Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
Chương 18: Rời khỏi viện tử
Tần Thư nghe xong những lời ấy của Thần Tú, không khỏi có chút ưu tư, thần sắc nhuốm vẻ muộn phiền. Nàng đẩy cửa bước vào, thấy Lục Trạch đang đứng lặng bên khung cửa sổ, bèn cúi mình hành lễ: “Đại thiếu gia, ngài có điều gì sai bảo nô tỳ ạ?”
Lục Trạch vẫn không ngoảnh mặt lại, chỉ lạnh lùng cất tiếng hỏi: “Trước kia ngươi từng hầu hạ bên cạnh Đại lão gia, có đúng thế không?”
Tần Thư nghe xong câu hỏi này thì tim đập liên hồi. Nàng thầm hiểu rằng nếu đáp tốt câu hỏi này, thì việc rời khỏi viện tử sẽ chẳng còn xa nữa. Nàng lặng đi một chốc, rồi khẽ buông tiếng thở dài: “Bẩm Đại thiếu gia, phận làm nô tỳ, chủ tử phân phó điều gì thì nô tỳ liền phải làm theo điều đó, đâu có đạo lý nào để cự tuyệt ạ.”
Lời này tuy không thẳng thắn thừa nhận, nhưng ý tứ trước sau đều đã ngầm khẳng định cả rồi.
Lục Trạch quay người lại, thấy Tần Thư hơi cúi đầu, dáng vẻ hết sức chân thành, bèn nói: “Quả không hổ với hai chữ ‘thành thật’. Ngươi đã từng hầu hạ Đại lão gia, thì chỗ ta đây không thể giữ ngươi lại được nữa. Trước đây ngươi ngày ngày hối thúc đòi ra khỏi viện tử để gả chồng, vậy thì ngày mai ta sẽ bảo quản gia trả lại khế ước bán thân cho ngươi, để ngươi xuất phủ.”
Tần Thư nghe thấy những lời ấy thì trong lòng vui sướng khôn xiết, nhưng ngoài mặt chẳng dám để lộ một chút nào, còn phải giả vờ lộ vẻ bi ai sầu thảm, nàng đứng sững sờ tại chỗ, ngay cả một lời cũng chẳng thể không thốt.
Lục Trạch đưa mắt nhìn theo, trong lòng chỉ thầm cười nhạt. Hắn thầm nghĩ nàng xưa nay vốn giỏi thói giả tạo, khi đòi ra khỏi viện tử để gả chồng thì tỏ vẻ chân tình thắm thiết, đến lúc sắp được đi thật rồi lại bày ra bộ dạng bi ai sầu thảm. Hắn lấy làm phiền muộn, phất tay một cái, cũng chẳng muốn nhìn mặt nàng thêm nữa: “Ngươi lui ra đi, từ nay không cần vào đây hầu hạ nữa.”
Tần Thư cúi đầu bước ra khỏi cửa, vừa về tới phòng liền ngã vật xuống giường, vùi mặt vào gối mà cười lớn một trận thỏa thích. Nàng cười mãi không thôi, đến mức cả bụng cũng đau thắt lại.
Thần Tú bưng chén thuốc bước vào, không khỏi cảm thấy kinh ngạc: “Tỷ tỷ, tỷ làm sao thế này?”
Bấy giờ Tần Thư mới từ trên giường ngồi dậy, nàng nắm chặt lấy tay Thần Tú mà kể rằng: “Đại thiếu gia đã hạ lệnh rồi, ngay mai ngài ấy sẽ cho ta rời khỏi viện tử.”
Thần Tú kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ là bởi những lời mà tiểu nha hoàn kia bẩm báo với Đại thiếu gia sao? Sao ngài ấy lại đột ngột muốn đuổi tỷ tỷ đi như vậy? Để em đi tìm Đại thiếu gia giải thích cho rõ ngọn ngành, lời của hạng tiểu nhân ấy không thể tin là thật được!”
Tần Thư vội kéo cô bé lại, rồi mỉm cười nói: “Tuy là chuyện ngoài ý muốn, nhưng lại giúp ta được toại nguyện rồi. Em cũng biết đấy, ta vốn chẳng hề muốn ở lại trong viện tử này để làm hạng tiểu thiếp hay nha hoàn thông phòng cho bất kỳ ai. Ta tự đi tìm con đường sống cho riêng mình, dẫu chẳng thể giàu sang phú quý bằng nơi đây, nhưng lại được tự mình làm chủ cuộc đời mình. Đó mới chính là cuộc sống mà ta hằng mong mỏi.”
Thần Tú nghe xong những lời ấy của Tần Thư, biết rằng tâm ý nàng đã quyết, những lời khuyên can vì thế cũng chẳng thể thốt ra được nữa, chỉ đành nói: “Tỷ tỷ sau này không hối hận là tốt rồi.”
Đến giờ tắm gội, quả nhiên không thấy Tần Thư vào hầu hạ. Lúc Lục Trạch gọi trà, cũng là Đinh Vị bưng vào dâng lên.
Trong lòng Lục Trạch dâng lên nỗi phiền muộn không sao tả xiết. Việc nha đầu kia không đến hầu hạ vốn dĩ là do chính hắn phân phó, thế nhưng khi thực sự chẳng thấy bóng dáng nàng đâu, thì lòng hắn lại càng thêm phần rối loạn.
Sang đến ngày hôm sau, quả nhiên vẫn không thấy Tần Thư vào phòng phục dịch. Hắn bèn cất tiếng hỏi Thần Tú, cô bé chỉ ấp a ấp úng thưa rằng: “Bằng Nhi tỷ tỷ nói… Đại thiếu gia đã hạ lệnh cho tỷ ấy rời khỏi viện tử, không cho phép tỷ ấy vào hầu hạ ngài nữa ạ.”
Lục Trạch vẫy tay gọi Đinh Vị đến gần, bảo rằng: “Ngươi đi xem xem, nha đầu kia hiện đang làm gì?” Trong thâm tâm, hắn nghĩ rằng tính tình của nàng xưa nay vốn dĩ cứng cỏi, nhất quyết không chịu hạ mình cầu xin nhận lỗi, e là lúc này chỉ biết trốn một góc mà khóc thầm thôi.
Đinh Vị lắc đầu đáp: “Không cần xem cũng biết, cô ấy giờ này vẫn còn đang say giấc nồng. Tối qua cô ấy còn mời mấy tiểu nha hoàn đến uống rượu, nói là sắp rời khỏi viện tử nên coi như tiệc tiễn chân.”
Lục Trạch nghe xong mà nhất thời bị nghẹn khí trong cổ họng. Hắn thầm nghĩ rõ ràng nàng đã làm ra những chuyện đồi bại lăng loàn, vậy mà giờ đây lại hành xử như kẻ vô can, thật là u mê bướng bỉnh, chẳng có chút hối cải nào cả. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi hạ lệnh: “Gọi Giang Tiểu Hầu đến đây, đưa trả khế ước cho nàng ta rồi lập tức tống ra khỏi phủ, không cần vào bẩm báo với ta thêm một lời nào nữa!”
Đêm qua Tần Thư vui sướng khôn cùng, mấy tiểu nha hoàn góp tiền lấy rượu thịt từ nhà bếp về rồi cùng nhau đánh chén. Nàng chẳng từ chối được lời mời gọi, mới chỉ nhấp một ngụm nhỏ đã cảm thấy đầu óc choáng váng, ngã vật xuống giường ngủ một mạch cho đến tận lúc bình minh.
Vừa mới trở dậy, chải chuốt chỉnh tề xong xuôi thì Thần Tú bước vào, cô bé nói: “Tỷ tỷ, Giang tiểu quản sự đã đến rồi, nói là mang theo khế ước bán thân của tỷ, phụng mệnh tiễn tỷ rời khỏi viện tử ạ.”
Tần Thư vốn đã sớm thu xếp hành trang ổn thỏa, cũng chẳng có gì nhiều ngoài vài bộ y phục thường ngày. Những món đồ có giá trị, nàng đã sớm tìm cách chuyển hết về nhà từ trước, còn vài tờ ngân phiếu thì được nàng cẩn thận khâu kỹ, giấu sát vào thân mình.
Nàng lập tức xách tay nải bước ra, vừa thấy Giang tiểu hầu liền nở nụ cười nhẹ nhàng: “Giang tiểu quản sự, công việc của ngài bề bộn, cũng chẳng dám phiền ngài phải tiễn chân. Xin ngài giao lại khế ước cho ta, ta tự mình rời khỏi đây là được rồi.”
Giang tiểu hầu đưa mắt nhìn nàng, chỉ thấy nàng dường như lại càng thêm phần rạng rỡ, còn động lòng người hơn cả mấy ngày trước. Y vốn dĩ theo hầu Đại thiếu gia ở chốn Kinh thành, mãi đến ba năm trước mới được phái trở về Kim Lăng, thường xuyên ra vào viện tử, đương nhiên là cũng thường xuyên gặp gỡ Tần Thư. Y đã tận mắt chứng kiến nàng ngày một trưởng thành, dung mạo cũng theo đó mà ngày càng trổ mã xinh đẹp, thanh tú bội phần.
Nàng vốn là đại nha hoàn trong phòng Lão thái thái, cử chỉ hành xử chẳng có điểm nào là không chu toàn. Trước kia Giang tiểu hầu vốn đã nảy sinh tâm ý, muốn cưới Tần Thư về làm thê thiếp, từng tìm đến trước mặt Lão thái thái mà cầu xin, hi vọng có được mối nhân duyên này. Thế nhưng tin tức đi rồi như đá chìm đáy bể, tựa hồ như y chưa từng ngỏ lời cầu khẩn chuyện ấy bao giờ, thấy vậy y cũng tự hiểu được thâm ý bên trong.
Giang tiểu hầu cũng mỉm cười, lấy từ trong ống tay áo ra một tờ khế ước, hai tay trịnh trọng trao cho Tần Thư: “Bằng Nhi cô nương, đây là khế ước của cô.” Y lại không nén nổi tò mò mà hỏi thêm: “Đã xảy ra chuyện gì mà Gia lại nhất quyết đuổi cô ra khỏi phủ thế này?”
Tần Thư đón lấy tờ khế ước, chăm chú xem xét kỹ lưỡng từng nét chữ, bấy giờ mới cẩn thận gấp lại, cất vào trong túi gấm rồi khẽ khàng thưa: “Là do ta đã trót gây ra lỗi lầm, dẫu cho Đại thiếu gia không đuổi đi thì ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà nán lại nơi này thêm nữa. Nay ta xin phép rời phủ, chỉ e Đại thiếu gia trông thấy ta lại thêm phần phiền muộn, nên cũng chẳng dám đến trước mặt ngài ấy mà dập đầu lạy biệt.”
Thấy Thần Tú vẫn đứng đó đưa tiễn với ánh mắt buồn rầu, nàng nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay của cô bé: “Sau này em ra ngoài tìm ta, hoặc khi ta vào phủ dập đầu thỉnh an Lão thái thái sẽ ghé lại thăm em, hai chúng ta ắt còn có ngày gặp lại.”
Sau khi nói dăm ba câu khách sáo ấy, Tần Thư liền xách theo tay nải rồi rảo bước hướng về phía hành lang men theo sườn núi. Nàng chỉ lo gặp phải người quen lại bị gặng hỏi đủ điều, nếu để chuyện đến tai Lão thái thái, e rằng bà lại gọi nàng vào hỏi han một phen, nên nàng cứ nhằm những lối mòn vắng vẻ mà đi, hướng thẳng ra phía ngoài cổng Nhị.
Nàng lách mình ra khỏi cửa nách hẻo lánh, vòng tới phía sau Quốc công phủ. Nơi ấy, những dãy nhà san sát đã sớm nghi ngút khói bếp buổi chiều tà. Mẹ Tần lúc này đang bế Bảo Nhi đứng ngay trước cửa mà cao giọng cãi vã với nhà hàng xóm: “Cái con gà chết tiệt nhà bà mà còn dám bay sang đây lần nữa, thì đừng trách lão nương đây làm thịt nó để nhắm rượu. Cái hạng vật hoang không biết đường về nhà thế này, có làm món nhắm cũng là đáng đời lắm…”
Bà đang mắng chửi đến độ hăng say, chợt thấy Tần Thư đeo tay nải đứng cười cách đó dăm ba bước chân, liền vội vàng gọi với vào trong nhà: “Thằng cả! Thằng cả đâu, mau ra đây mà xem, muội muội con đã về rồi này!”
Vừa nói, bà vừa đặt tiểu Bảo Nhi xuống đất, tất tả chạy lại đỡ lấy tay nải trên vai Tần Thư: “Sao lại về nhà giờ này? Là chủ tử cho con nghỉ phép ra ngoài chơi sao? Con vốn thích ăn món thịt kho ở tiệm trên phố, để ta bảo tẩu tử con đi mua về ngay cho con.”
Tần Thư bế Bảo Nhi lên, thấy hai gò má nhỏ của con bé đỏ hồng phúng phính, nàng liền hôn một cái rồi cười hỏi: “Bảo Nhi, có nhớ cô cô không nào?”
Bảo Nhi gục đầu lên vai Tần Thư, tay nghịch một lọn tóc của nàng rồi nũng nịu bảo: “Cô cô ơi, thơm quá đi thôi!”
Ba người cùng bước vào cổng viện. Ca ca từ trong phòng bếp đi ra, tẩu tử thì đang ngồi bên khung cửi dệt vải, cả hai đều không khỏi cảm thấy kinh ngạc: “Sao muội lại đột ngột về nhà thế này?”
Tần Thư đưa mắt nhìn vào trong phòng, thấy chỉ mới mua được một chiếc máy dệt, trên đó đang dệt dở chừng nửa xấp vải.
Tẩu tử bưng nước lên, rồi hỏi nhỏ: “Lần này muội muội về có thể nán lại được mấy ngày? Vợ chồng ta vốn đang định thuê vài thợ dệt về phụ giúp, cũng muốn bàn bạc kỹ hơn với muội một phen.”
Chờ cho mọi người đã ngồi định ở trong phòng khách, bấy giờ Tần Thư mới thong thả lấy tờ khế ước bán thân ra, rồi nói: “Chủ tử trong phủ đã trả lại khế ước cho con, cho phép con rời khỏi viện tử rồi ạ.”
Cả nhà mấy người ai nấy đều thay Tần Thư mà vui mừng khôn xiết: “Thế này thì tốt quá rồi, gia đình ta từ nay được đoàn tụ, chẳng còn phải chịu cảnh chia lìa nữa.”
Duy chỉ có mẹ Tần là không khỏi ưu sầu: “Chẳng rõ các vị chủ tử trong viện tử kia tính toán điều gì, khi trước thì bảo giữ người lại, nay thoắt cái lại đuổi ra. Một mối nhân duyên tốt đẹp cứ thế mà bị hủy hoại cả rồi. Bằng Nhi sang năm là tròn mười tám, thời gian gấp gáp thế này thì biết đi đâu mà tìm cho ra một người con rể tốt đây? Nếu để quan phủ đứng ra chắp mối phối thân, thì làm gì có được hạng người tử tế nào?”
Ca ca chẳng hề lộ vẻ lo âu, liền trấn an cả nhà: “Mẹ cứ yên tâm, hiện giờ quan phủ quản lý việc này cũng không mấy khắt khe, nếu không được thì cứ dùng bạc mà lo lót, ắt sẽ được lùi hạn cho thêm một năm hoặc nửa năm nữa. Huống hồ kiểu người như muội muội con, còn sợ gì chuyện không gả đi được sao? Tài thêu thùa của muội ấy, ngay cả những tú nương lừng lẫy cũng phải buông lời khen ngợi kia mà. Hôm nay muội muội về nhà chính là chuyện đại hỷ của gia đình ta, chúng ta phải sửa soạn một mâm rượu thịt thật thịnh soạn mới được.”
Nói xong, ca ca và tẩu tử cùng nhau ra phố, mua đủ cả gà vịt cá thịt, bày biện thành một bàn tiệc vô cùng phong phú.
Thứ rượu mua về là loại rượu nếp ngọt thanh, vốn chẳng hề làm say lòng người. Tần Thư nhấp vài chén, mãi cho đến khi trăng đã lên giữa đỉnh đầu, thì mọi người mới lục đục giải tán, ai về phòng nấy.
Mẹ Tần gọi nàng lại gần, lấy từ trong hòm ra một chiếc hộp gỗ nhỏ: “Con gái à, trong này đều là tiền bạc mấy năm qua con gửi về, ta đều giúp con tích cóp lại, vốn định để làm của hồi môn. Có điều ca ca con nói, đời nào lại có chuyện dùng tiền của muội muội để lo liệu hôn sự, sính lễ của con sau này cứ để nó gánh vác. Lần trước mấy món trang sức quý giá kia, mang đi cầm đồ được ba trăm lạng, rồi dạo trước khi ta vào phủ, lúc Lão thái thái trả lại khế ước có thưởng cho tám mươi lạng, lại cấp thêm một trăm lạng bạc nói là để ra ngoài làm kế sinh nhai. Nay tất cả đều ở đây, ta giao lại hết cho con, con hãy tự mình cất giữ cho kỹ.”
Tần Thư cầm những tờ ngân phiếu này trong tay, lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ trước mặt. Bà đã ngoài ngũ tuần, ở thời đại này chẳng còn coi là trẻ trung gì nữa. Đối với nàng, tuy bà không phải người đã mang nặng đẻ đau, nhưng lại có công dưỡng dục cao dày như trời biển.
Mẹ Tần vẫn cứ lải nhải bên tai: “Số tiền này đều là của riêng con, kẻ nào cũng đừng hòng mơ tưởng đến. Tẩu tử con dạo gần đây có đôi lời oán thán, ấy là do bị nhà ngoại đâm chọc, xúi giục, chứ nó chẳng chịu động não suy nghĩ xem cả cái gia đình này bấy lâu nay chẳng phải đều cậy nhờ vào con cả sao. Những thứ này là của con, con muốn chi dùng thế nào thì cứ tùy ý…”
Tần Thư nhận lấy tiền, rồi mỉm cười nói: “Tẩu tử vốn là người nhẹ dạ cả tin, điều này con hiểu rõ. Nhưng tẩu ấy đối đãi với ca ca rất mực chân tình, lại hiếu thuận với người bấy lâu nay, con cũng đều ghi tạc trong lòng. Số tiền này, con xin phép được nhận lấy. Còn về việc sau này làm kế sinh nhai thế nào, thực ra từ lúc còn ở trong viện tử con đã sớm có tính toán. Trước đây nhờ vào thân phận đại nha hoàn của Lão thái thái, con cũng đã kết giao được không ít tú nương và các chưởng quỹ tiệm vải, nên ắt hẳn sẽ có lối đi riêng. Dẫu chẳng mong được đại phú đại quý, nhưng chắc chắn cũng đủ để cả nhà ta cơm no áo ấm, sống một cuộc sống không có ưu phiền.
Mẹ Tần nghe xong thì gật gật đầu, bà ấy biết rõ con gái mình là người có bản lĩnh, nhưng rồi lại ngập ngừng, quanh co dò hỏi: “Ở trong viện tử đã xảy ra chuyện gì mà để người ta đuổi đi vậy? Ngày hôm ấy Lão thái thái vừa trả khế ước, lại vừa ban thưởng bạc, đó vốn là phần định mức dành cho các di nương trong phủ. Rốt cuộc con đã hầu hạ chủ tử hay chưa? Nếu như vẫn chưa, ngày mai ta sẽ sang hỏi ý dì con, mối hôn sự này có lẽ vẫn còn đường cứu vãn.”
Tần Thư không tiện nói quá rõ ràng, nàng trầm ngâm một lát rồi đáp: “Dẫu vẫn còn giữ được thân xác vẹn toàn, nhưng cũng chẳng thể coi là chưa từng hầu hạ chủ tử. Chuyện bên chỗ dì, mẹ đừng nên nhắc lại nữa, dù sao cũng là nhà ta có lỗi với người ta. Giờ mà còn tìm đến thì thật chẳng còn ra thể thống gì.”
Mẹ Tần gật đầu chấp thuận, chỉ dặn rằng ngày mai bà sẽ đi tìm bà mối để sớm thu xếp việc xem mặt, kẻo để quá hạn của quan phủ thì lại bị gán ghép bừa bãi cho hạng người không ra gì.