Ngoại ô Thịnh Kinh có một ngọn núi tên gọi Không Sơn, núi không cao lắm nhưng cây cối xanh tươi, tĩnh mịch u nhã, thu hút biết bao văn nhân nhã sĩ đến leo núi du ngoạn, ngâm thơ tác từ.

Thừa tướng tiền triều từng triệu tập mấy vị bằng hữu tâm đầu ý hợp họp mặt tại đây, để lại nhiều câu thơ tuyệt b.út được người đời truyền tụng, từ đó danh tiếng hội Không Sơn Nhã Tập ngày càng vang xa.

Hoàng Thượng đương triều muốn tạo nên một giai thoại đẹp, bèn lệnh cho đương triều Thái sư tập hợp những văn nhân có chút danh tiếng trong thiên hạ, cứ ba năm một lần tổ chức hội Không Sơn Nhã Tập. Nếu xuất hiện kỳ tài kinh thế, Thái sư sẽ tiến cử lên Hoàng Thượng, từ đó một bước lên mây.

Chỉ tiếc rằng liên tiếp mấy kỳ hội nhã tập trôi qua, ngoại trừ Thương Thanh Yến là một Nam Xuyên Vương có địa vị khó xử, cùng một vị Hàn Chu tán nhân lánh đời chưa ai từng thấy mặt thật, thì chẳng còn kỳ tài kinh thế nào xuất hiện nữa.

Hoàng Thượng cầu hiền như khát nước, đối với hội Không Sơn Nhã Tập năm nay vô cùng quan tâm. Những người đến tham dự đều dồn hết tâm sức, muốn nhất cử thành danh, thẳng bước lên thang mây.

Kiếp trước, Tống Cẩm Nhi chính là mượn cơ hội này để nổi danh như cồn, được Hoàng Thượng triệu kiến, đồng thời lọt vào mắt xanh của Đại hoàng t.ử. Sau này nàng ta càng dựa vào danh hiệu đệ nhất tài nữ Thịnh Kinh mà vẻ vang gả vào phủ Đại hoàng t.ử, trở thành Đại hoàng t.ử phi.

Không Sơn cách Ngu phủ hơi xa, Ngu An Ca dậy từ rất sớm. Lúc sắp ra cửa, nàng thấy Ngu Uyển Vân đang nấp ở góc khuất vẫy tay với mình.

Ngu An Ca né tránh người ngoài, lặng lẽ tiến lại gần: “Uyển Vân muội muội gọi ta có việc gì?”

Ngu Uyển Vân từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy hoa tiên gấp gọn, nhét vào tay Ngu An Ca: “Huynh trưởng, đây là bài thơ muội và nương cùng viết, nếu ở hội Không Sơn Nhã Tập mà huynh không nghĩ ra được gì, họa chăng có thể dùng tới.”

Việc Ngu An Ca đến hội Không Sơn Nhã Tập qua miệng của Vệ Nguyên Minh đã truyền khắp cả phủ.

Chỉ là mọi người đều giữ tâm thế xem kịch vui, cảm thấy Ngu An Ca là một kẻ ăn chơi trác táng mà cứ đòi góp mặt, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.

Chỉ có Hướng Di là thầm lo lắng, kéo Ngu Uyển Vân cùng nhau viết vài bài thơ từ coi như tạm ổn, để bảo đảm Ngu An Ca không quá mất mặt trước đám văn nhân.

Họ không dám để người khác trong phủ biết mình âm thầm giúp đỡ Ngu An Ca, mãi đến lúc này mới tìm được cơ hội.

Ngu Uyển Vân dặn: “Trên đường đi huynh nhớ học thuộc lòng cho kỹ. Dẫu không thuộc hết thì ít nhất cũng phải thuộc mấy bài đầu.”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Ngu An Ca nhìn tờ giấy trong tay mà dở khóc dở cười. Nàng đến hội Không Sơn Nhã Tập là để gây khó dễ cho Tống Cẩm Nhi, chứ không phải để tạo danh tiếng cho mình. Hơn nữa, bản thân nàng biết làm thơ soạn từ, đối phó với đám văn nhân kia cũng đủ rồi.

Nhưng sự giúp đỡ hai lần của mẫu t.ử Hướng Di vẫn khiến nàng cảm thấy một tia ấm áp trong gia đình vốn bạc bẽo tình thân này.

Ngu An Ca lắc đầu nói: “Đa tạ muội muội, chỉ là thi đề của hội nhã tập do Thái sư ngẫu hứng đưa ra, những bài thơ này e là không dùng được.”

Ngu Uyển Vân lộ rõ vẻ hoảng hốt, lẩm bẩm: “Vậy phải làm sao đây.”

Ngu An Ca cười nói: “Không sao đâu, ngâm vài câu thơ ta vẫn làm được mà.”

Ngu Uyển Vân mặt đầy vẻ không tin, dù sao danh tiếng bất tài vô dụng của Ngu An Hòa đã sớm vang xa.

Ngu An Ca biết Ngu Uyển Vân tính tình hiền lành, lần này cũng là vì nghĩ cho nàng nên mới hạ sách này.

Nhưng nghĩ đến Tống Cẩm Nhi, nàng vẫn nói ra lời trong lòng: “Huynh trưởng muốn nói với muội rằng, quân t.ử vốn thản nhiên, thứ trộm được vĩnh viễn là đồ ăn trộm. Uyển Vân, muội tuyệt đối đừng học theo những thủ đoạn tầm thường này, dẫu là vì ta.”

Ngu Uyển Vân lập tức đỏ bừng mặt, hổ thẹn không thôi: “Huynh trưởng, muội...”

Ngu An Ca mỉm cười với nàng: “Đừng căng thẳng, ta không trách muội, mà là đang dạy muội.”

Vành mắt Ngu Uyển Vân ửng hồng. Trong nhà họ Ngu, ngoài mẫu thân ra chẳng có ai dạy nàng đạo lý nghiêm túc như thế, nhất thời sự hổ thẹn chuyển thành cảm động.

Ngu An Ca nghĩ đến kết cục của mẫu t.ử Hướng Di kiếp trước, bèn hỏi: “Uyển Vân tâm đắc mẫu nam t.ử như thế nào?”

Ngu Uyển Vân hơi ngẩn ra, không hiểu sao chủ đề lại chuyển hướng nhanh thế, nàng nhất thời từ cảm động chuyển sang thẹn thùng: “Huynh trưởng, huynh nói chuyện này làm gì thế!”

Ngu An Ca trấn an nàng: “Uyển Vân sau này nếu gặp được nam t.ử mình thích, nhất định phải nói với huynh trưởng, huynh sẽ giúp muội. Nếu chưa gặp được, mà muội tin tưởng huynh, huynh cũng sẽ giúp muội tìm một mối nhân duyên tốt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẫu t.ử họ là hai người duy nhất trong nhà họ Ngu có hơi ấm tình người, nàng sẽ không để Ngu Uyển Vân lặp lại kiếp trước bị gã đàn ông góa vợ hành hạ đến c.h.ế.t, cũng sẽ không để Hướng Di tuyệt vọng thắt cổ sau khi chi thứ hai mặt dày vô sỉ đòi tiền nhà ngoại nàng ta để lấy lòng Đại hoàng t.ử.

Ngu An Ca nói rất nghiêm túc, tạo cho Ngu Uyển Vân một cảm giác có thể dựa dẫm, đó là điều nàng chưa từng cảm nhận được ở phụ thân mình.

Ngu Uyển Vân hơi nghẹn ngào: “Đa tạ huynh trưởng.”

Nàng vốn vụng về, ngoài lời cảm ơn chẳng biết nói gì hơn.

Ngu An Ca ôn tồn cười: “Được rồi, muội mau về đi thôi.”

Ngu Uyển Vân lau nước mắt, đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn một cái rồi mới rời đi.

Trở về viện của mình, Ngu Uyển Vân đem toàn bộ lời Ngu An Ca nói kể lại cho Hướng Di.

Hướng Di ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, trong mắt cũng đong đầy lệ: “Mẹ con mình có đức có tài gì mà lại được hắn che chở như thế.”

Vốn là để báo đáp ân tình của Nhị tiểu thư nên mới ra tay giúp đỡ Đại công t.ử, nói thực cũng chẳng giúp được gì nhiều, vậy mà Đại công t.ử lại đối đãi hết lòng.

Ngu Uyển Vân hỏi: “Mẫu thân, có thể chứ ạ?”

Có thể tìm sự giúp đỡ từ huynh trưởng sao? Hướng Di nhìn con gái nói: “Có thể, đương nhiên là có thể! Chỉ là con hãy nhớ kỹ, nếu có một ngày con có thể giúp được huynh ấy, nhất định phải dốc hết sức mình.”

Ngu Uyển Vân trịnh trọng gật đầu, ghi tạc lời mẫu thân vào lòng.

Bên kia, Ngu An Ca ngồi xe ngựa đi thẳng đến Không Sơn.

Đến chân núi, nàng xuống xe ngựa, men theo bậc thang đá mà lên. Địa điểm hội Không Sơn Nhã Tập đặt ở lưng chừng núi, vừa có thể ngắm cảnh suối chảy vừa có thể lên cao bày tỏ nỗi lòng.

Lúc này hội Không Sơn Nhã Tập đã có rất nhiều người đến, trong đó không thiếu những văn nhân mặc khách có chút tiếng tăm, nhưng nhiều nhất vẫn là con em thế gia và các vị tiểu thư cao môn.

Dẫu triều Đại Ân chấn hưng khoa cử, nhưng nền tảng tích lũy của thế gia vẫn là thứ mà những người nghèo khó khó lòng theo kịp.

Hội nhã tập còn chưa bắt đầu, đã có vài thi nhân quen biết tụ tập lại ngâm thơ đối đáp.

Đúng lúc này, người hầu xướng danh hô lớn: “Công t.ử của Thần Uy Đại tướng quân - Ngu An Hòa tới——”

Theo tiếng xướng danh, một bóng người từ bậc thang bước lên, chậm rãi lọt vào tầm mắt mọi người.

Hắn mặc một bộ y phục đen, cổ áo và ống tay thêu hoa văn bạc ẩn hiện, theo mỗi bước đi đều lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thiếu niên bình thường mặc y phục này khó tránh khỏi vẻ trầm mặc, nhưng trên người hắn lại vô cùng hài hòa, chỉ bởi khí chất ấy quá vững vàng, vững như một vị quyền thần đang chỉ điểm giang sơn trên đài cao.

Đôi mắt kia thâm trầm cực độ như đêm đen vô tận, khiến người ta không thể đoán định, vậy mà đôi môi lại đỏ tươi, độ cong nhếch lên khẽ khàng mang thêm vài phần mê hoặc.

Mãi đến khi hắn bước vào, mới có người nghi hoặc nói: “Ngu An Hòa sao lại tới đây?”

“Hắn chẳng phải là kẻ hổ phụ sinh khuyển t.ử, ăn chơi trác táng nổi danh sao?”

“Cùng hạng người này ngồi chung một hội, thật là hạ thấp trình độ của chúng ta.”

“Đúng thế đúng thế, thiếp mời hội Không Sơn Nhã Tập chẳng phải rất khó kiếm sao? Hắn lấy thiếp mời từ đâu ra vậy?”

Đứng dưới bóng cây, Dương Thái sư - người được Hoàng Thượng bổ nhiệm chủ trì hội nhã tập lần này nghe thấy động tĩnh phía bên này, liền nhíu mày hỏi: “Là ai đã đưa thiếp mời cho hắn?”

Đám người xung quanh im phăng phắc, ngay lúc Dương Thái sư còn chưa rõ sự tình, một giọng nói điềm nhiên truyền đến: “Bản vương đưa đấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận