Thương Thanh Yến không ngoảnh đầu lại, cứ thế bước ra ngoài, nhưng ngay tại cửa cung Phi Hương lại chạm mặt Tứ hoàng t.ử.

Tứ hoàng t.ử năm nay mười bốn tuổi, nhưng mặt mày vẫn còn nét trẻ con. Nhìn thấy Thương Thanh Yến, hắn theo bản năng lùi lại hai bước, rồi bị tên cung nhân đứng sau khẽ chạm vào thắt lưng nhắc nhở mới đứng thẳng người dậy.

Tứ hoàng t.ử gượng gạo nhếch khóe miệng, gọi một tiếng: “Đường huynh.”

Tứ hoàng t.ử giống cha, lông mày rậm mắt lớn, ngũ quan góc cạnh, khi đứng cạnh Thương Thanh Yến vốn giống mẹ, chẳng ai nghĩ đây là một cặp huynh đệ.

Thương Thanh Yến với người em trai một năm chẳng gặp được mấy lần này cũng không có gì để nói, ngài cũng hành lễ đáp lại: “Tứ hoàng t.ử an hảo.”

Đang định rời đi, Tứ hoàng t.ử bỗng hỏi: “Mẫu phi đã dùng bữa chưa?”

Thương Thanh Yến đáp: “Đã dùng một chút.”

Vẻ mặt Tứ hoàng t.ử có chút kỳ quái, dường như là không phục, lại như là không cam lòng: “Mẫu phi quả thật rất quan tâm đường huynh nha.”

Một luồng gió thu thổi qua, Thương Thanh Yến dường như bị sặc gió, ho liền ba bốn tiếng, khiến dáng vẻ ngài càng thêm phần hiu quạnh, mong manh.

Thương Thanh Yến nhìn Tứ hoàng t.ử cười đáp: “Tứ hoàng t.ử nói đùa rồi, Thục phi nương nương là mẫu phi của ngài, đương nhiên quan tâm ngài nhất.”

Thương Thanh Yến giống mẹ, nhất là đôi lông mày và đôi mắt, như nước mùa thu trong vắt, sóng biếc dập dềnh.

Nhưng trong mắt Thục phi luôn ngấn lệ, nhìn ai cũng đều yểu điệu nhu mì, như muốn nói lại thôi.

Thương Thanh Yến dẫu có đang cười thì nụ cười ấy cũng chẳng chạm đến đáy mắt, vô tình khiến Tứ hoàng t.ử nảy sinh cảm giác xa cách với ngài.

Tứ hoàng t.ử ngoảnh mặt đi, giọng điệu có chút cứng nhắc: “Đường huynh biết vậy là tốt.”

Thương Thanh Yến cảm thấy buồn cười, phản ứng này của Tứ hoàng t.ử rất giống một đứa trẻ nằm trong lòng mẹ nhưng vẫn luôn cảnh giác đề phòng kẻ khác lấy mất viên kẹo trong tay mình.

Thế nhưng, dù là vòng tay đó hay viên kẹo đó, từ đầu đến cuối đều là của hắn, kẻ khác chẳng cướp đi được.

Thương Thanh Yến lại ho thêm hai tiếng: “Hoàng Thượng triệu kiến, ta không dám chậm trễ, Tứ hoàng t.ử cáo từ.”

Tứ hoàng t.ử nói: “Đường huynh đi thong thả.”

Thương Thanh Yến đã đi được vài bước, Tứ hoàng t.ử lại nói vọng sau lưng ngài: “Đường huynh thân thể yếu thì nên chú ý một chút, đừng để mẫu phi phải lo lắng cho huynh nữa.”

Thương Thanh Yến nhìn những chiếc lá rụng bay trong cung viện, rủ mắt xuống, chắp tay với Tứ hoàng t.ử: “Đa tạ Tứ hoàng t.ử quan tâm.”

Thương Thanh Yến không dừng bước, đi thẳng tới điện Tuyên Đức diện thánh. Hoàng Thượng đã biết Thục phi nương nương cuối cùng cũng chịu dùng bữa, vừa thở phào một hơi, nhưng cũng không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

Rõ ràng ngài và Tân Di mới là thanh mai trúc mã, lưỡng lự không rời, nhưng một đạo thánh chỉ của Phụ hoàng đã ban hôn Tân Di cho hoàng huynh của ngài, sau đó hoàng huynh đăng cơ, Tân Di lại trở thành Hoàng hậu của hoàng huynh.

Thế sự bao biến đổi, cuối cùng ngài cũng có thể ôm trăng vào lòng, nhưng ở giữa lại ngăn cách bởi Thương Thanh Yến, ngăn cách bởi năm tháng thăng trầm, vật đổi sao dời.

Lần này Thương Thanh Yến không c.h.ế.t, sau này muốn âm thầm lấy mạng hắn sẽ rất khó.

Thương Thanh Yến bước vào, cung kính quỳ xuống hành lễ: “Thần bái kiến Hoàng Thượng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoàng Thượng lộ vẻ quan tâm nhìn Thương Thanh Yến, ra dáng một bậc bề trên nhân từ, rồi nói với Phan Đức: “Mau đỡ Thanh Yến đứng dậy, hắn còn đang mang thương tích trên người.”

Phan Đức vội vàng tiến lên dìu Thương Thanh Yến dậy.

Hoàng Thượng phán: “Ngươi một đường bôn ba vất vả, lại gặp phải sơn tặc bị thương, trẫm nghe xong lo lắng khôn cùng, thấy ngươi vẹn toàn trở về mới coi như yên tâm. Giờ ngươi thấy thân thể phục hồi thế nào rồi? Cần d.ư.ợ.c liệu gì cứ việc mở lời, dẫu là thứ hiếm lạ khó tìm, trẫm cũng sẽ tìm về cho ngươi.”

Thương Thanh Yến thưa: “Nhờ có Lưu ngự y diệu thủ hồi xuân, thần đã khá hơn nhiều rồi, thần đa tạ Hoàng Thượng thương xót.”

Nói đoạn, Thương Thanh Yến lại lấy khăn che miệng ho khan, đôi gò má vốn trắng bệch vì ho mà hơi ửng hồng. Ngài liếc nhìn cánh cửa sổ đang khép hờ, không nói gì.

Hoàng Thượng đưa mắt ra hiệu cho Phan Đức, Phan Đức vội vàng đóng c.h.ặ.t cửa sổ, không để Thương Thanh Yến bị gió lùa.

Hoàng Thượng trong lòng đã nắm bắt được sơ bộ tình hình sức khỏe của Thương Thanh Yến, bèn nhắc sang chuyện khác: “Nhắc mới nhớ, trẫm đã nhiều năm không gặp Thần Uy đại tướng quân rồi, ông ấy hiện giờ thế nào?”

Thương Thanh Yến thưa: “Hoàng Thượng thứ tội, sau khi thần bị thương đã không tới thành Vọng Xuân nữa, cũng may gặp được Ngu công t.ử nên đã trực tiếp đưa Ngu công t.ử về kinh.”

Hoàng Thượng nói: “Chuyện này không trách ngươi, là lũ thị vệ vô dụng! Có điều Ngu công t.ử quả là người có phúc, nghe Phan Đức nói, đêm đó ngươi và Ngu công t.ử cùng nhau trốn chạy, sao ngươi bị thương mà hắn lại bình an vô sự?”

Thương Thanh Yến biết Hoàng Thượng đang dò xét mình, dò xét xem Ngu công t.ử có thực sự là kẻ vô dụng như lời đồn hay không, đồng thời cũng dò xét xem ngài và nhà họ Ngu đang nắm giữ trọng binh có liên lạc ngầm với nhau hay không.

Thương Thanh Yến thưa: “Nói ra thật hổ thẹn, đám thị vệ đi theo Ngu công t.ử dường như đều do chính tay Thần Uy đại tướng quân huấn luyện ra, kẻ nào cũng là tay thiện chiến từng xông pha trận mạc, đến lúc then chốt, thần chỉ có thể tìm kiếm sự che chở của Ngu công t.ử.”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé! “Giữa chừng thị vệ của hắn định bỏ mặc thần để đưa Ngu công t.ử chạy thoát, nhưng Ngu công t.ử nghĩa hiệp, cuối cùng vẫn mang theo cái gánh nặng là thần đây. Ngu công t.ử cũng vì vậy mà bị thương nhẹ.”

Dù Thương Thanh Yến không tin tưởng vào sự lấy lòng đột ngột của Ngu An Ca, nhưng cũng không đến mức đ.â.m sau lưng nàng.

Lời ngài nói "bỏ mặc" và "mang theo" đã chứng minh Thần Uy đại tướng quân không hề đặc biệt dặn dò thuộc hạ phải bảo vệ ngài cho tốt, tự nhiên cũng chứng minh được ngài và Thần Uy đại tướng quân không có liên hệ gì.

Hoàng Thượng xua tan mọi nghi kỵ: “Trong cơn nguy khốn, đám thị vệ nhà họ Ngu trung thành bảo vệ chủ cũng là lẽ thường tình. Có điều phen này ngươi đã chịu khổ rồi, trẫm phải trọng thưởng cho ngươi. Nói đi, ngươi muốn gì?”

Thương Thanh Yến thưa: “Thần làm việc cho Hoàng Thượng, sao dám tham cầu ban thưởng? Vả lại thần ngày ăn ba bữa cơm của triều đình, mặc ở đi lại cũng có bổng lộc hoàng thất, nào có mưu cầu gì thêm?”

Hoàng Thượng cười lớn mấy tiếng, chỉ tay vào Thương Thanh Yến nói: “Ngươi đó, lúc nào cũng đạm bạc như vậy. Nếu quan lại triều Đại Ân đều có tâm cảnh như ngươi thì làm gì còn tham quan ô lại nữa? Nhưng ngươi không đòi, trẫm không thể không thưởng. Thế này đi, trẫm tình cờ có được một bức họa của Hàn Chu tản nhân, ban cho ngươi đó.”

Gương mặt bình lặng của Thương Thanh Yến cuối cùng cũng lộ vẻ kinh hỉ: “Họa của Hàn Chu tản nhân thần đã khổ công tìm kiếm bấy lâu mà không được, đa tạ Hoàng Thượng.”

Hoàng Thượng liên tiếp nói ba tiếng tốt: “Trẫm biết ngay ngươi sẽ thích mà. Đúng rồi, hội Không Sơn Nhã Tập sắp tới sẽ có nhiều văn nhân nhã sĩ tham dự, ngươi hãy giúp trẫm quan sát một chút, nếu trong đó có bậc lương tài hiếm có, cứ việc tiến cử với trẫm.”

Thương Thanh Yến ho hai tiếng: “Thần nhất định sẽ tinh tường chọn lựa.”

Phan Đức lúc này mang bức thư họa của Hàn Chu tản nhân tới giao tận tay Thương Thanh Yến.

Hoàng Thượng phán: “Trẫm quốc sự bận rộn, không giữ ngươi lại lâu nữa. Ngươi về rồi hãy tịnh tâm điều dưỡng thân thể, trẫm còn đợi ngươi vào triều để cùng trẫm chia sẻ lo toan, giải quyết khó khăn.”

Thương Thanh Yến thưa: “Vâng, thần xin cáo lui.”

Sau khi Thương Thanh Yến đi khỏi, Hoàng Thượng phán: “Phan Đức, báo cho Kính Sự Phòng, tối nay trẫm đến chỗ Thục phi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 22 | Đọc truyện chữ