Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 15: Chìm trong ác mộng

Tần Thư ôm bụng bước ra cửa, Thần Tú vội đỡ lấy nàng: “Tỷ tỷ, tỷ vẫn còn khó chịu lắm sao? Em nghe thấy cả rồi, Đại thiếu gia bắt tỷ ra kia quỳ. Người tỷ thế này sao mà quỳ cho nổi, để em vào cầu xin Đại thiếu gia.”

Tần Thư vội vã giữ cô bé lại: “Đừng vào, ngài ấy hiện giờ đang trong cơn nóng giận, em mà vào nói, không khéo lại chỉ khiến ta phải chịu khổ thêm thôi.”

Thần Tú ngập ngừng: “Vậy để em đi lấy lò sưởi tay đến cho tỷ chườm bụng nhé?”

Tần Thư lắc đầu bảo: “Dìu ta vào phòng trong nằm, ta muốn ngủ một lát. Đại thiếu gia là người rất giữ kẽ, ngài ấy chẳng đời nào thèm đích thân ra tận nơi để canh chừng xem ta có thật sự đang quỳ hay không đâu.”

Thần Tú phì cười một tiếng: “Cô nương mà đã muốn nịnh nọt ai thì người đó có muốn giận cũng chẳng được, thế thì vừa rồi việc gì tỷ phải nói những lời như vậy với Đại thiếu gia chứ.”

Tần Thư cởi giày rồi nằm vật xuống giường, nhất thời chỉ cảm thấy bụng dưới quặn lên từng cơn đau, nàng uể oải nói: “Đã là con người thì chẳng ai lại để mặc cho người nhà họ Lục muốn nhào nặn thế nào thì nhào nặn. Lát nữa đợi ta hết đau rồi lại đi nịnh nọt ngài ấy sau.”

Thần Tú mỉm cười không nói gì, cô bé khép cửa lại rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Lục Trạch ngồi đó hậm hực một hồi lâu, bèn lấy một cuốn sách ra đọc, mãi mới miễn cưỡng nguôi giận đôi chút. Hắn gọi người bưng trà vào, nhưng gọi mấy tiếng liền mà vẫn không thấy ai thưa. Lúc này mới sực nhớ ra, chính mình đã bắt nha đầu kia kia ra ngoài sân quỳ rồi.

Lục Trạch đẩy cửa bước ra, đưa mắt nhìn quanh dãy hành lang hai bên nhưng chẳng thấy bóng dáng nha đầu kia đâu cả. Hắn sầm mặt lại rồi lớn tiếng hỏi: “Bằng Nhi đâu rồi?”

Thần Tú bèn đáp: “Bẩm Đại thiếu gia, hôm nay Bằng Nhi tỷ tỷ đến kỳ kinh nguyệt, đau bụng không chịu nổi nên đã vào phòng trong nằm nghỉ rồi ạ.”

Lục Trạch nghe xong liền cười lạnh: “Giỏi cho một đại nha hoàn dám “nói một đằng làm một nẻo”, chủ tử bảo quỳ mà cũng dám tự tiện đi nghỉ sao?” Nói xong, hắn liền bảo Thần Tú dẫn đường: “Ta phải đi xem xem, rốt cuộc nha đầu này phóng túng đến mức nào?”

Lúc này trời đã sẩm tối, chỉ còn lại chút ánh hoàng hôn le lói. Thần Tú không còn cách nào khác, đành đẩy cửa bước vào, vừa định cất tiếng gọi Tần Thư thì nghe thấy Lục Trạch ra lệnh: “Lui ra ngoài.”

Thần Tú lo lắng nhìn về phía giường nằm, thấy Tần Thư vẫn còn đang ngủ say, thì không khỏi cảm thấy sốt ruột.

Lục Trạch tiến lại gần, vén rèm giường lên, chỉ thấy khuôn mặt của Tần Thư trắng bệch, trên trán lấm tấm những lớp mồ hôi lạnh dày đặc.

Cơn giận vốn dĩ đang hừng hực trong lòng hắn cũng vì thế mà tiêu tan mất ba phần. Hắn đưa tay sờ thử lên trán Tần Thư, thấy lạnh ngắt, nắm lấy tay nàng thì bàn tay cũng lạnh lẽo như băng.

Thực ra Tần Thư đau đến mức chẳng thể nào ngủ nghê gì được, nãy giờ chẳng qua chỉ là đang nhắm mắt lịm đi mà thôi. Thấy hắn bước vào, nàng thầm than thở trong lòng: Làm cái kiếp nô tì, đến ngủ cũng chẳng được yên thân, muốn được ngủ yên thì xem ra còn phải diễn một màn kịch mới xong.

Tần Thư tự nhéo vào đùi mình một cái thật đau, kìm nén cảm xúc một lát, rồi những giọt nước mắt lớn và trong vắt như pha lê cứ thế trào ra khỏi khóe mắt. Thế nhưng nàng vẫn nhất quyết không mở mắt, chỉ có hàng lông mi run rẩy như cánh quạt, khiến người ta biết chắc rằng lúc này nàng đã tỉnh rồi.

Lục Trạch nhìn những lọn tóc đen nhánh xõa tung trên gối, nước mắt lăn dài hai bên thái dương, trông chẳng khác nào hoa lê dính hạt mưa, trong lòng thầm than vãn, chẳng trách người xưa có câu: Mỹ nhân rơi lệ mới là lúc khiến lòng người mê đắm nhất.

Lục Trạch thấy nàng khóc lóc trông như một con hươu nhỏ bị kinh động, cứ ngỡ nàng đã biết lỗi của mình. Giọng điệu hắn tuy vẫn còn cứng nhắc, nhưng cơn giận đã tiêu tan hơn một nửa: “Lúc nãy chẳng phải còn cứng miệng lắm sao, giờ sao lại nằm đây khóc lóc thế này? Người ngoài nhìn vào, lại tưởng ta đã làm gì quá đáng với ngươi đấy.”

Tần Thư thức thời mở mắt ra, nàng nén cơn đau bụng rồi chống tay ngồi dậy trên giường, lời chưa nói mà nước mắt đã tuôn rơi: “Đại thiếu gia cũng biết đấy, hôm nay nô tỳ đến kỳ, đây là chứng bệnh tự nhiên từ trước đến nay của ta, mỗi khi đến kỳ đều đau bụng khó chịu, chứ chẳng vì lý do gì khác. Nếu ngài không tin, thì cứ việc tìm tiểu nha đầu đến mà hỏi. Ngài nói phu nhân mới mùa xuân năm sau sẽ vào cửa, nô tỳ chỉ có phần vui mừng thay cho ngài, nào dám có ý nghĩ gì khác?”

Lục Trạch bước vào, thấy sắc mặt nàng trắng bệch thì liền biết là mình đã trách oan nàng. E rằng nàng thật sự đến kỳ kinh nguyệt nên đau bụng không chịu nổi, chứ chẳng phải vì nghe chuyện của Vương tiểu thư mà giở tính khí kiêu căng, hờn dỗi phong long.

Hắn vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nói lời chất vấn: “Dẫu là như thế, ngươi cứ thành thực bảo ta một tiếng là được, việc gì phải làm mình làm mẩy đòi ra khỏi viện tử, lại còn nói mấy lời đòi gả cho người khác, như vậy còn ra thể thống gì nữa?”

Tần Thư thầm cười lạnh trong lòng, nghĩ bụng đó đương nhiên đều là lời nói thật lòng của ta rồi, nhưng ngoài mặt nàng vẫn trưng ra bộ dạng vô cùng uất ức. Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Trước đây, dẫu là Lão thái thái hay Nhị phu nhân có chỗ nào hiểu lầm hay oán trách nô tỳ, nô tỳ đương nhiên sẽ giải thích cặn kẽ để chủ tử tường tận ngọn ngành. Thế nhưng hôm nay, nô tỳ được bà tử dìu về, vốn dĩ trong người đã khó chịu, lại nghe Đại thiếu gia nói về mình như vậy, chẳng hiểu sao một câu phân trần nô tỳ cũng không thốt ra nổi. Chỉ nghĩ rằng nếu Đại thiếu gia đã chán ghét nô tỳ đến thế, không còn yêu thích nô tỳ nữa, thì nô tỳ cũng chẳng nên ở lại đây làm gì cho ngài thêm gai mắt… Nô tỳ… chính nô tỳ cũng không biết lúc đó mình bị làm sao nữa, Lão thái thái vốn vẫn luôn khen nô tỳ lanh lợi, e là lúc đó nô tỳ đã hồ đồ mất rồi…”

Lục Trạch lúc mới bước vào thì đang trong cơn thịnh nộ, lúc này lại chẳng còn sót lại một chút nào nữa. Nghe Tần Thư tự nhận mình hồ đồ, hắn không kìm được mà bật cười khẽ: “Biết mình hồ đồ là tốt rồi!”

Tần Thư ngẩng đầu, lấy khăn tay thấm nước mắt. Nhìn thần sắc của hắn, nàng biết ngay là mình đã an toàn vượt ải, bèn cố ý nói: “Nếu Đại thiếu gia đã bảo nô tỳ hồ đồ, vậy nô tỳ vẫn nên ra ngoài kia quỳ thì hơn, cứ để gió lạnh thổi cho một trận, có thế cái đầu mới tỉnh táo ra được.”

Nói xong, nàng làm bộ muốn đứng dậy đi ra ngoài, Lục Trạch lạp tức giữ nàng lại: “Người đã hồ đồ rồi thì không thể để ra ngoài hứng gió nữa, lỡ mà thổi cho thành khúc gỗ luôn thì chẳng phải là lỗ vốn sao.”

Tần Thư nghe thấy lời này, nhất thời ngẩn người ra. Bình thường Lục Trạch vốn là người nghiêm nghị, ít khi cười đùa, nào có bao giờ nói mấy lời đùa cợt kiểu này đâu, mặc dù nó cũng chẳng buồn cười cho lắm.

Nàng để mặc Lục Trạch đỡ mình nằm xuống giường, rồi nghe hắn nói: “Ta từng xem qua vài cuốn y thư, cũng hiểu chút ít về chứng bệnh này của phụ nữ, chỉ cần bấm vài huyệt đạo là sẽ đỡ hơn nhiều.”

Nói xong, Tần Thư thấy hắn cởi bỏ lớp áo khoác ngoài của mình, chỉ để lại lớp trung y bên trong. Hắn bắt đầu bấm vào huyệt đạo nào đó, lúc đầu thì rất đau, nhưng chỉ một lát sau, cơn đau bụng quả nhiên đã dịu đi đáng kể.

Tần Thư ngây người ra hỏi: “Đại thiếu gia rõ ràng biết y thuật, sao lại có thể không biết phụ nữ đến kỳ kinh nguyệt sẽ đau đớn thế nào chứ? Còn tưởng là nô tỳ giả bệnh sao?”

Lục Trạch đáp: “Ngươi chỉ nói là trong người không khỏe, chứ có nói là đến kỳ đâu, lại còn bị ngươi mắng cho một trận tơi bời, lúc đó ta làm sao mà nghĩ đến chuyện này được?”

Ai mà dám mắng hắn cơ chứ? Tần Thư đời nào chịu thừa nhận: “Nô tỳ mắng Đại thiếu gia hồi nào chứ, rõ ràng là Đại thiếu gia nói nô tỳ không sạch sẽ trước mà?”

Lục Trạch thấy mới đó mà nha đầu này đã dám tự ý sửa cả lời mình nói, bèn vặn lại: “Ta nói là không trong sạch, chứ có bao giờ bảo ngươi không sạch sẽ đâu? Đã có da thịt gần gũi với nhau rồi, thì ngươi và ta làm sao mà trong sạch cho được?”

Tần Thư hoàn toàn không đồng tình, trong lòng thầm cười nhạo hắn, thế này mà cũng gọi là da thịt gần gũi sao? Thế nhưng nàng chẳng dám phản bác lại, vì sợ hắn sẽ lải nhải mãi không thôi.

Đôi bàn tay to lớn của hắn vừa ấm áp vừa khô ráo, xoa bóp với lực vừa phải. Cơn đau quặn thắt dần dần dịu đi rất nhiều, rồi chẳng biết từ lúc nào mà Tần Thư đã dần chìm vào giấc ngủ.

Tần Thư mơ thấy một giấc mơ, nàng thấy mình đang dẫn bố mẹ đi du lịch ở bờ biển. Nàng đeo kính râm nằm tắm nắng trên bãi cát, còn bố mẹ thì đang lóng ngóng học lướt sóng dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên. Khắp người nàng được ánh mặt trời sưởi ấm đến mức nhẹ bẫng và khoan khoái, nàng ngước mắt nhìn về phía cha mẹ, bóng dáng họ chỉ là một khối mờ ảo, tuy không nhìn rõ ngũ quan mặt mũi, nhưng bên tai lại là giọng nói quê hương quen thuộc.

Mẹ nàng từ xa gọi với lại: “Tiểu Thư, Tiểu Thư, con nhìn bố con kìa, ông ấy đứng lên được rồi kìa, ông ấy đứng lên được rồi…”

Tần Thư ngồi bật dậy, vừa hay nhìn thấy bố mình ngã nhào một cú từ trên sóng biển xuống, nàng không kìm được mà cười lớn: “Trưởng phòng Tần à, năng lực học tập của bố thoái hóa trầm trọng quá rồi đấy nhé. Gì mà sinh viên đại học, gì mà Đảng viên ưu tú cơ chứ, đã học ba ngày rồi mà đứng còn chẳng vững nổi ba giây nữa là?”

Đồng chí Tần bị sóng đánh dạt vào bờ cát, hét to lên với Tần Thư: “Cái con bé này, người già chúng ta học hỏi cái mới, con không khuyến khích thì thôi, lại còn đứng đó châm chọc cười nhạo là sao? Hồi con còn nhỏ, muốn học lớp năng khiếu gì, bố mẹ chẳng phải đều lấy khuyến khích làm trọng hay sao?”

Tần Thư bưng một quả dừa đi tới, vừa cười vừa nói: “Không phải thế đâu nhé đồng chí Tần, mấy cái lớp năng khiếu đó hình như đều là do ông cụ thân sinh đây nhất quyết đăng ký cho con đấy chứ, sao giờ lại biến thành con tự muốn đi học rồi? Còn bảo là khuyến khích làm trọng á? Con vẫn còn nhớ rõ như in cái hồi đứa nhỏ nhà chú Lý hàng xóm đi thi cờ vây, bố cũng cứ bắt con phải đi thi bằng được, lúc đó con mới ba tuổi, ngồi còn chẳng vững mà đã bị bố lôi đi rồi…”

Đồng chí Tần quay đầu lại: “Làm gì có chuyện đó?” Ông vừa cười gượng gạo vừa lảng sang chuyện khác: “Ái chà, trưa rồi, mẹ con chắc chắn là đói bụng rồi đấy, đi ăn cơm thôi, ăn cơm thôi. Nghe bảo tôm hùm ở Mỹ này chẳng đáng bao nhiêu tiền, rẻ lắm. Bố xem bản tin thấy bảo tôm hùm đất bò đầy đường mà chẳng ai thèm ăn kìa…”

Mẹ Tần Thư lắc đầu: “Mẹ không muốn ăn tôm hùm nữa đâu, mẹ muốn ăn món Trung Quốc cơ. Bố con muốn ăn tôm hùm thì cứ để ông ấy đi ăn một mình đi.”

Tần Thư nhướng mày phụ họa: “Được nha, hay là để đồng chí Tần cho mấy người nước ngoài này lác mắt một phen đi, hôm nay cứ để lão Tần trổ tài làm món Trung Quốc nhé.”

Nàng đang cười nói vui vẻ thì bỗng nghe thấy bên cạnh có ai đó hỏi mình: “Món gì cơ? Hôm nay tỷ định bảo ai nấu cơm thế? Ngoài trang viên vừa mới gửi thịt nai tươi đến, nhân lúc tuyết đang rơi, mang vào vườn nướng ăn là tuyệt nhất.”

Tần Thư vừa quay đầu lại thì đã thấy trước mắt là một cây cầu bắc qua hồ, còn có đình đài lầu các. Một tiểu nha đầu mặc áo lót lụa màu hoa sen, trên tay bưng chiếc khay đựng đầy cung hoa: “Tỷ tỷ, đây là đồ bên ngoài gửi vào, Lão thái thái bảo chia cho các cô nương ạ.”

Tần Thư kinh hãi tột độ, quay đầu chạy ngược trở lại: “Không, không, không! Ta không phải người ở đây, ta đang đi nghỉ mát ở Hawaii cơ mà, chỗ ta là mùa hè chứ không phải mùa đông, các người nhầm rồi, nhầm hết cả rồi…”

Thần Tú từ bên ngoài đi vào, vừa đặt bát thuốc lên chiếc bàn nhỏ thì nghe thấy Tần Thư đang nói mê sảng trong giấc mộng: “Nhầm rồi, nhầm rồi, ta không phải người ở nơi này…”

Thần Tú chỉ sợ nàng hôm nay trong người không khỏe nên bị thứ gì đó “không sạch sẽ” ám vào làm cho bóng đè, bèn vội vàng tiến lại gần đánh thức nàng: “Tỷ tỷ, mau tỉnh lại đi…”

Tần Thư tỉnh giấc, mở mắt ra rồi cứ thế nhìn chằm chằm vào Thần Tú mà ngẩn người, phải mất một lúc lâu thì nàng mới định thần lại được: “Ta không sao, chỉ là gặp ác mộng thôi.”

Thần Tú nghe vậy thì cười: “Lúc nãy trong mơ tỷ cứ kêu suốt, nào là ‘ta không phải người ở đây’, chẳng lẽ tỷ mơ thấy mình bị bọn buôn người bắt cóc đi rồi sao?”

Tần Thư ngồi dậy, bụng dưới vẫn còn đau âm ỉ nhưng cơn đau dữ dội nhất đã qua rồi. Nàng đón lấy chén trà nóng từ tay Thần Tú, nhấp một ngụm nhỏ rồi nói bâng quơ: “Thì chẳng phải là gặp quân buôn người rồi đó sao, bị bắt cóc đến cái nơi tối tăm mù mịt này, đến đường về nhà cũng chẳng biết ở phương nào nữa…”

Ngoại Thất - Khúc Chử Miên - Chương 15 | Đọc truyện chữ