Hôm đó các bạn xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt vào tôi, tôi luống cuống xua xua tay, cứ như thể người làm sai là chính mình vậy.

Rồi vội vã tháo chạy khỏi sân thể d.ụ.c.

Khoảnh khắc xoay người lại, tôi nghe thấy cậu ấy nói với người khác: "Cái thằng này, cẩn thận chút đi, đập trúng người ta rồi kìa".

Lúc đó lẽ ra tôi nên hào phóng dũng cảm nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, rồi nói một câu "không sao".

Như vậy, liệu cậu ấy có nhớ kỹ tôi không.

4.

Tháng Mười một, Nam Thành bắt đầu thổi những cơn gió lạnh, lá ngô đồng cũng đã sớm chuyển sang màu vàng ươm.

Phần lớn các bạn học cũng đều đã mặc đồng phục mùa đông.

Thời gian trôi qua rất nhanh, trường số 1 chuẩn bị phân ban tự nhiên và xã hội.

Tôi thường hay nghĩ, cậu ấy sẽ chọn ban xã hội hay ban tự nhiên.

Hôm đó, một mình tôi ở trong phòng, nghe bố mẹ ngoài phòng khách bàn bạc quyết định về việc phân ban của tôi.

Thầy Giang chắc chắn sẽ bắt tôi chọn ban tự nhiên, chọn môn Vật lý.

Bởi vì đó là tín ngưỡng cả đời của ông, dù cho đó không phải là ý của tôi.

Khi chuẩn bị nộp đơn nguyện vọng phân ban, tôi ở trong văn phòng dè dặt lên tiếng:

"Bố ơi, con muốn chọn ban xã hội, con thích môn Lịch sử."

Không ngoài dự đoán, tôi bị từ chối, thậm chí ngay cả các thầy cô trong văn phòng cũng khuyên tôi nên chọn ban tự nhiên.

"Vũ Yên à, Lịch sử có thể là sở thích của con, nhưng không thể trở thành chuyên ngành của con được, con có biết ngành này khó xin việc cỡ nào không?"

"Bố làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi, ngành Vật lý có cơ hội việc làm rộng mở, hơn nữa con cũng đã tham gia biết bao nhiêu cuộc thi học sinh giỏi Vật lý rồi."

Các giáo viên trong văn phòng cũng thi nhau hùa theo.

"Đúng thế đấy Vũ Yên, thành tích các môn tự nhiên của em tốt như vậy, chọn ban tự nhiên sau này sẽ dễ xin việc."

"Nghe lời bố em đi, các thầy cô đều là người đi trước cả mà."

Cuối cùng, tôi trân trân nhìn bố mình đ.á.n.h một dấu tích vào ô ban tự nhiên.

Tôi thất hồn lạc phách bước ra khỏi văn phòng.

Không biết từ lúc nào bên ngoài trời đã đổ mưa to.

Tôi không mang ô, nhưng tôi không muốn quay lại văn phòng để xin bố một chiếc ô.

Thế là tôi đứng một mình dưới mái hiên, nhìn bóng lưng của các bạn học dần khuất khỏi tầm mắt.

"Bạn học Giang, để tôi đưa cậu ra trạm xe buýt nhé."

Tôi không ngờ ngay lúc này lại gặp được Trần Trạch Lâm.

Trong tay cậu ấy cầm một chiếc ô, mặc bộ đồng phục màu xanh trắng, giọng điệu vô cùng thành khẩn và chân thành.

Tôi rất ngạc nhiên vì cậu ấy biết tên tôi.

Cậu ấy cũng nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, vẻ mặt thoáng hơi bối rối: "Tôi biết bố cậu là Hiệu trưởng Giang... cộng thêm thành tích của cậu rất tốt, tôi từng thấy tên cậu trên bảng vàng danh dự rồi."

Ngày hôm đó, tôi và cậu ấy sóng vai nhau bước đi trong tĩnh lặng từ dãy phòng học ra đến tận ngoài cổng trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dưới tán ô là một khoảng cách không xa cũng chẳng gần.

Tôi đã nhìn thấy chiếc ô nghiêng về phía mình và cả một nửa bờ vai bị mưa làm ướt sũng của cậu ấy.

Hôm đó, khoảnh khắc bước lên xe buýt, tôi nghe thấy Trần Trạch Lâm đứng bên cạnh trạm chờ cất tiếng nói:

"Bạn học Giang Vũ Yên, tôi là Trần Trạch Lâm của lớp 10A21."

Thế nhưng cánh cửa xe đóng sầm lại nhanh ch.óng cùng chiếc xe buýt lao v.út đi khiến tôi thậm chí còn chưa kịp nói một câu "cảm ơn".

Giữa người với người tựa như một cơn mưa rào vội vã.

Rất lâu sau này vẫn đọng lại thành những vệt nước mưa lăn dài trên ô cửa kính.

Tôi đã thích một người vốn dĩ đã vô cùng rực rỡ tốt đẹp.

Cho đến tận hôm nay, tôi nghĩ mình đã sớm bị mắc kẹt lại trong cơn mưa lớn của tuổi mười sáu năm ấy mất rồi.

5.

Kỳ nghỉ đông nhanh ch.óng ập đến, suốt cả kỳ nghỉ tôi gần như đều vùi mình ở các lớp học thêm, chỉ thầm cầu mong kỳ nghỉ mau mau kết thúc.

Bởi vì tôi muốn gặp Trần Trạch Lâm.

Cũng may, kỳ nghỉ trôi qua không quá gian nan.

Ngày đầu tiên khai giảng học kỳ hai lớp 10, tôi mới phát hiện ra Trần Trạch Lâm cũng chọn ban tự nhiên.

Tôi vẫn ở lại lớp 1, còn Trần Trạch Lâm được phân vào lớp 17.

Tuy nhiên, lần này tôi và cậu ấy chỉ cách nhau một tầng lầu.

Lớp của cậu ấy nằm ngay phía dưới lớp tôi.

Từ lớp tôi đến lớp cậu ấy tổng cộng phải bước 863 bước.

Tôi không bao giờ có thể đứng dưới hành lang nhìn xuống cậu ấy được nữa.

Cho nên khi bạn cùng bàn kể với tôi rằng giáo viên Toán sau khi phân ban lần này chính là giáo viên chủ nhiệm của Trần Trạch Lâm, tôi đã thầm vui sướng suốt một chốc thật lâu.

Có chung một giáo viên dạy Toán khiến tôi cảm giác như mình và cậu ấy lại có thêm một lớp quan hệ khác biệt.

Sau này trong mỗi tiết Toán, tôi đều mải miết suy nghĩ xem Trần Trạch Lâm khi nghe tiết học này sẽ có dáng vẻ ra sao nhỉ.

Tôi thầm nghĩ trong lòng, liệu có phải nếu mình thi Toán đứng hạng nhất, cậu ấy sẽ chú ý đến mình hay không.

6.

Nhưng dạo gần đây Trần Trạch Lâm luôn đi cùng một bạn nữ trông rất xinh của lớp cậu ấy.

"Bạn nữ đó tên là Mạnh Thư, người mà tớ từng kể với các cậu đó."

"Đúng rồi, cậu ấy học diễn xuất đấy."

"Nghe nói lúc học quân sự, vì cậu ấy rất trắng trẻo và xinh đẹp, đã có rất nhiều đàn anh đàn chị khóa trên chạy tới xem trộm cậu ấy."

Nội dung trò chuyện của các bạn học xung quanh thỉnh thoảng lại lọt vào tai tôi.

Tôi gượng ép đè nén nỗi xót xa trong lòng.

Lại không ngờ hôm nay lúc xuống lầu tập thể d.ụ.c giữa giờ tôi đã bắt gặp cô ấy.

 

====================
Chương 2 - Chương 2 | Đọc truyện tranh