Ngu An Ca há chẳng khao khát có nương thân dạy dỗ, chỉ tiếc nương thân mất sớm, cả đời ôm hận, lời của Vệ Thủy Mai chẳng khác nào đ.â.m d.a.o vào lòng nàng, lẽ nào nàng lại ra tay cứu giúp? Vệ Thủy Mai thấy Ngu An Ca không chút lay động, bèn quỳ lết về phía trước, định nắm lấy vạt áo Ngu An Ca để khóc lóc kể lể.

Lúc này chỉ có Ngu An Ca đứng ra nhận lấy mấy lời hồ đồ kia thì bà ta mới mong rũ bỏ được cái danh bất kính với Hoàng hậu nương nương.

Nhưng bà ta còn chưa kịp chạm vào Ngu An Ca đã bị Thương Thanh Yến đứng bên cạnh tung một cước đá văng ra đất.

Vệ Thủy Mai lúc này đầu tóc rũ rượi, trông t.h.ả.m hại vô cùng, trên vai còn hằn rõ dấu đế giày, nào còn chút dáng vẻ ngông cuồng khi nãy?

Thương Thanh Yến nhìn Vệ Thủy Mai với vẻ chán ghét, cũng may bà ta chưa chạm vào Ngu An Hòa, nếu không thì bẩn biết chừng nào.

Ngu An Ca có chút kinh ngạc: “Vương gia...”

Thương Thanh Yến nói với Phan Đức: “Ngươi là người trong cung, cứ theo quy củ trong cung mà làm đi.”

Phan Đức thoáng chần chừ, nhưng rồi lập tức hiểu ra. Vệ Thủy Mai dù sao cũng là mệnh phụ, không thể chỉ vì một câu nói có phần mập mờ mà xử tội thắt cổ, nhưng đã dính dáng đến Hoàng hậu nương nương thì phải phạt nặng.

Phan Đức vâng lệnh, rồi nói với Vệ Thủy Mai: “Ngu Tam phu nhân, đắc tội rồi.”

Vệ Thủy Mai theo bản năng định bỏ chạy, nhưng tên tiểu nội thị đứng sau Phan Đức nhanh tay lẹ mắt tóm lấy bà ta. Vệ Thủy Mai vừa mới thét lên một tiếng "tha mạng" đã bị nội thị lấy khăn nhét c.h.ặ.t vào miệng, chỉ còn phát ra những tiếng khóc thút thít.

Phan Đức lạnh lùng ra lệnh: “Vả miệng!”

Nội thị giáng một bạt tai xuống, má trái Vệ Thủy Mai hiện rõ năm dấu ngón tay, bà ta còn chưa kịp hoàn hồn thì một cái tát nữa lại giáng xuống.

Thân hình bà ta không ngừng vặn vẹo giãy giụa, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ đáng sợ, nhưng tên nội thị đè c.h.ặ.t bà ta lại, đảm bảo mỗi cái tát đều rơi xuống chuẩn xác.

Thương Thanh Yến bảo cứ theo quy củ trong cung mà làm nhưng không đưa ra con số cụ thể, nên Phan Đức cũng không hô ngừng. Từng tiếng vả miệng chát chúa vang lên khiến Hướng Di và Ngu Uyển Vân đứng bên cạnh run rẩy sợ hãi.

Ngu An Ca từ đầu đến cuối chỉ lạnh nhạt đứng nhìn. Thấy gương mặt vẫn còn chút phong thái của Vệ Thủy Mai dần sưng đỏ, trông thật khó coi, Ngu An Ca bèn nói với Thương Thanh Yến: “Vương gia, viện của tổ mẫu ở phía này, mời ngài.”

Thương Thanh Yến phụng chỉ đi đón Ngu An Hòa về kinh hầu hạ người bệnh, nay người đã đưa tới nơi, ngài liền nhân thế sang bái phỏng Ngu lão phu nhân để vẹn toàn lễ tiết, bèn đi theo Ngu An Ca rời khỏi đó.

Hướng Di nghĩ ngợi một lát, vẫn dắt Ngu Uyển Vân đi theo sau.

Thương Thanh Yến đang mang thương tích, bước đi chậm rãi. Khi đi ngang qua một gian viện, ngài bỗng dừng bước: “Viện này trông thật thanh nhã.”

Ngu An Ca nhìn theo hướng mắt ngài, chợt ngẩn người. Đó chính là gian viện nàng ở lúc nhỏ, trên tường vây leo đầy dây leo, xuyên qua bức tường còn có thể thấy bên trong tràn ngập sắc xanh.

Hướng Di thấy hai người không nói gì, bèn lấy can đảm lên tiếng: “Đây là viện thuở nhỏ của Nhị tiểu thư trong phủ, tên gọi là Sâm Vi Viện. Nàng thích ăn quýt, An Hòa còn trồng một cây quýt ở bên trong cho nàng.”

Thương Thanh Yến khẽ gật đầu, nhìn cành lá vươn ra ngoài tường viện, trên đó vẫn còn lủng lẳng những quả quýt vàng ươm.

Gương mặt Ngu An Ca hiện lên nụ cười nhàn nhạt, trái tim giá lạnh bị ký ức tuổi thơ làm cho xao động, nàng thậm chí còn đầy hứng thú nói: “Cây quýt trong viện muội muội là giống mang từ Hoài Nam về, quả rất ngọt, nếu Vương gia không chê, để thuộc hạ hái vài quả cho ngài nếm thử?”

Ngu An Ca vốn chỉ là khách sáo, bởi Thương Thanh Yến vốn ưa sạch sẽ, đi cùng ngài suốt chặng đường về kinh nàng biết ngài ăn uống tinh tế đến mức đáng sợ. Nhưng không ngờ Thương Thanh Yến lại đáp: “Vậy thì nếm thử chút đi.”

Người hầu nhanh ch.óng mang thang tới hái quả, hái xong thì dâng đến trước mặt Thương Thanh Yến.

Ngu An Ca biết thói quen của ngài nên đã rửa sạch tay, giúp Thương Thanh Yến lột vỏ quýt, trong lúc làm vô cùng cẩn thận, không hề chạm vào múi quýt bên trong.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Thương Thanh Yến cũng rửa tay, cầm lấy một múi bỏ vào miệng. Vị chua ngọt lập tức kích thích vị giác, khiến ngài nhớ về những ký ức xa xôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi nuốt xuống, Thương Thanh Yến nhìn vào gian viện rồi tùy ý hỏi: “Giàn xích đu trong viện chưa dỡ chứ?”

Hướng Di cảm thấy lạ lùng, nhưng vẫn đáp: “Dạ chưa dỡ.”

Ngu An Ca lấy làm kinh ngạc: “Vương gia sao lại biết trong viện muội muội ta có một giàn xích đu?”

Trong viện của nàng quả thật có một chiếc xích đu do nàng và huynh trưởng cùng dựng lên.

Thương Thanh Yến bỏ múi quýt cuối cùng vào miệng, thong dong bước đi: “Trong viện của nữ nhi có xích đu chẳng phải là chuyện thường tình sao?”

Lời này đặt vào người khác có lẽ là thường tình, nhưng năm đó Ngu An Ca dựng xích đu không phải để vui chơi.

Nàng lờ mờ nhớ rằng, dựng xích đu là để đu lên thật cao xem ai đó ở bên ngoài tường, nhưng cụ thể là ai thì nàng không nhớ nổi nữa.

Thương Thanh Yến và Ngu An Ca nán lại ngoài Sâm Vi Viện một lát, Ngu lão phu nhân đã hay tin về động tĩnh ở tiền viện, bà ta đập tay xuống giường mắng nhiếc: “Ta đã nói là cặp anh em kia sinh ra đã mang số xung khắc! Khắc c.h.ế.t nương chúng, giờ vừa mới về nhà lại khắc lên người Thủy Mai! Kẻ tiếp theo có phải là ta không đây!”

Vệ Thủy Mai là cháu gái bên nhà ngoại của Ngu lão phu nhân, bà ta vốn luôn nuông chiều, thậm chí còn để bà ta vượt mặt Hướng Di mà quản lý việc trong nhà.

Nay Vệ Thủy Mai gặp chuyện, Ngu lão phu nhân vừa lo vừa giận, nhưng không dám oán thán Thương Thanh Yến, bèn trút hết cơn thịnh nộ lên đầu anh em nhà họ Ngu.

Tề ma ma bên cạnh nói: “Lão phu nhân, lát nữa Vương gia qua đây, ngài phải cầu tình cho Tam phu nhân nhé, hình phạt vả miệng trong cung có thể lấy mạng người như chơi đấy.”

Ngu lão phu nhân lúc nãy còn mắng c.h.ử.i hăng hái, nghe thấy chuyện cầu tình thì lại ngậm c.h.ặ.t miệng.

Bà ta xuất thân không cao, gia thế không hiển hách, cả đời chưa thấy sự đời bao nhiêu, càng đừng nói đến việc giao thiệp với người trong hoàng thất. Dẫu có xót Vệ Thủy Mai thật nhưng cũng không dám mạo muội mở miệng cầu tình, sợ tự rước họa vào thân.

Tề ma ma thầm lo lắng: “Lão phu nhân, ngài là phận nữ nhi không tiện cầu tình, hay là mau ch.óng gọi Tam gia về? Ông ấy làm quan trong triều, dù sao cũng có chút thể diện.”

Ngu lão phu nhân nói: “Vậy ngươi mau đi đi!”

Tề ma ma vội vã sai người đi mời Ngu Tam gia về nhà.

Thương Thanh Yến và Ngu An Ca cũng vừa lúc tới Thọ Xuân Đường, Ngu lão phu nhân được thị nữ dìu ra ngoài.

Ngu lão phu nhân vốn là trắc thất của Ngu lão tướng quân, sau khi nguyên phối bệnh mất, nhờ sinh được hai con trai mới được đưa lên làm chính thất. Cáo mệnh của nhà họ Ngu không nằm trên người bà ta, mà nằm trên người vong mẫu của Ngu Đình, tức bà nội ruột của Ngu An Ca.

Thế nên dù Ngu lão phu nhân tuổi cao lại đang "lâm bệnh", nhưng Nam Xuyên Vương là người hoàng thất tới, bà ta vẫn phải ra hành lễ.

Thương Thanh Yến ngồi ở ghế trên, đợi Ngu lão phu nhân quỳ xuống một nửa mới thong thả nói: “Ngu lão phu nhân đứng lên đi.”

Ngu lão phu nhân run rẩy đứng dậy nhưng không dám ngồi xuống.

Thương Thanh Yến khách sáo hỏi: “Ngu lão phu nhân dạo này thân thể thế nào?”

Ngu lão phu nhân đáp: “Lão thân tuổi già nhiều bệnh, đa tạ Hoàng Thượng và Vương gia thương xót, còn đón An Hòa về để hầu hạ lão thân, lão thân thật sự cảm kích thiên ân.”

Nói đoạn, Ngu lão phu nhân nhìn sang Ngu An Ca đang ngồi cạnh Thương Thanh Yến, không kìm được lại thầm mắng nàng thiếu giáo dưỡng, bà nội như bà ta còn đang đứng mà nó lại thản nhiên ngồi đó.

Nhưng ngoài mặt bà ta vẫn lộ vẻ từ ái hiền hậu, nói với Ngu An Ca: “Cha cháu thật là nhẫn tâm, tuổi còn nhỏ đã cưỡng ép mang cháu tới biên cương, bao nhiêu năm qua ông ấy không về thì thôi, cũng chẳng để cháu về thăm tổ mẫu. Những năm qua tổ mẫu nhớ anh em các cháu đến mức đêm ngủ không yên, thân thể ngày càng suy kiệt.”

Nói đến giữa chừng, Ngu lão phu nhân còn lấy khăn thấm khóe mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 17 | Đọc truyện chữ