Lục Trạch dừng lại, ngước nhìn Tần Thư đang trong cơn say, đôi mắt mơ màng, đến tận cổ cũng đều nhuộm một màu đỏ như thoa phấn. Nếu là ngày trước, hắn sao có thể nhẫn nhịn được như vậy, chỉ là hắn đã từng nếm trải một bài học đắt giá, nên biết rằng cứ cứng đối cứng chắc chắn sẽ không xong.

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn xuống, nhịp điệu không nhanh không chậm, không gấp không vội. Bản thân hắn còn chưa thấy sao, nhưng đã khiến Tần Thư bị trêu chọc đến mức không chịu nổi. Hắn ghé sát tai nàng rồi trầm giọng nói: “Sức khỏe của nàng vẫn chưa bình phục hẳn, đợi tẩm bổ thêm một thời gian nữa rồi hãy đi có được không? Mùa này trên đường cũng nóng, đi bây giờ chỉ sợ là bị cảm nắng thôi.”

Đâu có chỗ nào chưa khỏe chứ? Rõ ràng đại phu đã nói mạch tượng bình thường, ăn uống sinh hoạt đều bình thường, đến mức chẳng cần dùng thuốc, ngay cả đơn thuốc ông ấy cũng không thèm kê nữa, sao lại gọi là chưa bình phục hẳn được? Mấy ngày nay chân tay nàng cũng đã khôi phục rồi, tuy chưa thể đi lại quá nhiều, nhưng đi tầm mười lăm hai mươi bước thì vẫn chẳng có vấn đề gì.

Tần Thư thấy thoải mái nên khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn: “Cơ bản là đã khỏe rồi, đi bằng đường thủy, cũng có vất vả gì đâu.”

Lục Trạch nói: “Chí ít thì nàng cũng nên ở lại bầu bạn với Tuần nhi và Hành nhi thêm một thời gian nữa rồi hãy đi. Nàng vừa đi một cái là mất nửa năm một năm, đến lúc về chắc chắn chúng lại sinh lòng xa cách cho xem.” Hắn không nhắc gì đến bản thân mình mà chỉ lấy hai đứa nhỏ ra làm cớ, bởi hắn thừa biết rõ bản thân mình chẳng có chút trọng lượng nào trong lòng nàng cả.

Quả nhiên Tần Thư nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, rồi nói: “Hay là để hai đứa nó đi cùng ta luôn?”

Lục Trạch im lặng không nói, hắn đời nào chịu cơ chứ? Để hai đứa trẻ đi cùng, thì việc nàng có chịu quay về hay không cũng chẳng biết đâu mà lần, có khi từ “nửa năm một năm” lại biến thành “ba năm năm năm” không chừng.

Tần Thư vươn tay ra, ống tay áo bằng lụa hồ trượt xuống, để lộ đôi cánh tay ngọc ngà. Nàng đưa tay khẽ vuốt nếp nhăn nơi chân mày của Lục Trạch, rồi khẽ hừ một tiếng đầy nũng nịu: “Chẳng phải nói chuyện gì cũng đều thuận theo ý ta sao? Giờ không đúng ý mình một cái là lại bày ra vẻ mặt đó cho ai xem đấy?”

Bàn tay nàng lướt qua tâm mày, men theo sau tai đi thẳng xuống dưới, thọc vào trong cổ áo rồi không ngừng xoay vần trên những múi cơ bụng săn chắc, khiến bụng dưới của Lục Trạch thắt lại từng đợt.

Lục Trạch đã bỏ bê chuyện giường chiếu suốt bấy nhiêu năm, làm sao chịu nổi sự trêu chọc thế này, đến cả giọng nói cũng run lên, hắn khẽ gọi tên nàng: “Tần Thư…”

Bản thân hắn đã chẳng thể chịu đựng thêm được nữa, nhưng ngoài miệng vẫn còn cố thốt ra: “Lục mỗ này vốn đã viết thư phóng thê, lẽ nào lại có thể khinh bạc nàng.”

Tần Thư nghe xong liền ngước mắt nhìn, ý cười đong đầy: “Nói cũng phải, Giang Nam thiếu gì những lang quân tuấn tú, chúng ta cứ thế này đúng là danh không chính ngôn không thuận thật.”

Nói xong, nàng lập tức thu tay về, thong thả thắt lại dây áo trên cái cổ áo đã bị nới lỏng của Lục Trạch.

Lục Trạch nhất thời bị nàng đẩy vào thế bí, phía dưới đã cứng như sắt đá, nhưng ngặt nỗi cái miệng lại lỡ huênh hoang, khiến hắn lúc này đứng dậy cũng không xong, mà cúi xuống tiếp tục cũng không được. Cả hai cứ thế giằng co một hồi, thấy Tần Thư vẫn thản nhiên nở nụ cười nhạt, hắn mới thấp giọng gọi: “Phu nhân!”

Một bàn tay của hắn thử dò dẫm lách vào trong cổ áo, thấy Tần Thư không hề phản cảm, lòng bàn tay mới nhẹ nhàng bao phủ lấy, những vết chai mỏng nơi đầu ngón tay khẽ khàng m*n tr*n.

Tần Thư sau khi uống rượu, thì cả người đã mang một vẻ quyến rũ vô song, nàng vòng hai tay ôm lấy thắt lưng Lục Trạch, ngước đầu chủ động hôn lên: Đời người ngắn ngủi, ngày dài phải vui.

Lục Trạch thấy nàng chủ động một cách hiếm thấy thì trong lòng nở hoa. Hắn thấy vướng víu nên vừa nhẹ tay m*n tr*n làn da ngọc ngà, vừa cởi bỏ nội y cùng yếm nhỏ của nàng. Ngay lúc đang hứng khởi nhất, bỗng nghe thấy tiếng Thủy Tú gọi từ bên ngoài: “Đại nhân, Phu nhân, người trong cung tới ạ.”

Tần Thư còn chưa phản ứng gì, thì sắc mặt Lục Trạch đã đen kịt lại, hắn tức giận thốt lên: “Đúng là đen đủi!”

Đã là nửa đêm về sáng, cửa cung đã khóa chặt, lúc này còn có người từ trong cung ra tuyên triệu thì chắc chắn là có việc khẩn cấp.

Lục Trạch tự thấy bao nhiêu công sức bỏ ra trước đó đều đổ sông đổ biển, bản thân hắn trái lại chẳng giải tỏa được chút nào, đành phải xuống giường, xử lý qua loa vài lượt rồi mặc lại y phục.

Thấy Tần Thư nằm nghiêng sang một bên, để lộ ra mảng lưng trần lớn trắng ngần, hắn kéo chăn đắp lại cho nàng, rồi ngồi xuống bên mép giường, khẽ hôn lên đôi môi anh đào: “Trong cung e là đã xảy ra chuyện lớn, nàng đợi ta về nhé.”

Tần Thư liếc xéo hắn một cái, nàng xoay mặt đi: “Lục đại nhân, quá hạn là không đợi nữa đâu.”

Thế này sao mà được chứ? Lục Trạch còn định nói thêm vài câu, nhưng lại nghe thấy người bên ngoài lên tiếng thúc giục. Hắn vội vội vàng vàng bước ra khỏi cửa, quả nhiên nhìn thấy tiểu nội thị từ trong cung tới: “Lục đại nhân, Bệ hạ tuyên ngài vào cung ngay.”

Đêm đó Lục Trạch vào cung, Tần Thư vốn cứ ngỡ muộn nhất là tối hôm sau hắn sẽ về, chẳng ngờ đã năm ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín. Nàng sai người tới phủ học sĩ của Hạ Cửu Sanh hỏi thăm, thì cũng nhận được câu trả lời là đã vào cung rồi chưa thấy trở ra.

Trái lại, phía phiếu hiệu Đại Thông tin tức linh thông, đã mua được tin từ một tiểu thái giám ở điện trước, nói rằng những việc khác thì không rõ, chỉ biết các ngự y đã túc trực trong điện suốt bảy tám ngày nay rồi.

Tần Thư nhận được tin tức liền lập tức thắt chặt quản lý trong phủ, cho đóng cửa lớn, ngoại trừ việc mua sắm nhu yếu phẩm hằng ngày ra, thì bình thường không cho phép người hầu kẻ hạ ra ngoài.

Ngày hôm đó, trong lòng nàng nặng trĩu tâm tư, nên đêm về không sao chợp mắt được, thầm nghĩ chi bằng dậy luôn cho rồi. Nàng khoác thêm áo, một mình đi về phía dãy nhà sau của Tuần tỷ nhi. Vừa mới tới hành lang uốn lượn, đã nghe thấy tiếng Tuần tỷ nhi khóc từ đằng xa.

Tần Thư bước nhanh tới, nghe tiếng khóc mà chẳng thấy có ai tới dỗ dành. Vừa rẽ qua góc cua, nàng đã nhìn thấy mấy bà tử và vú nuôi đang ngồi trên ghế đá dưới tán cây chuối, thản nhiên uống rượu đánh bài.

Nàng sầm mặt lại đứng yên tại chỗ, liền nghe thấy một người trong số đó nói: “Tuần cô nương tỉnh rồi kìa, sao ngươi còn không mau vào dỗ đi.”

Mụ vú nuôi mặc áo xanh vắt vẻo lắc đầu: “Xưa nay vẫn thế thôi, cứ ngủ dậy không thấy người là khóc. Để nó khóc một lúc rồi tự khắc sẽ nín. Tầm này mà vào, nó còn đang cáu kỉnh ấy chứ.”

Cả đám cười rộ lên, chỉ tay vào mụ ta nói: “Ngươi làm vú nuôi thế này thì thảnh thơi quá rồi, không sợ Tuần cô nương mách lại với phu nhân sao?”

Vú nuôi ngày thường thấy Tần Thư là một phụ nữ ôn hòa, lúc này nhấp một ngụm rượu, cười đầy đắc ý: “Xưa nay chúng ta nói bao nhiêu chuyện, có thấy Tuần cô nương học lỏm đi mách lẻo đâu. Phu nhân bệnh tình cũng vừa mới khỏi, tinh thần chưa vững, việc bên ngoài còn lo chẳng xuể, nói gì đến chuyện trong phủ này?”

Một kẻ tỉnh táo hơn liền nhắc nhở: “Ta thấy Phu nhân tính tình tốt, nhưng cũng chẳng phải kiểu người nhu nhược dễ bị bắt nạt đâu. Những lời trước kia ngươi dùng để hù dọa Tuần cô nương, kiểu như ‘mẹ con không cần con nữa, chỉ có vú nuôi là tốt với con’ này nọ, tuyệt đối không được nói nữa.”

Nghe đến đây, Tần Thư không tài nào nghe thêm được nữa. Một đứa trẻ bé bỏng như vậy, nếu không phải vì ngày thường có kẻ nói ra nói vào gây ảnh hưởng, sao có thể nảy sinh ý nghĩ mẹ không cần mình cơ chứ?

Bàn tay nàng siết chặt, bẻ gãy một cành hoa, rồi chậm rãi bước ra từ dưới bóng cây, lạnh lùng nói: “Các người đúng là biết hưởng phúc thật đấy, cô nương ở trong phòng khóc lóc, vậy mà các người vẫn thản nhiên uống rượu đánh bạc, đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn nhìn?”

Chân tay nàng vốn vẫn chưa linh hoạt, mấy ngày từ khi tỉnh lại, dù đi đâu bên cạnh cũng có một bầy nha hoàn bà tử vây quanh, chẳng ngờ đêm hôm khuya khoắt thế này nàng lại âm thầm đi tới đây.

Mấy kẻ kia vừa nhìn thấy Tần Thư, ngay lập tức sợ đến mức quỳ sụp xuống: “Phu nhân, Phu nhân xin tha mạng!”

Tần Thư đẩy cửa bước vào phòng, quả nhiên thấy Tuần nhi đang ngồi trên giường khóc thúc thít. Nhìn thấy Tần Thư đến, con bé tỏ vẻ ngạc nhiên, vừa nấc vừa gọi: “Mẹ?”

Tần Thư lấy chiếc khăn thêu vắt trên vạt áo lau nước mắt cho con, rồi khẽ hỏi: “Có phải con nằm mơ thấy gì đáng sợ không?”

Dù sao Tuần nhi cũng mới hai tuổi, vừa nghĩ đến chuyện này đã quên mất chuyện kia, con bé nắm lấy tay Tần Thư nũng nịu: “Con muốn ngủ với mẹ.”

Thủy Tụ nửa đêm thức giấc không thấy người đâu, liền sai người đi tìm khắp nơi, mãi mới thấy Tần Thư ở dãy nhà sau. Cô ấy vội vàng chạy tới, thấy mặt Tần Thư lạnh tanh, đám bà vú và người hầu trong viện đều đang quỳ rạp dưới đất.

Tần Thư liếc nhìn Thủy Tụ một cái rồi ra lệnh: “Gọi Giang tiểu hầu đến đây. Hạ nhân do hắn quản giáo, để hắn đến mà xem xem ra cái thể thống gì.”

Giang tiểu hầu lúc này đã đi ngủ. Tuy là quản sự nhưng hắn cũng ít khi lui tới nội viện, đa phần việc ở đây đều do lão thái thái cai quản, nên khó tránh khỏi có chỗ sơ hở. Lúc này, hắn bị Tần Thư gọi dậy gấp.

Hắn lập tức nhận lỗi: “Vốn là sơ sót của tiểu nhân. Những vú nuôi hầu hạ tiểu thư đây vốn là người từ Hoàng trang đưa tới. Nay đã phạm lỗi, cứ theo quy củ trong phủ mà phạt, sau đó trả về là được.”

Nơi Hoàng trang kia toàn do đám thái giám chuyên hút máu lột da quản lý, sao có thể so bì được với phủ Quốc công hiển hách này?

Nghe thấy lời này, đám nô tỳ còn sợ hãi hơn cả bị đánh mấy chục bản tử. Chúng khóc rống lên thành một bầy, liên tục dập đầu cầu xin Tần Thư: “Phu nhân, nô tỳ đối với cô nương dù thỉnh thoảng có lười biếng, nhưng chưa bao giờ để Tuần cô nương bị thương hay bị đói. Dẫu chúng nô tỳ có lỗi, phu nhân cứ đánh mấy chục bản tử cũng được, xin đừng đuổi chúng nô tỳ đi.”

Tần Thư nghe vậy càng thêm tức giận, chỉ sợ còn có những chuyện dơ bẩn hơn mà mình chưa phát hiện ra, liền phân phó Giang tiểu hầu: “Áp giải mấy người này xuống, giam riêng từng người một, bắt chúng khai ra hết. Ngoài chuyện ngày hôm nay, thì ngày trước còn làm ra những trò hoang đường và hồ đồ gì nữa.”

Tuần nhi dù sao cũng là trẻ con, lại có chút tình cảm với nhũ mẫu, thấy Tần Thư nổi trận lôi đình như vậy, thì kéo kéo tay áo nàng: “Mẹ, mẹ đừng đánh nhũ mẫu có được không?”

Tần Thư đang trong cơn thịnh nộ bỗng bình tâm lại. Nàng bế Tuần nhi đi về phía Tư Thoái Đường, trước khi đi còn dặn dò Giang tiểu hầu: “Không cần dùng hình.”

Mặt Tuần nhi dính đầy nước mắt và mồ hôi, Tần Thư tự tay tắm rửa cho con, khiến chính mình cũng bị ướt nửa người. Nàng dỗ dành rồi tỉ mỉ hỏi chuyện: “Trước kia nhũ mẫu nói mẹ không cần con nữa sao?”

Thấy con bé gật đầu, nàng lại hỏi tiếp: “Ngoài chuyện đó ra, họ còn nói gì nữa?”

Tuần nhi nào biết Tần Thư muốn hỏi điều gì, con bé chỉ nói về những chuyện mà mình để tâm: “Nhũ mẫu đối với Tuần nhi tốt nhất, bảo phải ngủ nhiều, bú ít sữa đi, như vậy mới tốt…”

Con bé nói một cách hết sức bình thường, nhưng lại khiến hốc mắt Tần Thư đỏ hoe. Nàng ôm chặt lấy đứa trẻ, hồi lâu không nói nên lời, tự thấy bản thân thật quá đỗi thiếu sót.

Sau khi dỗ dành Tuần nhi ngủ say, chuyện này cũng đã thức tỉnh nàng. Lục Trạch tuy quản lý người dưới nghiêm khắc, nhưng đó cũng chỉ là những nơi hắn nhìn thấy được mà thôi. Phủ Quốc công này rộng lớn như thế, chắc chắn không thiếu những chỗ sơ hở.

Nàng cứ suy nghĩ như vậy, gần như cả đêm không ngủ. Sáng sớm ngày hôm sau, nàng gọi Tần ma ma đến để hỏi han một lượt thật chi tiết.

Tần ma ma gật đầu: “Thực ra không chỉ giận cá chém thớt với hai vị tiểu chủ tử, hai năm người lâm bệnh, người trong phủ ai nấy đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ một chút việc nhỏ cũng bị Cô gia trừng phạt. Những việc khác thì vẫn ổn, trước kia Cô nương để lại nhiều bạc, chuyện ăn mặc chi dùng không có vấn đề gì. Chỉ có việc học hành của Tiểu công tử, Cô nương bệnh tình ngày một không thấy chuyển biến, Cô gia lại ngày một mất kiên nhẫn, đối với Tiểu công tử hở ra là quát mắng. Vì Tuần cô nương được nuôi ở phía sau Tư Thoái Đường, nên tiểu công tử cũng chẳng mấy khi gặp được muội muội…”

Nghe đến cuối cùng, lòng Tần Thư lạnh đi vài phần. Nàng mệt mỏi xua tay, dặn dò: “Ma ma, phủ này thật sự phải chỉnh đốn lại một phen rồi.”

Tần ma ma có chút lo lắng: “Cô nương, việc nội viện từ trước đến nay đều do Lão thái thái làm chủ, hay là người đợi Đại nhân về rồi hãy nói?”

Tần Thư lắc đầu: “Không cần.”

Lục Trạch trở về phủ đã là ba ngày sau, trong ngoài kinh thành ai nấy đều rõ: Hoàng đế đã băng hà.

Công chúa Xương Nguyên đăng cơ tại điện Thái Cực. Các vị Các lão trong Nội các đã bàn bạc và hạ bút, nhân danh Quảng Đức Đế ban bố “Thế Tông di huấn”. Kể từ đây, các vị thần tử từng vì lời nói mà đắc tội dưới thời Quảng Đức bắt đầu con đường bình phản rầm rộ, trong đó bao gồm cả vị thầy đã chết oan trong ngục tối của Hạ Cửu Sanh.

Hắn vẫn đang mặc tố phục, gần như mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, sải bước tiến về phía Tư Thoái Đường. Chưa tới gần đã ngửi thấy một mùi khói nồng nặc.

Tư Thoái Đường vốn từng xảy ra hỏa hoạn, ngày thường chuyện nến đèn còn phải cẩn mật, tuyệt đối không được đốt lửa. Hắn lập tức nhíu mày, rồi quát mắng thuộc hạ xung quanh: “Một lũ hồ đồ, ta bình thường đã dặn dò như thế nào, mà vẫn không chịu nhớ kỹ sao?”

Tiểu Mai chạy ra đón liền lập tức quỳ xuống: “Đại nhân xá tội, là phu nhân đang đốt đồ trong thư phòng, không cho phép chúng nô tỳ vào trong.”

Thư phòng? Lục Trạch hít một ngụm khí lạnh, sải bước tiến lên phía trước, rồi đẩy cửa bước vào.

Ngoại Thất - Khúc Chử Miên - Chương 114 | Đọc truyện chữ