Nếu Trong Rừng Có Cổ Tích
Chương 4: Cậu Thiếu Niên Mà Ai Đó Mãi Không Quên Là Ai.
1.
Người đến là chủ nhiệm khoa, nội dung chủ yếu là chào mừng mọi người nhập học cũng như động viên cho đợt huấn luyện quân sự sắp tới.
Sau khi buổi họp khoa kết thúc, tiếp theo là những cuộc họp nhỏ của từng lớp, sau khi tan học Hạ Thập Vũ hỏi Nguyễn Tử Tình có muốn đi cùng cô đến lớp không, nhưng Nguyễn Tử Tình lại nói cô ấy cần đi vệ sinh, vì vậy Hạ Thập Vũ đã đi trước.
Hạ Thập Vũ đi rồi, Nguyễn Tử Tình ngăn Mộc Tư Nam lại.
“Cậu chính là Mộc Tư Nam kia đúng không?” Nguyễn Tử Tình tuy có chút do dự, nhưng giọng điệu thì rất chắc chắn: “Mộc Tư Nam của trường Bắc Cao, người luôn đứng trên tôi trong tất cả kỳ thi.”
Mộc Tư Nam không nói gì, cậu không phủ nhận.
“Khoảng nửa tháng trước tôi từng bị một cô gái nắm lấy ở trung tâm thương mại quốc tế Đông Phương, cô ấy đã liên tục hỏi tôi về người tên Cung Húc đang ở đâu, tôi khi đó đã rất sợ hãi.” Cô ấy quan sát phản ứng của Mộc Tư Nam, khi cô ấy nhắc đến Cung Húc, ánh mắt của Mộc Tư Nam khẽ run lên: “Cô gái đó là Hạ Thập Vũ đúng không? Tại sao cậu lại ngắt lời tôi, còn ngắt đến tận hai lần?”
“Những gì cô nói đều đúng, tôi không phủ nhận và tôi có lý do phải làm như vậy.” Giọng điệu của Mộc Tư Nam rất kiên định, hôm đó sau khi bác sĩ Trương hỏi cậu có thể bảo vệ Hạ Thập Vũ không, cậu đã nói lời từ chối.
Nhưng sau khi về nhà, tâm trạng của cậu càng khó chịu, khuôn mặt hoảng loạn của Hạ Thập Vũ luôn hiện trong đầu cậu khiến cậu phải vật lộn suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng cậu nghĩ, nếu trời cao thật sự cho rằng cậu không nên đứng ngoài cuộc, vậy thì hãy để cậu gặp lại cô lần nữa.
Cậu không ngờ, Hạ Thập Vũ sẽ đến trường đại học W, khi cậu tình cờ gặp cô trên con đường nhỏ dưới tán cây, tim cậu khi ấy đã có một khoảnh khắc ngừng đập.
Đây là lần thứ ba Hạ Thập Vũ hỏi cậu là ai, thêm một lần nữa khi cô không nhớ cậu, thật kỳ lạ, dường như cậu luôn xuất hiện trước mặt cô khi cô đang trong tâm trạng không tốt, rồi cô lại vô lý quên mất cậu.
Lần gặp đầu tiên ở lần thứ ba, vẫn là xin chào Hạ Thập Vũ.
“Không thể không làm vậy?” Nguyễn Tử Tình suy nghĩ một chút rồi, hỏi: “Vì Hạ Thập Vũ sao? Nhưng vì sao cô ấy không nhớ tôi? Lúc đó cô ấy không có lý do gì để không nhớ tôi cả.”
“Cô không cần biết nhiều đâu.” Mộc Tư Nam không muốn có quá nhiều người biết chuyện của Hạ Thập Vũ, bệnh của cô không thể chịu được kích động, nếu có quá nhiều người biết thì họ sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khác thường, thậm chí còn sẽ hỏi những câu mà cô không thể chịu đựng được.
“Được thôi.” Nguyễn Tử Tình không hỏi thêm nữa, cô ấy là người biết điều, những câu hỏi mà người khác không muốn trả lời thì cô ấy cũng sẽ không hỏi nhiều.
“Tôi có thể nhờ cô một việc được không?” Mộc Tư Nam nhìn Nguyễn Tử Tình nói: “Cô có thể giả vờ không quen biết tôi không? Và kể cả việc trước đó, xem như cô chưa từng gặp Hạ Thập Vũ.”
Dù sao Mộc Tư Nam cũng đã nói dối với Hạ Thập Vũ rằng họ là bạn học cũ, nếu Nguyễn Tử Tình lỡ lời thì mọi chuyện sẽ bại lộ.
“Được thôi.” Dù Nguyễn Tử Tình không biết vì sao Mộc Tư Nam làm vậy, nhưng cô ấy vẫn đồng ý với yêu cầu của cậu, bởi vì xét cho cùng, Mộc Tư Nam và Hạ Thập Vũ đều không có mối quan hệ quá lớn nào với cô ấy.
Khi Nguyễn Tử Tình tìm được phòng học, bên cạnh Hạ Thập Vũ vẫn còn một chỗ trống, cô ấy nhìn xung quanh một lượt cuối cùng rồi quyết định ngồi cạnh Hạ Thập Vũ.
Hạ Thập Vũ thấy cô ấy đến, cô thân thiện mỉm cười với cô ấy, nụ cười nhẹ nhàng khiến Hạ Thập Vũ càng thêm xinh đẹp, trầm tĩnh.
Nguyễn Tử Tình cảm thấy rất lạ, ngày hôm đó ở trung tâm thương mại, cô gái có khuôn mặt cứng đờ, dữ tợn gần như là điên loạn ấy, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mới trở thành như vậy?
Cung Húc là ai? Cung Húc mà cô luôn tìm kiếm khắp nơi có phải là nguyên nhân khiến cô trở nên như vậy không?
Nguyễn Tử Tình nhìn Hạ Thập Vũ bình thản, sự hoang mang trong lòng cô ấy dần lan rộng. Cảm giác như cô gái này đang bị bao phủ bởi sự nghi ngờ, tuy cô ngồi bên cạnh nhưng Nguyễn Tử Tình lại cảm thấy cô như ở cách xa ngàn dặm.
Giáo viên chủ nhiệm và giáo viên hướng dẫn cùng đến, vì hôm nay là ngày đầu tiên nhập học nên nhiều người vẫn chưa sắp xếp xong chỗ ở, giáo viên chủ nhiệm cũng không trì hoãn lâu, chỉ nói từ ngày mai sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự rồi cho mọi người về ký túc xá.
“Hạ Thập Vũ, cậu ở ký túc xá hay trở về nhà?” Nguyễn Tử Tình hỏi.
“Nhà của tôi ở gần đây nên tôi sẽ trở về nhà.” Hạ Thập Vũ cười nói: “Còn cậu thì sao? Cậu trở về hay ở ký túc xá?”
“Nhà của tôi cũng ở thành phố này nhưng hơi xa, cho nên tôi ở ký túc xá.” Nguyễn Tử Tình nói.
“Hạ Thập Vũ.” Ngay khi Hạ Thập Vũ muốn nói gì đó, giọng của Mộc Tư Nam đã vang lên từ bên ngoài lớp học.
Nguyễn Tử Tình và Hạ Thập Vũ cùng quay đầu nhìn ra cửa, thấy Mộc Tư Nam một tay xách balo đứng ngoài cửa lớp, mỉm cười nhìn Hạ Thập Vũ, nói: “Đi cùng nhé.”
“Được, vậy, Nguyễn Tử Tình à tớ về nhà trước nhé, mai gặp lại.” Hạ Thập Vũ vẫy tay chào Nguyễn Tử Tình rồi xách balo đi về phía Mộc Tư Nam
Nguyễn Tử Tình nhìn Hạ Thập Vũ và Mộc Tư Nam, một người là soái ca, một người là mỹ nữ, đứng cạnh nhau trông đẹp đôi vô cùng, nhiều bạn học đi ngang qua đều ngoái đầu lại nhìn họ.
Nguyễn Tử Tình cứ nhìn chằm chằm ra cửa lớp cho đến khi họ đi khuất hẳn mà cô ấy vẫn chưa thu hồi tầm mắt, cô ấy luôn cảm thấy mối quan hệ giữa hai người họ rất kỳ lạ khó nói rõ.
Mộc Tư Nam và Hạ Thập Vũ chia tay nhau tại cửa ra vào ga tàu điện ngầm phố Tam Nguyên, Mộc Tư Nam cần chuyển sang xe buýt còn Hạ Thập Vũ thì chỉ cần đi bộ dọc theo con đường nhựa dưới bóng cây, khoảng năm sáu phút là đến khu nhà cô ở.
Lúc này đã gần đến trưa, trên đường có rất ít người qua lại, khóe miệng Hạ Thập Vũ hơi cong lên nhưng trong mắt lại toát lên nỗi buồn.
“Cung Húc, cậu đang nhìn tớ đúng không?” Cô dừng bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt, gần đây cô thấy mình cứ mơ hồ, khoảng thời gian đó cô cũng không biết mình đang làm gì.
Nhưng giờ phút này, cô hiếm khi tỉnh táo nên biết rõ mình đang làm gì, nghĩ gì và muốn làm gì.
“Mong cậu hãy luôn theo dõi tớ.” Nước mắt lăn dài từ khóe mắt, cô nói: “Hãy luôn theo dõi tớ, tớ sẽ hoàn thành những việc mà cậu chưa làm xong.”
Môi cô mím lại thành một đường cong cứng rắn.
“Sau đó, tớ sẽ đi gặp cậu.”
Mộc Tư Nam vẫn lén lút đi theo Hạ Thập Vũ và chỉ đứng cách cô khoảng ba mét nên đã nghe rõ câu nói ấy.
Lưng cậu đột nhiên cứng đờ, ánh mắt chợt động, như mặt nước bị ném đá gợn lên từng sóng.
Cô muốn làm gì?
Mộc Tư Nam vừa muốn bước lên, nhưng cuối cùng cậu đã không làm vậy.
Bác sĩ Trương nói rằng không được để cô tổn thương chính là điều mà cậu có thể làm cho cô.
Cậu không biết làm thế nào để khéo léo hỏi giới hạn trong lòng cô, cậu không tìm được cách nào khéo hơn để không chạm vào vết thương lòng của cô, để có thể hiểu được suy nghĩ của cô lúc này.
Nếu cậu làm vậy, lần sau gặp lại cô, chắc chắn sẽ có lần thứ tư cô hỏi cậu là ai.
Cậu không thích cảm giác đó, cậu cũng không muốn cô đau khổ vì vậy dù lúc này cô trông không ổn, nhưng cậu cũng không bước đến trước mặt cô.
Cô đang khóc, trong lòng cậu có một sự thôi thúc muốn lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô.
Cậu bước vào một cửa hàng bên đường, lấy khăn giấy và nhờ một cô bé trong cửa hàng đưa khăn giấy cho Hạ Thập Vũ giúp mình.
Còn cậu trốn sau tấm cửa kính của cửa hàng, giống như một kẻ rình mò, nhìn cô nhận khăn giấy từ cô bé kia, nhìn nụ cười đẫm nước mắt của cô, nhìn cô nói cảm ơn với cô bé rồi nhìn cô đi xa dần, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt của cậu.
“Anh ơi, chị ấy là bạn gái của anh ạ?” Cô bé trông chỉ khoảng bảy, tám tuổi, vẻ mặt ngây thơ, hồn nhiên nói: “Anh không được khiến người mình thích khóc đâu.”
Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, nhưng lại cố tỏ ra trưởng thành, nghiêm túc nói những lời này khiến người ta không nhịn được cười.
Mộc Tư Nam mỉm cười xoa đầu cô bé, cậu nói: “Ừ, lần sau anh nhất định sẽ không để cô ấy khóc nữa, cảm ơn em nhé bé con.”
“Dạ, anh trai, con gái đều cần được dỗ dành.” Cô bé nói: “Anh cố lên nhé!”
Cậu mỉm cười vẫy tay chào cô bé rồi bước ra ngoài.
Trên đường đã không còn bóng dáng Hạ Thập Vũ, cậu đi dọc theo con đường, đi được một đoạn cậu nhìn thấy Hạ Thập Vũ bước vào khu nhà của cô, cậu đứng lẳng lặng nhìn cô đi đến cửa nhà rồi mở cửa bước vào, cậu đứng đó lặng lẽ nhìn một lúc rồi xoay người, từ từ đi ngược lại con đường vừa đi.
Cậu vẫn không yên tâm nên phải nhìn thấy cô trở về nhà an toàn, cậu mới cảm thấy an lòng.
“Cung Húc, cậu đó.” Cậu lẩm bẩm: “Cậu tính cảm ơn tớ như thế nào đây?” Trên mặt cậu rõ ràng đang nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy không hề chạm đến đáy mắt: “Người cậu thích thì cậu phải tự bảo vệ chứ, cái tên quá đáng này.”
Tại sao vậy?
Rõ ràng cậu không muốn dính dáng gì đến chuyện của cô, nhưng lại luôn không thể không dán mắt vào cô.
Vì cô là người Cung Húc thích sao? Có lẽ là vậy.
Hay vì cô toát ra một sự tuyệt vọng, như thể đang nói, nếu cả cậu cũng không quan tâm đến cô thì cô sẽ chết mất và nếu cô chết thì do chính cậu hại.
2.
Mẹ Hạ từ công ty trở về phát hiện trên bàn ăn có một bàn đầy thức ăn, đầu tiên bà sửng sốt một lúc, sau đó đã vội vàng đặt đồ trong tay xuống chạy nhanh lên lầu.
Hạ Thập Vũ đang ở trong phòng, ngồi trước máy tính, chăm chú đọc một cuốn truyện, dường như cuốn truyện này rất thú vị nên cô vừa đọc vừa cười.
Mẹ Hạ đứng ở, quên mất phải bước vào trong.
Đã bao lâu rồi bà không thấy Hạ Thập Vũ nở một nụ cười tươi như vậy, suốt hơn một năm qua, hầu hết thời gian cô đều không tỉnh táo, vô duyên vô cớ lúc khóc lúc cười, khi nào cũng kích động nóng nảy, chỉ cần chút k*ch th*ch cũng có thể khiến cô trở nên điên cuồng.
Có một khoảng thời gian, cô thậm chí đã biến mình thành một người khác.
Vào lúc tuyệt vọng mẹ Hạ còn từng nghĩ, có lẽ Hạ Thập Vũ sẽ mãi như vậy mà không bao giờ có ngày khá hơn.
Thế nhưng giờ đây, một Hạ Thập Vũ bình thường đang đứng trước mắt bà.
“Thập Vũ.” Bà không kìm được mà gọi một tiếng.
Hạ Thập Vũ di chuyển ánh mắt về phía mẹ, cô đứng dậy bước đến bên bà, mở cánh cửa ra rồi nhẹ nhàng ôm lấy bà: “Xin lỗi mẹ và cảm ơn mẹ.”
“Thật kỳ lạ, buổi trưa khi con về nhà, trên đường đi đầu óc con chợt trở nên rõ ràng, suốt một năm này mẹ đã vất vả rồi đúng không? Xin lỗi vì đã khiến mẹ lo lắng, con thật sự không hề muốn để mẹ buồn chút nào.” Hạ Thập Vũ ghé sát tai mẹ mình, nhỏ giọng nói: “Có lẽ sau này con vẫn sẽ khiến mẹ buồn, nhưng mẹ ơi, những lúc đó chắc chắn là lúc con không thể kiểm soát bản thân, con xin lỗi, xin lỗi…”
“Đứa ngốc này.” Mẹ Hạ nói, đôi mắt nhanh chóng đỏ bừng.
Câu nói “xin lỗi” này khiến lòng bà đau nhói từng cơn.
Không ai hiểu rõ hơn bà, suốt một năm qua Hạ Thập Vũ đã trải qua những gì, vì vậy nụ cười của cô lẫn câu “xin lỗi” này, mới trở nên vô cùng quý giá.
“Con là con của mẹ, nào có chuyện mẹ bắt con gái phải nói lời xin lỗi chứ.” Mẹ Hạ cố kìm nén sự nghẹn ngào trong lời nói: “Bữa cơm này do Thập Vũ nấu sao?”
“Dạ, con chỉ muốn làm chút gì đó để mẹ vui.” Hạ Thập Vũ có chút ngại ngùng cười: “Con vừa tra công thức trên mạng vừa học theo.”
“Vậy chúng ta cùng ăn cơm thôi.” Mẹ Hạ nói.
Hạ Thập Vũ giơ tay lau đi nước mắt trên má mẹ mình, cô nở một nụ cười dịu dàng rồi gật đầu, cùng mẹ đi xuống lầu.
Bàn đồ ăn này là thành quả của nửa ngày trời Hạ Thập Vũ tìm tòi.
Cô nghĩ mình nên làm chút gì đó cho mẹ, để trong những khoảnh khắc cô không tỉnh táo, mẹ có thể kiên nhẫn với cô hơn một chút, không bỏ mặc cô hay rời xa cô.
“Mẹ thấy ngon không ạ?” Trái tim Hạ Thập Vũ quặn thắt, trong mắt cô ngập tràn hơi nước nhưng vẫn cố gắng không để những giọt nước mắt rơi xuống.
Cô đã khóc quá nhiều rồi, nên lúc tỉnh táo thế này, cô muốn dùng nụ cười để đối diện với những người đối xử tốt với mình.
“Ngon lắm.” Mẹ Hạ cúi đầu vừa ăn vừa nói, bà không dám ngẩng đầu lên vì sợ rằng, nếu làm vậy thì Hạ Thập Vũ sẽ thấy gương mặt đầy nước mắt của bà.
Thật ra, món gà nướng có hơi bị cháy một chút, bông cải xanh thì bỏ hơi nhiều muối, thịt kho tàu thì chưa đủ mềm, nhưng bữa cơm này lại là bữa cơm khiến mẹ Hạ cảm thấy hạnh phúc nhất trong suốt một năm qua.
Ăn xong bữa tối, Hạ Thập Vũ thu dọn chén đũa xong đi lên lầu, cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng, ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, nước mắt cô tuôn trào dữ dội, cô quỳ xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy mình.
“Xin lỗi.”
Cô nghĩ cô nên nói lời xin lỗi với rất nhiều người, khi cô nhìn lại quãng thời gian suốt một năm qua, những ngày tháng đó đều trở nên mờ nhạt, tựa như bị phủ một lớp sương mỏng khiến cô chẳng thể phân biệt rõ quá khứ.
Chỉ riêng cái chết của Cung Húc là vô cùng rõ ràng, khi cậu ấy thở dưới nước, những bong bóng nhỏ li ti dần tan biến, khi cậu ấy nằm trên bãi cát, những hạt cát mịn vương trên mái tóc, tất cả đều hiện rõ ràng trong ký ức của cô.
Khi màn đêm buông xuống, lúc nụ cười không còn có thể duy trì, nỗi buồn ào ạt ập đến như thủy triều.
Việc giữ cho bản thân tỉnh táo chính là sự trừng phạt lớn nhất, có như vậy cô mới nhận thức rõ những hậu quả do sai lầm của mình gây ra.
Suốt một năm qua, thật chất cô chỉ đang trốn tránh, bởi vì không muốn đối diện nên cô đã giấu đi con người thật của mình.
Nhưng cô sẽ không như thế nữa, cô sẽ sống một cách tỉnh táo để hoàn thành những điều mà Cung Húc muốn làm nhưng chưa thể thực hiện, cuộc đời đáng lẽ nên có của cậu ấy, cô muốn thay cậu ấy bước tiếp.
Giờ đây cô rất tỉnh táo, cô biết mình cần làm gì, biết bản thân có thể làm gì cho người đã khuất.
Cô bước vào phòng tắm, vốc nước lạnh để rửa mặt.
Sau khi thay một bộ quần áo khác, cô quyết định đi gặp Cung Húc.
Cô muốn nhân lúc mình còn đủ dũng khí, nhân lúc bản thân vẫn còn tỉnh táo, lấy con người chân thật nhất để gặp cậu ấy, cô còn có rất nhiều điều muốn nói với cậu ấy mà chưa kịp nói ra.
Cô nhẹ nhàng đi xuống lầu, cố gắng đi thật nhẹ để không làm mẹ mình thức giấc.
Bây giờ đã là đầu thu, cái nóng oi ả ban ngày đã tan đi, đêm trở về mát mẻ, gió đêm lướt qua da mang đến cảm giác dễ chịu.
Hạ Thập Vũ cứ thế chậm rãi bước đi, cô vừa đi vừa nghĩ, nghĩ về những gì đã trải qua suốt một năm này, những khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi, dường như cô luôn ở trong trạng thái khóc lóc, luôn bị nỗi đau và sự hối hận chi phối.
Không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu cô cứ mãi như thế thì mới thật sự là điều tồi tệ nhất, dù đối với người sống hay với người đã mất.
Từ nhà cô đến nghĩa trang phải mất hơn nửa tiếng, cô không vội nên con đường này bỗng trở nên thật dài.
Trong nghĩa trang, vài bóng đèn sợi đốt lẻ loi tỏa ánh sáng mờ nhạt phủ lên những tấm bia mộ trắng toát, bóng cây lay động dưới ánh đèn khiến nơi này vào ban đêm, vừa u buồn vừa đáng sợ.
Cô đi rất chậm, nhưng mỗi bước chân đều vô cùng kiên định.
Đây là lần thứ hai cô đến nơi này, nhưng ký ức về lần trước đã nhạt nhòa, có lẽ khi ấy cảm xúc của cô vô cùng hỗn loạn.
Cô đi ngang qua từng hàng bia mộ, cuối cùng dừng lại trước bia mộ của Cung Húc.
Cô đến đây với hai bàn tay trắng, trước bia mộ có đặt một bó hoa bách hợp trắng vẫn còn tươi, không biết ai đã đến thăm cậu ấy.
Hạ Thập Vũ ngồi xổm xuống, lặng lẽ nhìn tấm ảnh nhỏ trên bia mộ.
Chàng trai trong ảnh vẫn giữ nguyên dáng vẻ của ngày xưa, đôi mắt cậu ấy ươn ướt như thể đang nhìn cô, mang theo nụ cười nhà nhạt.
“Cung Húc.” Cô khẽ nhếch môi mỉm cười: “Tớ đến thăm cậu đây, thời gian trôi qua nhanh thật, cậu rời đi cũng đã hơn một năm rồi, lần trước đến gặp cậu dường như đã xảy ra chuyện rất tệ, nhưng tớ không nhớ rõ lắm.” Hạ Thập Vũ hơi ngượng ngùng nở nụ cười: “Xin lỗi nhé, lâu như vậy rồi mới đến thăm cậu.”
“Tớ không biết tớ có thể tỉnh táo như thế này được bao lâu, nên tớ muốn nhân lúc đầu óc còn minh mẫn đến gặp cậu.” Ánh mắt cô thoáng chút u buồn: “Tớ muốn trò chuyện với cậu một chút, cậu biết không biết đâu, tớ có rất nhiều điều muốn nói với cậu, nhưng tại sao khi cậu còn sống, tớ lại chẳng dám nói một lời nào?”
“Đáng lẽ tớ nên nói với cậu.” Cô có chút hối hận: “Tớ nên nói với cậu rằng, ngay từ ngày đầu tiên nhập học, khi nhìn thấy cậu tớ đã nghĩ cậu thật tuyệt.”
Khi ấy trời trong mây nhẹ, tiếng ve kêu râm ran, cánh chim dang rộng bay ngang qua khung cửa sổ, chàng thiếu niên khẽ mỉm cười, trong đôi mắt tựa như có ánh sáng dịu dàng nhất trên thế gian này.
3.
Gió đêm lướt qua mái tóc, vờn qua góc áo và hôn lên đôi mắt màu hổ phách của chàng trai trẻ.
Mộc Tư Nam không ngờ ngoài cậu ra, trong đêm nay còn có người thứ hai đến nghĩa trang để thăm người đã mất, cậu mang theo một bó hoa huệ tươi trắng, tâm trạng hôm nay của cậu có chút rối bời, cảm giác như sợi dây tâm hồn vốn căng thẳng của cậu đã bị ai đó chạm vào.
Cậu muốn đến thăm Cung Húc, muốn tìm một câu trả lời.
Nhưng chỉ một lát sau cậu đã nghe thấy tiếng bước chân đi về phía này.
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Thập Vũ, không hiểu sao Mộc Tư Nam lại chạy trốn, cậu dựa lưng vào tấm bia mộ ngước nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh.
Giữa cậu và Hạ Thập Vũ chỉ cách nhau một tấm bia mộ.
Cậu không nhúc nhích, Hạ Thập Vũ cũng vậy.
Cậu nghe cô lẩm bẩm nói rất nhiều chuyện với Cung Húc, suy nghĩ của cô rất rõ ràng, hiện tại cô đang tỉnh táo, cậu thật sự muốn nhìn khuôn mặt Hạ Thập Vũ xem cô có phải là cô gái trầm lặng, ngoan ngoãn mà cậu đã từng gặp trong thư viện không.
Nhưng cậu không làm vậy, vì điều đó sẽ dọa cô sợ.
Vì căn bệnh ấy nên cô không nhớ cậu là bạn của Cung Húc, cô chỉ nhớ cậu từng là bạn học của cô, tình cờ gặp nhau ở trường, sống cùng một thành phố, khi về nhà xuống xe cùng một trạm, chỉ vậy thôi.
Tay cậu đặt lên tấm bia mộ, bia mộ lạnh lẽo giống như thân thể của Cung Húc đã không còn chút hơi ấm nào.
Thật giống lần đầu tiên cậu gặp Hạ Thập Vũ, giữa họ cũng cách nhau ở Cung Húc, giờ đây dù Cung Húc đã không còn nhưng cậu ấy vẫn đứng giữa bọn họ.
“Ngày đó cậu nói, nếu cậu thành công sẽ có điều quan trọng muốn nói với tớ.” Hạ Thập Vũ vẫn thì thầm: “Ngày đó cậu muốn nói gì với tớ, tớ đã không còn thể biết được, nhưng, Cung Húc à, những lời tớ muốn nói với cậu vẫn còn ở trong lòng tớ.”
Tay Mộc Tư Nam vô thức nắm chặt lại, cậu biết Hạ Thập Vũ muốn nói gì với Mộc Tư Nam.
“Tớ luôn hối hận vì ngày đó ở thủy cung đã không nói với cậu, tớ cứ nghĩ chúng ta có rất nhiều thời gian, tớ ngỡ sẽ có thời điểm thích hợp hơn, nhưng tớ có nào ngờ được giữa chúng ta chỉ dừng ở đây mãi mãi.” Cô cúi đầu bật cười một tiếng, trong giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: “Cho đến khi cậu ra đi, tớ vẫn chưa từng nói với cậu.”
“Tớ thích cậu, Cung Húc! Thích cậu!” Những cảm xúc mà cô kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng được tuôn trào trong đêm đầy sao này.
Cậu có nghe thấy không, Cung Húc?
Mộc Tư Nam nhìn lên ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, cô gái ấy nói thích cậu ấy, cô đã sống trong mê muội suốt một năm, vừa tỉnh táo đôi chút đã đến gặp cậu ấy rồi lấy hết tất cả niềm vui trong lòng, kết tụ thành lời tỏ tình muộn màng này.
Tớ thích cậu, Cung Húc!
Thích cậu!
Trái tim cậu đau nhói như thể có ai đó dùng một cây kim nhọn rạch ngang qua tim cậu, cậu không biết mình đang đau lòng vì ai, vì Cung Húc đã mất hay vì Hạ Thập Vũ đã mất người yêu mãi mãi và phải gánh vác gánh nặng tiếp tục bước đi, hay là vì chính cậu, kẻ đang trốn sau tấm bia mộ, ẩn mình trong bóng tối của Cung Húc?
“Tớ thích cậu, không phải là thứ tình cảm nào khác, chính là thích cậu.” Tay cô nhẹ nhàng đặt lên tấm bia mộ, nơi đó có khuôn mặt của chàng trai trẻ như đang mỉm cười, trong đôi mắt ẩm ướt không rõ là vui hay buồn.
“Cậu có nghe thấy không?” Cô cúi đầu hỏi.
“Cậu trả lời tớ đi!” Cô khẩn khoản cầu xin.
Tay cô nắm chặt, đấm nhẹ từng cái lên tấm bia mộ: “Cậu trả lời tớ đi mà!”
Cậu ấy đã không thể trả lời cô, Hạ Thập Vũ hiểu rõ điều này hơn ai hết, chỉ là cô không kìm được nỗi nhớ tràn đầy trong lòng không thể giải tỏa này, cô cần một nơi để có thể thoải mái, thẳng thắn trút bỏ tất cả.
Mộc Tư Nam lặng lẽ trốn sau tấm bia mộ, tay đặt lên thái dương, toàn thân chìm trong bóng tối, không ai biết lúc này cậu đang có biểu cảm gì.
Hạ Thập Vũ vẫn nói, cô từ từ kể về quá khứ, những khoảnh khắc quý giá ấy, ánh mắt trầm lặng giao nhau trong không trung tuy không ai nói tiếng yêu, nhưng đã khắc sâu hình bóng của đối phương vào lòng.
Trong lòng cô chất chứa rất nhiều lời, dường như muốn nói hết tất cả trong đêm nay.
Đêm đã rất khuya, trên người Hạ Thập Vũ phủ một lớp sương, cuối cùng cô cũng nói hết những lời muốn nói, khẽ mím môi cười, ngón tay cô nhẹ lau đi những giọt sương đọng trên tấm ảnh.
“Cung Húc, những việc cậu chưa làm xong, tớ nhất định sẽ thay cậu hoàn thành.” Giọng nói của cô rất kiên định, cô đứng dậy từ mặt đầu rồi từ từ bước đi dọc theo con đường nhỏ giữa những tấm bia mộ.
Phía sau cô là màn đêm vô tận, nếu cô quay đầu lại nhìn, chắc chắn sẽ thấy phía sau tấm bia mộ có một chàng trai bước ra, mái tóc đen mềm mại hơi xoăn tự nhiên cùng đôi mắt màu hổ phách.
Cậu đứng trước tấm bia mộ, nhìn theo bóng lưng cô dần xa, ánh mắt chợt lóe lên chút đấu tranh: “Cung Húc, nếu là cậu, lúc này cậu sẽ làm gì?”
Cậu chợt khẽ cười, trên khuôn mặt có một tia cô đơn và tự giễu, tay cậu khoát l*n đ*nh tấm bia mộ nhẹ nhàng ấn xuống, tựa như đang vỗ vai người bạn cũ: “Thật không công bằng mà.”
Cậu buông tay bước những bước dài về phía trước: “Người sống mãi mãi không thể so sánh được với người đã mất.”
Đêm đã khuya, cậu không yên tâm để Hạ Thập Vũ một mình về nhà, dù trông cô rất tỉnh táo, nhưng với một cô gái xinh đẹp đi một mình trên con đường vắng vẻ thì vẫn rất nguy hiểm.
Cậu sợ cô phát hiện ra mình nên chỉ có thể lặng lẽ theo sau, không để cô thoát khỏi tầm mắt.
Hạ Thập Vũ luôn suy nghĩ miên man nên mãi không phát hiện ra Mộc Tư Nam đang theo sau, cô đang nghĩ, liệu bây giờ cô đã có thể bình tĩnh đối mặt với biển cả, đối mặt với đại dương đã cướp đi sinh mạng của Cung Húc.
Cô phải đối mặt vì cô phải hoàn thành ước mơ dang dở của Cung Húc, vào ngày sinh nhật thứ mười tám của cậu, cậu đã muốn lặn xuống độ sâu 150m để ngắm nhìn thế giới kỳ diệu dưới đáy biển.
Khi ấy, giới hạn của cô chỉ ở 50m, còn bây giờ đã một năm cô không chạm đến vùng biển, cũng không biết mình có đủ dũng khí đối mặt với biển cả hay không, cô sợ nước biển sẽ k*ch th*ch cơn bệnh của mình, một khi phát bệnh cô sẽ trở nên vô lý, đến lúc đó còn nói cái gì đến ước mơ nữa?
Cứ suy nghĩ miên man như vậy, Hạ Thập Vũ mất một tiếng đồng hồ mới về đến cửa nhà, khi cô dừng bước, cuối cùng cô cũng nhận ra dường như có ánh mắt nào đó luôn dõi theo cô, cô khẽ quay đầu lại.
Tất nhiên cô không thấy gì, bởi vì trong khoảnh khắc cô xoay người, Mộc Tư Nam đã lẩn trốn sau một gốc cây lớn.
“Mình quá nhạy cảm rồi sao?” Hạ Thập Vũ cười khổ, xoay người tiếp tục bước đi, cô mở cửa nhà nhẹ nhàng bước vào.
Mộc Tư Nam đứng từ phía dưới nhìn lên, thấy căn phòng của cô bật đèn, nhìn ánh đèn rọi bóng của cô in lên cửa sổ, nhìn cô kéo rèm cửa, mở cửa sổ đón gió đêm và tiếp tục ngắm nhìn bầu trời đầy sao.
Cô đứng trong cửa sổ ngắm nhìn bầu trời đêm, người đang ngắm nhìn phong cảnh ở bên dưới lầu đứng nhìn cô, cô đang nghĩ ngợi điều gì đó, trăng thanh gió mát, sương sớm mây chiều đã bay vào cửa sổ nhà ai.
Mộc Tư Nam xoay người, ánh đèn đường kéo dài bóng cậu khiến nó biến dạng, nhòe đi rồi từ từ biến mất.
Đêm nay chắc chắn không thể ngủ được.
Đêm nay, có thứ cảm xúc gì đó trong bóng tối đã nở rộ thành những bông hoa lửa rực rỡ nhất.
4.
Sau kỳ huấn luyện quân sự sẽ bước vào ngày học chính thức, Hạ Thập Vũ ăn sáng xong, cô đi bộ đến ga tàu điện ngầm.
Khi cô đến nơi đúng lúc nhìn thấy Mộc Tư Nam đang chậm rãi bước tới, mấy ngày nay ngày nào cô cũng gặp Mộc Tư Nam ở ga tàu điện, nhưng vì lịch học của họ gần như trùng nhau vả lại đều xuất phát từ trạm này, nên Hạ Thập Vũ cũng không cảm thấy lạ.
Nửa tháng trôi qua, cô đã quen với việc mỗi ngày đều gặp Mộc Tư Nam.
“Chào buổi sáng.” Mộc Tư Nam mỉm cười, chủ động chào cô.
“Chào buổi sáng.” Hạ Thập Vũ cũng mỉm cười, hơi gật đầu đáp lại.
Hôm nay là ngày đầu tiên chính thức đi học, Hạ Thập Vũ và Mộc Tư Nam đều mặc đồng phục mới tinh.
Vào đại học nên đồng phục hiển nhiên sẽ trưởng thành hơn hồi cấp ba rất nhiều, nam sinh mặc áo sơ mi trắng, cà vạt sọc đen đỏ phối với quần vải đen, còn nữ sinh mặc áo sơ mi trắng, thắt nơ sọc đen đỏ đi cùng chân váy đen dài đến đầu gối.
Bộ đồng phục trông rất đẹp! Nhất là cà vạt của nam sinh luôn mang lại cảm giác vô cùng lịch lãm, nho nhã.
“Tàu đến rồi.” Mộc Tư Nam lên tiếng nhắc nhở, Hạ Thập Vũ theo chân Mộc Tư Nam bước lên tàu điện.
Hiện tại đang là giờ cao điểm buổi sáng, người đi học, đi làm chen chúc nhau khiến bên trong tàu điện vô cùng chật chội, Hạ Thập Vũ và Mộc Tư Nam bị dồn vào một góc, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Mộc Tư Nam có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt tỏa ra từ mái tóc của Hạ Thập Vũ, mùi hương ấy cứ lượn lờ nơi chóp mũi khiến cậu không thể không để ý.
Đúng lúc này, phía sau lại có người dồn vào trong, Mộc Tư Nam không đứng vững, loạng choạng bước về phía trước một chút, chóp mũi lướt nhẹ qua mái tóc cô.
Cảm giác mềm mại, hơi lạnh ấy khiến tim cậu chợt rung lên dữ dội, nhịp đập không thể kiểm soát mà cứ ‘thình thịch’ tăng nhanh.
Hạ Thập Vũ tựa lưng vào vách tàu điện, Mộc Tư Nam rất cao, cao hơn cô hẳn một cái đầu, cậu đứng gần sát trước mặt cô mang lại một cảm giác áp lực vô hình.
Cô cảm thấy có chút căng thẳng, ngay cả tim cũng hơi thắt lại.
Cô muốn dịch sang bên cạnh một chút nhưng trong toa tàu chật ních người, khiến cô hoàn toàn không thể di chuyển.
Không biết có phải Mộc Tư Nam nhận ra sự bối rối của cô không, cậu giơ một tay chống lên vách tàu phía sau Hạ Thập Vũ, tạo ra một khoảng trống nhỏ giữa họ, cuối cùng cô cũng không còn cảm giác bị ép sát như ban nãy nữa.
Thế nhưng, Hạ Thập Vũ nhanh chóng nhận ra tư thế này có hơi mờ ám, từ góc độ nào nhìn vào thì cô cũng như đang bị Mộc Tư Nam giam trong lòng cậu vậy.
Cô nghiêng đầu sang một bên, có chút không dám nhìn thẳng vào mặt cậu.
Chắc chắn vì khoảng cách mập mờ nên mới khiến tim cô thoáng chốc đập nhanh, trong lòng bàn tay cũng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
May mà chỉ có năm trạm dừng, khi tàu đến trạm, Mộc Tư Nam và Hạ Thập Vũ hòa vào dòng người xuống xe, khu vực này không chỉ có trường đại học mà còn có nhiều tòa cao ốc văn phòng khác, nên lượng người đi làm cũng rất đông.
Bước ra khỏi ga tàu, không khí bên ngoài vô cùng trong lành, Hạ Thập Vũ hít sâu mấy hơi, cuối cùng cũng xua đi được cảm giác căng thẳng do khoảng cách quá gần khi nãy.
“Tàu điện ngầm vào giờ cao điểm buổi sáng đúng là quá đông.” Mộc Tư Nam cũng bị chen lấn không ít, vừa ra ngoài cậu đã thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Đi thôi, hôm nay là ngày chính thức đi học đầu tiên, chúng ta nên đến sớm một chút sẽ tốt hơn.”
“Ừm.” Hạ Thập Vũ gật đầu.
Rõ ràng là không còn thấy căng thẳng nữa vậy mà cô vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Mộc Tư Nam, cô cứ có cảm giác như thể sẽ rất ngượng ngùng.
“Nghe nói hoạt động của câu lạc bộ ở đại học W rất sôi nổi…” Mộc Tư Nam phá vỡ bầu không khí kỳ lạ này: “Cậu có để mắt đến câu lạc bộ nào chưa?”
“Tôi hả!” Hạ Thập Vũ khẽ siết chặt tay: “Tôi muốn tham gia câu lạc bộ lặn.”
“Trường chúng ta có câu lạc bộ lặn biển sao?” Mộc Tư Nam không chắc chắn nên hỏi lại.
“Không biết nữa, chắc là có.” Hạ Thập Vũ cũng không chắc, trước đó cô bận rộn với kỳ huấn luyện quân sự, ngày nào cũng mệt rũ rượi nên không có thời gian hay sức lực để tìm hiểu về các câu lạc bộ.
“Nếu, tôi chỉ nói là nếu thôi…” Mộc Tư Nam đột ngột dừng bước, cậu quay đầu nhìn Hạ Thập Vũ: “Nếu không có câu lạc bộ lặn, vậy cậu có muốn tham gia câu lạc bộ nghiên cứu rừng với tôi không?”
“Rừng cây hả?” Hạ Thập Vũ ngớ người một chút.
“Ừ, nếu không có đại dương vậy thì đến khu rừng với tôi đi.”
Rõ ràng cậu nói bằng giọng điệu thoải mái như thể chỉ đang nói vui, nhưng Hạ Thập Vũ lại có cảm giác cậu không hề đùa chút nào, thậm chí trông cậu còn rất nghiêm túc.
“Nếu trường không có câu lạc bộ lặn, vậy thì tôi sẽ tự lập.” Hạ Thập Vũ lắc đầu, ánh mắt và biểu cảm vô cùng kiên định: “Nếu không có vậy thì tự tạo ra.”
Mộc Tư Nam khẽ mím môi cười, cậu cúi đầu, trong ánh mắt thấp thoáng chút cô đơn: “Thập Vũ, cô đúng là… Thích lặn biển thật!”
“Ừm.” Hạ Thập Vũ cũng cúi đầu.
Cả hai đều không nhìn thấy khuôn mặt nhau, chẳng ai biết trong mắt đối phương lúc này đang chất chứa điều gì.
Trước đây vì thích Cung Húc nên cô đã yêu luôn bộ môn lặn biển, còn bây giờ cũng vì Cung Húc, cô không thể không học cách yêu lấy đại dương mà cô sợ hãi.
Đến cửa lớp, Hạ Thập Vũ và Mộc Tư Nam tách nhau ra, phòng học của Mộc Tư Nam ở ngay bên cạnh lớp của Hạ Thập Vũ, cô vừa đi vào lớp đã thấy Nguyễn Tử Tình vẫy tay với mình.
Mấy ngày huấn luyện quân sự, Nguyễn Tử Tình luôn ở cạnh Hạ Thập Vũ, tình bạn giữa các cô gái thường phát triển rất nhanh vả lại cả hai còn là người bản địa, nên giữa họ có chút thân thiết hơn những người khác.
Thật ra ban đầu Nguyễn Tử Tình tiếp cận Hạ Thập Vũ vì sự tò mò, cô ấy cảm thấy Hạ Thập Vũ rất kỳ lạ, rõ ràng cả hai đã từng gặp mặt nhau ấy vậy mà lần gặp này, Hạ Thập Vũ chẳng có chút ký ức nào về cô ấy, ngoài ra ngay cả Mộc Tư Nam cũng rất kỳ quái, Nguyễn Tử Tình biết chắc rằng cậu và cô ấy là bạn học cùng trường, thế nhưng cậu luôn phủ nhận điều đó.
Sau này vô tình nghe Hạ Thập Vũ nhắc đến Mộc Tư Nam, cô ấy cảm thấy Hạ Thập Vũ xem cậu như một người bạn cũ cùng trường, nhưng Nguyễn Tử Tình biết chuyện này là không thể nào, bởi vì cô ấy mới là bạn học cùng trường với Mộc Tư Nam và Mộc Tư Nam đang nói dối, cậu không hề là bạn học cùng trường với Hạ Thập Vũ.
Nhưng vì sao cậu phải nói dối? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Hạ Thập Vũ? Cuối cùng thì giữa hai người bọn họ là mối quan hệ gì? Nguyễn Tử Tình rất tò mò về những điều này, mà một khi con người đã có lòng hiếu kỳ thì sẽ luôn muốn tìm ra câu trả lời.
Tuy nhiên, sau mấy ngày tiếp xúc, Nguyễn Tử Tình nhận ra Hạ Thập Vũ là một cô gái vô cùng dịu dàng, cô thích cười và mỗi khi cười đều sẽ mang đến cho người ta cảm giác bình yên đến lạ thường.
Có lẽ trong lòng cô chất chứa rất nhiều tâm sự, cho nên dù nụ cười ấy có đẹp đến đâu, trong đáy mắt vẫn luôn phảng phất một nét u sầu, khi thì nhẹ nhàng tựa dòng nước, lúc thì đậm sâu như mực.
Nguyễn Tử Tình đã từng hỏi qua, nhưng mỗi lần như vậy Hạ Thập Vũ chỉ mỉm cười rồi im lặng không nói, dần dần Nguyễn Tử Tình không còn hỏi nữa, cô ấy nghĩ, sẽ có một ngày nào đó Hạ Thập Vũ chủ động kể về chuyện của mình.
“Nghe nói giáo viên dạy tiết đầu là một anh đẹp trai đó! Mới lấy bằng tiến sĩ không lâu, là giảng viên mới luôn.” Nguyễn Tử Tình cười nói với Hạ Thập Vũ.
“Vậy à?” Hạ Thập Vũ thuận miệng đáp lời, nhưng tâm trí cô giờ hơi rối loạn vì đang bận suy nghĩ về chuyện câu lạc bộ.
Trước khi Mộc Tư Nam hỏi về câu lạc bộ cô luôn kiên định với quyết tâm tiếp tục giấc mơ lặn biển của Cung Húc, thay cậu ấy phá vỡ kỷ lục đó, vì thế, ngay từ đầu cô đã dự định tham gia câu lạc bộ lặn, nhưng cô chưa từng nghĩ rằng đại học W có câu lạc bộ lặn hay không, vì đây là một bộ môn ít người theo đuổi, cho nên lúc trả lời câu hỏi của Mộc Tư Nam, cô đã do dự một chút.
“Thập Vũ?” Nguyễn Tử Tình ríu rít cả buổi cuối cùng cũng phát hiện ra Hạ Thập Vũ đang thất thần: “Cậu sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là tớ vừa nghĩ đến chuyện khác thôi.” Cô vội thu dòng suy nghĩ của mình về, quay sang nhìn Nguyễn Tử Tình, hỏi: “Cậu vừa nói gì vậy?”
Nguyễn Tử Tình há miệng chuẩn bị nói tiếp, nhưng ngay lúc đó trong lớp học bỗng dưng xôn xao, Nguyễn Tử Tình và Hạ Thập Vũ cùng lúc nhìn về phía cửa lớp học, chỉ thấy một người đàn ông cao ráo, điển trai, cầm theo một quyển sách chậm rãi bước vào.
Anh ấy rất cao khoảng trên 1m85, mái tóc hơi cứng, đeo một cặp kính gọng mảnh, sau tròng kính là một đôi mắt mang theo nét cười còn ẩn chứa chút tinh quái.
Sống mũi anh ấy cao thẳng, đôi môi mỏng hơi nhạt màu khiến người ta có cảm giác anh ấy có thể là kiểu người khá lạnh lùng.
Anh ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng, hai cúc trên không cài, cổ áo hơi mở lộ ra xương quai xanh sắc nét, đôi chân dài rắn chắc, trong anh ấy cứ như một người mẫu bước ra từ sàn diễn vậy.
Anh ấy đặt cuốn sách lên bục giảng, đưa mắt quét một lượt qua từng gương mặt trong lớp.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Hạ Thập Vũ chợt cảm thấy ánh mắt anh ấy dừng lại trên người mình lâu hơn một chút.
Sau đó, anh ấy cầm phấn viết tên mình lên bảng.
“Cung Vũ.”
Trong khoảnh khắc ấy, đồng tử của Hạ Thập Vũ đột nhiên co rút lại.
5.
Chỉ vì giống họ nhau thôi, mà cô đã trở nên bất an và lo lắng đến thế, cô siết chặt tay mình, cố kìm nén nhịp tim gần như mất kiểm soát của mình.
Cô không khỏi bật cười chua chát vì cô cứ ngỡ mình đã đủ mạnh mẽ, nghĩ rằng trái tim mình đã cứng như thép, nhưng giờ đây cô mới nhận ra, đó chỉ là sự tự lừa dối bản thân chính cô mà thôi.
Giống như lúc này, người đứng trên bục giảng kia chỉ vì có cùng họ với Cung Húc đã khiến tinh thần cô rối bời trong chốc lát.
Trên đời này có hàng triệu người, biết bao nhiêu người có cùng tên họ, nhưng vì Cung Húc, hai chữ này trong mắt cô không chỉ đơn thuần là hai con chữ thôi nữa.
Nó khiến cô nhớ đến chàng trai tuấn tú đã lạc mất trong dòng thời gian, nếu cậu ấy lớn lên, chắc hẳn cũng sẽ trở thành một người đàn ông xuất sắc như thế này đúng chứ?
Cô hít một hơi thật sâu, từ từ xoa dịu những cảm xúc dâng trào trong lòng.
Cung Vũ đang nói gì đó trên bục giảng nhưng cô chẳng nghe được chút nào, khi buổi học kết thúc, ánh mắt của Cung Vũ nhìn thoáng qua khuôn mặt cô.
“Đúng là siêu cấp đẹp trai mà.” Nguyễn Tử Tình ngồi bên cạnh tôi, cô ấy đang mê mẩn: “Hoàn toàn đáp ứng mọi tiêu chuẩn bạn trai tương lai của tôi, phải làm sao đây? Thập Vũ, tôi sẽ theo đuổi thầy ấy rồi có một mối tình oanh oanh liệt liệt đúng không?”
“Tôi đi vệ sinh một chút.” Lúc này cô hoàn toàn không thể nói chuyện này với Nguyễn Tử Tình, cô cần bình tĩnh lại, cô biết cảm xúc của mình không thể kích động nếu không sẽ rất dễ khiến bệnh tình của cô tái phát.
Cô vẫn chưa hoàn thành những việc mình muốn làm nên cô phải giữ được sự tỉnh táo, nếu cô trở thành một người luôn bị cảm xúc chi phối, vậy thì làm sao cô có thể hoàn thành nguyện vọng của Cung Húc?
Hạ Thập Vũ bước ra khỏi lớp, đi vào nhà vệ sinh, vốc một nắm nước lạnh rửa mặt, lúc này trời đã vào thu, nước tuy lạnh nhưng không đến mức quá lạnh, đủ để cô tỉnh táo.
Cô ngẩng đầu nhìn mình trong gương, xác nhận bản thân không có gì khác thường rồi lau mặt, quay trở về lớp học.
Ánh mắt của Nguyễn Tử Tình có chút lo lắng: “Cậu sao vậy Thập Vũ, cậu không khỏe sao? Có cần tôi đưa cậu đến phòng y tế không?”
“Không sao, có lẽ do tối qua tôi ngủ không ngon.” Cô mỉm cười với cô Nguyễn Tử Tình.
“Vậy à, vậy trưa nay cậu đến phòng tôi nghỉ ngơi một chút đi.” Nguyễn Tử Tình là học sinh nội trú, nghe cô nói vậy đã chân thành đề nghị: “Nếu không thì chiều nay cậu sẽ không thể học được đâu.”
“Tôi không sao đâu.” Cô từ chối lời đề nghị của Nguyễn Tử Tình một cách khéo léo, vì trưa nay cô còn có việc quan trọng hơn cần làm.
Cô cần phải xác nhận xem ngôi trường này có câu lạc bộ lặn không, nếu không, việc thành lập một câu lạc bộ mới cần phải làm thủ tục như thế nào.
Nguyễn Tử Tình cũng không cố ép cô, cô ấy là người không muốn khiến người khác khó xử, luôn biết khi nào nên nói gì để không khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Chương trình học của buổi sáng kết thúc, Hạ Thập Vũ và Nguyễn Tử Tình cùng nhau đi ăn trưa, đây là lần đầu tiên cả hai ăn trưa cùng các anh chị khóa trên, bởi vì trong thời gian quân sự, bọn họ luôn ăn cơm trước các anh chị khóa trên.
Vừa bước vào căn tin, cô và Nguyễn Tử Tình đã choáng váng, trước cửa mua thức ăn đã xếp một hàng dài, hàng người gần như kéo dài đến cửa căn tin, còn chỗ ngồi bên trong gần như đã kín chỗ.
“Chậc chậc, quả nhiên là đã chính thức vào học rồi.” Một sinh viên mới đi ngang qua cảm thán.
“Đi thôi, xếp hàng đi.” Nguyễn Tử Tình kéo cô tìm một hàng ngắn hơn.
Vừa đứng được một lúc đã có người vỗ vai cô từ phía sau.
Cô theo phản xạ quay đầu lại, là Mộc Tư Nam.
“Mộc Tư Nam, trùng hợp vậy à?” Cô có chút bất ngờ.
“Ừ.” Cậu cười nói.
Có rất nhiều cô gái nhìn về phía bên này, cũng không thể trách được vì khuôn mặt của Mộc Tư Nam quả thật rất thu hút ánh nhìn của các cô gái, mấy ngày trước, khi buổi học quân sự còn chưa kết thúc, cô đã nghe các cô gái bàn tán về Mộc Tư Nam, họ đã đặt cho cậu biệt danh là “nam thần hổ phách” vì đôi mắt màu hổ phách của cậu quá đặc biệt.
Hàng người dài dần ngắn lại, cuối cùng bọn họ cũng mua được thức ăn trước khi căn tin hết thức ăn, may mắn lúc này những người phía trước đã ăn xong và rời đi nên chỗ ngồi hiện tại còn khá nhiều.
Bọn họ tìm một chỗ ngồi khá sạch sẽ rồi ngồi xuống.
“Đúng rồi, sáng nay nghe thấy lớp các cô ồn ào lắm, nghe mấy cô gái kia nói giáo viên của các cô là một thầy giáo đẹp trai sao?” Mộc Tư Nam hỏi.
“Đúng vậy, là một người siêu đẹp trai!” Nhắc đến chuyện này, Nguyễn Tử Tình tỏ ra vô cùng phấn khích: “Mấy cô gái trong lớp chúng tôi đều nhốn nháo, nếu không vì thân phận giáo viên của thầy ấy, chắc mọi người đều lao lên xin số điện thoại hết rồi.”
“Nhân tiện.” Nguyễn Tử Tình dừng lại một chút, nói: “Thầy ấy có tên rất hay, tên là Cung Vũ.”
Hạ Thập Vũ cúi đầu, lặng lẽ ăn trưa, nếu lúc này cô ngẩng đầu lên chắc chắn sẽ thấy sự khác thường của Mộc Tư Nam, khi nghe thấy cái tên Cung Vũ, lưng cậu cũng cứng đờ, ánh mắt có chút run rẩy.
“Cung Vũ?” Mộc Tư Nam theo phản xạ hỏi lại: “Giáo viên mới của các cậu tên là Cung Vũ?”
“Đúng vậy, có phải cái tên nghe rất hay không?” Nguyễn Tử Tình líu lo kể về chuyện trong giờ học: “Cậu không biết đâu, thầy ấy dạy rất vui, không hề nhàm chán, cậu biết không, tôi ghét toán học nhất đó nhưng nghe thầy ấy dạy thì cảm thấy rất thú vị.”
“Vậy lần sau đến lớp chúng tôi học toán cao cấp, tôi sẽ được chiêm ngưỡng anh đẹp trai kia rồi.” Mộc Tư Nam nhanh chóng trở lại bình thường.
Nguyễn Tử Tình vì quá phấn khích nên không để ý đến sự khác thường của Mộc Tư Nam.
Ăn trưa xong, Nguyễn Tử Tình muốn về ký túc xá còn Hạ Thập Vũ thì muốn đến văn phòng câu lạc bộ, Mộc Tư Nam muốn đến thư viện đọc sách.
Bọn họ chia tay nhau ở cửa căng tin, cô đi thẳng đến tòa nhà câu lạc bộ, tòa nhà câu lạc bộ và tòa nhà giáo viên là hai tòa nhà song sinh giữa chúng có cầu nối, hai tòa nhà trước sau như đang soi gương vì giống hệt nhau.
Trước đây cô chưa từng đến nơi này bao giờ.
Vì đang là giờ nghỉ trưa nên nơi đây rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người ta không khỏi có chút căng thẳng.
Gió cuốn một chiếc lá rơi xuống trước mặt cô, cô ngẩng đầu nhìn lên, đó là một cây long não sum suê, giữa các cành cây lộ ra bầu trời cao xanh mà chỉ có mùa thu mới có.
Trong tòa nhà vô cùng yên tĩnh, có chút lạnh, tất cả cánh cửa đều đóng kín, trên cửa có tên của từng câu lạc bộ, đây chắc là văn phòng của các câu lạc bộ.
Cô đi một mạch từ tầng một lên đến tầng ba, nhưng càng đi thì lòng càng lạnh, đúng như lời Mộc Tư Nam nói, trường đại học W thật sự không có câu lạc bộ lặn.
Nhưng đi một vòng cô phát hiện, nơi đây cũng không có câu lạc bộ nghiên cứu khu rừng mà Mộc Tư Nam muốn tham gia, ngược lại có rất nhiều câu lạc bộ kỳ lạ chẳng hạn như, câu lạc bộ nghiên cứu UFO, câu lạc bộ suy luận, câu lạc bộ anime nhị nguyên…
Cô muốn tìm ai đó để hỏi về quy trình thành lập câu lạc bộ, nhưng vào lúc này, trong tòa nhà câu lạc bộ không có một bóng người.
Không chỉ ở đây mà tòa nhà đối diện cũng vô cùng yên tĩnh.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía đó.
Rồi cô ngẩn người, bởi vì cô nhìn thấy Mộc Tư Nam.
Cậu đứng bên ngoài phòng giáo viên với vẻ mặt rất nghiêm túc, toàn thân bao phủ một cảm xúc kỳ lạ.
Chẳng phải Mộc Tư Nam muốn đến thư viện để đọc sách sao?
Vì sao cậu lại xuất hiện ở nơi này?