy nàng suốt dọc đường này sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy, từ việc đi thuyền nào, mua ngựa ở đâu, chờ ở chỗ nào, cô bé nhìn mà trong lòng chỉ có sự khâm phục, nhưng đồng thời cũng không khỏi thắc mắc: “Tỷ tỷ không sợ muội là người xấu sao?”

Tần Thư ngồi trong khoang thuyền, bên tai dần nghe rõ tiếng sóng vỗ rì rào, nàng khẳng định chắc nịch: “Muội không phải hạng người đó.” Nàng đã lăn lộn trong chốn hầu môn phủ đệ hơn mười năm trời, đủ mọi hạng người đều từng giao thiệp qua, nếu đến cả gốc gác của một cô gái nhỏ mà cũng nhìn lầm thì đúng là uổng công sống bao năm qua rồi.

Sự quả quyết của nàng khiến Kiếm Bình vô cùng kinh ngạc, rồi lại nghe Tần Thư chậm rãi cười nói: “Nếu ta đoán không lầm, muội là nữ nhi của Thẩm gia ở Giang Nam, Thẩm Gia Trường Kiếm, có đúng không?”

Lại nói về phía bên này, đám hộ vệ chờ ở cửa tiệm lúc đầu vẫn còn đinh ninh là thấy Tần Thư, một lát sau thấy nàng vén rèm nhìn ra ngoài thì lại chắc mẩm nàng đang ngồi trong phòng trong uống trà.

Thế nhưng, đợi thêm khoảng nửa tuần trà nữa, thấy ông chủ tiệm cứ mải mê chạy ra chạy vào đón khách, lúc này bọn chúng mới cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng túm lấy ông ta mà hỏi: “Cô nương của chúng ta đâu rồi?”

Ông chủ tiệm đang mải mê tiếp khách, hoàn toàn không để ý thấy mấy tên hộ vệ này vẫn còn chưa đi. Bị một tên túm chặt cổ áo, ông ta hốt hoảng nói: “Vị phu nhân đó mua mấy sấp vải, bảo gói lại rồi nói phía trước đông quá, nên đã đi lối cửa sau rồi.”

Sắc mặt mấy tên hộ vệ lập tức biến đổi. Bọn chúng lúc này vẫn chưa dám nghĩ đến chuyện Tần Thư bỏ trốn, mà chỉ sợ lúc này người đông đúc, nàng vô tình bị lạc hoặc chẳng may bị bọn buôn người bắt đi mất.

Tên hộ vệ cầm đầu lập tức vứt hết đồ đạc đang ôm trong lòng xuống đất, sục sạo tìm kiếm khắp trong ngoài tiệm lụa nhưng chẳng thấy bóng dáng người đâu. Hắn nổi trận lôi đình, tung chân đá lật nhào ông chủ tiệm: “Ta nói cho lão biết, vị cô nương vừa rồi là quý nhân. Người bị thất lạc ở cửa tiệm của lão, nếu tìm thấy thì còn may, bằng không thì cứ đợi đấy mà xem!”

Dứt lời, hắn đuổi sạch đám nam thanh nữ tú đang xem vải trong tiệm ra ngoài, rồi ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ đi cùng: “Ta về bẩm báo với Gia, các ngươi một đứa ở lại trông chừng lão già này, một người ra ngoài đường lớn tìm đi.”

Ông chủ tiệm bị một phen kinh hồn bạt vía, lồng ngực đau nhói vì cú đá, ông ta gào lên kêu oan: “Các vị đại nhân, thực sự không liên quan đến tôi mà! Tôi là người làm ăn chân chính, đời nào lại đi làm cái trò bắt cóc người. Vị phu nhân đó uống hớp trà xong là đi ra cửa sau ngay. Tôi còn bảo để sai tiểu nhị ra gọi các vị sang cửa sau đón người, nhưng vị phu nhân ấy nói chỉ có vài bước chân thôi, không cần gọi đâu.”

Một trong số những tên hộ vệ vội vã chạy thục mạng về phủ, trước tiên tìm gặp Giang tiểu: “Giang quản sự, khi nãy cô nương vào tiệm lụa mua vải rồi bị lạc mất, hiện không biết đang ở phương nào.”

Giang tiểu hầu hỏi: “Chuyện xảy ra từ lúc nào?”

“Mới khoảng một tuần trà thôi ạ.” Tên hộ vệ vừa nói vừa tỉ mỉ bẩm báo lại suốt dọc đường họ đã đi những đâu, mua những thứ gì.

Chuyện hệ trọng thế này, Giang tiểu hầu không dám giấu giếm Lục Trạch, liền vội vã tiến vào nội viện. Dưới hành lang chỉ có một bà tử đang ngồi uống rượu, thấy Giang tiểu tới thì vội vàng giấu nhẹm hồ lô rượu đi: “Giang quản sự, cô nương ra ngoài xem hội vẫn chưa về đâu. Đại nhân cũng đã đi nghỉ rồi, không thấy truyền gọi ai cả.”

Ngoại Thất - Khúc Chử Miên - Chương 33 | Đọc truyện chữ