Mà dù họ không chống lại được số phận, ra đi thêm một lần nữa thì hiện tại Mạc Tuân cũng không phải là Mạc Tuân 18 tuổi nữa rồi. Hắn là một người đàn ông hai mươi tám tuổi trọng sinh, có đầy đủ kinh nghiệm đau thương bao nhiêu năm bôn ba vất vả, gây dựng sự nghiệp. Hắn có kinh nghiệm, ký ức và tầm nhìn mà kiếp trước khi mới mười tám tuổi không hề có. Hắn cũng chẳng cần sự giúp đỡ của bất cứ ai, kể cả Dương Huế. 

Nghĩ đến Dương Huế, lửa hận bốc lên ngùn ngụt trong lòng Mạc Tuân. 

Ở đàn bà khốn nạn đó đã hại chết vợ con hắn, kiếp này hắn phải cho ả biết thế nào là oan có đầu nợ có chủ. 

Còn Lê Hương... 

Tim Mạc Tuân nhói lên từng hồi, khóe miệng nhếch lên. Lê Hương của hắn còn sống, hiện tại chắc chỉ mới mười lăm tuổi, đang học lớp chín. Nếu thuận lợi như kiếp trước, bảy năm nữa Lê gia sẽ phá sản, Mạc Tuân sẽ xuất hiện như một vị thần giúp đỡ gia đình họ, tán tỉnh Lê Hương, thuận lợi cưới cô về. Đời này nhất định hắn sẽ dốc lòng yêu thương Lê Hương, không để cô chịu thiệt thòi 

cả về vật chất lẫn tinh thần, đền bù cho những đau khổ kiếp trước. 

Mạc Tuân xuống nhà làm bánh cùng bố mẹ, tận hưởng một ngày chủ nhật yên bình. Buổi chiều hắn lấy xe mô tô ra, đi tới khu biệt thự nhà Lê Hương khi Lê gia chưa phá sản để nhìn thử xem nhà họ ở chỗ nào. 

Phố xá rất quen thuộc với Mạc Tuân, cảm giác hoài niệm trào lên trong lòng. Khi hắn đến gần căn biệt thự Lễ gia thì thấy bà Nguyễn Oanh đang ngồi uống trà trong khu vườn nhỏ trước biệt thự, Lê Hương đang vui vẻ cắt hoa. Tim Mạc Tuân hẫng một nhịp, dừng xe bên kia đường, tròn mắt nhìn. 

Mạc Tuân nhìn một lát rồi trở về nhà mình kéo bị phát hiện. Trên đường về hắn mua mấy quyển sách kinh doanh để ôn lại kiến thức, học thêm những điều mới. 

Tối hôm đó, thời sự đưa tin về vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của bảy người trên chuyến xe tử thần tới sân bay hồi sáng. Mạc gia ngồi im lặng trong phòng khách, cùng nhau xem, cảm thấy sợ hãi, nhẹ nhõm nhưng cũng áy náy. Họ biết trước về vụ tai nạn nhưng không chắc chắn, không thể giúp những người khác được. 

Mạc Đông, vỗ vai Mạc Tuân, xúc động không nói nên lời. Thái Cầm ôm hắn, rơm rớm nước mắt. 

Mạc Tuân mỉm cười, trong đầu đều là hình ảnh của cô bé Lê Hương xinh xắn đáng yêu, ngây thơ cắt hoa trước cửa nhà.

Oan có đầu nợ có chủ. - Chương 192 | Đọc truyện tranh