Hiện tại là 10 giờ 30 phút sáng, mấy đứa trẻ vẫn đang lên lớp.

Viện trưởng Thẩm dẫn bốn người Tùy Thất tham quan trung tâm bồi dưỡng.

Cơ sở vật chất ở đây rất hoàn thiện, có vườn hoa công cộng, nhà ăn, đường chạy bằng nhựa, nhà thi đấu, thư viện, phòng y tế, phòng tư vấn tâm lý, v.v.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Những đứa trẻ ở đây nhận chương trình giáo d.ụ.c mầm non ngay tại trung tâm bồi dưỡng, đợi đến tuổi đi học tiểu học, sẽ được đưa đến trường công lập.

Trung tâm bồi dưỡng sẽ phụ trách toàn bộ học phí và sinh hoạt phí trong thời gian giáo d.ụ.c bắt buộc của đám trẻ, ngoài ra còn dạy mấy đứa nhóc các kỹ năng làm việc thực tế.

Viện trưởng Thẩm chậm rãi kể lại tình hình của trung tâm bồi dưỡng, mấy người Tùy Thất đi phía sau nghe rất chăm chú.

Tham quan trung tâm bồi dưỡng xong, viện trưởng Thẩm dẫn bọn họ đi đến phòng nghỉ.

Bà kéo Thẩm Úc ngồi xuống bên cạnh mình, véo má cậu ta: "Có phải cuộc sống của con không tệ chút nào không?"

"Trước đây, lúc nào con cũng giữ bộ mặt lạnh lùng, không thích nói chuyện với người khác, bây giờ trông đã cởi mở hơn hẳn rồi nhỉ."

"Con còn quen được ba người bạn tốt nữa, Tiểu Úc, thấy dáng vẻ hiện tại của con, ta thực sự rất mừng cho con."

Viện trưởng Thẩm hào hứng nhìn sang ba người Tùy Thất: "Các cháu có muốn xem album ảnh của Tiểu Úc không? Trong đó có những khoảnh khắc quý giá chụp cảnh thằng nhóc này nhăn nhó mặc váy đấy."

Mắt Tả Thần sáng lên: "Cháu muốn ạ!"

Muội Bảo: "Cháu muốn xem ạ!"

Tùy Thất: "Viện trưởng nhất định phải cho bọn cháu xem đấy."

Thẩm Úc: … Tôi có thể rời khỏi đây được không? …

Không ngờ Thẩm Úc lại có đến hai cuốn album ảnh cá nhân dày cộp.

Tả Thần kinh ngạc nói: "Sao cậu Thẩm lại có nhiều ảnh vậy?"

Thẩm Thu Bình ôn hòa cười: "Ta tương đối thích ghi lại quá trình trưởng thành của bọn trẻ ấy mà."

Viện trưởng Thẩm mở album ảnh ra, Tùy Thất, Tả Thần và Muội Bảo lập tức ghé sát vào.

Thẩm Úc quay đầu đi, không muốn xem lắm.

Người trong bức ảnh đầu tiên là Thẩm Thu Bình, bà ấy đang ôm một đứa bé vô cùng đáng yêu trong n.g.ự.c.

"Bức này được chụp vào ngày đầu tiên Tiểu Úc đến trung tâm bồi dưỡng, ta đã ôm thằng bé chụp đấy."

"Từ nhỏ thằng bé đã rất đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hai mắt to tròn, lông mi còn dài vô cùng, cực kỳ khiến người ta yêu thích."

Muội Bảo cong mắt cười: "Là anh Thẩm khi còn bé xíu nè."

Tùy Thất giơ tay ôm sát má: "Đáng yêu quá đi."

Tả Thần nhìn chằm chằm bức ảnh nọ hồi lâu: "Cậu Thẩm đúng là đẹp trai từ nhỏ đến lớn nhỉ."

Cuốn album kia ghi lại tất cả các khoảnh khắc quan trọng từ nhỏ đến lớn của Thẩm Úc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần đầu tiên lật người, lần đầu tiên ngồi, lần đầu tiên vấp ngã, lần đầu tiên ngồi xe lăn.

Còn có lần đầu tiên mặc váy.

Thẩm Úc khi còn nhỏ thật sự rất giống b.úp bê, khi mặc váy vào, thực sự chẳng có chút cảm giác kỳ quái nào.

Cho dù trưng ra khuôn mặt lạnh như tiền ngồi trên xe lăn, cũng không ảnh hưởng đến sự đáng yêu của cậu ta.

Tùy Thất xin xỏ Thẩm Thu Bình: "Viện trưởng có thể cho cháu một tấm cậu Thẩm mặc váy được không ạ? Cháu muốn sưu tầm."

Tả Thần và Muội Bảo lập tức hùa theo: "Cháu cũng muốn!"

Thẩm Úc: "… Ba người không có vấn đề gì chứ?"

Thẩm Thu Bình hòa nhã từ chối yêu cầu của bọn họ: "Bức nào bức nấy cũng đều là báu vật của ta, không thể mang đi được. Nhưng ta có thể cho các cháu chép ra."

Tùy Thất vui vẻ đồng ý: "Được ạ, cháu muốn in màu."

Tả Thần: "Có thể cho bọn cháu in thêm mấy tấm được không ạ?"

Thẩm Thu Bình: "Được, các cháu thích tấm nào thì in tấm đó."

Đợi xem xong tất cả các ảnh, ba người Tùy Thất quyết định chép lại toàn bộ ảnh trong hai cuốn album mang đi.

Thẩm Úc cực kỳ bất lực: "Chẳng lẽ đến cả ảnh tôi tiểu dầm, ba người cũng muốn in ra sao?"

Tùy Thất: "Với tôi, ảnh cậu Thẩm tiểu dầm và mặc váy thuộc cùng một cấp bậc."

Tả Thần vô cùng tán thành.

Hai tiếng sau, ba người in xong.

Thẩm Thu Bình chu đáo lấy một chiếc túi vải ra, cất toàn bộ ảnh in vào đó.

Thẩm Úc chủ động lên tiếng: "Dì Thẩm, con muốn quyên góp cho trung tâm bồi dưỡng."

Thẩm Thu Bình vỗ lên tay cậu ta: "Không cần, năm nay trung tâm bồi dưỡng đã nhận được không ít tiền quyên góp rồi, tài chính vẫn xem như đầy đủ."

Thẩm Úc nói: "Con muốn góp một phần sức lực cho trung tâm bồi dưỡng mà."

Dẫu Thẩm Thu Bình đang cười, nhưng thái độ lại rất kiên định: "Nếu sau này thực sự cần, ta sẽ chủ động mở lời với con, được không?"

Thẩm Úc im lặng hồi lâu, mới đáp: "Được ạ."

Tả Thần khẽ vỗ lên lưng cậu ta hai cái: "Có phải chúng ta nên đi mua một ít đồ ăn vặt cho bọn trẻ rồi không?"

"Nếu các con muốn khiến bọn trẻ vui vẻ…" Thẩm Thu Bình đề nghị: "Thì hãy mua mấy loại đồ ăn vặt không sợ rơi vỡ rồi rải từ trên tòa nhà dạy học xuống, lũ trẻ ở đây thích 'mưa đồ ăn vặt' lắm."

Thẩm Úc từng trải nghiệm niềm vui của mưa đồ ăn vặt, lập tức nói: "Được ạ."

Tả Thần cũng tiếp lời sau đó: "Vậy chúng ta đi mua luôn đi."

Bốn người rời khỏi trung tâm bồi dưỡng Viễn Sơn, thẳng tiến đến siêu thị gần nhất.

Thẩm Úc phụ trách chọn đồ, ba người Tùy Thất phụ trách bỏ vào xe đẩy, nhanh ch.óng hoàn thành việc mua sắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 390 | Đọc truyện chữ