Nếu Trong Rừng Có Cổ Tích

Chương 1: Hồi Ức Như Một Kẻ Kể Chuyện Lắm Lời.

——Lời mở đầu 

Cậu thiếu niên ấy có góc nghiêng rất đẹp, cậu ấy thích dùng tay chống má và nghiêng đầu nhìn cây ngân hạnh bên ngoài cửa sổ.

Còn tôi thì thích lặng lẽ ngắm nhìn cậu ấy qua khung cửa.

Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ như những sợi tơ vàng đậu trên hàng mi của cậu ấy, gương mặt cậu chìm dưới ánh nắng mặt trời, từng sợi lông tơ nhỏ bé cũng hiện lên rõ ràng, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm như ẩn giấu bao tâm sự, đôi môi của cậu cũng rất đẹp, nhìn nghiêng cứ như đang mỉm cười vậy.

Cậu ấy còn có một mái tóc đen mềm mại, đuôi tóc buông lơi trên chiếc cổ trắng ngần, mang theo một nét lười biếng đầy mê hoặc.

Tôi thích nhìn góc nghiêng của cậu ấy, thích lặng lẽ tiến đến gần ngửi mùi hương thơm thoang thoảng trên người cậu ấy, đó là mùi hương từ dầu gội hòa quyện với mùi hoa oải hương, một hương thơm chỉ thuộc về riêng cậu ấy.

“Hạ Thập Vũ, Hạ Thập Vũ!”

Bà tám của lớp đứng ở cửa hét lớn, cô ấy nhiệt tình như thể nguồn năng lượng luôn dồi dào không bao giờ cạn: “Thầy bảo cậu lên văn phòng một chút.”

Tôi vờ như mình không nhìn gì cả, nhưng nhịp tim thì cứ đập thình thịch như thể bị ai đó bắt gặp bí mật của mình, giống như khi còn nhỏ lén hái trộm một quả đào giòn từ cây nhà người ta rồi bị bắt được, vừa xấu hổ vừa hoang mang.

Tôi vội vàng đứng dậy, nhưng do quá hấp tấp mà vô tình làm ngã chiếc ghế.

Vào khoảnh khắc đó, cậu ấy quay đầu lại.

Cậu ấy mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đen láy phản chiếu ánh nắng dịu dàng nhất của mùa hè.

Mỗi khi cậu ấy nhìn ai, ánh mắt của cậu ấy luôn chân thành, chuyên chú như vậy, khiến người ta có cảm giác cậu ấy chỉ nhìn mỗi mình họ mà thôi.

Tôi cúi xuống nhặt ghế lên thật nhanh, không dám nhìn cậu ấy thêm giây nào nữa, tôi sợ ánh mắt dịu dàng ấy sẽ nhìn xuyên thấu mọi tâm tư thầm kín của tôi.

Tôi thích ngắm nhìn cậu ấy, nhưng không dám để cậu ấy phát hiện ra việc tôi đang ngắm cậu.

Giống như một kẻ chạy trốn, tôi vội vàng rời khỏi lớp với trái tim vẫn đập kịch liệt, lòng bàn tay của tôi đổ đầy mồ hôi, một cảm giác vừa chua xót xen lẫn ngọt ngào đang lấp đầy cả trái tim tôi.

Có đôi khi tôi cũng tự hỏi rằng, cậu ấy nghĩ gì về tôi?

Trong mắt cậu ấy, tôi là người như thế nào?

Có đủ xinh đẹp không? Tính cách có dễ chịu không?

Cậu ấy thích tôi hay là ghét tôi? Hay chỉ đơn thuần là thờ ơ ?

Mang theo tâm tư thầm lặng này, những tháng ngày lén lút theo dõi, bất kể nắng gắt hay gió táp mưa sa, tuyết rơi hay sương giá, những cảm xúc ấy đã len lỏi suốt những năm tháng thanh xuân của tôi.

“Hạ Thập Vũ.”

Khi tôi len lén nhìn cậu ấy một lần nữa thì cậu ấy chợt quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt vụng trộm của tôi một cách chính xác.

“Cậu có thích biển không?”

“Hả?” Tôi ngây người tại chỗ, không biết nên đặt tay như thế nào, mắt nên nhìn đâu, thậm chí ngay cả nhịp thở cũng rối loạn.

“Cậu thích biển không?” Cậu ấy mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao.

“Thích.” Tôi như bị mê hoặc mà vô thức gật nhẹ đầu.

Chủ đề dường như trở nên phong phú hơn, cậu ấy không còn chỉ quay nửa khuôn mặt về phía tôi nữa mà bắt đầu kể tôi nghe về đại dương của cậu ấy, những giấc mơ rực rỡ màu sắc, niềm đam mê lặn biển của cậu ấy và cảm giác vùi mình vào làn nước, chìm xuống, cứ chìm xuống và chìm xuống mãi.

Cậu ấy nói cho tôi biết, ước mơ lớn nhất của cậu ấy chính là được lặn xuống dưới đáy biển sâu 150 mét, cậu ấy sẽ được ngắm nhìn con tàu cướp biển đang yên giấc ở nơi đại dương ấy.

“Tớ cũng muốn được học lặn vì nghe thì có vẻ rất thú vị đó, vậy cậu có thể dạy tớ không?”

Thế là trong kỳ nghỉ hè khi kết thúc năm học ấy, thế giới rực rỡ mà cậu ấy đã vẽ nên đã trở thành điều tôi khao khát nhất, đó là nơi mà tôi vô cùng muốn được đặt chân đến cùng cậu.

“Được chứ.” Cậu ấy gật đầu: “Nếu vậy thì hè này chúng ta cùng nhau luyện tập lặn nhé.”

Cậu ấy đưa tay về phía tôi, lòng bàn tay hướng lên trên, ngón tay của cậu ấy hơi cong lại, khi ánh nắng rọi xuống mang theo hơi ấm áp.

“Ừm!” Tôi nâng tay lên, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay của cậu ấy.

1.

Ở nơi chỉ có mỗi bóng tối, nơi trời đất đều không tồn tại, có một tia sáng rơi xuống, những bọt khí li ti nổi lên, chúng phản chiếu ánh sáng rồi cứ trôi dạt lên trên một chút, sau đó “bốp” một tiếng vỡ tan.

Không gian vô cùng yên tĩnh, mặt nước không chút gợn sóng, âm thanh những bọt khí vỡ, vang lên thật rõ ràng.

Tôi đang chìm xuống, mái tóc đen trôi bềnh bồng theo làn nước, giống như những nhánh rong rêu dày đặc không ngừng quấn quanh và sinh sôi nảy nở.

Ngày càng nhiều bọt khí từ đáy nước tăm tối trôi dần lên.

Có người đang chìm dưới đáy, những bong bóng trôi lên từ khóe môi tôi hòa vào dòng bong bóng đang dâng lên từ nơi sâu thẳm, tất cả đều nổi lên.

Thời gian như mất đi ý nghĩa, ngay cả trí óc tôi cũng chẳng thể suy nghĩ được gì nữa, tôi như viên đá nhỏ chìm vào trong nước, cứ thế lặng lẽ chìm xuống, chìm xuống mãi.

Ở đáy nước có một người đang trôi nổi với khuôn mặt hướng lên trên.

Người ấy mặc chiếc áo sơmi màu trắng ngà, mắt nhắm lại, những bong bóng nhỏ li ti chính là từ khóe môi cậu ấy tràn ra.

Tôi đưa tay muốn chạm vào khuôn mặt của cậu ấy, thế nhưng dù chỉ cách một gang tay, vậy mà tôi vẫn không thể nào nắm lấy cậu ấy được, trong lòng tôi chợt dâng lên sự nôn nóng, bên tai như vang lên một giọng nói thúc giục tôi, giục tôi hãy bắt lấy cậu ấy.

Tôi cố gắng lặn xuống, chỉ còn chút nữa thôi, chỉ một chút nữa là tôi đã có thể chạm vào cậu ấy rồi.

Nhưng đúng lúc này, cậu thiếu niên vốn đang nhắm mắt ấy đột nhiên mở mắt ra.

Đó là một đôi mắt sâu thẳm, u tối đến mức chẳng thể phản chiếu dù chỉ một tia sáng, cậu ấy đang nhìn tôi.

“Cung Húc!” Tôi mở miệng gọi tên cậu ấy, ngón tay của tôi đã chạm vào áo sơ mi của cậu, nhưng từ trong làn nước tối đen bên dưới cơ thể cậu, đột nhiên bùng lên một cơn sóng dữ. Những bọt nước trắng xóa bất chợt ập đến, nuốt chửng lấy cậu.

Cậu ấy cứ thế chìm xuống, trên môi vẫn mang theo một nụ cười nhạt, ánh mắt của cậu vẫn luôn nhìn về tôi.

“Cung Húc!” Tôi muốn gọi cậu ấy, muốn nắm lấy cậu, nhưng đầu ngón tay của tôi chỉ có thể lướt qua dòng nước cuộn trào khi cậu dần chìm sâu.

Lượng nước lớn tràn vào miệng, mũi của tôi, cảm giác ngạt thở lập tức nhấn chìm tôi.

“Cung Húc!” Tôi hét lên và bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng đầy bức bối trong lòng, mồ hôi đã ướt đẫm toàn thân, trong dạ dày thì quặn thắt.

Tôi xốc chăn lên và bước xuống giường, đi vào nhà vệ sinh, tôi ngồi xổm bên bồn cầu và nôn khan một lúc.

Cơn ác mộng như rút sạch mọi sức lực trong cơ thể tôi, ngồi giữa bàn trang điểm và bồn cầu, tôi th* d*c từng cơn.

Có một cảm xúc nào đó đang cuộn trào trong lồng ngực tôi, nỗi sợ hãi to lớn từ trong cơn mơ lan đến thực tại khiến toàn thân tôi run lên, trái tim tôi như có một lỗ hổng lớn, chỉ cần hít thở thôi cũng đau đến toát mồ hôi lạnh.

“Thập Vũ, Thập Vũ?” Tiếng gọi lo lắng của mẹ tôi vang lên từ ngoài cửa, khi gõ cửa, bà dùng sức rất mạnh.

Tôi muốn đáp lời bà để nói rằng tôi vẫn ổn, tôi chỉ gặp ác mộng và sẽ qua nhanh thôi.

Tôi muốn nói: “Mẹ, mẹ cứ về phòng nghỉ ngơi đi, đừng lo cho con, chỉ cần để con ở một mình chút là được.”

Nhưng tôi chẳng thể thốt ra một câu nào, trong cổ họng tôi như bị chặn bởi một tảng đá khiến tôi không thở được.

“Thập Vũ.”

Tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên ngoài cửa.

“Cạch…”

Cửa mở ra, mẹ tôi vội vàng chạy vào: “Thập Vũ, Thập Vũ, con sao rồi?”

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười để trấn an mẹ, nhưng nụ cười này thật sự còn khó coi hơn cả khóc.

Mẹ tôi vội mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một lọ thuốc, rót một ly nước ấm rồi đỡ tôi để tôi uống thuốc.

“Thập Vũ, con lại gặp ác mộng à?” Mẹ tôi nhẹ giọng hỏi.

Tôi hít sâu vài cái, cố gắng bình ổn cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, mẹ vẫn ôm chặt tôi như đang vỗ về một đứa bé, bàn tay của bà dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng tôi.

Cảm xúc của tôi cũng dần bình tĩnh lại, cảm giác ngạt thở kia cuối cùng cũng biến mất, nhưng quần áo trên người tôi đã ướt đẫm vì mồ hôi.

“Xin lỗi mẹ vì đã khiến mẹ phải lo lắng, giờ thì con không sao rồi.” Tôi áy náy nói với mẹ: “Mẹ, mẹ về phòng ngủ đi.”

“Không sao, mẹ ở đây với con.” Mẹ tôi mỉm cười dịu dàng, trong ánh mắt có chút cẩn trọng, như thể tôi là một con búp bê sứ chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan: “Mẹ ở đây với con rồi, con đừng sợ.”

“Con thật sự ổn rồi, mẹ đừng nghĩ con yếu đuối như vậy.” Tôi mỉm cười nói với bà: “Con đi tắm rồi ngủ đây.”

“Nhưng mà…” Mẹ tôi vẫn có chút lo lắng, bà không yên tâm để tôi một mình.

“Mẹ cứ tin vào con.” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, muốn bà cảm nhận được sự chân thành trong lòng tôi.

“Ừm, vậy con tắm xong thì đi ngủ sớm nhé, nếu còn cảm thấy sợ thì cứ gọi mẹ.” Mẹ tôi dặn dò.

Tôi gật đầu, lúc này bà mới yên tâm rời khỏi phòng của tôi.

Tiếng bước chân của mẹ tôi đi xa dần, cuối cùng biến mất, xung quanh trở về sự yên tĩnh.

Tôi từ dưới đất đứng dậy, không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không mà con quái vật nhỏ trước đó đã điên cuồng gào thét trong đầu tôi, giờ đây lại trở nên im lặng đến lạ kỳ.

Tôi bước đến bên cửa sổ, mở cửa sổ và nhìn ra bên ngoài, bầu trời đầy sao lấp lánh, tôi ngẩng đầu nhìn chúng.

Người ta hay nói, những người mất đi sẽ biến thành những vì sao trên trời.

Nếu vậy Cung Húc à, cậu sẽ là ngôi sao nào?

Giấc mơ khiến tôi không thể thở được ấy, thật ra đã rất lâu rồi tôi không còn mơ thấy nó nữa.

Tôi sợ giấc mơ ấy, nhưng đồng thời cũng mong chờ nó, dù thế nào thì ít nhất tôi vẫn có thể gặp lại Cung Húc, đó là cách duy nhất tôi có thể nhìn thấy cậu ấy.

“Cậu ở nơi đó có khỏe không?” Tôi thì thầm: “Mình thật sự rất nhớ cậu.”

Tôi hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, tôi buộc bản thân không được nghĩ về Cung Húc nữa, trước khi tâm trạng của tôi trở nên u buồn như trước đó.

Tôi nhớ rõ bác sĩ đã từng nói với tôi một câu.

Ông ấy nói rằng: “Hạ Thập Vũ, cháu phải học cách kiềm chế.”

Ông ấy nói không sai, kiềm chế là điều mà tôi phải học được, chỉ có như vậy tôi mới không chìm đắm mãi trong cái bóng của sự ra đi của Cung Húc, chỉ như vậy tôi mới không mắc kẹt trong những ký ức vô tận kia.

Tôi phải tiếp tục bước về phía trước, tôi có lý do không thể không tiến lên.

Cầm lấy một bộ đồ ngủ mới đi vào phòng tắm, mở vòi hoa sen, dòng nước ấm áp chảy xuống từ trên đầu tôi.

Đã có một thời gian tôi sợ hãi mọi thứ liên quan đến nước, đặc biệt là việc tắm rửa như thế này.

Việc nước từ trên đầu đổ xuống sẽ khiến tôi hoảng loạn, nó gợi nhớ lại cơn ác mộng ấy, gợi nhớ đến nỗi sợ hãi bị nước nhấn chìm, cảm giác ngạt thở đến tuyệt vọng.

Tôi ghét cảm giác đó.

Cho đến bây giờ, mỗi khi chạm vào nước, tôi vẫn cảm thấy ghét nó.

Tắt vòi hoa sen, tôi dùng khăn lau khô người, thay bộ đồ ngủ mới rồi trở vào phòng.

Bây giờ chỉ mới hai giờ sáng, vẫn còn lâu nữa trời mới sáng, đầu óc tôi vô cùng tỉnh táo thậm chí còn hơi phấn khích, có rất nhiều hình ảnh rời rạc cứ lởn vởn trong tâm trí dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể ngủ được.

Tôi tìm kiếm trong ngăn tủ rồi lấy ra lọ thuốc, vừa rồi mẹ đã cho tôi uống một viên, tôi mở nắp, quyết định uống thêm một viên nữa.

2.

Tôi lật mở cuốn lịch bàn ra, ngày 28 tháng 7 đã được tôi khoanh tròn bằng bút màu đỏ.

Tôi có chút mơ hồ, không ngờ đã một năm rồi sao?

Nhắm mắt lại, khuôn mặt của Cung Húc hiện lên trong tâm trí tôi càng rõ nét.

Cung Húc, hóa ra từ khi cậu ấy rời đi đã gần một năm rồi.

Hôm nay là ngày hai mươi bốn, chỉ bốn ngày nữa thôi là đã đúng một năm ngày cậu ấy mất.

Tôi đặt cuốn lịch trở lại lên bàn, mở ngăn kéo thứ hai bên phải, nơi có một tấm ảnh.

Trong ảnh là một chàng trai hiền lành với đôi mắt trong veo, cậu ấy mặc bộ đồ lặn nở nụ cười ấm áp, đôi mắt đen láy kia phản chiếu ánh mặt trời.

Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt cậu ấy, cảm thấy hoàn toàn không có chút nhiệt độ nào.

Tất nhiên là không có nhiệt độ rồi, vì đó chỉ là một tấm ảnh mà thôi, tôi không nhịn được mà cười khổ, tôi chống cằm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài là những cành đào sum suê, những quả đào chín mọng đung đưa trên cành.

Mọi thứ vẫn quen thuộc như năm trước hay như những năm đã qua, chỉ khác một điều, mùa hè năm nay đã không còn Cung Húc nữa.

Không chỉ năm nay mà từ nay về sau cũng sẽ không còn.

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, trái tim tôi lại đau nhói.

“Thập Vũ, mẹ vào nhé!” Giọng nói của mẹ tôi vang lên ngoài cửa, sau đó cánh cửa mở ra, mẹ tôi bưng một dĩa trái cây vào, bà nói: “Chốc lát nữa là ăn trưa rồi, con ăn chút trái cây trước đi! Chiều còn phải đến bệnh viện để tái khám, con không có quên chứ?”

“Dạ, cảm ơn mẹ, con không có quên đâu.” Tôi mỉm cười đáp lời bà.

Mẹ tôi có vẻ đã yên tâm hơn, bà đặt đĩa trái cây xuống rồi rời khỏi phòng.

Trên dĩa là một quả táo đã được cắt sẵn, tôi cầm một miếng lên ăn, thịt quả giòn ngọt xen lẫn chút chua, hương vị này giống như một nút bấm không thể chạm vào, chỉ cần “tách” một cái, ký ức liên quan lập tức dâng trào lên với một sức mạnh không thể ngăn cản.

Tôi bịt miệng, gần như không dám thở, trái tim cứ co thắt lại, đến một giới hạn nào đó, tất cả cảm xúc đột nhiên biến mất.

Tiếng ve kêu râm ran bên tai, ánh nắng càng lúc càng chói chang, trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt có một ảo giác như lúc này không phải là kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học, mà thời gian đang vùn vụt quay trở lại hai năm trước.

Tiếng ve kêu râm ran, ánh nắng vàng rực rỡ, cây bạch quả ngoài cửa sổ, bàn ghế được xếp ngay ngắn gọn gàng, những lời thì thầm to nhỏ của các bạn học, thầy giáo trên bục giảng cầm quyển sách đi qua lại và cậu thiếu niên áo trắng ngồi bên cạnh tôi đang chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ, đắm chìm trong những cây bạch quả.

Cung Húc có góc nghiêng đẹp nhất, đường chân tóc hoàn hảo nhất và mùi hương dễ chịu nhất, tất cả chỉ thuộc về riêng cậu ấy.

Tiếng chuông tan học vang lên, lớp học lập tức trở nên ồn ào.

Tôi nằm nhoài ra bàn, vẫn ngắm nhìn cậu ấy.

“Cuối tuần này đi thủy cung cùng tớ nhé.” Nói xong, cậu ấy quay đầu lại.

Tôi mở to hai mắt, cậu ấy đang nói với tôi sao?

“Đúng lúc tớ có hai vé.” Cậu ấy học theo dáng vẻ nằm nhoài ra bàn của tôi, trước mặt chúng tôi là chồng sách cao ngất giống như bức tường che chắn, khiến cuộc trò chuyện trông như một chuyện bí mật.

Khóe miệng của tôi không kiềm được mà nhếch lên: “Nếu tớ có thể đi thì…”

“Cùng đi nhé.” Cậu ấy nói, ánh mắt cậu nhìn tôi rất dịu dàng.

“Ừm.” Tôi gối đầu lên tay, khẽ gật đầu, trong đôi mắt đen láy của cậu ấy phản chiếu khuôn mặt hơi ửng hồng của tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi và Cung Húc hẹn gặp nhau bên ngoài trường học.

Vì lần gặp gỡ đó, tôi đã đứng trước gương tập đi tập lại để có nụ cười đẹp nhất, tìm góc độ xinh nhất, mở tủ quần áo lục lọi tất cả để tìm bộ đồ trông hợp mắt nhất.

Tôi vừa lo lắng vừa vui sướng, cuối cùng tôi lại mặc bộ đồng phục để đi gặp Cung Húc.

Khi tôi thấy Cung Húc cũng mặc áo sơ mi đồng phục thì mọi lo lắng và bồn chồn trong tôi đều biến mất.

Ánh sáng trong thủy cung mờ mờ, ánh đèn dưới nước khiến cả thủy cung giống như một thế giới huyền ảo.

Đứng ở trước bể nuôi sứa, tôi ngẩng đầu nhìn những con sứa xinh đẹp, nhỏ giọng nói: “Thật ra… Tớ không tính mặc đồng phục đâu.”

“Ừm, tớ cũng vậy.” Cậu ấy đứng ở bên cạnh tôi, giọng nói trầm thấp, dịu dàng.

Tôi xoay đầu nhìn Cung Húc, ánh mắt cậu ấy sâu thẳm phản chiếu từng con sứa đang bơi.

Cậu ấy cũng nhìn tôi.

Khi tôi quay lại nhìn cậu, cũng đúng lúc cậu nhìn tôi.

“Ừm…” Tôi siết chặt tay, tâm trạng vô cùng căng thẳng, không khí lúc này khiến tôi muốn nói cho cậu ấy biết cảm xúc của mình.

“Woah!” Cung Húc chỉ tay về phía trước: “Váy cưới.”

“Hả?” Tôi ngẩn người quay đầu nhìn theo hướng cậu ấy chỉ.

Đó là một con sứa trắng, trên người nó như được khoác một tấm voan trắng tinh, trông giống như váy cưới của cô dâu.

“Đúng vậy!” Tôi áp mặt vào kính, cùng Cung Húc ngắm nhìn những con sứa xinh đẹp.

Hôm đó chúng tôi chơi rất vui, Cung Húc ở bên ngoài trường học rất khác khi ở trường, cậu ấy ngắm nhìn những chú cá xinh đẹp trong thủy cung, ánh mắt cũng sáng lấp lánh theo.

Cậu ấy thích những thứ liên quan đến nước, cậu ấy cũng thích những sinh vật sống dưới nước, cậu còn kiên nhẫn nói cho tôi biết tên của những chú cá và đặc điểm của chúng.

Trên đường về, Cung Húc còn lấy từ trong túi ra một quả táo đỏ tươi được bọc trong túi ni lông đưa cho tôi, khuôn mặt cậu cẩn thận xen lẫn chút ngại ngùng, như thể đã do dự rất lâu mới dám làm.

Cậu ấy nói: “Cho cậu đó, ngon lắm, tớ đã rửa sạch rồi!”

Đến giờ tôi vẫn nhớ hương vị của quả táo đỏ ấy, vị giòn ngọt xen lẫn chút chua, đó là hương vị tôi yêu thích nhất.

Khi ấy tôi vừa cắn táo vừa nghĩ, liệu Cung Húc có thích tôi giống như tôi thích cậu ấy không?

Hay chỉ vì tôi từng nói muốn học lặn, nên cậu ấy xem tôi là người bạn có cùng sở thích?

Bởi vì khi ở trường, chúng tôi rất ít khi nói chuyện với nhau, phần lớn thời gian đều là tôi ngắm cậu ấy còn cậu ấy thì nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm đó tôi đã mơ thấy tôi và Cung Húc cùng đi biển, mặt trời khổng lồ lơ lửng trên mặt biển nhuộm đại dương thành màu cam rực rỡ, tôi và cậu ấy đứng bên bờ biển lặng lẽ ngắm nhìn hoàng hôn.

Tôi quay lại nhìn Cung Húc, cậu cũng nhìn tôi.

Tôi nói với cậu ấy rất nhiều chuyện, cứ lảm nhảm giống như một chú chim sẻ nhỏ còn cậu ấy thì chỉ mỉm cười và lắng nghe, sau đó còn dịu dàng nói với tôi: “Tớ cũng vậy.”

Cậu ấy cũng vậy sao?

Cậu ấy cũng giống như tôi vì buổi gặp gỡ này mà trằn trọc, lo lắng không biết nên mặc gì, tập đi tập lại biểu cảm, tư thế, thậm chí là nhịp thở, còn hận không thể luyện tập cả nhịp tim sao?

3.

Sau khi ăn trưa, tôi ngồi bên cửa sổ, thẫn thờ nhìn bầu trời xanh biếc.

Thời gian cứ thế trôi qua trong sự nhàm chán, mà tôi thì chẳng muốn làm gì cả, tôi cảm thấy trạng thái để đầu óc hoàn toàn trống rỗng này rất tốt, hiếm khi nào tôi có thể kiểm soát được suy nghĩ của mình để chúng không trôi về quá khứ.

Thời gian trôi đến hai giờ rất nhanh, mẹ gọi tôi để chuẩn bị đến bệnh viện.

Tôi đáp lời sau đó buộc tóc mình thành tóc đuôi ngựa, tắt điều hòa trong phòng rồi bước ra ngoài.

Vừa mở cửa lớn, luồng không khí nóng rát lập tức ập vào mặt tôi, mùa hè năm nay nóng vô cùng, ánh nắng vàng rọi xuống người, cái nóng bỏng rát khiến tôi chỉ muốn quay đầu lại rồi chạy ngay vào phòng điều hòa.

Mẹ tôi lái xe ra khỏi gara, tôi đóng cửa rồi ngồi vào trong xe.

Dù đang trong kỳ nghỉ hè nhưng do thời tiết quá nóng nên trên đường gần như không có người qua lại, xe chạy một đoạn dài mới thỉnh thoảng có vài chiếc xe khác chạy lướt qua.

Đến bệnh viện, mẹ tôi đỗ xe trong tầng hầm rồi dẫn tôi lên thẳng tầng sáu, đây là khoa thần kinh, phòng khám của bác sĩ Trương mà tôi cần gặp nằm ở cuối hành lang.

Hiện tại đã vào giờ làm việc của bác sĩ, mẹ tôi ngồi xuống hàng ghế dài trong hành lang còn tôi thì một mình đi đến, gõ cửa phòng khám của bác sĩ Trương.

Chuyện này đã trở thành thói quen, mỗi lần đến đây, mẹ tôi luôn chờ ở bên ngoài và để tôi một mình bước vào cánh cửa ấy.

Bác sĩ Trương ngồi ở sau bàn làm việc, trên bàn là mấy tập hồ sơ bệnh án, ông ấy tựa lưng vào ghế mỉm cười nhìn tôi.

“Chào buổi chiều, bác sĩ Trương.” Tôi mỉm cười chào ông ấy.

“Bác chào Thập Vũ nhé.”

Chỉ một năm thôi cũng đủ để ông ấy thân thiết đến mức gọi thẳng tên tôi, ông ấy hơi nâng tay lên, ra hiệu bảo tôi ngồi xuống.

Tôi kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện với ông ấy.

“Dạo này cháu thế nào rồi?” Ông ấy mở hồ sơ bệnh án của tôi, trên trang đầu tiên ở mục chẩn đoán có ghi: PTSD (Rối loạn căng thẳng sau sang chấn).

Đúng vậy, tôi mắc căn bệnh này, tính ra cũng sắp tròn một năm rồi.

Cái chết của Cung Húc đã trở thành một bóng ma không thể xóa nhòa trong tâm trí tôi, tháng đầu tiên sau khi cậu ấy mất, tôi thật sự không nhớ nổi mình đã vượt qua nó thế nào, vì mỗi lần cố gắng nhớ lại, đầu tôi đều đau như muốn nổ tung.

Sau đó mẹ đưa tôi đi gặp bác sĩ và chính bác sĩ Trương là người tiếp nhận điều trị cho tôi.

Tháng đầu tiên điều trị, tôi vẫn rất đau khổ, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại những cơn ác mộng, sau đó, có một khoảng thời gian dài tôi đột nhiên không còn mơ nữa, cứ như vậy, lúc tốt lúc xấu mãi cho đến bây giờ.

Tôi kể chi tiết tình trạng gần đây của mình cho bác sĩ Trương nghe, kể về những giấc mơ, cảm giác kinh hoàng gần như không hít thở nỗi của mình và cũng kể về nỗi nhớ Cung Húc ngày đêm không dứt.

Tôi cần một người để tâm sự nhưng tôi không thể nói với mẹ và suốt một năm mắc bệnh, tôi cũng đã chẳng còn bao nhiêu bạn bè, vậy nên, người duy nhất có thể lắng nghe tôi, lại chính là vị bác sĩ trung niên mặc chiếc áo blouse màu trắng ngồi đối diện này.

Ông ấy vẫn giữ nụ cười trên môi, ánh mắt dịu dàng xen lẫn chút khích lệ, điều đó khiến tôi cảm thấy yên tâm, cảm thấy ông ấy vô hại.

“Ừm, không sao, cháu đã làm rất tốt, bác đã từng nói rồi, cháu chỉ cần học cách kiểm soát thôi, bác nghĩ cháu đã sắp đạt đến mức thành thạo rồi đó.” Ông ấy hay nói đùa với tôi, ông ấy nói tiếp: “Tình trạng của cháu gần đây không tệ, bác sẽ kê thuốc cho cháu lần nữa, cháu nhớ phải uống thuốc, không được vì cảm thấy tình trạng mình đã tốt hơn mà ngừng thuốc nhé.”

“Dạ.” Tôi không biết ông ấy dựa vào điều gì để đánh giá tình trạng của tôi đang tốt hay xấu, nhưng nếu ông ấy nói tình trạng của tôi không tệ vậy thì chắc là không tệ thật.

“Bác sĩ Trương?” Sau khi tái khám xong, trước khi bước ra khỏi phòng tôi muốn hỏi ông ấy một điều.

“Sao vậy?” Ông ấy kiên nhẫn chờ tôi nói.

“Ngày hai mươi tám này là tròn một năm ngày cậu ấy mất, cháu có thể đến thăm cậu ấy không?” Tôi rất muốn đi, nhưng tôi không biết với tình trạng của mình lúc này, có thể đối diện với nơi đó không.

Bác sĩ Trương từng nói với tôi rằng, đừng gợi lại những chuyện đã qua, bất cứ thứ gì liên quan đến ký ức đều không nên chạm vào, nhưng có những chuyện không phải cứ trốn tránh là có thể quên đi.

Những ký ức ấy như thể có sự sống, chúng rất tinh ranh, luôn lặng lẽ trỗi dậy vào những lúc tôi không đề phòng.

“Vậy cháu có muốn đi không?” Ông ấy nhìn vào mắt tôi và hỏi.

“Cháu muốn đi.”

Sao tôi có thể không muốn đi chứ?

Người thiếu niên mà tôi yêu sâu đậm đã lặng lẽ ngủ say ở nơi ấy suốt một năm nay! Thế nhưng tôi chưa từng đến thăm cậu ấy dù chỉ một lần.

“Vậy thì cháu cứ đi thôi, cứ đến thăm cậu ấy và sau khi trở về thì cháu đến đây gặp bác nhé.” Bác sĩ Trương không ngăn tôi, có lẽ vì tình trạng của tôi đã tốt lên rất nhiều.

Tâm trạng tôi trở nên vô cùng vui vẻ, những bóng đen vẫn bao phủ trong lòng vì giấc mơ đêm qua cuối cùng cũng tan biến.

Lúc bước ra khỏi phòng, ngay cả tôi cũng cảm nhận được rằng khóe môi mình đang vô thức nhếch lên.

Một năm rồi, cuối cùng tôi cũng được phép đến thăm cậu ấy!

Về đến nhà, tôi bắt đầu lục tung tủ quần áo để tìm đồ.

Một năm rồi, Cung Húc, tớ nên mặc gì để đến gặp cậu đây?

Một năm rồi, Cung Húc, tớ nên có dáng vẻ thế nào để gặp cậu nhỉ?

Một năm rồi, Cung Húc, tớ nên nói với cậu những gì đây?

Một năm rồi, Cung Húc, liệu cậu có vui khi được gặp tớ không?

Đầu óc tôi hoạt động quá mức, những suy nghĩ cứ đan xen chồng chéo vào nhau khiến nó rối ren đến mức chẳng thể gỡ ra nổi.

Bốn ngày trôi qua rất nhanh và cuối cùng, tôi chọn mặc áo sơ mi trắng cùng chân váy kẻ caro.

Những buổi trưa mùa hạ thỉnh thoảng sẽ có cơn mưa giông bất chợt, lúc tôi ra ngoài bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng khi xe buýt chạy được nửa đường thì bầu trời bất chợt trở nên u ám.

Khi xuống xe, cơn gió mạnh cuốn theo bụi đất mù mịt ập thẳng vào mặt tôi.

Tôi bước xuống xe, mua một bó hoa bên ngoài nghĩa trang.

Nghĩa trang nằm ở chân núi, có cây cối rậm rạp xanh tươi, nhìn từ xa chỉ thấy một màu xanh thẫm, những tấm bia mộ màu trắng xếp thành hàng ngay ngắn tỏa ra một vẻ trang nghiêm đến lạ.

Từng hàng, từng hàng, chỉnh tề ngay ngắn, bên dưới mỗi bia mộ đều có một người đang ngủ say.

Tôi biết Cung Húc đang ở nơi này, nhưng tôi không biết cậu ấy được chôn ở chỗ nào, tôi bắt đầu tìm kiếm từ dãy đầu tiên, đi qua từng tấm bia mộ, cuối cùng tôi dừng chân ở trước bia mộ thứ ba, tính từ bên trái hàng đầu tiên.

Trên bia mộ có một bức ảnh nhỏ.

Trong ảnh là một chàng trai có khuôn mặt tuấn tú, đang nhìn về những tấm bia mộ trải dài, ánh mắt tựa như vương hơi nước ẩm ướt.

Tôi đặt bó hoa xuống trước bia mộ cậu ấy, từ khoảnh khắc đặt chân vào nghĩa trang, trái tim tôi đã không ngừng siết chặt lại.

“Cậu có khỏe không?” Giọng nói của tôi vừa thốt ra, những giọt nước mắt mà tôi cố kìm nén vẫn trào ra khỏi hốc mắt, nước mắt cứ rơi xuống đất nhanh chóng thấm vào nền xi măng, để lại hai vệt đậm màu rồi biến mất.

“Aiz, sao tớ lại khóc chứ! Thật là… Xin lỗi cậu nhé!” Tôi vội vàng đưa tay lau nước mắt: “Rõ ràng tớ đã dặn bản thân không được khóc, tớ không có tư cách rơi nước mắt trước mặt cậu!”

Bởi vì, người còn sống không có tư cách khóc.

Nhất là, nhất là khi…

“Xin lỗi Cung Húc! Xin lỗi cậu! Nhưng… Tớ nhớ cậu lắm, Cung Húc à! Cậu ở bên kia có nghe thấy không? Tớ nhớ cậu đến mức lòng tớ cũng quặn thắt…” Tôi v**t v* bức ảnh trên bia mộ như muốn trút ra hết những nỗi nhớ da diết và sự day dứt đã ăn sâu vào tận xương tủy tôi suốt một năm qua.

Chợt, một giọng nói sắc bén vang lên từ phía sau tôi: “Cô làm gì ở đây?”

Cơ thể tôi lập tức cứng đờ, tôi nghĩ mình nên quay đầu bỏ chạy, nhưng cơ thể lại chẳng nhúc nhích được, nó cứng ngắc như bị đông cứng trong thạch cao.

“Ào…”

Tiếng nước đổ ập xuống như thế vang lên từ sâu trong linh hồn tôi, nước từ bốn phương tám hướng tràn đến, tràn vào mũi và miệng tôi, tôi không thể thở được, nước cứ xộc vào khí quản, vào tim, thấm vào từng tấc xương tủy và mạch máu.

“Hạ Thập Vũ, mau cút khỏi đây ngay!”

Cô gái ấy lao về phía tôi, cầm lấy bó hoa trên mặt đất rồi ném mạnh vào mặt tôi.

Một cú ném ấy như một viên đá đập vỡ cơ thể tôi, khiến tôi từ trạng thái cứng đờ quay trở về có cảm giác.

“Xin lỗi… Tôi sẽ đi ngay.”

Tôi muốn chạy trốn, lập tức rời khỏi nơi này, nhưng những cảm xúc tiêu cực như cơn sóng dữ ào ạt tràn đến, khiến dạ dày và tim tôi quặn thắt, từng cơ quan nội tạng như bị bóp nghẹt, cảm giác buồn nôn lại ập đến nhấn chìm tôi.

Tôi biết, bây giờ tôi phải rời đi.

“Đợi đã, mang theo cả bó hoa kinh tởm của cô đi theo!” Giọng nói của cô ấy đầy sự căm ghét, thậm chí còn pha lẫn sự cay nghiệt độc ác.

“Cô nghĩ anh tôi sẽ nhận bó hoa của cô sao? Anh ấy sẽ không bao giờ muốn gặp cô, bất cứ thứ gì liên quan đến cô anh ấy cũng sẽ không muốn thấy! Bởi vì… Cô chính là người đã hại chết anh ấy! Cô là kẻ giết người!”

Nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má tôi.

Tôi cúi gập người quỳ sụp xuống mặt đất, mắt tôi nhòe đi và tôi chẳng còn nhìn rõ thứ gì nữa, gió thổi ngày càng mạnh, bầu trời càng lúc càng tối.

Những cánh hoa rơi rụng lả tả trên mặt đất chính là hoa hồng trắng mà tôi đã mua.

Những nhánh gai hồng đâm vào tay tôi, máu tươi đỏ thẫm trông đầy đáng sợ.

Tim tôi đau quá, từng câu nói của Cung Nhã giống như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim tôi, để lại từng vết thương chằng chịt.

Gió thổi xuyên qua lồng ngực tôi, xuyên thẳng vào tim cuốn đi hết tất cả, chỉ để lại nỗi đau vô tận.

Đau đến mức tôi không thể cất lời, đau đến mức tôi không thể nhặt lại những bông hoa trên mặt đất, đau đến mức nước mắt tôi cứ thế trào ra mà không ngừng lại được.

“Chính cô đã hại chết anh ấy! Cô là kẻ giết người!”

Đúng vậy, tôi là kẻ giết người.

Là tôi đã hại chết cậu ấy.

Xin lỗi!

Xin lỗi, Cung Húc!

4. 

Ký ức như một cơn sóng thần, cuốn trôi đi chút lý trí cuối cùng của tôi.

Tất cả sự kiềm chế và trốn tránh của tôi, khi đối diện với câu hỏi này đều trở nên mong manh dễ vỡ. 

Ngày hai mươi tám, tháng bảy, trời trong, gió nhẹ.

Biển, bãi cát, những con sóng vỗ nhẹ vào mu bàn chân, bọt nước li ti… Tôi đi theo sau Cung Húc, bước lên những dấu chân của cậu ấy để lại, hai người, một chuỗi dấu chân, tôi quay đầu nhìn lại mà trong lòng vui sướng khôn tả, giống như vừa làm được một việc gì đó hạnh phúc và vui vẻ, đối phương không biết còn tôi thì biết tất cả, lén lút, mang theo chút e dè cũng tràn đầy yêu thích.

“Hôm nay thật sự là một ngày đặc biệt.” Cung Húc đi ở phía trước lên tiếng.

“Ngày đặc biệt gì vậy?”

Chúng tôi đến vùng biển này để lặn, không có nơi nào phù hợp hơn cho những người yêu thích lặn biển như nơi này.

“Ừm, thì là ngày tớ thử thách kỷ lục của chính mình.” Cậu ấy bước chậm lại: “Thập Vũ, cậu nghĩ hôm nay tớ có thể thành công không?”

Hai tay tôi đặt ở sau lưng, nhìn vào gáy của Cung Húc , đường chân tóc của cậu ấy thật đẹp, một đường cong tuyệt mỹ.

“Chắc chắn sẽ thành công.” Tôi nói.

“Sao cậu có thể chắc chắn như vậy?” Cậu ấy quay đầu nhìn tôi, ánh nhìn rất chăm chú khiến người ta cảm thấy, cậu ấy ở hiện tại chỉ nhìn thấy mỗi tôi.

“Vì cậu là Cung Húc, nếu là Cung Húc thì chắc chắn sẽ thành công.” Tôi nói một cách kiên định.

Nụ cười trên môi cậu ấy càng thêm đậm, đôi mắt xinh đẹp khẽ cong lên: “Ừm, cảm ơn lời vàng ngọc của cậu, tớ chắc chắn sẽ thành công.”

Khi đến điểm lặn, cậu ấy bắt đầu mặc bộ đồ lặn của mình.

Tôi ngồi xổm trên đất, giúp cậu ấy kiểm tra xem thiết bị lặn có ổn không.

“Thập Vũ.” Cung Húc gọi tôi.

“Hửm?” Tôi quay đầu nhìn, cậu ấy mặc bộ đồ lặn, mái tóc mềm mại bị gió biển thổi bay tán loạn, khiến người ta muốn đưa tay ra vuốt cho vào nếp lại.

“Nếu lần này tớ phá được kỷ lục, sau khi lên bờ tớ có điều rất quan trọng muốn nói với cậu.” Ánh mắt của cậu ấy trở nên nghiêm túc khiến tim tôi đập thật nhanh.

Tôi giả vờ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sớm nổi sóng: “Được thôi, thật ra tớ cũng có điều rất quan trọng muốn nói với cậu.”

Tôi len lén nhìn Cung Húc  và cậu ấy cũng giống tôi, trong mắt đều có chút mong đợi và bối rối.

Như thể để che giấu điều gì đó, Cung Húc  cầm lấy mũ lặn đội lên, mái tóc đen mềm mại của cậu được giấu kín trong mũ, cậu ấy đi đến bên cạnh tôi, cúi người lấy đi bộ điều chỉnh hô hấp từ tay tôi.

“Khoan đã!” Tôi gọi Cung Húc sắp xuống nước: “Tớ sẽ xuống đó cùng cậu.”

Chúng tôi đến điểm lặn, cậu ấy bắt đầu mặc đồ lặn.

“Vậy cậu lặn đến năm mươi mét rồi dừng lại và đợi tớ ở trên đó.” Cậu ấy đồng ý với yêu cầu của tôi.

Tôi nhanh chóng thay bộ đồ lặn, một năm trước tôi vẫn còn là một người không có chuyên môn nhưng giờ đây tôi đã có thể lặn xuống nước, chỉ là độ sâu mà tôi có thể lặn chỉ mới năm mươi mét.

Nhưng, vậy thì có sao đâu?

Cậu ấy ở dưới nước, còn tôi chỉ muốn ở đó bên cạnh cậu, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu ấy, tôi muốn cất giữ để đợi xuống nước rồi nói cho cậu ấy biết.

 “Sẵn sàng chưa?” Cung Húc hỏi tôi.

 Tôi giơ tay ra hiệu “ok” với cậu ấy rồi từ từ lặn xuống điểm lặn.

Dưới biển có rất nhiều cá bơi lội, càng xuống sâu thì màu sắc của cá càng đẹp, khi xuống đến năm mươi mét thì tôi dừng lại.

Cung Húc vẫn tiếp tục lặn xuống, cậu ấy xuống sau tôi nên khi đi ngang qua tôi, những bọt khí lớn trào ra từ miệng cậu ấy.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, tại sao có nhiều bọt khí như vậy?

“Cung Húc?” Tôi vươn tay muốn kéo lấy cậu ấy, nhưng cậu đã trượt qua đầu ngón tay của tôi rồi chìm xuống.

Dưới đáy biển yên tĩnh chỉ có tiếng nước chảy.

Cảm giác tồi tệ ấy càng lúc càng mạnh, cuối cùng tôi cũng biết có điều gì không ổn! Những bọt khí kia, nó trào ra từ bộ điều chỉnh hô hấp!

Oxy đang tràn ra ngoài!

Bộ điều chỉnh hô hấp gặp vấn đề!

“Cung Húc!”

Tôi thầm nghĩ không ổn nên lập tức vượt qua giới hạn của mình mà bơi đuổi theo, nhưng dù tôi có lặn xuống thế nào, vẫn còn chút nữa, vẫn còn thiếu chút nữa.

Cung Húc, Cung Húc, Cung Húc…

Trong lòng tôi gọi tên cậu ấy, tôi lo đến mức nước mắt cũng trào ra, tim tôi như bị một bàn tay lớn siết chặt và nếu cứ tiếp tục như thế nó sẽ nổ tung mất.

Cung Húc, cậu không được gặp chuyện gì! 

Chúng ta đã hứa với nhau rồi, cậu lặn biển thành công sẽ có điều quan trọng cậu muốn nói với tớ mà, chúng ta còn rất nhiều điều chưa nói với nhau, cậu không được gặp chuyện gì, không được, không được!

Tôi dồn hết can đảm và sức lực để lặn xuống, nhưng không thể lặn thêm được nữa, trong làn nước tối tăm, tôi dường như thấy Cung Húc mở mắt sau đó cơ thể cậu ấy rơi xuống rất nhanh, còn tay tôi không nắm được thứ gì.

Và tôi không còn biết được chuyện gì đã xảy ra lúc sau, ký ức của tôi hỗn loạn, có người đã vớt tôi lên từ dưới nước, trên bờ cát ấy có rất nhiều người nhưng tôi không biết họ đang nói gì mặc dù họ nói chuyện rất lớn tiếng, tôi chỉ thấy miệng họ cử động, còn tôi thì không thể nghe rõ họ nói gì.

Cung Húc đâu?

Cung Húc đã lên chưa?

Tại sao cậu ấy không có ở đây?

Tại sao tôi tìm khắp đám đông nhưng vẫn không thấy Cung Húc?

Tôi lo lắng và sợ hãi đến thế, cậu ấy đã trượt qua khỏi đầu ngón tay tôi, những bọt khí như bọt biển trào ra từ miệng cậu ấy, thật ra trong lòng tôi đã hiểu, hiểu rằng Cung Húc đã say giấc ngủ ngàn thu dưới đáy biển sâu kia và sẽ mãi không bao giờ trở lại.

Nhưng tôi không muốn nghĩ đến vì mỗi khi nghĩ đến lòng tôi đều đau nhói, nhưng dù tôi không muốn nghĩ, không muốn nhìn, không muốn nghe thì thời gian cũng chẳng vì thế mà dừng lại, tất cả mọi thứ vẫn tiếp diễn.

Trên bãi biển, người đến rồi đi, đi rồi lại đến.

Cung Húc cuối cùng cũng được vớt lên, chiếc mũ lặn của cậu ấy đã rơi mất, mái tóc mềm mại phủ đầy bùn cát, tôi quỳ xuống bên cạnh cậu ấy dùng tay từ từ lau đi những bùn cát kia.

Cậu ấy từng là một chàng trai sạch sẽ, có nụ cười tươi sáng nhất, giọng nói ấm áp nhất, vậy mà giờ đây lại nằm lạnh lẽo ở nơi này và không bao giờ mở mắt nữa.

Tôi vừa lau vừa lẩm bẩm nói chuyện với cậu ấy, nhưng tôi đã nói những gì chính tôi cũng không biết nữa, có lẽ là những câu không hoàn chỉnh, chẳng ai có thể nghe rõ tôi đang nói gì.

Tại sao những bùn cát kia lau mãi không sạch? Tại sao dù tôi có cố gắng thế nào, bùn cát ấy vẫn làm bẩn mái tóc đen của cậu ấy?

Tại sao khuôn mặt tái nhợt của cậu ấy lại càng thêm trắng bệch dưới ánh nắng mặt trời?

Tại sao vậy, Cung Húc?

Tôi lau không sạch, dù có lau thế nào cũng không sạch được!

Tôi ôm đầu cậu ấy, quỳ giữa đám đông, không kìm chế được nữa mà òa khóc lớn.

Tất cả cảm xúc bị kìm nén như tìm được lối thoát, chúng tranh nhau trào ra.

Tại sao lại như vậy?

Tại sao lại như thế này?

Cung Húc, cậu ấy đã rơi xuống ngay trước mặt tôi, trượt qua đầu ngón tay tôi, nếu lúc đó tôi kịp giữ lấy cậu ấy, nếu tôi đưa cậu ấy lên bờ vậy thì cậu ấy đã không chết.

 “Tiểu Húc!” 

Tiếng gào bi thương xé tan không khí, ngay sau đó có người kéo mạnh tôi ra. Ba mẹ của Cung Húc đến rồi, khuôn mặt họ tràn đầy đau đớn và phẫn nộ, ánh mắt họ nhìn tôi ngập tràn sự oán hận.

Tôi nắm chặt tay Cung Húc không buông, tôi không dám buông vì tôi sợ rằng, chỉ cần tôi buông ra thì tôi sẽ mãi mãi không còn được nhìn thấy cậu ấy nữa.

“Cô buông tay ra!” Một cô gái đi đến, giơ cao tay rồi tát một cái vào mặt tôi.

“Tất cả là do cô, cô đã g**t ch*t anh trai tôi! Cô mau buông tay ra, tôi không muốn cô nắm tay anh của tôi!”

“Đúng, tất cả là do tôi, đều là lỗi của tôi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…” Tôi lặp đi lặp lại lời xin lỗi, nhưng không ai tha thứ cho tôi vì ngay cả bản thân tôi cũng chẳng thể tha thứ cho chính mình.

Cô gái ấy chính là Cung Nhã, em gái của Cung Húc, cô ấy gỡ từng ngón tay của tôi ra rồi hung hăng đẩy tôi ngã xuống, bộ điều chỉnh hô hấp đã bị hỏng được ném thẳng vào mặt tôi, giọng cô ấy khàn đặc, gào lên trong cơn tuyệt vọng: “Tại sao cô không phát hiện được điều đó? Tại sao hả? Tại sao người dùng bộ điều chỉnh này không phải là cô? Tại sao anh trai tôi phải chết mà cô vẫn còn sống chứ? Sao cô không chết đi…”

Cô ấy cứ gào thét, cứ gào thét mãi, cho đến khi không còn sức mới ngồi bệt xuống đất.

Cô ấy có đôi mắt và đường nét khuôn mặt giống Cung Húc, nhìn dáng vẻ vừa giận dữ vừa đau khổ của cô ấy, tôi hoàn toàn không còn sức để biện bạch.

Tôi run rẩy nhặt bộ điều chỉnh hô hấp đã hỏng từ dưới đất lên, đúng vậy, thiết bị lặn của Cung Húc là do tôi kiểm tra, khi ấy tôi đã vì quá lơ đảng và lo lắng, cứ mãi suy nghĩ về việc sau khi lặn xong Cung Húc sẽ nói gì với tôi và tôi sẽ đáp lại thế nào, cho nên tôi đã kiểm tra nó một cách qua loa rồi tiện tay đưa cho cậu ấy.

Chính hành động qua loa đó, đã cướp đi mạng sống của Cung Húc!

Cung Nhã nói đúng, tôi đã giết Cung Húc, chính tôi đã giết cậu ấy.

“Cô có biết hôm nay là ngày sinh nhật của anh trai tôi không? Sinh nhật mười tám tuổi của anh ấy!” Cung Nhã ngồi trên đất, nước mắt tuôn rơi, giọng nói khàn đặc hét lên với tôi.

Tiếng hét đó như rút cạn toàn bộ sức lực của cô ấy, vừa dứt lời, cô ấy đã nhào vào lòng ba mẹ mình, ba người họ ôm lấy nhau mà gào khóc thảm thiết bên cạnh xác của Cung Húc.

Tôi dùng tay bịt chặt miệng mình, không dám khóc lớn trước mặt gia đình Cung Húc.

Tôi thậm chí còn không biết hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Cung Húc.

Mười tám tuổi là độ tuổi tươi đẹp nhất khi một cuộc đời vừa mới bắt đầu, nhưng cậu ấy lại nằm lạnh lẽo trên bãi biển ẩm ướt này và không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.

Cậu ấy nói: “Hôm nay thật sự là một ngày đặc biệt.”

Cậu ấy nói: “Thập Vũ, cậu có nghĩ hôm nay tớ có thành công không?”

Cậu ấy nói: “Nếu lần này tớ phá được kỷ lục, sau khi lên bờ, tớ có điều rất quan trọng muốn nói với cậu.”

 . . . . . .

Cung Húc, Cung Húc… Đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi!

Tại sao tôi không nghĩ đến ngày đặc biệt mà cậu ấy nói, chính là ngày sinh nhật mười tám tuổi của cậu ấy?

Tại sao tôi lại không kịp nói với cậu ấy một câu, “chúc mừng sinh nhật” với cậu ấy?

Tại sao tôi chỉ mãi nghĩ về những lời quan trọng mà cậu ấy muốn nói, mà không kiểm tra kỹ bộ điều chỉnh hô hấp đó?

Tại sao vì sự lơ đễnh nhất thời của tôi, lại khiến cậu ấy… Một chàng trai trẻ trung tràn đầy sức sống.. Phải mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám?

Tại sao?

Tại sao người chết không phải là tôi?

Tại sao Cung Húc chết, mà tôi vẫn sống?

Tay tôi bịt chặt miệng, dạ dày co thắt dữ dội. . . . . .

Cung Húc, Cung Húc, xin lỗi!

Xin lỗi cậu!

5.

Mọi người đều trách móc tôi, tất cả đều mắng chửi tôi. 

Họ đổ lỗi cho tôi vì đã hại chết Cung Húc dù cho tôi không hề có ý, nhưng sự thật vẫn là sự thật, chính vì sự bất cẩn của tôi mà Cung Húc phải chết.

Không chỉ mỗi họ không thể tha thứ cho tôi, mà ngay cả bản thân tôi cũng không thể tha thứ cho chính mình.

Ngày hôm đó, tôi cũng chẳng nhớ mình đã trở về nhà bằng cách nào.

Suốt một tháng sau đó, tôi đã luôn chìm trong trạng thái mơ hồ, chẳng thể nhớ nổi mình đã trải qua những gì, bởi vì chỉ cần nghĩ lại thì đầu tôi sẽ đau nhói và tim cũng sẽ đau theo, toàn thân tôi đều đau đớn đến tột cùng.

Mẹ sợ hãi đến phát hoảng, bà ngày đêm túc trực bên tôi.

Bà nói: “Thập Vũ, mẹ chỉ có mỗi mình con thôi, nếu con cũng xảy ra chuyện thì mẹ phải làm sao đây? Con là bảo bối của mẹ, là tim gan của mẹ, con đừng làm điều dại dột, con hãy mạnh mẽ lên chút nhé!”

Tôi nhìn khuôn mặt mẹ chỉ vì lo lắng cho tôi mà đã nhanh chóng già đi, đôi mắt bà mệt mỏi, chất chứa bi thương.

Tôi vươn tay chạm nhẹ vào gương mặt bà, mẹ tôi giật mình, ánh mắt bà run rẩy một chút rồi lập tức ôm chặt lấy tôi.

“Thập Vũ, con nghe thấy lời mẹ nói đúng không? Con có nghe thấy mẹ nói chuyện với con không?”

Giọng của bà vừa lo lắng vừa có chút vui mừng, rồi không nói thêm lời nào, bà kéo tôi ra khỏi nhà.

Tôi không biết mẹ muốn đưa tôi đi đâu.

Trời đã vào thu, lá rụng trải đầy mặt đường, chỉ cần bước lên thì sẽ vỡ vụn giống như trái tim tôi, vỡ vụn tơi tả.

Mẹ đưa tôi đến bệnh viện để gặp bác sĩ Trương.

Tôi như kẻ vô hồn trả lời từng câu hỏi ngay cả suy nghĩ cũng rập khuôn theo, giống như một cái xác không hồn, chẳng hiểu vì sao mình vẫn còn sống và cũng chẳng biết tại sao mình chưa chết đi.

Đúng vậy, khi bác sĩ đặt những câu hỏi kia, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ “tại sao tôi không chết?”

Cung Húc đã chết vì tôi, vậy còn tôi, tôi có tư cách gì để sống tiếp?

“Hạ Thập Vũ, sống đau khổ lắm đúng không?” Đôi mắt màu hổ phách của bác sĩ Trương như nhìn thấu lòng tôi: “Có phải cháu nghĩ rằng, chết đi thì mọi thứ sẽ kết thúc?”

“Đúng là một cô gái ngốc.” Bác sĩ Trương chợt nghiêng người đến gần, ông ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, không cho tôi cơ hội trốn tránh.

“Cháu nghĩ, nếu chết rồi thì sẽ biến mất khỏi thế gian này và tất cả lỗi lầm cũng biến mất theo, đúng chứ? Cháu nghĩ cái chết là cách giải thoát tốt nhất, nhưng nếu cháu chết rồi, những người còn sống phải làm sao? Những người hận cháu và những người yêu thương cháu, thì phải làm sao?”

“Ai cũng cần một nơi để ký thác cảm xúc mà đúng không? Cả người hận lẫn người yêu cháu đều cần điều đó, đừng nói đến họ, mà ngay cả chính cháu, cháu có thể tha thứ cho bản thân mình nếu chỉ trốn tránh bằng cái chết không? Sống mới là cách để chuộc lỗi, sống mới là sự trừng phạt lớn nhất dành cho kẻ có tội, đúng chứ?”

Lời của bác sĩ Trương tựa như một lưỡi rìu sắc bén bổ thẳng xuống đầu tôi, chém đôi bộ não hỗn loạn, khiến nó trở nên vô cùng rõ ràng.

Đúng vậy, chết thì có thể giải thoát nhưng không thể chuộc tội.

Tôi đã làm một chuyện quá đáng như vậy, thế mà lại muốn lấy cái chết để kết thúc tất cả, đó là một suy nghĩ vô cùng thiếu trách nhiệm!

Sống mới là sự trừng phạt lớn nhất, nên tôi phải sống.

Dù có khó chịu đến đâu, dù đau khổ đến mức nào thì tôi cũng phải sống.

“Thế giờ cháu đã chịu ngoan ngoãn hợp tác điều trị chưa nào?” Bác sĩ Trương hỏi tôi.

Tôi cứng nhắc gật đầu, ông ấy tỏ vẻ rất hài lòng.

Cũng từ lúc đó, mỗi tháng tôi đều phải đến bệnh viện một lần, tôi không tạm ngừng học mà vẫn tiếp tục đi học.

Những lời chỉ trích, những ánh mắt căm ghét, tất cả đều nhắc nhở cho tôi biết rằng, tôi vẫn còn sống, tôi đã phạm vào một sai lầm vô cùng lớn.

Đây là sự trừng phạt dành cho tôi, là con đường do chính tôi lựa chọn nên tôi phải tiếp tục bước đi.

Tôi phải sống, không phải vì một tương lai tươi đẹp, mà là vì một quá khứ tàn khốc.

Tôi không có tương lai, tôi sống, chỉ đơn giản là sống, thế thôi.

….

Đã bao lâu rồi tôi không nhớ lại những chuyện này?

Lâu lắm rồi nhỉ?

Tôi không dám nghĩ đến, tôi sợ nếu tôi nghĩ đến thì tôi sẽ muốn chết.

Nhưng tôi không thể chết được, vì vậy tôi mới không nghĩ đến nữa.

Nhưng giờ đây, khi đối diện với chất vấn của Cung Nhã, những ký ức ấy như vỡ òa rồi cứ dâng trào lên từng chút, chúng không tuân theo ý chí của tôi mà cứ thế ùa đến, không một lời báo trước.

Tôi siết chặt đóa hồng trắng trong tay, gai hoa đâm vào lòng bàn tay, máu rỉ ra nhuộm đỏ mấy cánh hoa.

“Đừng tỏ vẻ đáng thương, chẳng ai thương hại cô đâu!”

Giọng nói sắc bén của Cung Nhã vang lên ngay trên đỉnh đầu tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn tấm bia mộ trước mặt, Cung Húc đang nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm nước.

Trong đôi mắt ấy, tựa như có chút u buồn.

Tôi mím chặt môi, tiếp tục nhặt những cành hoa rơi rụng.

“Bộp.”

Một hạt mưa lớn rơi xuống, tiếp theo là trận mưa như trút nước ập đến.

Cung Nhã bung ô vội vã rời đi, chỉ còn mỗi tôi vẫn cúi xuống nhặt hoa.

Tôi phải nhặt hết những cành hoa này.

Cung Nhã nói đúng, tôi không có tư cách để đến gặp Cung Húc.

Tôi đã quá ngông cuồng rồi, sao tôi có thể nghĩ rằng mình có tư cách đến thăm cậu ấy chứ?

Tôi không có tư cách đến gặp cậu ấy.

Tôi cũng không thể để những bông hoa của mình làm bẩn phần mộ của cậu ấy.

Tôi quỳ xuống, chậm rãi nhặt từng cành hoa, nước mưa bắn tung những hạt bụi làm vấy bẩn những cành hoa, có một bông rơi khá xa, tôi nhích người về phía trước.

Ngay khi tôi vươn tay nhặt cành hoa ấy thì cơn mưa trên đầu tôi đột nhiên ngừng lại, một bàn tay thon dài, trắng nõn, chậm rãi nhặt lấy bông hoa ấy.

Tôi giật mình ngẩng đầu lên, trước mặt tôi là một chàng trai.

Cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần vải đen, mái tóc đen hơi gợn sóng tự nhiên và đôi mắt hổ phách, một tay cậu ấy cầm ô, tay còn lại thì cầm cành bông hồng trắng.

Cậu ấy đứng ở ngay trước mặt tôi, cách tôi chỉ hai bước chân, nhẹ nhàng đưa tay ra.

Tôi nhận lấy cành hoa rồi lập tức đứng dậy chạy đi thật nhanh.

Tôi muốn tìm một chỗ để trốn, trốn cả từng sợi tóc, từng nhịp thở của mình.

Vì chạy quá vội nên tôi không nhìn rõ bậc thềm dưới chân vì thế mới ngã mạnh xuống đất, những cành hoa tôi ôm trong lòng cũng rơi tứ tung.

Mưa trút xuống như thác khiến tầm nhìn của tôi mờ hẳn đi.

Mắt tôi đau nhói, nước trên mặt chảy dài, tôi không biết đó là nước mưa hay nước mắt, tôi giơ tay lên lau đi nhưng càng lau càng không thể lau khô.

Tôi tiếp tục nhặt hoa, không thể để chúng ở lại đây dù chỉ là một cánh hoa hay một chiếc lá cũng không được.

“Này!”

Chàng trai ấy gọi tôi từ phía sau.

Tôi không quay đầu lại, chỉ ôm chặt những cành hoa rồi chật vật bỏ chạy.

Cung Nhã đứng ở mái che ngay lối vào nghĩa trang, lạnh lùng nhìn tôi, đôi mắt ấy lạnh đến thấu xương.

Hãy hận tôi đi, hận tôi mãi mãi và đừng bao giờ tha thứ cho tôi!

Tôi tồn tại là để gánh chịu sự căm hận của mọi người.

Xin lỗi, xin lỗi…!

Tôi biết dù cho tôi có nói bao nhiêu câu “xin lỗi” cũng chẳng còn ý nghĩa gì, nhưng ngoài câu đó ra thì tôi không biết phải diễn tả nỗi day dứt và đau đớn này thế nào.

Tôi ướt sũng chạy về nhà, trên đường đã vấp ngã mấy lần, đầu gối và cánh tay đều trầy xước, vết thương ngâm trong nước mưa trở nên trắng bệch.

Về đến nhà, mẹ nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, bà vội lao đến dùng khăn khô lau khắp người cho tôi.

Tôi biết, mẹ xót xa cho tôi.

Nhưng sống vì những người yêu thương mình và sống vì những người hận mình, thật sự rất đau khổ.

Đầu tôi như muốn nổ tung, trái tim như thể bị xé làm đôi.

“Mẹ ơi con đau lắm.” Tôi ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con đau lắm.”

“Không đau, không đau nữa.” Tay của mẹ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: “Thập Vũ, nếu con buồn thì cứ khóc đi, khóc rồi sẽ thấy nhẹ lòng hơn.”

“Mẹ ơi, con xin lỗi, con thật sự rất mệt.” Mệt đến mức không muốn thấy ánh mặt trời của ngày mai, mệt đến mức không muốn mở mắt thêm lần nào nữa.

“Ừm, không sao, không sao đâu Thập Vũ, mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con mà.” Bà cẩn thận băng bó vết thương cho tôi.

Tôi nhìn mái tóc mẹ đã điểm vài sợi tóc bạc, trong lòng càng thêm chua xót.

Tôi cảm thấy bản thân mình thật tồi tệ khi đã khiến người yêu thương mình phải lo lắng, khiến người căm ghét mình không thể giải thoát, mà bản thân thì chẳng thể chết đi chỉ có thể tiếp tục sống trong đau khổ thế này.

“Mẹ ơi, rốt cuộc con sống vì điều gì đây?” Chỗ dựa tinh thần giúp tôi đi đến ngày hôm nay đã xuất hiện những vết nứt, như một ô cửa kính vỡ, từng đường rạn đan chéo nhau, mọi thứ bắt đầu sụp đổ: “Con phải làm gì đây?”

Lý do để tôi tiếp tục sống, thứ mà bác sĩ Trương đã xây dựng giúp tôi, giờ đây cũng lung lay sắp đổ.

“Để mẹ đưa con đi gặp bác sĩ! Chúng ta đi ngay bây giờ!” Mẹ luống cuống, lo lắng nói.

Tôi không biết bản thân mình lúc này trông thế nào, nhưng không cần nhìn cũng đoán được, chắc chắn rất tệ.

Giống như lần đầu tiên sau khi Cung Húc qua đời, tôi nhìn vào gương.

Khi nhìn người trong gương, ngay cả tôi còn không chắc đó có phải là tôi không.

Người trong gương gầy trơ xương, đôi mắt to bất thường, tôi đã khiến bản thân trở nên tiều tụy đến mức không ra người cũng chẳng ra ma.

“Thập Vũ, mẹ chỉ có mỗi con thôi, mẹ biết con đau khổ, rất khó chịu, nhưng dù cho vì mẹ cũng được, con cũng phải cố gắng tốt lên được chứ!”

Mẹ đưa tôi lên xe rồi đạp mạnh chân ga, lao thẳng đến bệnh viện.

Chương 1: Hồi Ức Như Một Kẻ Kể Chuyện Lắm Lời. - Chương 1 | Đọc truyện tranh