Động tĩnh bên này náo loạn quá lớn, tú bà nhận thấy có điều chẳng lành, liền dẫn theo người chạy huỳnh huỵch lên lầu xem xét.

Mẫu Đơn cũng biết không thể làm loạn quá mức, bèn cắm lại trâm cài vào b.úi tóc, trước khi tú bà lên tới nơi đã kịp thời uốn éo thắt lưng bước vào trong.

“Ối chao Lý gia! Chuyện này là sao đây ạ!”

Tống Cẩm Nhi vẫn bị tên khách làng chơi Lý gia ôm c.h.ặ.t trong lòng, cổ áo xộc xệch rách nát, nàng ta phải dốc hết sức bình sinh túm lấy vạt áo mới mong che được thân mình. Giọng nàng ta đã gào đến khản đặc, nước mắt nước mũi lấm lem cả mặt, mái tóc vốn dĩ b.úi chẳng ra sao cũng đã xõa tung rũ rượi.

Mẫu Đơn giả vờ giả vịt kéo tay Lý gia, miệng không ngừng kêu lên: “Lý gia! Ngài vào nhầm phòng rồi! Hai vị này không phải cô nương trong lâu, là nữ nhi nhà lành đấy ạ!”

Lý gia đang cơn say rượu, đâu màng được nhiều thế, hất mạnh Mẫu Đơn ra: “Mẹ kiếp! Còn muốn lừa ông đây, nữ nhi nhà lành gì chứ! Nhà lành mà lại xuất hiện ở chốn lầu xanh sao?”

Mẫu Đơn đứng không vững, vừa khéo ngã nhào vào người tú bà, liền lập tức khóc lóc kể lể: “Mẫu thân, bà xem chuyện này là thế nào đây! Lý gia đi nhầm cửa phòng! Làm nhục khách nhân rồi!”

Tống Cẩm Nhi thấy tú bà dẫn người tới, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Cứu ta! Mau cứu ta với!”

"Xoẹt" một tiếng, Lý gia sắp sửa xé nát áo Tống Cẩm Nhi, những mảng da thịt trắng ngần mịn màng lộ ra khiến Lý gia nhìn mà khô cả cổ: “Tú bà! Con nhỏ này ông đây lấy chắc rồi, bà cứ ra giá đi!”

Tống Cẩm Nhi lại bắt đầu gào rách cả họng.

Tú bà không biết thân phận Tống Cẩm Nhi là gì, nhưng bà ta mở kỹ viện bao năm qua, biết rõ quy củ không thể phá hỏng.

Tuy thầm trách Tống Cẩm Nhi là phận nữ nhi mà lại đến thanh lâu gây chuyện, khiến bà ta đành phải đắc tội với khách quen là Lý gia, nhưng bà ta cũng không thể để mặc Lý gia làm xằng làm bậy, liền vội vã hô hoán đám tay đ.ấ.m phía sau xông lên khống chế Lý gia.

Hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, Lý gia dẫu sức vóc lớn vẫn bị mấy tên tay đ.ấ.m lôi tuột ra ngoài.

Tống Cẩm Nhi xiêm y rách rưới, tóc tai bù xù, cả người ngây dại như bị dọa cho hóa ngốc.

Mã Não ôm lấy cái eo bị thương, bò lại giúp Tống Cẩm Nhi thu vén quần áo, nhưng áo đã rách rồi, che chắn thế nào cũng không trọn vẹn.

Tú bà tức giận không thôi, nhưng vẫn phải nặn ra nụ cười lấy lòng: “Lý gia, hai vị cô nương này thực sự không phải người trong lâu! Ngài đại phát từ bi, tha cho họ một lần, lát nữa nô gia sẽ sắp xếp cô nương đẹp nhất lâu hầu hạ ngài thật tốt.”

Lý gia thấy miếng mồi dâng tận miệng mà còn bay mất, lại còn bị tay đ.ấ.m áp giải ở đây, làm sao nuốt trôi cơn giận này, lập tức rung rinh đống thịt mỡ trên mặt mà c.h.ử.i rủa: “Tiên sư nhà chúng mày! Chúng mày không đi nghe ngóng xem Lý gia tao là ai à! Người đàn bà nào Lý gia này đã nhắm trúng, kẻ nào dám khước từ?”

Tống Cẩm Nhi cuối cùng cũng hơi hoàn hồn, nàng ta tự dưng phải chịu tai bay vạ gió này, vừa ghê tởm vừa oán hận.

Nhìn bộ mặt xấu xa đang gào thét mắng nhiếc của Lý gia, Tống Cẩm Nhi run rẩy đưa tay chỉ vào hắn ta: “Ngươi có biết ta là ai không?”

Lý gia nhổ một ngụm nước bọt xuống chân Tống Cẩm Nhi: “Ngươi là ai? Đến thanh lâu làm đĩ còn đòi lập bàn thờ! Ông đây bất cần ngươi là ai, mau quỳ xuống hầu hạ ông cho sướng, ông mà thấy thỏa mãn thì sẽ cân nhắc tha cho ngươi một con đường sống!”

Tống Cẩm Nhi nghe những lời dơ bẩn đó thì không thể nhịn nổi nữa, hét lên: “Ta chính là Lễ bộ...”

Lời nàng ta chưa dứt đã bị Mã Não bịt c.h.ặ.t miệng, Mã Não điên cuồng lắc đầu với Tống Cẩm Nhi: “Không được nói!”

Tuyệt đối không được nói, giờ đã náo loạn thành thế này, tiểu thư nhà nàng cùng lắm chỉ là bị dọa một phen, nếu nói ra thân phận của mình thì danh tiếng của tiểu thư coi như tan tành mây khói!

Nữ nhi khuê các đi dạo lầu xanh, lại còn bị khách làng chơi xé nát áo làm nhục, dẫu lão gia có thương tiểu thư thế nào thì nàng ta cũng khó thoát được cái c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sức lực của Mã Não chưa bao giờ lớn đến thế, nàng bịt c.h.ặ.t khiến Tống Cẩm Nhi không thở nổi, mặt đỏ gay gắt, nhưng vẫn không dám buông tay.

Thế nhưng ngay lúc này, bên ngoài vang lên một giọng nói lạnh lùng mỉa mai: “Tú bà, Lý gia, các người e là rước phải rắc rối lớn rồi.”

Theo tiếng nhìn lại, một "nam t.ử" mặc y phục màu đen huyền đứng bên cửa, đôi mắt ấy đen thẳm tĩnh lặng như chứa đựng đá hắc diệu thạch lạnh lẽo.

Ngu An Ca "phạch" một tiếng mở quạt ra, thong dong bước qua cửa: “Vị này chính là Tống Cẩm Nhi, thứ nữ nhà Lễ bộ Tống Thị lang, các người làm nhục nàng ta, hãy chuẩn bị hầu tòa đi.”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Cơn say của Lý gia lập tức tan biến, hắn ta tuy hay rêu rao nhưng thực chất chỉ là một tiểu lại quét dọn ở phủ Kinh Triệu qua ngày, chỉ có thể ra oai ở chốn lầu xanh, vạn lần không ngờ hôm nay uống say mất nết lại dám làm nhục đến đầu nữ nhi của Thị lang.

Hai chân Lý gia run rẩy, thịt mỡ trên người giật liên hồi, cố giữ bình tĩnh nói: “Ngươi nói càn cái gì đó! Nữ nhi Lễ bộ Thị lang phải là người giữ lễ nhất mới đúng, sao có thể đến chốn lầu xanh thế này!”

Ngu An Ca chỉ lắc quạt: “Không tin à, không tin ngươi có thể đích thân hỏi vị tiểu thư đây.”

Khoảnh khắc Tống Cẩm Nhi nhìn thấy Ngu An Ca, đôi mắt nàng ta sáng rực lên.

Dẫu tại hội nhã tập Không Sơn, Ngu An Ca từng làm khó nàng ta, nhưng có lẽ do diện mạo Ngu An Ca quá đỗi tuấn tú, hoặc có lẽ do một câu nói của Ngu An Ca đã khiến tên Lý gia kia ngừng hò hét, nên trong cơn nguy hiểm, Tống Cẩm Nhi lại nảy sinh hy vọng một cách không đúng lúc.

Chẳng lẽ đây chính là kỳ ngộ? Chuyện anh hùng cứu mỹ nhân trong truyền thuyết?

Ngu An Ca phóng tầm mắt về phía Tống Cẩm Nhi đang bị bịt c.h.ặ.t miệng: “Tống tiểu thư hãy nghĩ cho kỹ, ngươi đã chọc giận vị Lý gia lừng lẫy này, nếu không để đích thân Tống Thị lang đến đón về để chứng thực, e là hắn ta sẽ không buông tha cho ngươi đâu.”

Tống Cẩm Nhi sớm đã bị bộ dạng ức h.i.ế.p của Lý gia lúc nãy làm cho luống cuống, nay lại bị Ngu An Ca khích bác, lập tức mất sạch lý trí, còn tưởng Ngu An Ca thực lòng tốt với mình.

So với việc bị tên Lý gia này làm nhục, nàng ta thà về Tống phủ học quy củ còn hơn.

Tống Cẩm Nhi mặc kệ cái lắc đầu của Mã Não, dùng sức gạt tay Mã Não ra, hít lấy hít để mấy hơi, rồi chẳng cần suy nghĩ gào lên với Lý gia: “Đúng thế! Bản tiểu thư chính là nữ nhi của Lễ bộ Thị lang! Dám bắt nạt ta, phụ thân ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Trong lời nói bốc đồng của Tống Cẩm Nhi, lòng Mã Não nguội lạnh như tro tàn, thân mình run bần bật, đôi tay cũng tự giác buông lỏng sức lực.

Xong rồi! Phen này hoàn toàn xong đời rồi!

Mã Não ngã quỵ xuống đất, nhất thời vừa khóc vừa cười, khóc cho số phận bi t.h.ả.m của mình rốt cuộc sẽ chôn vùi trong tay Tống Cẩm Nhi, cười Tống Cẩm Nhi nực cười, hại người hại mình mà chẳng hề hay biết.

Dáng vẻ của Tống Cẩm Nhi cũng khiến Lý gia và đám người chung quanh kinh hãi thất sắc, nữ t.ử không biết liêm sỉ đến dạo lầu xanh này lại thực sự là nữ nhi Lễ bộ Thị lang!

Hơn nữa nàng ta lại còn dám không chút kiêng dè mà nói toạc ra!

Tống Cẩm Nhi sợ họ không tin, còn từ trong n.g.ự.c móc ra một miếng ngọc bài, bên trên khắc một chữ Tống, nước ngọc thượng hạng, nhìn qua là biết hàng thật.

Tống Cẩm Nhi quẹt sạch nước mắt trên mặt, giống như cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa, nghẹn ngào nói: “Giờ thì các người tin rồi chứ!”

Lần này nàng ta thực sự sợ hãi rồi, những lời rêu rao với Mã Não lúc nãy đều đã bị nàng ta quăng ra sau đầu.

Tú bà thấy dáng vẻ thề thốt của nàng ta không giống như giả mạo, tức khắc hoảng loạn vô cùng, nếu Tống Cẩm Nhi đúng là tiểu thư nhà quan thì cả cái Túy Hồng Lầu này cũng bị vạ lây, bà ta vội vã giục giã Mẫu Đơn: “Mau đi lấy y phục lại đây!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 57 | Đọc truyện chữ