Rốt cuộc... em có từng thực sự thích tôi không?" Anh tự giễu: "Em xem, tôi muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, vậy mà cứ phải mặt dày mày dạn đuổi theo em, đến tận bây giờ còn phải hỏi cô một câu hỏi mất mặt như thế này. Hừ, Tô Nhiễm, ép tôi đến nước này, em giỏi thật đấy."

"Em có thích." Do dự vài giây, tôi vẫn nói ra sự thật, kiên định đáp: "Dù một năm qua anh có đập phá cửa hàng của em, lạnh nhạt với em, em vẫn luôn thích anh. Vậy nên, có thể cho chúng ta thêm một cơ hội nữa không?"

Tay Từ Gia Lạc khựng lại, trong mắt anh thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng, nhưng giây lát sau đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng như trước: "Vậy còn Tưởng Lộ thì sao?" Ánh mắt anh nhìn tôi trở nên sâu thẳm: "Ngay cả khi tôi ngoại tình với Tưởng Lộ, làm bụng cô ta to ra, em cũng có thể tha thứ, đúng không?"

"Em... có thể!" Thật ra tôi không thể, nhưng để cứu vãn Từ Gia Lạc, tôi chỉ có thể tạm thời nói dối.

Từ Gia Lạc lắc đầu: "Tôi không nhìn thấy sự chân thành trong mắt em. Có lẽ ngay cả chính em cũng không biết, khi em nói dối, ngón tay cái bên tay trái sẽ bấm c.h.ặ.t vào đốt thứ nhất của ngón trỏ để che giấu sự căng thẳng của mình."

Tôi nhìn theo ánh mắt của Từ Gia Lạc hướng về phía tay trái mình, quả nhiên đúng như lời anh nói.

Tôi còn đang định giải thích thì điện thoại của Từ Gia Lạc đã vang lên.

Anh rút điện thoại ra, liếc nhìn tôi một cái rồi nói: "Tôi có việc phải đi trước, hóa đơn tôi thanh toán rồi, em về nhà sớm đi. Nếu không muốn ở bên tôi thì đừng miễn cưỡng, tôi tuy có chút quyền thế nhưng chuyện ép người khác làm bạn gái mình thì tôi không làm nổi."

Nghe giọng điệu giễu cợt của anh, lòng tôi lạnh ngắt.

Anh quay người, bắt máy rồi gọi một tiếng: "Tưởng Lộ, cô đợi tôi ở bãi đỗ xe."

Trái tim tôi hoàn toàn chìm xuống đáy vực.

Ngày 9 tháng 10, ngày thứ 17 kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ, chỉ số X là 64.

Tôi ngồi sau quầy thu ngân của tiệm hoa, nhìn đường phố người qua kẻ lại, khẽ thở dài một tiếng.

Tôi hỏi hệ thống: "Tại sao nhiệm vụ cậu giao cho tôi lại là chấp nhận lời cầu hôn của Từ Gia Lạc? Từ lúc chia tay đến lúc cầu hôn mà chỉ cho tôi ba mươi ngày, cậu không thấy nó vô lý lắm sao?"

[Không hề. Theo ghi chép, trước khi trọng sinh, nam chính vốn định cầu hôn cô vào ngày 23 tháng 9, kỷ niệm một năm hai người yêu nhau. Địa điểm chính là tại biệt thự nghỉ dưỡng nơi nam chính qua đời. Nam chính đã trang trí hoa tươi, bóng bay, chuẩn bị một bữa tiệc để tạo bất ngờ cho cô.]

Tôi mở to mắt, tim bỗng nhói đau, ánh mắt tối sầm lại.

"Nhưng vào đúng ngày hôm trước, tôi lại đề nghị chia tay với anh ấy..."

Tôi hình dung ra cảnh tượng lúc đó: Biệt thự nghỉ dưỡng đã được trang hoàng xong xuôi, nhưng thứ chờ đợi anh lại là một câu chia tay của tôi. Từ Gia Lạc cô độc một mình trong căn biệt thự, đau lòng khôn xiết, cảnh sắc tràn ngập niềm vui trước mắt lại chẳng thuộc về anh. Ôi! Đúng là bi kịch nhân gian...

Tôi bỗng nảy ra một ý, nắm ngay lấy trọng điểm: "Vậy tính theo thời gian thì hiện giờ trong căn biệt thự đó vẫn còn những thứ anh ấy đã trang trí!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Đúng vậy.]

Tôi lập tức đóng cửa tiệm hoa, quay về căn hộ, lấy chìa khóa biệt thự từ trong ngăn kéo rồi bắt xe chạy thẳng đến biệt thự nghỉ dưỡng.

Vừa mở cửa, tôi đã bị cảnh tượng bên trong làm cho chấn động.

*

Cả căn phòng vẫn còn chất đầy bóng bay màu hồng, trên tường dán kín những bức ảnh cũ của tôi và Từ Gia Lạc, giữa phòng có một hình trái tim khổng lồ xếp bằng hoa hồng ——

Marry me! Hóa ra anh thực sự đã định cầu hôn tôi...

Giữa những bông hoa hồng đặt một chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn. Tôi cầm lên, đeo thử vào tay, vừa vặn vô cùng.

Từ Gia Lạc làm sao biết được kích cỡ ngón tay tôi nhỉ? Tôi thắc mắc.

Trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh của nửa tháng trước… Tôi đang ngủ trưa trên ghế sofa thì giật mình tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra đã thấy Từ Gia Lạc đang dùng một sợi len quấn quanh ngón tay tôi.

Tôi thấy lạ, hỏi: "Anh đang làm gì thế?"

Gương mặt Từ Gia Lạc thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra: "Đang định buộc em lại thôi, vừa nãy em mộng du, sợ em gặp sự cố."

Suýt chút nữa thì tôi đã tin lời nói dối của anh!

Nhìn chiếc nhẫn này, khóe miệng tôi không tự chủ được mà cong lên.

Tôi băng qua biển bóng bay màu hồng, nhìn thấy dòng chữ Từ Gia Lạc để lại cho tôi trên tường…

"Nhiễm Nhiễm, chúng ta trước đây có lẽ có hiểu lầm, có lẽ có những chuyện không vui, nhưng trong một năm ở bên em, anh càng ngày càng nhận ra rõ ràng rằng, em chính là người mà anh muốn cùng đi hết cuộc đời này. Những chuyện đã qua anh quyết định buông bỏ, từ hôm nay trở đi anh sẽ đối xử thật tốt với em, gả cho anh nhé?"

Sống mũi tôi cay cay, tôi bịt miệng, nước mắt rơi xuống không báo trước.

Tôi nhớ lại trước kia, Từ Gia Lạc tuy hiểu lầm tôi vẫn còn vương vấn tình cũ với Nhậm Quán Lâm, nhưng anh cũng thường xuyên thể hiện sự quan tâm đến tôi một cách vô ý. Những chi tiết từng bị ngó lơ trước đây, lúc này bỗng trở nên rõ mòn một.

Có một lần, tôi và Từ Gia Lạc bước ra từ cửa nhà hát, bên ngoài trời đổ mưa, mà từ cửa đến chỗ Từ Gia Lạc đỗ xe có một khoảng cách. Tôi định lao vào màn mưa thì Từ Gia Lạc lạnh mặt ngăn tôi lại, anh cởi áo khoác trùm lên đầu tôi, che chở cho tôi lên xe.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngại Quá, Chia Tay Vô Hiệu! - Chương 22 | Đọc truyện chữ