Ngại Quá, Chia Tay Vô Hiệu!
Chương 17
Từ Gia Lạc chậm rãi ngồi dậy từ sofa, dường như anh đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng trước khi mất trí nhớ, ánh mắt nhìn tôi thậm chí còn lạnh hơn cả trước kia.
"Đây là suy nghĩ thật lòng của em về anh sao?" Anh hỏi.
Tôi ngước lên nhìn, đường nét của Từ Gia Lạc không hề thay đổi, nhưng độ cong nơi chân mày và khóe miệng đã khác trước, cả người tỏa ra khí chất lạnh lẽo, như thể biến thành một người hoàn toàn khác so với lúc nãy.
"Em..." Tôi bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, nhất thời không biết phải ứng đáp thế nào.
"Kiên quyết đòi chia tay, dù anh có dỗ dành thế nào cũng vô ích, thậm chí em còn muốn giới thiệu anh cho người khác để rũ bỏ anh, cho rằng anh cũng là hạng đàn ông tồi tệ như bạn trai cũ của em..." Nói đến đây, Từ Gia Lạc nhướng mày một cái rồi dừng lại.
"Khoảng thời gian trước đó, anh cũng không biết tại sao mình lại mất trí nhớ." Anh chuyển sang giọng điệu trịnh trọng, nói: "Nhưng nếu anh đã theo đuổi em như thế mà em vẫn muốn chia tay, vậy thì tùy em. Sau này anh sẽ không đến làm phiền em nữa."
Nói xong, anh quay người bước ra khỏi phòng, chỉ để lại một tiếng đóng cửa ch.ói tai.
Tôi ngồi trong phòng, im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng bùng nổ.
Cái hệ thống này đang trêu đùa tôi đấy à? Khôi phục trí nhớ của anh ta, để anh ta chia tay với tôi, rồi lại giao cho tôi nhiệm vụ nhận lời cầu hôn của anh ta? Đúng là một nước đi thần sầu! Bây giờ đừng nói là cầu hôn, anh ta còn muốn tuyệt giao với tôi luôn rồi kia kìa!
Tuy nhiên, điều khiến tôi hoang mang hơn là: Tại sao Từ Gia Lạc lại đột ngột tháo gỡ được nút thắt trong lòng? Tôi giận dữ gào lên: [Hệ thống, cậu lừa tôi! Tưởng Lộ vừa đến là nút thắt của anh ta được giải tỏa, rõ ràng nút thắt của Từ Gia Lạc có liên quan đến Tưởng Lộ!"
[Hệ thống không lừa cô, hệ thống bị oan. Cô hãy nhớ lại xem trước khi nút thắt của nam chính được tháo gỡ, cô đã nói những gì?]
Tôi nhớ lại tình cảnh lúc đó…
"Từ Gia Lạc, anh cũng giống hệt gã tồi là bạn trai cũ của tôi thôi, tôi thật sự sẽ bị anh hại c.h.ế.t mất!"
Chẳng lẽ… nút thắt của Từ Gia Lạc thật sự là bạn trai cũ của tôi?
Tôi sắp phát điên rồi! Nút thắt của Từ Gia Lạc rốt cuộc có liên quan gì đến bạn trai cũ của tôi chứ? Hai người họ tổng cộng mới chỉ gặp mặt có một lần thôi mà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào số của Từ Gia Lạc, nhưng rồi lại đặt xuống.
Bây giờ chắc Từ Gia Lạc chẳng muốn nhìn mặt tôi nữa đâu nhỉ? Nhớ lại từng thước phim trong mấy ngày qua, một người kiêu ngạo như anh, vì mất trí nhớ mà hạ mình dùng đủ mọi cách để theo đuổi tôi, khi nhớ lại chắc chắn sẽ hối hận, không chừng còn hận tôi thấu xương.
Tôi hỏi hệ thống: "Có thể tiết lộ cho tôi một chút về nội dung nút thắt của Từ Gia Lạc không?"
[Ký chủ, hệ thống cần nhắc nhở cô, nhiệm vụ trước của cô đã hoàn thành, không cần thiết phải lãng phí điểm X để truy cứu vấn đề này. Việc cấp bách của cô là hoàn thành nhiệm vụ ở giai đoạn hiện tại.]
"Không, tôi phải hiểu rõ nút thắt của anh ta rốt cuộc là gì." Trong đầu tôi thoáng qua nội dung trên tài khoản phụ Weibo của Từ Gia Lạc, sự nghi ngờ trong lòng càng lớn hơn, tôi kiên định nói: "Hệ thống phong tỏa một phần ký ức của anh ta, anh ta liền có thể đối xử rất tốt với tôi; giải phong tỏa ký ức, anh ta lại trở về như cũ. Tôi muốn biết rốt cuộc là chuyện gì đã khiến anh ta có sự chuyển biến như vậy."
[Ký chủ, mạo muội hỏi một câu, cô vẫn còn thích nam chính đúng không?]
Tôi vội vàng muốn phủ nhận, nhưng chỉ có thể thốt ra một chữ "Tôi...", những lời sau đó nghẹn lại không sao nói ra được.
[Nếu không phải còn thích anh ta, sao cô lại sẵn sàng lãng phí điểm X quý giá để cầu cứu hệ thống chứ? Nể tình cô đã làm hệ thống cảm động, hệ thống sẽ giảm giá cho cô, thông tin giá gốc 50 điểm, giảm còn 98%, bán cho cô với giá hiện tại là 49 điểm!]
*
Tôi nghiến răng nghiến lợi: "Thế này mà gọi là giảm giá à? Nếu mi đứng trước mặt tao, tap sẽ đ.á.n.h gãy chân mi, mi tin không?"
[Không cần giảm giá sao? Vậy thì…]
"Đợi đã…" Tôi ôm n.g.ự.c, nghĩ thầm tiết kiệm được 1 điểm cũng là tiết kiệm, đành c.ắ.n răng nói: "Cần, tôi mua."
[Đinh đoong! Mua thông tin thành công, điểm X -49, điểm còn lại 74.]
[Thông tin: Khúc mắc của nam chính đã hình thành từ một năm trước, mời ký chủ hồi tưởng lại thời điểm này một năm trước cô và bạn trai cũ đã xảy ra chuyện gì, liên hệ với tâm trạng của nam chính là có thể đưa ra kết luận. Để thuận tiện cho ký chủ hồi tưởng, hệ thống cung cấp đoạn ghi hình âm thanh và hình ảnh lúc đó, cô có thể quan sát kỹ tình hình của nam chính khi ấy.]
Thời điểm này một năm trước... Tôi suy nghĩ…
"Đây là suy nghĩ thật lòng của em về anh sao?" Anh hỏi.
Tôi ngước lên nhìn, đường nét của Từ Gia Lạc không hề thay đổi, nhưng độ cong nơi chân mày và khóe miệng đã khác trước, cả người tỏa ra khí chất lạnh lẽo, như thể biến thành một người hoàn toàn khác so với lúc nãy.
"Em..." Tôi bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, nhất thời không biết phải ứng đáp thế nào.
"Kiên quyết đòi chia tay, dù anh có dỗ dành thế nào cũng vô ích, thậm chí em còn muốn giới thiệu anh cho người khác để rũ bỏ anh, cho rằng anh cũng là hạng đàn ông tồi tệ như bạn trai cũ của em..." Nói đến đây, Từ Gia Lạc nhướng mày một cái rồi dừng lại.
"Khoảng thời gian trước đó, anh cũng không biết tại sao mình lại mất trí nhớ." Anh chuyển sang giọng điệu trịnh trọng, nói: "Nhưng nếu anh đã theo đuổi em như thế mà em vẫn muốn chia tay, vậy thì tùy em. Sau này anh sẽ không đến làm phiền em nữa."
Nói xong, anh quay người bước ra khỏi phòng, chỉ để lại một tiếng đóng cửa ch.ói tai.
Tôi ngồi trong phòng, im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng bùng nổ.
Cái hệ thống này đang trêu đùa tôi đấy à? Khôi phục trí nhớ của anh ta, để anh ta chia tay với tôi, rồi lại giao cho tôi nhiệm vụ nhận lời cầu hôn của anh ta? Đúng là một nước đi thần sầu! Bây giờ đừng nói là cầu hôn, anh ta còn muốn tuyệt giao với tôi luôn rồi kia kìa!
Tuy nhiên, điều khiến tôi hoang mang hơn là: Tại sao Từ Gia Lạc lại đột ngột tháo gỡ được nút thắt trong lòng? Tôi giận dữ gào lên: [Hệ thống, cậu lừa tôi! Tưởng Lộ vừa đến là nút thắt của anh ta được giải tỏa, rõ ràng nút thắt của Từ Gia Lạc có liên quan đến Tưởng Lộ!"
[Hệ thống không lừa cô, hệ thống bị oan. Cô hãy nhớ lại xem trước khi nút thắt của nam chính được tháo gỡ, cô đã nói những gì?]
Tôi nhớ lại tình cảnh lúc đó…
"Từ Gia Lạc, anh cũng giống hệt gã tồi là bạn trai cũ của tôi thôi, tôi thật sự sẽ bị anh hại c.h.ế.t mất!"
Chẳng lẽ… nút thắt của Từ Gia Lạc thật sự là bạn trai cũ của tôi?
Tôi sắp phát điên rồi! Nút thắt của Từ Gia Lạc rốt cuộc có liên quan gì đến bạn trai cũ của tôi chứ? Hai người họ tổng cộng mới chỉ gặp mặt có một lần thôi mà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào số của Từ Gia Lạc, nhưng rồi lại đặt xuống.
Bây giờ chắc Từ Gia Lạc chẳng muốn nhìn mặt tôi nữa đâu nhỉ? Nhớ lại từng thước phim trong mấy ngày qua, một người kiêu ngạo như anh, vì mất trí nhớ mà hạ mình dùng đủ mọi cách để theo đuổi tôi, khi nhớ lại chắc chắn sẽ hối hận, không chừng còn hận tôi thấu xương.
Tôi hỏi hệ thống: "Có thể tiết lộ cho tôi một chút về nội dung nút thắt của Từ Gia Lạc không?"
[Ký chủ, hệ thống cần nhắc nhở cô, nhiệm vụ trước của cô đã hoàn thành, không cần thiết phải lãng phí điểm X để truy cứu vấn đề này. Việc cấp bách của cô là hoàn thành nhiệm vụ ở giai đoạn hiện tại.]
"Không, tôi phải hiểu rõ nút thắt của anh ta rốt cuộc là gì." Trong đầu tôi thoáng qua nội dung trên tài khoản phụ Weibo của Từ Gia Lạc, sự nghi ngờ trong lòng càng lớn hơn, tôi kiên định nói: "Hệ thống phong tỏa một phần ký ức của anh ta, anh ta liền có thể đối xử rất tốt với tôi; giải phong tỏa ký ức, anh ta lại trở về như cũ. Tôi muốn biết rốt cuộc là chuyện gì đã khiến anh ta có sự chuyển biến như vậy."
[Ký chủ, mạo muội hỏi một câu, cô vẫn còn thích nam chính đúng không?]
Tôi vội vàng muốn phủ nhận, nhưng chỉ có thể thốt ra một chữ "Tôi...", những lời sau đó nghẹn lại không sao nói ra được.
[Nếu không phải còn thích anh ta, sao cô lại sẵn sàng lãng phí điểm X quý giá để cầu cứu hệ thống chứ? Nể tình cô đã làm hệ thống cảm động, hệ thống sẽ giảm giá cho cô, thông tin giá gốc 50 điểm, giảm còn 98%, bán cho cô với giá hiện tại là 49 điểm!]
*
Tôi nghiến răng nghiến lợi: "Thế này mà gọi là giảm giá à? Nếu mi đứng trước mặt tao, tap sẽ đ.á.n.h gãy chân mi, mi tin không?"
[Không cần giảm giá sao? Vậy thì…]
"Đợi đã…" Tôi ôm n.g.ự.c, nghĩ thầm tiết kiệm được 1 điểm cũng là tiết kiệm, đành c.ắ.n răng nói: "Cần, tôi mua."
[Đinh đoong! Mua thông tin thành công, điểm X -49, điểm còn lại 74.]
[Thông tin: Khúc mắc của nam chính đã hình thành từ một năm trước, mời ký chủ hồi tưởng lại thời điểm này một năm trước cô và bạn trai cũ đã xảy ra chuyện gì, liên hệ với tâm trạng của nam chính là có thể đưa ra kết luận. Để thuận tiện cho ký chủ hồi tưởng, hệ thống cung cấp đoạn ghi hình âm thanh và hình ảnh lúc đó, cô có thể quan sát kỹ tình hình của nam chính khi ấy.]
Thời điểm này một năm trước... Tôi suy nghĩ…
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận