Nhạn Bạch cười hì hì ghé sát vào tai Ngu An Ca, nhỏ giọng nói: “Có thể làm việc cho tiểu thư, ta không cảm thấy vất vả chút nào.”

Nhạn Bạch đi đường xa bấy lâu sớm đã đói bụng, thấy trên bàn có bánh trái liền cầm lấy ăn lấy ăn để, nhét đầy hai bên má.

Ngu An Ca thuận tay xoa đầu nàng: “Ngươi làm tốt lắm, ngươi và Ngư Thư lúc nào cũng làm rất tốt, ăn nhiều một chút.”

Kiếp trước lúc giữ thành cũng như thế này, Nhạn Bạch và Ngư Thư theo nàng vào sinh ra t.ử, chiến đấu ác liệt mấy ngày mấy đêm, đôi tay cầm kiếm đều run rẩy, nhưng bọn họ không hề oán trách lấy một lời.

Nhạn Bạch bị mệt mà c.h.ế.t, nàng đi lại khắp nơi truyền tin, bôn ba vất vả, ăn uống lại ít, cuối cùng kiệt sức ngã xuống ngựa, bị móng ngựa giẫm vào bụng mà c.h.ế.t.

Ngư Thư thì bị giáo dài của quân Lương đ.â.m xuyên n.g.ự.c, m.á.u tươi chảy đầy người, nếu dốc sức cứu chữa thì chưa chắc đã không sống được, đáng tiếc t.h.u.ố.c men khan hiếm, điều kiện khắc nghiệt, hắn dù có gượng sống tiếp cũng chỉ là một kẻ tàn phế.

Trong tình cảnh đó, thương binh chỉ làm vướng chân quân đội, Ngư Thư nằm trong doanh trại, đau đớn đến mức nói không trọn câu, chỉ nhìn đoản kiếm bên hông Ngu An Ca, cầu xin Ngu An Ca cho hắn một cái c.h.ế.t thanh thản.

Nghĩ đến bi kịch kiếp trước, Ngu An Ca rất muốn đối đãi với Ngư Thư và Nhạn Bạch tốt hơn một chút, nhưng tình thế ép buộc, bản thân Ngu An Ca như con quay xoay chuyển không ngừng, Ngư Thư và Nhạn Bạch cũng phải cùng nàng xoay vần chốn quan trường đầy mưu mô này.

Nhạn Bạch vừa ăn, vừa nói không rõ chữ hỏi: “Huynh trưởng đâu rồi ạ? Không phải nói, huynh trưởng cũng ở Giang Nam sao?”

Ngư Thư đi tới nói: “Sau này không được gọi huynh trưởng là huynh trưởng trước mặt người ngoài nữa.”

Ngu An Hòa từ sau cánh cửa thò đầu ra, đầu đầy trâm cài vòng hột, suýt chút nữa làm lóa mắt Nhạn Bạch, cũng làm Nhạn Bạch cười đến mức phun cả vụn bánh: “Ha ha ha, huynh trưởng diện đồ lên, trông còn thanh tú hơn cả tiểu thư.”

Ngư Thư kể sơ qua chuyện nguy hiểm xảy ra hôm nay, Nhạn Bạch bảo: “Như thế cũng tốt, huynh trưởng là người không chịu ngồi yên, giả làm dáng vẻ của tiểu thư thì còn có thể ra ngoài thư thả đầu óc.”

Ngu An Hòa rất đỗi lạc quan: “Phải đó, phải đó, ngươi không biết đâu, trước đây ta ở trong phòng đến mức sắp mốc meo rồi, giờ cuối cùng cũng được ra ngoài đi dạo.”

Ngu An Ca dặn dò: “Dù vậy thì huynh trưởng cũng không được đi quá xa, vừa hay Nhạn Bạch đã tới, huynh để Nhạn Bạch đi theo.”

Được ra ngoài đi dạo, Ngu An Hòa đồng ý rất dứt khoát.

Ngu An Ca định nhắc nhở thêm điều gì, Ngu An Hòa đã nhanh miệng nói trước: “Ta biết rồi, tránh xa Thái t.ử ra, thấy hắn ta là ta chạy càng xa càng tốt, muội cứ yên tâm đi.”

Lúc này Ngu An Ca mới gật đầu.

Ngu An Hòa nói: “Nhưng Thái t.ử điện hạ dù sao cũng ở phủ họ Hướng, dù ta có trốn tránh thì cũng không ngăn được việc hắn ta tìm tới gây khó dễ cho ta mà.”

Ngu An Ca day trán nói: “Đúng vậy, cho nên chúng ta phải thu dọn nhanh ch.óng, dời đi càng sớm càng tốt.”

Những chuyện xảy ra trong đêm tiệc khiến Ngu An Ca nhận ra rằng, nhà họ Hướng không thể nán lại lâu.

Thái t.ử vừa ban ơn vừa ra oai, nhà họ Hướng rõ ràng đã đổi phe, ngoại trừ Hướng Di và Uyển Vân, cả nhà họ Hướng này Ngu An Ca không tin được bất kỳ ai.

Còn có con rắn độc Thái t.ử kia, cứ bám lấy nàng một cách khó hiểu, thực sự khiến nàng khó lòng chống đỡ.

Ngu An Ca day trán, nói với Nhạn Bạch: “Ngươi cứ từ từ mà ăn, ta sang phòng bên cạnh một chuyến.”

Nàng muốn dời đi, Thương Thanh Yến chắc chắn cũng không thể tiếp tục ở lại đây.

Tại viện Thăm U, Trúc Ảnh là người ra mở cửa cho nàng, lúc mở cửa, Ngu An Ca cảm thấy ánh mắt Trúc Ảnh nhìn nàng rất không bình thường.

Vào đến trong phòng, thấy Thương Thanh Yến ngồi một mình bên bàn cờ, đang tự đ.á.n.h với chính mình.

Ngu An Ca ngồi xuống trước mặt chàng, nói ngắn gọn: “Thái t.ử tới đây không có ý tốt, chúng ta phải dời đi nhanh lên, chậm nhất là chiều mai chúng ta sẽ rời khỏi đây, đến lúc đó xe ngựa đến trước cổng viện chở hành lý, ngài hãy nhân cơ hội trốn vào trong mà đi.”

Ngu An Ca nói một hồi nhưng lại phát hiện Thương Thanh Yến thần sắc thẫn thờ, rõ ràng là đang để tâm trí treo ngược cành cây.

Ngu An Ca đưa tay quơ quơ trước mắt chàng: “Ngài đang ngẩn người chuyện gì thế?”

Thương Thanh Yến định thần lại: “Ngươi... muội muội của ngươi đâu?”

Biểu cảm của Ngu An Ca trở nên nguy hiểm: “Muội muội của ta tự nhiên là đi cùng ta rồi.”

Thương Thanh Yến "ừ" một tiếng, bưng chén trà nóng trên bàn lên uống, trông như lại đang nghĩ ngợi điều gì đó.

Ngu An Ca mím môi: “Trước đây ta không cố ý muốn giấu ngài, thực sự là danh dự của nữ nhi rất quan trọng, ta vốn định xong việc ở Giang Nam sẽ đưa muội ấy về.”


Thương Thanh Yến không hỏi nhiều về việc Ngu An Hòa đến bằng cách nào, mà lại hỏi: “Vậy giờ thì sao? Ngươi vẫn định đưa muội ấy về à?”

Ngu An Ca nói: “Đến đâu hay đến đó vậy.”

Thương Thanh Yến lại hỏi: “Hôm nay muội muội của ngươi có hỏi han gì về ta không?”

Ngu An Ca đáp: “Hỏi ngài làm gì? Ngài có gì để hỏi chứ?”

Thương Thanh Yến nói: “Vậy muội muội của ngươi... có biết ta đang ở đây không?”

Ngu An Ca bảo: “Ta không nói với muội ấy.”

Thương Thanh Yến lầm bầm: “Trách không được.”

Ngu An Ca nhìn Thương Thanh Yến thế nào cũng thấy chàng có điểm bất thường, nàng hôm nay tới đây là để bàn chính sự với Thương Thanh Yến, sao Thương Thanh Yến cứ luôn kéo câu chuyện về phía muội muội nàng thế? Ngu An Ca cảnh giác hỏi: “Trách không được chuyện gì?”

Thương Thanh Yến đáp: “Không có gì.”

Trách không được Ngu tiểu thư không hỏi han gì, trách không được không đến tìm chàng, trách không được trước đây chàng đ.á.n.h đàn mà phía bên viện kia chẳng có chút động tĩnh nào.

Ngu An Ca nói: “Không có gì thì mau nói chuyện chính sự đi.”

Thấy vẻ mặt Ngu An Ca có phần không vui, Thương Thanh Yến vội vàng tập trung: “Sao vậy? Đêm tiệc đã xảy ra chuyện gì?”

Ngu An Ca khá buồn bực đem chuyện xảy ra buổi tối kể lại cho Thương Thanh Yến nghe: “Nay nhà họ Hướng rõ ràng là muốn chạy theo lợi lộc, lại còn liên kết với các nhà buôn muối khác, e rằng giá muối vất vả lắm mới hạ xuống được sẽ lại tăng lên.”

Dẫu biết người buôn bán trọng lợi lộc là chuyện thường tình, nhưng Ngu An Ca càng nghĩ càng không thoải mái.

Nhà họ Hướng có thể thuận lợi từ buôn tơ lụa chuyển sang buôn muối, thậm chí trở thành nhà buôn muối được Hoàng thượng chỉ định, mỗi năm triều đình ban cho nhiều muối dẫn nhất, Ngu An Ca đã tốn không ít công sức, muối rong biển sau này lại càng có thể giúp nhà họ Hướng lên như diều gặp gió.

Thế nhưng vào lúc mấu chốt, nhà họ Hướng không ngần ngại đ.â.m sau lưng nàng, vẫn khiến tâm trạng Ngu An Ca không được vui.

Thương Thanh Yến nói: “Quanh đi quẩn lại vẫn quay về vạch xuất phát.”

Giá thành làm muối thấp mà giá bán lại cao ngất ngưởng, như thế muối lậu chắc chắn sẽ tràn lan, muối quan, muối giặc, muối buôn thay phiên nhau hoành hành, suy cho cùng, cực khổ vẫn là bách tính.

Ngu An Ca cười khổ: “Đúng vậy.”

Sự xuất hiện của Thái t.ử khiến Ngu An Ca có một cảm giác bất lực sâu sắc: “Nhưng ta đoán, Thái t.ử ở Giang Nam không lâu đâu, cùng lắm đợi hắn ta đi rồi, chúng ta lại nghĩ cách khác.”

Một là lời đồn về việc Tống Cẩm Nhi sống lại đang xôn xao khắp nơi, hai là tính toán thời gian thì Quách Khang sắp vào đến kinh thành rồi.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Ngu An Ca không tin Hoàng thượng biết được những việc Thái t.ử làm mà lại ngồi yên không hỏi đến, cũng không tin Thái t.ử sẽ dây dưa mãi với nàng.

Thương Thanh Yến lại dội một gáo nước lạnh cho Ngu An Ca tỉnh táo: “Trước kia có nhà họ Hướng đứng sau lưng ngươi, nhưng lần này nhà họ Hướng đã trở mặt, dù Thái t.ử có đi rồi, ngươi cũng chỉ mang cái danh tuần muối ngự sử suông, chẳng làm được gì đâu. Trừ phi...”

Ngu An Ca nghe chàng nói trúng tim đen, lòng đã nguội lạnh một nửa, nhưng chữ "trừ phi" này vẫn mang lại cho nàng chút hy vọng: “Trừ phi thế nào?”

Thương Thanh Yến nói với thâm ý khó lường: “Trừ phi Hoàng thượng hạ quyết tâm chỉnh đốn muối lậu, nếu không, ngươi có làm bao nhiêu đi nữa cũng chỉ là công dã tràng mà thôi.”

Ngu An Ca nói: “Thái t.ử ở Giang Nam lộng quyền vơ vét tiền của, dẫn đến thuế muối thiếu hụt, quốc khố trống rỗng, nhân chứng vật chứng đều có đủ, chẳng lẽ vẫn không đủ để Hoàng thượng hạ quyết tâm chỉnh đốn việc quản lý muối ở Giang Nam sao?”

Thương Thanh Yến lầm bầm tự hỏi: “Ai mà biết được chứ?”

Vẻ mặt chàng tiêu điều khiến Ngu An Ca nhận ra có chút bất thường, nàng liền gặng hỏi: “Ngài đã phát hiện ra điều gì sao? Hay là biết được chuyện gì?”

Thương Thanh Yến nghĩ đến sổ sách của Bộ Hộ và chiếu lệnh xây dựng của Bộ Công mà Trúc Ảnh đã tra được, sống lưng bỗng lạnh toát.

Đối mặt với sự hỏi han nóng lòng của Ngu An Ca, chàng vẫn không nói rõ, chỉ u uất thở dài: “Thái t.ử không nên thiếu tiền đến mức này... Mong là ta đã đoán sai.”

Nếu không, nước Đại Ân thực sự đã ngàn cân treo sợi tóc rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 237 | Đọc truyện chữ