5 giờ 30 phút sáng, tiếng chuông báo thức đã cài sẵn trên quang não vang lên.
Bốn người đội Trốn Khỏi thức dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt, sau đó ăn sáng.
Lúc đồng hồ điểm 6 giờ, bốn người đúng giờ lên phi thuyền của ban tổ chức.
Bốn người Liên Quyết cách bọn họ một lối đi, hai bên thân thiện chào hỏi nhau.
Đợi phi thuyền cất cánh, robot nhỏ hôm nọ nhanh ch.óng xuất hiện, nó thu lại quang não cá nhân của các người chơi rồi phát quang não của ban tổ chức.
Tùy Thất đeo quang não vào, đang dựa vào ghế định ngủ bù, Muội Bảo chợt vòng tay qua tay cô, nhỏ giọng hỏi: "Chị Tùy, có phải tối qua chị gặp ác mộng không?"
Tùy Thất mở mắt, áp mu bàn tay vào má cô nhóc: "Chuyện này cũng bị em nhìn ra à?"
"Không phải em nhìn ra đâu." Muội Bảo dịu dàng nói: "Tối qua chị nói mớ, còn vừa khóc vừa hét, em ôm chị dỗ mãi, chị mới ngủ được đó."
Tùy Thất: "… Tối qua chị phóng túng thế cơ à?"
Thẩm Úc ngồi đối diện ngẩng đầu nhìn cô: "Chị mơ thấy gì vậy?"
Tả Thần cũng chống cằm hỏi: "Mơ thấy bị zombie trên Tinh cầu Linh Lạc đuổi theo hử?"
Tùy Thất đáp: "Về mặt nào đó mà nói thì, thứ kia còn đáng sợ hơn cả cái đó nữa."
Muội Bảo giơ tay xoa đầu cô mấy cái: "Không sợ không sợ, toàn là giả cả thôi."
Cô cười mỉm, chấm nhẹ lên ch.óp mũi Muội Bảo: "Tối qua em dỗ chị thế này hửm?"
"Tối qua em ôm chị dỗ cơ."
"Cảm ơn cục cưng của chị nhé."
"He he, em giỏi lắm đúng không."
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
"Siêu siêu giỏi luôn."
7 giờ 40 phút, phi thuyền bay đến bên trên một vùng biển.
Giữa vùng biển xanh thẳm có một hòn đảo biệt lập um tùm cây cối.
Tùy Thất nhìn thoáng qua vùng biển trong xanh bên dưới, sau đó quay đầu kéo tay ba đồng đội lại nắm c.h.ặ.t.
"Nếu phi thuyền ném chúng ta xuống biển, ba người phải vớt tôi lên đấy."
Vừa dứt lời, chiếc ghế dưới m.ô.n.g bọn họ đột ngột thu lại, đáy nắp phi thuyền mở ra.
Bốn người rơi thẳng xuống biển.
Cũng may Tùy Thất đã nhắc nhở từ trước, bọn họ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, mới không bị nước biển cuốn trôi.
Lực sĩ Muội Bảo cõng Tùy Thất, dốc sức bơi về phía hòn đảo lẻ loi cách đó không xa.
Thẩm Úc và Tả Thần bơi theo sát hai người.
May mà vị trí rơi xuống không cách hòn đảo kia quá xa, bốn người nhanh ch.óng lên được bờ.
Mấy người đội Săn Lùng Hoang Dã cũng lên bờ ngay sau bọn họ.
Sau đó không còn người chơi nào đổ bộ lên hòn đảo biệt lập này nữa.
Tùy Thất ngồi nửa người dậy, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này cô mới phát hiện, hình như phi thuyền chỉ thả tám người bọn họ xuống.
Đúng là mặt trời mọc đằng tây, sao lần này ban tổ chức lại thấu tình đạt lý thế, hết lần này đến lần khác xếp người quen lại với nhau.
【Chúc mừng các người chơi, đã thành công hạ cánh xuống Tinh cầu Tễ Thương!】
【Trò chơi sẽ bắt đầu đúng 8 giờ, mong mọi người tuân thủ quy tắc duy nhất của trò chơi: Cấm g.i.ế.c hại các người chơi khác.】
【Trên tinh cầu hoang dã mạt thế, sinh tồn là trên hết!】
Tả Thần cũng cảm thán giống hệt Tùy Thất: "Sao lần này ban tổ chức tốt bụng thế, còn xếp tám người chúng ta lại với nhau nữa."
Thẩm Úc vuốt mái tóc ướt đẫm trước trán: "Chắc là lại đang ủ mưu bày trò xấu xa gì đó."
Tùy Thất b.úng tay cái ch.óc: "Tư tưởng lớn gặp nhau."
Muội Bảo gật đầu hùa theo.
Bùi Dực nghe bốn người bọn họ nói chuyện, vừa vắt nước trên quần áo vừa lảm nhảm: "Mọi người có ác cảm với ban tổ chức quá rồi đấy."
"Ai bảo ở đây chỉ có tám người chúng ta chứ." Cậu ta hất cằm về phía sau: "Mọi người nhìn ra sau lưng đi."
Đội Trốn Khỏi nghe vậy quay đầu lại, mắt chạm mắt với mười mấy người chơi đang ngồi rải rác trên bãi biển.
"…"
Tả Thần ho khan hai tiếng: "Khụ, nói có hơi sớm rồi."
Tùy Thất cười khẽ: "Cũng đông người phết nhỉ."
Cô đứng dậy, vắt khô nước trên quần áo, ngẩng đầu nhìn t.h.ả.m thực vật rậm rạp cách đó không xa.
Những thân cây cao lớn mọc đan xen nhau, đám cành lá to lớn leo trèo quấn lấy nhau, tầng tầng lớp lớp những chiếc lá kết lại tạo thành một tấm lưới dày đặc.
Tả Thần cũng đang đ.á.n.h giá môi trường xung quanh: "Hòn đảo nhỏ này trông có vẻ không tệ nhỉ, có cây có nước, cảm giác cũng dễ sinh tồn."
"Anh Thần." Tùy Thất huých vai anh ta: "Có hơi chủ quan rồi đấy."
Cô mở quang não lên, liếc nhìn dự báo thời tiết:
Nhiệt độ hiện tại: 43℃.
Nhiệt độ cao nhất ngày mai: 42℃.
Cô giơ tay che đi ánh mặt trời ch.ói chang: "Mặc dù ở đây có biển, nhưng nước biển không thể uống được, chúng ta rất dễ bị mất nước trong môi trường nhiệt độ cao thế này, tốt nhất là phải nhanh ch.óng tìm ra nguồn nước ngọt có thể uống được."
"Cây cối đúng là nhiều thật đấy, chẳng qua độ ẩm cũng cao, chắc chắn mấy loại như rắn rết chuột bọ, đỉa hút m.á.u cũng không ít."
"Khả năng bị c.ắ.n trúng không hề thấp chút nào, chúng ta phải dựng xong nơi trú ẩn trước khi trời tối."
Thẩm Úc nhìn sang Tùy Thất: "Bây giờ chúng ta nên đi hướng nào đây?"
Tùy Thất chống hai tay ngang hông, sải bước đi đến chỗ râm mát cách đó mười mét ở phía trước, ngồi phịch xuống, vui vẻ vẫy tay gọi anh em bạn dì.
"Mau lại đây ngồi đi, nghỉ ngơi một lát rồi hẵng bắt tay vào làm."
Cả nhóm tùy ý ngồi xuống dưới bóng râm.
Ai nấy ăn ý mở quang não của mình lên, kiểm tra tình hình chia đội.
Bốn người đội Trốn Khỏi thức dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt, sau đó ăn sáng.
Lúc đồng hồ điểm 6 giờ, bốn người đúng giờ lên phi thuyền của ban tổ chức.
Bốn người Liên Quyết cách bọn họ một lối đi, hai bên thân thiện chào hỏi nhau.
Đợi phi thuyền cất cánh, robot nhỏ hôm nọ nhanh ch.óng xuất hiện, nó thu lại quang não cá nhân của các người chơi rồi phát quang não của ban tổ chức.
Tùy Thất đeo quang não vào, đang dựa vào ghế định ngủ bù, Muội Bảo chợt vòng tay qua tay cô, nhỏ giọng hỏi: "Chị Tùy, có phải tối qua chị gặp ác mộng không?"
Tùy Thất mở mắt, áp mu bàn tay vào má cô nhóc: "Chuyện này cũng bị em nhìn ra à?"
"Không phải em nhìn ra đâu." Muội Bảo dịu dàng nói: "Tối qua chị nói mớ, còn vừa khóc vừa hét, em ôm chị dỗ mãi, chị mới ngủ được đó."
Tùy Thất: "… Tối qua chị phóng túng thế cơ à?"
Thẩm Úc ngồi đối diện ngẩng đầu nhìn cô: "Chị mơ thấy gì vậy?"
Tả Thần cũng chống cằm hỏi: "Mơ thấy bị zombie trên Tinh cầu Linh Lạc đuổi theo hử?"
Tùy Thất đáp: "Về mặt nào đó mà nói thì, thứ kia còn đáng sợ hơn cả cái đó nữa."
Muội Bảo giơ tay xoa đầu cô mấy cái: "Không sợ không sợ, toàn là giả cả thôi."
Cô cười mỉm, chấm nhẹ lên ch.óp mũi Muội Bảo: "Tối qua em dỗ chị thế này hửm?"
"Tối qua em ôm chị dỗ cơ."
"Cảm ơn cục cưng của chị nhé."
"He he, em giỏi lắm đúng không."
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
"Siêu siêu giỏi luôn."
7 giờ 40 phút, phi thuyền bay đến bên trên một vùng biển.
Giữa vùng biển xanh thẳm có một hòn đảo biệt lập um tùm cây cối.
Tùy Thất nhìn thoáng qua vùng biển trong xanh bên dưới, sau đó quay đầu kéo tay ba đồng đội lại nắm c.h.ặ.t.
"Nếu phi thuyền ném chúng ta xuống biển, ba người phải vớt tôi lên đấy."
Vừa dứt lời, chiếc ghế dưới m.ô.n.g bọn họ đột ngột thu lại, đáy nắp phi thuyền mở ra.
Bốn người rơi thẳng xuống biển.
Cũng may Tùy Thất đã nhắc nhở từ trước, bọn họ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, mới không bị nước biển cuốn trôi.
Lực sĩ Muội Bảo cõng Tùy Thất, dốc sức bơi về phía hòn đảo lẻ loi cách đó không xa.
Thẩm Úc và Tả Thần bơi theo sát hai người.
May mà vị trí rơi xuống không cách hòn đảo kia quá xa, bốn người nhanh ch.óng lên được bờ.
Mấy người đội Săn Lùng Hoang Dã cũng lên bờ ngay sau bọn họ.
Sau đó không còn người chơi nào đổ bộ lên hòn đảo biệt lập này nữa.
Tùy Thất ngồi nửa người dậy, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này cô mới phát hiện, hình như phi thuyền chỉ thả tám người bọn họ xuống.
Đúng là mặt trời mọc đằng tây, sao lần này ban tổ chức lại thấu tình đạt lý thế, hết lần này đến lần khác xếp người quen lại với nhau.
【Chúc mừng các người chơi, đã thành công hạ cánh xuống Tinh cầu Tễ Thương!】
【Trò chơi sẽ bắt đầu đúng 8 giờ, mong mọi người tuân thủ quy tắc duy nhất của trò chơi: Cấm g.i.ế.c hại các người chơi khác.】
【Trên tinh cầu hoang dã mạt thế, sinh tồn là trên hết!】
Tả Thần cũng cảm thán giống hệt Tùy Thất: "Sao lần này ban tổ chức tốt bụng thế, còn xếp tám người chúng ta lại với nhau nữa."
Thẩm Úc vuốt mái tóc ướt đẫm trước trán: "Chắc là lại đang ủ mưu bày trò xấu xa gì đó."
Tùy Thất b.úng tay cái ch.óc: "Tư tưởng lớn gặp nhau."
Muội Bảo gật đầu hùa theo.
Bùi Dực nghe bốn người bọn họ nói chuyện, vừa vắt nước trên quần áo vừa lảm nhảm: "Mọi người có ác cảm với ban tổ chức quá rồi đấy."
"Ai bảo ở đây chỉ có tám người chúng ta chứ." Cậu ta hất cằm về phía sau: "Mọi người nhìn ra sau lưng đi."
Đội Trốn Khỏi nghe vậy quay đầu lại, mắt chạm mắt với mười mấy người chơi đang ngồi rải rác trên bãi biển.
"…"
Tả Thần ho khan hai tiếng: "Khụ, nói có hơi sớm rồi."
Tùy Thất cười khẽ: "Cũng đông người phết nhỉ."
Cô đứng dậy, vắt khô nước trên quần áo, ngẩng đầu nhìn t.h.ả.m thực vật rậm rạp cách đó không xa.
Những thân cây cao lớn mọc đan xen nhau, đám cành lá to lớn leo trèo quấn lấy nhau, tầng tầng lớp lớp những chiếc lá kết lại tạo thành một tấm lưới dày đặc.
Tả Thần cũng đang đ.á.n.h giá môi trường xung quanh: "Hòn đảo nhỏ này trông có vẻ không tệ nhỉ, có cây có nước, cảm giác cũng dễ sinh tồn."
"Anh Thần." Tùy Thất huých vai anh ta: "Có hơi chủ quan rồi đấy."
Cô mở quang não lên, liếc nhìn dự báo thời tiết:
Nhiệt độ hiện tại: 43℃.
Nhiệt độ cao nhất ngày mai: 42℃.
Cô giơ tay che đi ánh mặt trời ch.ói chang: "Mặc dù ở đây có biển, nhưng nước biển không thể uống được, chúng ta rất dễ bị mất nước trong môi trường nhiệt độ cao thế này, tốt nhất là phải nhanh ch.óng tìm ra nguồn nước ngọt có thể uống được."
"Cây cối đúng là nhiều thật đấy, chẳng qua độ ẩm cũng cao, chắc chắn mấy loại như rắn rết chuột bọ, đỉa hút m.á.u cũng không ít."
"Khả năng bị c.ắ.n trúng không hề thấp chút nào, chúng ta phải dựng xong nơi trú ẩn trước khi trời tối."
Thẩm Úc nhìn sang Tùy Thất: "Bây giờ chúng ta nên đi hướng nào đây?"
Tùy Thất chống hai tay ngang hông, sải bước đi đến chỗ râm mát cách đó mười mét ở phía trước, ngồi phịch xuống, vui vẻ vẫy tay gọi anh em bạn dì.
"Mau lại đây ngồi đi, nghỉ ngơi một lát rồi hẵng bắt tay vào làm."
Cả nhóm tùy ý ngồi xuống dưới bóng râm.
Ai nấy ăn ý mở quang não của mình lên, kiểm tra tình hình chia đội.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận