Ngô Hoàng Vạn Tuế
Chương 13
Thương Thanh Yến tiến lại gần Ngu An Ca: “Bản vương chẳng mảy may bận tâm kẻ khác sống c.h.ế.t ra sao, chỉ để tâm đến tâm tư của Ngu công t.ử thôi.”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé! Ngu An Ca biết Thương Thanh Yến lại đang dò xét mình: “Vương gia thử nói xem, tâm tư của ta là gì?”
Thương Thanh Yến nhìn theo hướng Sầm Gia Thụ vừa rời đi, trầm ngâm một lát: “Ngu công t.ử chán ghét Sầm Thám hoa đến vậy, chẳng qua cũng chỉ liên quan đến Ngu tiểu thư thôi.”
Ngu An Ca rũ mắt: “Cũng không sai.”
Thương Thanh Yến nói: “Một nữ nhi khí chất thanh cao như Ngu tiểu thư mà Sầm Gia Thụ cũng nhẫn tâm phụ bạc, đúng là có mắt không tròng.”
Ngu An Ca hơi ngạc nhiên: “Vương gia cũng biết muội muội của ta sao?”
Thương Thanh Yến nhìn chân mày Ngu An Ca khẽ nhướng: “Có nghe danh đôi chút.”
Ngu An Ca nói: “Ta và muội muội rời kinh đã nhiều năm, không ngờ ở Thịnh Kinh vẫn còn người nhớ rõ sao? Bọn họ thường nhắc đến anh em ta như thế nào?”
Thương Thanh Yến thầm nghĩ, ở Thịnh Kinh ngoại trừ việc nhắc đến Ngu công t.ử là kẻ vô dụng ra, quả thật chẳng ai nhớ đến đôi anh em này nữa.
Chỉ là ngài vẫn nhớ rõ lúc nhỏ Ngu An Ca đã đ.ấ.m rụng răng cửa của mình, nên mới chú ý thêm vài phần mà thôi.
Thương Thanh Yến đáp: “Lời đồn ở Thịnh Kinh chẳng biết đã qua miệng bao nhiêu người, không thể coi là thật được. Thế nhưng Ngu công t.ử là huynh trưởng, chắc hẳn phải rất hiểu rõ Ngu tiểu thư.”
Đột ngột dò hỏi về nữ quyến nhà người khác khó tránh khỏi thất lễ, nhưng Thương Thanh Yến cũng chẳng hiểu vì sao mình lại không kìm được mà thốt ra lời đường đột ấy.
Ngu An Ca chợt nhớ đến bản thân đầy tai tiếng ở kiếp trước, liền vô thức muốn thanh minh đôi chút: “Muội muội ta tuyệt đối không phải hạng người đức hạnh không nghiêm như lời tên nô bộc nhà họ Sầm nói. Nàng vào quân doanh, luyện võ nghệ, là vì mong muốn có một ngày được giống như phụ thân, xông pha trận mạc bảo vệ đất nước, giữ gìn biên cương.”
Ngu An Ca nói đến đây liền cáo từ Thương Thanh Yến.
Có lẽ võ tướng chính là như vậy, mong mỏi được ra trận g.i.ế.c địch, phô diễn hoài bão, nhưng khi chiến tranh thực sự ập đến, lại vì giang sơn bách tính mà đau xót khôn nguôi.
Thương Thanh Yến chỉ thấy đôi mày lạnh lẽo của nàng vương vấn nỗi sầu không dứt, chẳng biết vì sao, ngài bỗng nảy sinh một luồng nộ khí vô cớ với Sầm Gia Thụ.
“Ngu muội muội lòng mang chí lớn, thực sự không nên chịu sự sỉ nhục bởi lời lẽ của lũ tiểu nhân kia.”
Ngu An Ca dừng bước: “Không sao, ta sẽ đòi lại công đạo cho muội muội.”
Dứt lời, bóng dáng Ngu An Ca biến mất sau góc tường.
Thương Thanh Yến mân mê chuỗi hạt trong tay, đôi mắt lưu ly phủ một lớp sương lạnh: “Trúc Ảnh, phế cánh tay phải của Sầm Gia Thụ đi.”
Trúc Ảnh lặng lẽ xuất hiện sau lưng Thương Thanh Yến: “Ngài và Sầm Thám hoa vốn không thù không oán, cớ sao phải làm chuyện dư thừa này?”
Đầu ngón tay Thương Thanh Yến vê hạt bồ đề, đè nén ác niệm trong lòng: “Ta nợ Ngu công t.ử một cái ân tình, lễ thượng vãng lai mà thôi. Hơn nữa, Sầm Gia Thụ là người của Đại hoàng t.ử, ta thấy bọn chúng gặp họa thì vui lòng, không được sao?”
Trúc Ảnh biết mình không khuyên can nổi, đành theo lệnh Thương Thanh Yến mà đi làm.
Thương Thanh Yến cúi đầu nhìn chuỗi hạt trắng ngần không chút tì vết trong tay, bên tai loáng thoáng vang lên tiếng phạn âm.
“Phật tổ, con lại hại người rồi. Nhưng ai bảo kẻ khác nảy sinh dã tâm trước cơ chứ?”
“Danh dự nữ nhi quan trọng biết nhường nào, sao bọn chúng dám lấy Ngu An Ca ra để tạo khẩu nghiệp.”
Khi Sầm Gia Thụ tỉnh lại lần nữa, quanh giường đã vây đầy người, không chỉ có Chương Thọ và Ngu An Ca ở đó, mà ngay cả sứ giả kinh thành cũng đến góp vui.
Chương Thọ chỉ vào vị đại phu bên giường hắn nói: “Sầm Thám hoa, vị này là Lưu ngự y từ trong cung, đang chuẩn bị châm cứu cho ngài, ngài hãy ráng chịu đựng.”
Lúc Sầm Gia Thụ mới đến phủ nha đã được đại phu trong thành băng bó vết thương, nhưng nghĩ lại y thuật của Lưu ngự y chắc chắn cao minh hơn đám đại phu kia, nên Sầm Gia Thụ đáp: “Làm phiền ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lưu ngự y lấy ra mấy cây kim bạc, đ.â.m vào mấy huyệt đạo trên cánh tay Sầm Gia Thụ.
Có lẽ do tác động tâm lý, hắn cảm thấy cơn đau ở cánh tay phải thấu tận tâm can, còn khó nhịn hơn cả lúc mới bị thương, khiến hắn không kìm được mà thét lên đau đớn.
Lưu ngự y lắc đầu nói: “Đám lang băm kia thật hại người mà.”
Sầm Gia Thụ trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành: “Lưu ngự y, ý ngài là sao?”
Lưu ngự y nói: “Cánh tay này của Sầm Thám hoa bị thương quá nặng, lại không được cứu chữa kịp thời và đúng cách, e là sau này cầm b.út sẽ gặp khó khăn.”
Sầm Gia Thụ như bị sét đ.á.n.h ngang tai, hắn vừa mới đỗ Thám hoa vào viện Hàn Lâm, nếu cầm b.út có vấn đề, dù cho có đầy bụng văn chương cũng không thể tự tay dâng sớ lên Hoàng Thượng, hoạn lộ từ đây chắc chắn sẽ bị cản trở muôn vàn.
Sầm Gia Thụ hoàn toàn hoảng loạn, trợn trừng mắt nói: “Lưu ngự y cứu ta! Cánh tay phải của ta tuyệt đối không thể phế!”
Lưu ngự y vẫn lắc đầu: “Lão phu chỉ có thể nói là dốc hết sức mình, còn cánh tay phải của Sầm Thám hoa có thể khôi phục đến mức nào, hoàn toàn phải thuận theo ý trời.”
Sầm Gia Thụ nghe lời này thì ánh mắt tuyệt vọng, răng va vào nhau cầm cập, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không thể phế! Tay của ta không thể phế!”
Ngu An Ca đứng sau lưng mọi người lạnh lùng quan sát, trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng mình bới tìm giữa núi thây biển m.á.u để tìm di hài của cha.
Lúc đó cha dẫn theo Thần Uy quân liều mình g.i.ế.c địch, nhưng vì quân tình bị rò rỉ nên bị quân Lương vây khốn tầng tầng lớp lớp.
Đến khi nàng chạy tới nơi, mấy vạn quân Thần Uy đã phơi thây nơi hoang dã, m.á.u chảy thành sông.
Nàng tìm kiếm giữa đống x.á.c c.h.ế.t suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng chỉ tìm thấy thủ cấp của cha và cánh tay phải đã từng vô số lần xoa đầu mình.
Bên cạnh ngón trỏ tay phải của cha có một vết sẹo, nói ra chắc chẳng ai tin, vết sẹo đó là do cha lúc nàng còn nhỏ, vì khắc con rối gỗ cho nàng mà lỡ tay để lại.
Một người cha hiền từ như vậy, một vị đại tướng quân lừng lẫy như vậy, lại bị quân Lương phanh thây mà c.h.ế.t.
Cánh tay phải ấy của cha vẫn nắm c.h.ặ.t một mảnh vải của lá cờ Thần Uy quân.
Nàng đứng giữa núi thây ngửa mặt lên trời khóc lớn, đáp lại nàng chỉ có tiếng kêu của loài kền kền và tiếng gào thét phẫn nộ của mấy vạn anh linh trong gió.
"Chao ôi, Sầm Thám hoa, mất tay phải thì còn tay trái, ngài hãy nén đau thương." Lưu ngự y khuyên nhủ.
Những người có mặt tại đó, bất kể có giao tình với Sầm Gia Thụ hay không, đều lộ vẻ đồng cảm tiếc nuối.
Duy chỉ có Ngu An Ca, chôn giấu thù hận và bi thương sâu tận đáy lòng, bật cười thành tiếng một cách không đúng lúc: “Vậy thì ta thật sự phải đa tạ Sầm Thám hoa rồi.”
Mọi người có mặt đều nhìn về phía Ngu An Ca, không hiểu vì sao nàng lại nói vậy.
Khóe miệng Ngu An Ca nở một nụ cười đầy châm biếm: “Đa tạ Sầm Thám hoa đã lén lút sau lưng các bậc trưởng bối trong nhà, riêng tư tìm đến muội muội ta để từ hôn. Nếu không có chuyện này, Sầm Thám hoa chẳng phải sẽ làm lụy đến muội muội ta cả đời sao?”
Sầm Gia Thụ nghe xong lời này thì mặt mày xám ngoét, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, giống như đang kìm nén cơn thịnh nộ ngút trời nhưng vì bản thân đuối lý mà không thể phát tiết ra ngoài.
Lời nói của Ngu An Ca thật là thâm độc!
Tuy nhiên, những người ở đây trong hai ngày qua ít nhiều đều nghe phong thanh về vụ lùm xùm từ hôn của Sầm Thám hoa, tuy cảm thấy lời lẽ châm dầu vào lửa của Ngu An Hòa là thiếu nhân đạo, nhưng cũng chẳng có ai mở miệng ngăn cản.
Chương Tri phủ tự nhiên thiên vị anh em nhà họ Ngu, lúc này chủ động lên tiếng: “Lũ sơn tặc thật đáng hận! Bản quan lập tức phái binh đi tiễu trừ lần nữa, đòi lại công đạo cho Sầm Thám hoa!”
Sứ giả kinh thành Phan Đức cũng không muốn dính dáng vào ân oán giữa hai nhà Ngu - Sầm: “Chương Tri phủ đợi lão nô một chút, lão nô muốn hỏi ngài vài chuyện về lũ sơn tặc.”
Những người không liên quan đều đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại một Sầm Gia Thụ đang đau đớn tột cùng và một Ngu An Ca đang hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé! Ngu An Ca biết Thương Thanh Yến lại đang dò xét mình: “Vương gia thử nói xem, tâm tư của ta là gì?”
Thương Thanh Yến nhìn theo hướng Sầm Gia Thụ vừa rời đi, trầm ngâm một lát: “Ngu công t.ử chán ghét Sầm Thám hoa đến vậy, chẳng qua cũng chỉ liên quan đến Ngu tiểu thư thôi.”
Ngu An Ca rũ mắt: “Cũng không sai.”
Thương Thanh Yến nói: “Một nữ nhi khí chất thanh cao như Ngu tiểu thư mà Sầm Gia Thụ cũng nhẫn tâm phụ bạc, đúng là có mắt không tròng.”
Ngu An Ca hơi ngạc nhiên: “Vương gia cũng biết muội muội của ta sao?”
Thương Thanh Yến nhìn chân mày Ngu An Ca khẽ nhướng: “Có nghe danh đôi chút.”
Ngu An Ca nói: “Ta và muội muội rời kinh đã nhiều năm, không ngờ ở Thịnh Kinh vẫn còn người nhớ rõ sao? Bọn họ thường nhắc đến anh em ta như thế nào?”
Thương Thanh Yến thầm nghĩ, ở Thịnh Kinh ngoại trừ việc nhắc đến Ngu công t.ử là kẻ vô dụng ra, quả thật chẳng ai nhớ đến đôi anh em này nữa.
Chỉ là ngài vẫn nhớ rõ lúc nhỏ Ngu An Ca đã đ.ấ.m rụng răng cửa của mình, nên mới chú ý thêm vài phần mà thôi.
Thương Thanh Yến đáp: “Lời đồn ở Thịnh Kinh chẳng biết đã qua miệng bao nhiêu người, không thể coi là thật được. Thế nhưng Ngu công t.ử là huynh trưởng, chắc hẳn phải rất hiểu rõ Ngu tiểu thư.”
Đột ngột dò hỏi về nữ quyến nhà người khác khó tránh khỏi thất lễ, nhưng Thương Thanh Yến cũng chẳng hiểu vì sao mình lại không kìm được mà thốt ra lời đường đột ấy.
Ngu An Ca chợt nhớ đến bản thân đầy tai tiếng ở kiếp trước, liền vô thức muốn thanh minh đôi chút: “Muội muội ta tuyệt đối không phải hạng người đức hạnh không nghiêm như lời tên nô bộc nhà họ Sầm nói. Nàng vào quân doanh, luyện võ nghệ, là vì mong muốn có một ngày được giống như phụ thân, xông pha trận mạc bảo vệ đất nước, giữ gìn biên cương.”
Ngu An Ca nói đến đây liền cáo từ Thương Thanh Yến.
Có lẽ võ tướng chính là như vậy, mong mỏi được ra trận g.i.ế.c địch, phô diễn hoài bão, nhưng khi chiến tranh thực sự ập đến, lại vì giang sơn bách tính mà đau xót khôn nguôi.
Thương Thanh Yến chỉ thấy đôi mày lạnh lẽo của nàng vương vấn nỗi sầu không dứt, chẳng biết vì sao, ngài bỗng nảy sinh một luồng nộ khí vô cớ với Sầm Gia Thụ.
“Ngu muội muội lòng mang chí lớn, thực sự không nên chịu sự sỉ nhục bởi lời lẽ của lũ tiểu nhân kia.”
Ngu An Ca dừng bước: “Không sao, ta sẽ đòi lại công đạo cho muội muội.”
Dứt lời, bóng dáng Ngu An Ca biến mất sau góc tường.
Thương Thanh Yến mân mê chuỗi hạt trong tay, đôi mắt lưu ly phủ một lớp sương lạnh: “Trúc Ảnh, phế cánh tay phải của Sầm Gia Thụ đi.”
Trúc Ảnh lặng lẽ xuất hiện sau lưng Thương Thanh Yến: “Ngài và Sầm Thám hoa vốn không thù không oán, cớ sao phải làm chuyện dư thừa này?”
Đầu ngón tay Thương Thanh Yến vê hạt bồ đề, đè nén ác niệm trong lòng: “Ta nợ Ngu công t.ử một cái ân tình, lễ thượng vãng lai mà thôi. Hơn nữa, Sầm Gia Thụ là người của Đại hoàng t.ử, ta thấy bọn chúng gặp họa thì vui lòng, không được sao?”
Trúc Ảnh biết mình không khuyên can nổi, đành theo lệnh Thương Thanh Yến mà đi làm.
Thương Thanh Yến cúi đầu nhìn chuỗi hạt trắng ngần không chút tì vết trong tay, bên tai loáng thoáng vang lên tiếng phạn âm.
“Phật tổ, con lại hại người rồi. Nhưng ai bảo kẻ khác nảy sinh dã tâm trước cơ chứ?”
“Danh dự nữ nhi quan trọng biết nhường nào, sao bọn chúng dám lấy Ngu An Ca ra để tạo khẩu nghiệp.”
Khi Sầm Gia Thụ tỉnh lại lần nữa, quanh giường đã vây đầy người, không chỉ có Chương Thọ và Ngu An Ca ở đó, mà ngay cả sứ giả kinh thành cũng đến góp vui.
Chương Thọ chỉ vào vị đại phu bên giường hắn nói: “Sầm Thám hoa, vị này là Lưu ngự y từ trong cung, đang chuẩn bị châm cứu cho ngài, ngài hãy ráng chịu đựng.”
Lúc Sầm Gia Thụ mới đến phủ nha đã được đại phu trong thành băng bó vết thương, nhưng nghĩ lại y thuật của Lưu ngự y chắc chắn cao minh hơn đám đại phu kia, nên Sầm Gia Thụ đáp: “Làm phiền ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lưu ngự y lấy ra mấy cây kim bạc, đ.â.m vào mấy huyệt đạo trên cánh tay Sầm Gia Thụ.
Có lẽ do tác động tâm lý, hắn cảm thấy cơn đau ở cánh tay phải thấu tận tâm can, còn khó nhịn hơn cả lúc mới bị thương, khiến hắn không kìm được mà thét lên đau đớn.
Lưu ngự y lắc đầu nói: “Đám lang băm kia thật hại người mà.”
Sầm Gia Thụ trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành: “Lưu ngự y, ý ngài là sao?”
Lưu ngự y nói: “Cánh tay này của Sầm Thám hoa bị thương quá nặng, lại không được cứu chữa kịp thời và đúng cách, e là sau này cầm b.út sẽ gặp khó khăn.”
Sầm Gia Thụ như bị sét đ.á.n.h ngang tai, hắn vừa mới đỗ Thám hoa vào viện Hàn Lâm, nếu cầm b.út có vấn đề, dù cho có đầy bụng văn chương cũng không thể tự tay dâng sớ lên Hoàng Thượng, hoạn lộ từ đây chắc chắn sẽ bị cản trở muôn vàn.
Sầm Gia Thụ hoàn toàn hoảng loạn, trợn trừng mắt nói: “Lưu ngự y cứu ta! Cánh tay phải của ta tuyệt đối không thể phế!”
Lưu ngự y vẫn lắc đầu: “Lão phu chỉ có thể nói là dốc hết sức mình, còn cánh tay phải của Sầm Thám hoa có thể khôi phục đến mức nào, hoàn toàn phải thuận theo ý trời.”
Sầm Gia Thụ nghe lời này thì ánh mắt tuyệt vọng, răng va vào nhau cầm cập, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không thể phế! Tay của ta không thể phế!”
Ngu An Ca đứng sau lưng mọi người lạnh lùng quan sát, trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng mình bới tìm giữa núi thây biển m.á.u để tìm di hài của cha.
Lúc đó cha dẫn theo Thần Uy quân liều mình g.i.ế.c địch, nhưng vì quân tình bị rò rỉ nên bị quân Lương vây khốn tầng tầng lớp lớp.
Đến khi nàng chạy tới nơi, mấy vạn quân Thần Uy đã phơi thây nơi hoang dã, m.á.u chảy thành sông.
Nàng tìm kiếm giữa đống x.á.c c.h.ế.t suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng chỉ tìm thấy thủ cấp của cha và cánh tay phải đã từng vô số lần xoa đầu mình.
Bên cạnh ngón trỏ tay phải của cha có một vết sẹo, nói ra chắc chẳng ai tin, vết sẹo đó là do cha lúc nàng còn nhỏ, vì khắc con rối gỗ cho nàng mà lỡ tay để lại.
Một người cha hiền từ như vậy, một vị đại tướng quân lừng lẫy như vậy, lại bị quân Lương phanh thây mà c.h.ế.t.
Cánh tay phải ấy của cha vẫn nắm c.h.ặ.t một mảnh vải của lá cờ Thần Uy quân.
Nàng đứng giữa núi thây ngửa mặt lên trời khóc lớn, đáp lại nàng chỉ có tiếng kêu của loài kền kền và tiếng gào thét phẫn nộ của mấy vạn anh linh trong gió.
"Chao ôi, Sầm Thám hoa, mất tay phải thì còn tay trái, ngài hãy nén đau thương." Lưu ngự y khuyên nhủ.
Những người có mặt tại đó, bất kể có giao tình với Sầm Gia Thụ hay không, đều lộ vẻ đồng cảm tiếc nuối.
Duy chỉ có Ngu An Ca, chôn giấu thù hận và bi thương sâu tận đáy lòng, bật cười thành tiếng một cách không đúng lúc: “Vậy thì ta thật sự phải đa tạ Sầm Thám hoa rồi.”
Mọi người có mặt đều nhìn về phía Ngu An Ca, không hiểu vì sao nàng lại nói vậy.
Khóe miệng Ngu An Ca nở một nụ cười đầy châm biếm: “Đa tạ Sầm Thám hoa đã lén lút sau lưng các bậc trưởng bối trong nhà, riêng tư tìm đến muội muội ta để từ hôn. Nếu không có chuyện này, Sầm Thám hoa chẳng phải sẽ làm lụy đến muội muội ta cả đời sao?”
Sầm Gia Thụ nghe xong lời này thì mặt mày xám ngoét, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, giống như đang kìm nén cơn thịnh nộ ngút trời nhưng vì bản thân đuối lý mà không thể phát tiết ra ngoài.
Lời nói của Ngu An Ca thật là thâm độc!
Tuy nhiên, những người ở đây trong hai ngày qua ít nhiều đều nghe phong thanh về vụ lùm xùm từ hôn của Sầm Thám hoa, tuy cảm thấy lời lẽ châm dầu vào lửa của Ngu An Hòa là thiếu nhân đạo, nhưng cũng chẳng có ai mở miệng ngăn cản.
Chương Tri phủ tự nhiên thiên vị anh em nhà họ Ngu, lúc này chủ động lên tiếng: “Lũ sơn tặc thật đáng hận! Bản quan lập tức phái binh đi tiễu trừ lần nữa, đòi lại công đạo cho Sầm Thám hoa!”
Sứ giả kinh thành Phan Đức cũng không muốn dính dáng vào ân oán giữa hai nhà Ngu - Sầm: “Chương Tri phủ đợi lão nô một chút, lão nô muốn hỏi ngài vài chuyện về lũ sơn tặc.”
Những người không liên quan đều đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại một Sầm Gia Thụ đang đau đớn tột cùng và một Ngu An Ca đang hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận