Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
Chương 11
Đám nha hoàn nối đuôi nhau tiến vào như cá lội, trước tiên bưng chậu đồng đựng nước sạch để mọi người rửa tay, sau đó mới dâng trà lên.
Trong những gia đình quyền quý, vốn coi trọng lễ nghi “ăn không nói, ngủ không nói”, nên nhất thời mọi người đều im lặng mà dùng bữa.
Dùng bữa xong, mọi người lại cùng lui về phía thủy các để hàn huyên. Mấy vị cô nương và công tử vốn đều là bậc phong lưu ham vui, bèn sai nha hoàn mang hoa phiến tới để chơi hành tửu lệnh.
Ngọc cô nương vốn là người có tâm tư linh hoạt, liền đề nghị: “Hôm nay Lão thái thái và Tam ca ca đều không thể dùng rượu. Theo ý muội, hễ ai không đối lại được thì cứ tìm một nha hoàn nào bằng lòng uống thay cho mình là được, bản thân không cần trực tiếp uống, mọi người thấy thế nào ạ?”
Cô ấy liếc mắt nhìn về phía Tần Thư, rồi mỉm cười nói: “Đại ca ca vốn mang tài học của bậc Trạng nguyên, vậy thì cứ để huynh ấy làm Lệnh quan là hợp lẽ nhất, bằng không bọn muội đâu dám múa rìu qua mắt thợ.”
Tần Thư thừa hiểu tính khí tinh quái của cô ấy, e là vẫn còn ghi hận chuyện ngày hôm đó nên mới cố ý nói vậy. Nghe thấy lời đề nghị này, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, xem như bản thân thoát được một kiếp không phải uống rượu rồi.
Lục Trạch cũng gật đầu: “Đã là ý của Ngọc nhi, vậy ta sẽ đảm nhận vai vị Lệnh quan này.”
Lời của hắn vừa dứt, Ngọc cô nương đã đứng ngay dậy, tiến đến kéo tay Tần Thư rồi nói: “Đại ca đã làm Lệnh quan thì dĩ nhiên là không cần đến nha đầu này hầu hạ rồi. Vậy cứ để Bằng nhi tỷ sang uống rượu thay cho Tam tẩu tẩu đi. Tam tẩu vừa mới ban thưởng kim thoa cho tỷ ấy, hôm nay vừa vặn để tỷ ấy báo đáp ân tình này còn gì.”
Cô ấy đã nói đến nước ấy, Tần Thư làm sao có thể thốt ra lời từ chối cho được, đành để cô ấy đẩy đến đứng sau lưng Tam phu nhân.
Tam phu nhân đứng dậy, cười nói: “Cứ yên tâm, bây giờ ta đã tiến bộ hơn nhiều rồi, bảo đảm sẽ không để Bằng nhi hôm nay phải uống quá mấy chén rượu đâu.”
Lục Trạch bắt đầu đưa ra tửu lệnh, qua một vòng đầu, mọi người đều đối đáp trôi chảy, không sai một chữ.
Tứ thiếu gia thấy vậy liền lên tiếng: “Đại ca, cái tửu lệnh này của huynh xem chừng vẫn còn đơn giản quá. Ở đây toàn là rượu hoa hạnh hạng thượng phẩm, huynh cũng nên hào phóng mà ban cho mấy nha hoàn này vài chén để chúng được hưởng chút lộc chứ.”
Mấy vị cô nương cũng phụ họa theo: “Đại ca là bậc Trạng nguyên, chẳng lẽ những khi ra ngoài dự yến tiệc, huynh cũng chỉ hành cái tửu lệnh đơn giản thế này thôi sao?”
Lục Trạch thấy hứng thú của lão thái thái đang dâng cao, không muốn làm mất nhã hứng của người, bèn đáp: “Được thôi, vậy ta sẽ nghiêm túc ra một cái lệnh nhi, các vị hãy nghe cho kỹ. Đầu tiên phải có một tên hoa, nhưng trong tên hoa ấy tuyệt đối không được chứa bộ Thảo hay bộ Mộc. Thứ hai, phải có một câu thơ cổ bắt đầu bằng chữ ‘Thiên’. Cuối cùng là một lời chúc tụng, tất cả kết hợp lại phải đúng với vần luật.”
Mấy vị cô nương vốn đang trong đèn đọc sách, chỉ cần suy nghĩ chút ít là đã có ngay lời đối. Duy chỉ có lời của lão thái thái là hơi miễn cưỡng, không mấy hợp với âm luật, nên đám con cháu cũng hùa vào bắt nha hoàn Bích Ngân của bà ấy phải uống cạn một chén rượu.
Đến lượt Tam phu nhân, gia thế bên nhà ngoại của nàng ta vốn chẳng giống với các nhà khác, xưa nay chỉ chú trọng việc nữ nhi biết mặt chữ đôi chút là đủ, nên những món thi thư nhạc luật này nàng ta thực chẳng mấy tinh thông.
Tam thiếu gia đứng cạnh định nói khẽ nhắc bài cho nàng ta, nào ngờ bị Ngọc cô nương bắt quả tang ngay tại trận: “Tam ca định làm gì đấy? Bọn muội nhất quyết muốn để Tam tẩu tẩu tự mình nghĩ ra kia mà.”
Tam phu nhân ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi cũng đành chịu thua, cười bảo: “Ta chẳng thể so bì được với tài học của các muội, thôi thì nhận rượu phạt vậy.”
Nha hoàn bưng tới một chung rượu hoa hạnh, Ngọc cô nương mỉm cười đưa cho Tần Thư, bảo rằng: “Bằng nhi tỷ, phen này tỷ thực sự phải uống rượu rồi.”
Tần Thư chẳng còn cách nào khác, đành phải đón lấy chén rượu, rồi khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Nào ngờ vị rượu cay nồng đến gắt, chẳng hề giống với loại rượu hoa hạnh nàng vẫn thường uống. Nàng vừa định cất lời thì đã bị Ngọc cô nương giữ chặt lấy tay, cứ thế dốc rượu vào miệng nàng.
Tần Thư xưa nay vốn chẳng thể chống chọi nổi với những thứ rượu nồng này. Thời hiện đại nàng vốn bị dị ứng với cồn, sau khi tới đây cũng có nhấp môi đôi chút, nhưng cũng chỉ là các loại rượu hoa quả có nồng độ cực thấp mà thôi. Bị dốc cạn một chung rượu thế này, nhất thời nàng cảm thấy cổ họng nóng rát như lửa đốt, phải xoay người đi mà ho khụ khụ không dứt.
Tam phu nhân cùng mấy vị cô nương đều nhìn Tần Thư mà cười vui vẻ: “Xem nha đầu này kìa, bình thường hầu hạ bao nhiêu yến tiệc là thế, vậy mà ngay cả một chung rượu nhỏ cũng không biết uống. Nhìn xem, mặt đã đỏ bừng lên cả rồi, quả thực là không có tiền đồ mà.”
Ngọc cô nương vỗ tay cười nói: “Năm nào cũng thấy Bằng nhi tỷ làm Lệnh quan, chẳng mấy khi được thấy tỷ ấy nhấp môi chén rượu nào. Nay Đại ca đã hồi phủ rồi, cũng phải để tỷ ấy uống một lần cho biết chứ.”
Tần Thư chẳng những không thể nổi giận, mà còn phải gượng cười đáp lễ: “Cô nương cứ khéo trêu nô tỳ.”
Nếu là thường ngày, nàng hẳn đã khéo léo chuyển sang chuyện khác thú vị hơn, vừa để làm vui lòng chủ tử, vừa giữ được thể diện cho bản thân. Thế nhưng chẳng hiểu sao hôm nay, nàng chỉ nói được mỗi một câu “Cô nương cứ khéo trêu nô tỳ” khô khốc, rồi sau đó chẳng buồn mở lời thêm nữa.
Cũng may có Tứ thiếu gia đứng dậy hòa giải: “Bằng nhi tỷ vốn không biết uống rượu, e là nhấp thêm vài chén nữa nhất định sẽ say khướt mất. Nếu tỷ ấy mà say, lúc Đại ca ca hồi viện lấy ai hầu hạ đây? Theo ý của đệ, cứ để Bằng nhi tỷ lui xuống, hãy gọi nha đầu Phúc Giai của Tam tẩu lên đi, con bé đó lúc uống rượu trông cũng thú vị lắm.”
Trải qua thêm mấy vòng tửu lệnh, Lão thái thái đã có phần mỏi mệt, bấy giờ mới hạ lệnh cho mọi người giải tán.
Tần Thư trở về Hàn Bích sơn phòng, hầu hạ Lục Trạch cởi bỏ xiêm y để tắm gội. Vừa nghe thấy tiếng nước róc rách vọng ra từ bên trong, nàng lập tức bước ra ngoài cửa, rồi hỏi nhỏ tiểu nha hoàn: “Canh giải rượu đã bưng tới chưa?”
Tiểu nha hoàn lắc đầu đáp: “Uyên Nhi tỷ sang nhà bếp không biết là mải chơi ở đâu hay bị lạc đường mà giờ vẫn chưa thấy về ạ.”
Tần Thư chỉ thấy đầu óc choáng váng, nàng xua tay bảo: “Ra cổng viện đợi đi, thấy con bé về thì lập tức vào bẩm báo cho ta ngay.”
Vốn định đứng bên ngoài đón chút gió đêm cho tỉnh rượu, bấy giờ lại nghe thấy tiếng Lục Trạch gọi người ở bên trong, nàng đành phải bước vào. Thấy hắn vẫn chưa ra khỏi tịnh thất, bản thân nàng lại chẳng muốn bước vào đó chút nào, bèn đứng ngay cửa mà hỏi: “Đại thiếu gia, ngài cần sai bảo gì ạ?”
Lục Trách đáp: “Ngươi quên mang áo lót vào đây rồi.”
Tần Thư vội gõ gõ vào đầu mình, kinh hãi nhận ra mình đã sơ suất: “Đại thiếu gia thứ tội, hôm nay nô tỳ bị ép uống một chén rượu nên đầu óc cứ nhớ trước quên sau, nô tỳ đi lấy ngay đây ạ.”
Nàng vội vã đến bên tủ lấy áo lót ra, đứng trước cửa tịnh thất ngập ngừng hồi lâu mới dám đẩy cửa bước vào. Bên trong, Lục Trạch đang tựa mình ngâm trong bồn tắm.
Tần Thư tất nhiên là mặt chẳng biến sắc. Kiếp trước đi chơi ở Nhật Bản, những tiệm “trai bao” ở đó còn phong tình và sống động hơn thế này nhiều. Nàng tiến lại gần rồi khẽ hỏi: “Đại thiếu gia, giờ ngài đã muốn mặc xiêm y chưa ạ?”
Trong làn hơi nước mờ ảo, Lục Trạch nhìn thấy đôi gò má của nàng đỏ ửng, chẳng rõ là do tác dụng của rượu hay vì lý do nào khác. Tuy nhiên, hôm nay hắn cũng chẳng có hứng thú gì, bèn lắc đầu bảo: “Cứ đặt ở đấy đi, ta muốn ngâm thêm một lát nữa.”
Tần Thư bước ra ngoài, cảm thấy cổ họng khô khốc nên đã uống rất nhiều nước, đầu óc cứ thế mà trở nên nặng nề, mê muội. Nàng hỏi tiểu nha hoàn thì được biết canh giải rượu vẫn chưa được bưng về.
Nàng phẩy tay bảo nha hoàn lui ra, định bụng nằm nghỉ một lát trên chiếc ghế dài đặt ở gian ngoài. Nằm ở đây vừa không bị chủ tử nhìn thấy, mà nếu Lục Trạch có sai bảo gì nàng cũng có thể nghe được ngay.
Nào ngờ, chén rượu mà Ngọc cô nương ép Tần Thư uống vốn chẳng phải rượu hoa hạnh gì cho cam, mà chính là loại rượu Thiêu Đao Tử cực mạnh ở bên ngoài, càng về sau hậu vị lại càng bốc lên đầu dữ dội.
Thực ra cô nương ấy cũng chẳng có ác ý gì, chỉ là khi thấy vị biểu ca thanh mai trúc mã của mình cứ dăm lần bảy lượt che chở cho Tần Thư, trong lòng mới nảy ra ý định trêu chọc một phen cho bõ ghét mà thôi.
Tần Thư vốn định bụng chỉ chợp mắt một lát là thôi, nào ngờ bị hơi rượu mạnh thúc giục, tửu lượng của nàng lại không tốt, cứ thế mà chìm sâu vào giấc nồng. Lục Trạch ngày thường vốn lạnh lùng nghiêm nghị, đám tiểu nha hoàn chẳng ai dám tự tiện bước chân vào nội thất, thế nên cũng chẳng có lấy một người tới đánh thức nàng dậy.
Lục Trạch ngâm mình một lát cho khuây khỏa nỗi mệt mỏi rồi mới mặc xiêm y bước ra. Hắn tùy ý khoác hờ một chiếc áo bào dài, rồi cất tiếng gọi: “Người đâu.” Gọi liền hai tiếng nhưng chẳng thấy ai thưa, hắn bước ra gian ngoài, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng nha đầu kia với vạt áo lụa rủ nhẹ, tựa như đóa hoa hải đường say ngủ giữa đêm xuân.
Hắn tiến lại gần thêm chút nữa, thấy gương mặt của Tần Thư say nồng, lớp trang điểm đã nhạt nhòa, tóc mai rối bời, trâm cài nghiêng lệch, hai gò má ửng hồng tựa như vừa được dặm thêm một lớp phấn son rực rỡ.
Lục Trạch cúi người nhặt một chiếc kim bộ dao rơi vãi dưới sàn rồi nắm gọn trong lòng bàn tay. Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy sắc đẹp kiều diễm này, e rằng nếu không phải vàng phải ngọc thì chẳng thứ gì có thể sánh bằng. Hắn cũng chẳng nỡ đánh thức nàng dậy, chỉ khoác thêm áo cho nàng rồi ngồi sang một bên. Ngoài hành lang là một rặng trúc thưa thớt, ngồi được một lát thì trời bắt đầu đổ cơn mưa nhỏ. Dưới thềm nhà đất mới tơi xốp, rêu xanh mơn mởn, trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác khoan khoái lạ thường.
Bên ngoài, Đinh Vị nhận được một bức thư khẩn, nên vội vã mang vào trong. Y tìm một lượt từ nội thất đến thư phòng đều chẳng thấy bóng dáng ai, bèn nhìn ra phía hành lang ngoài, thấy gia gia nhà mình đang khoác hờ tấm áo ngồi trên ghế dài, liền rảo bước tiến lại gần: “Thưa gia, thư khẩn của Dương sư gia…”
Lời còn chưa dứt, y đã thấy gia gia cởi phăng tấm áo của mình phủ lên người nằm trên ghế dài, rồi thấp giọng quát: “Cút ra ngoài ngay!”
Đinh Vị cúi gầm mặt, thoáng thấy dưới gầm ghế dài rủ xuống vạt áo lụa màu khói, tức thì hiểu ngay trên ghế dài đang có một nữ nhân. Y lập tức quay người rút ra ngoài, đứng đợi ở gian ngoài mà không dám thở mạnh.
Trong lòng y thầm than khổ, trước kia bất kể là phòng ốc nào của gia gia y cũng đều có thể ra vào, nào ngờ nay đã không còn được như thế nữa. Phen này mà còn dám xông bừa vào, nhìn thấy những điều không nên thấy, e rằng y sẽ sớm bị tống đi Tây Bắc mà ăn cát uống sương sớm thôi.
Nữ tử đó là ai, đương nhiên chẳng cần phải đoán lần thứ hai, hẳn là người duy nhất lọt được vào mắt xanh của gia gia nhà y mà thôi.
Y đứng đợi ở gian ngoài một lát, bấy giờ mới thấy Lục Trạch mặc một thân trung y màu xám bước ra, gương mặt lạnh lùng hỏi: “Thư đâu?”
Đinh Vị lập tức dâng thư lên bằng cả hai tay: “Mời gia xem qua.” Nói xong, y đính kèm thêm một xấp giấy dày cộm: “Đây là tình hình về gia đình người đã bị Nhị thiếu gia gây họa dẫn đến mất mạng ạ.”
Lục Trạch đón lấy, đặt lên chiếc bàn nhỏ rồi chậm rãi xem xét, một lát sau hắn mới cất giọng: “Lui xuống đi. Từ nay về sau, hễ vào đây đều phải bẩm báo trước.”
Đinh Vị gật đầu như giã tỏi. Y chợt nhớ lại năm mình lên tám lên chín, được cha dẫn đi thăm họ hàng, thấy một khu vườn đẹp định lẻn vào chơi thì bị cha gõ cho một cú đau điếng lên đầu: “Tên tiểu tử nhà ngươi, trong vườn có nữ quyến, đó là chỗ cho nhóc con ngươi muốn vào là vào được đấy à?”
Bước chân ra khỏi cửa, vừa vặn gặp tiểu nha hoàn bưng canh giải rượu trở về, y không khỏi cảm thán: Gia gia cũng sắp đến tuổi tam tuần rồi, đã đến lúc cưới vợ nạp thiếp, sau này chẳng biết sẽ còn thêm bao nhiêu nữ quyến nữa đây…
Tần Thư chẳng rõ mình đã ngủ bao lâu, lúc tỉnh dậy thì thấy mồ hôi vã ra đầy người, tóc mai cũng đã xõa tung, mà thứ đang đắp trên thân mình lại chính là chiếc áo ngoài của Lục Trạch. Nàng vội kiểm tra lại y phục, thấy xiêm y vẫn xem như chỉnh tề, không có gì bất ổn, chỉ hơi xộc xệch đôi chút, trông qua thì cũng chỉ giống như do tư thế ngủ của mình không tốt mà thôi.
Nàng nhìn ra bên ngoài, thấy trời đất đã tối đen như mực, chẳng rõ đã là canh giờ nào rồi. Nàng vội sửa sang lại mái tóc và y phục, từ phía hành lang bước vào bên trong, thấy Lục Trạch đang ngồi bên án thư cạnh cửa sổ để viết chữ.
Tần Thư còn chưa kịp lên tiếng đã thấy Lục Trạch chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ lãnh đạm phân phó: “Trên bàn nhỏ có canh giải rượu đấy, ngươi mau qua uống đi.”
Tần Thư vội vàng thỉnh tội: “Xin Đại thiếu gia thứ tội, hôm nay nô tỳ đã sơ suất, từ nay về sau tuyệt đối không dám chạm vào rượu nữa ạ.”
Lục Trạch dừng bút rồi ngẩng đầu lên, thấy một bên gò má của nàng bị lằn lên dấu hoa hải đường điêu khắc trên chiếc sập, nhất thời cảm thấy thú vị, không kìm được mà bật cười: “Không sao đâu, ngươi khi say rượu không giống với những kẻ khác, thỉnh thoảng say một chút cũng là chuyện khá tốt đấy.”
Tần Thư đầy lúng túng, chẳng biết nên đáp lại lời ấy sao cho phải, chỉ đành im lặng cúi gầm mặt xuống.
Lục Trách phẩy tay bảo: “Chỗ ta không cần hầu hạ nữa, ngươi cứ lui xuống tắm rửa rồi đi ngủ đi.”
Tần Thư vã mồ hôi khắp người, lúc này cũng đang cảm thấy khó chịu vô cùng. Thấy hắn phân phó như vậy, nàng cũng chẳng nói thêm gì, chỉ hành lễ một phép rồi bưng bát canh giải rượu bước ra khỏi cửa.