"Cậu đã từng khích lệ tôi phải sống dũng cảm, từng khen ngợi tôi xuất sắc, là động lực thôi thúc tôi trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn."

"Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đã quá đủ mãn nguyện rồi."

"Bạn học Trần Trạch Lâm à, tôi chẳng biết liệu đôi ta có còn cơ hội được gặp lại nhau nữa hay không."

"Nhưng tôi chân thành hy vọng rằng, cả hai chúng ta đều sẽ trở thành những con người tuyệt vời hơn."

"Nguyện chúc cậu chuỗi ngày sau này sẽ luôn rạng rỡ tỏa sáng, con đường tương lai thênh thang rộng mở."

"Nguyện chúc cho tôi có thể trải qua cuộc đời này theo cách mà bản thân mình mong muốn."

"Kể từ nay về sau, tôi sẽ không thích cậu nữa đâu."

33.

Những trang nhật ký viết về Trần Trạch Lâm đã khép lại vào ngày 21 tháng 7 năm 2014.

Sau này, cả cậu ấy và Mạnh Thư đều lên Bắc Kinh.

Còn tôi, lại một thân một mình dấn bước về miền Đông Bắc.

Mùa đông ở phương Bắc lạnh buốt giá, khiến tôi lúc nào cũng phải cuộn mình trong lớp áo phao dày cộm.

Suốt bốn năm đại học, tôi đã học được cách trang điểm, cũng đã có đủ tự tin để diện chiếc váy ngắn năm xưa bị tôi ép c.h.ặ.t dưới tận đáy tủ.

Giữa một ngôi trường khối tự nhiên âm thịnh dương suy như vậy, rốt cuộc cũng bắt đầu có những người để mắt tới tôi.

Sau này cô bạn cùng phòng có hỏi tại sao tôi lại không chịu yêu đương.

Chính tôi cũng chẳng thể giải thích cho rõ ràng rành mạch được.

Tôi không hề cố ý nán lại vì cậu ấy, cũng hiểu rõ ngọn ngành rằng giữa tôi và cậu ấy sẽ chẳng còn bất kỳ khả năng nào nữa.

Thế nhưng cứ mỗi độ tình cờ bắt gặp một ai đó mang dáng dấp bóng lưng tựa như cậu ấy.

Tôi lại bất giác chôn chân đứng lặng đi trong vô thức.

Năm hai đại học, Mạnh Thư nhờ một bộ phim chiếu mạng mà bắt đầu có chút danh tiếng.

Năm ba, Trần Trạch Lâm cùng ban nhạc của mình đã thành công bộc lộ tài năng thông qua một chương trình tạp kỹ âm nhạc.

Còn tôi, ngày ngày vẫn cứ ba điểm trên một đường thẳng, cắm mặt miệt mài gõ đầu vào phòng thí nghiệm.

Những ngày tháng ấy trôi qua sao mà thật khô khan tẻ nhạt.

Tôi từng thầm nghĩ, giả như tôi của thời đại học mới gặp được Trần Trạch Lâm.

Liệu bản thân mình có trở nên dũng cảm hơn một chút hay không.

Nhưng về sau tôi mới chợt bừng tỉnh nhận ra, bản thân vĩnh viễn chẳng thể nào đuổi kịp bước chân của cậu.

Tôi và cậu ấy rốt cuộc vẫn chẳng thể nào chiến thắng nổi khoảng cách và thời gian, hai rào cản ấy đã vạch ra một hố sâu ngăn cách khổng lồ giữa hai chúng tôi.

Tôi biết, bản thân sẽ chẳng bao giờ có thể bước qua được ranh giới ấy.

Thực ra, tôi đã từng lục tung từng bài viết một trên fanpage trường đại học của cậu ấy.

Chỉ để cố bới tìm cho ra một bức ảnh dẫu có mờ nhòe của cậu.

Thời đại học, tôi đã một thân một mình lặn lội lên Bắc Kinh vô số lần.

Tôi đã từng ghé thăm check-in toàn bộ những địa danh tham quan xung quanh trường cậu ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cổng trường của cậu ấy bắt taxi khó vô cùng, còn muốn đi tàu điện ngầm thì lại phải cuốc bộ một quãng đường rất xa mới tới nơi.

Còn cậu ấy, tôi lại chẳng may mắn được chạm mặt dù chỉ một lần.

Năm 2017, tôi ôm xấp tài liệu ôn thi dày cộp vùi đầu t.ử chiến trong thư viện.

Thi cao học là con đường tối ưu nhất mà thầy Giang đã vạch sẵn cho tôi.

Thế nhưng cứ nhìn vào những con số dày đặc chi chít ấy, tôi lại chẳng thể nhen nhóm lên được chút hứng thú nào.

Ban nhạc của cậu ấy đã bắt đầu vang danh.

Ngày càng có nhiều người chú ý tới chàng ca sĩ hát chính sở hữu ngoại hình xuất chúng này.

"Tôi muốn nói rằng, hãy dũng cảm lên một chút, cứ làm những gì mà bạn muốn làm."

Dòng chữ trên màn hình điện thoại là từ một bài phỏng vấn của cậu.

Cậu ấy vẫn vẹn nguyên như thuở thiếu thời, trong đáy mắt luôn thường trực nét cười bàng bạc.

Cậu ấy không còn là bạn học Trần Trạch Lâm nữa rồi, giờ đây cậu ấy đã trở thành ca sĩ Trần Trạch Lâm.

"Hãy dũng cảm lên một chút, cứ làm những gì mà bạn muốn làm."

Dẫu biết rõ mười mươi câu nói này chẳng phải dành riêng cho một mình tôi, nhưng nó vẫn không ngừng lặp đi lặp lại hiện lên trong tâm trí tôi.

Vậy là, tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo nhất trong cuộc đời mình.

Tôi ném phăng xấp tài liệu ôn thi đang cầm trên tay.

Lén lút giấu giếm bố mẹ chuyển hướng sang thi cao học chuyên ngành Lịch sử.

Về sau, thầy Giang không dám tin vào mắt mình mà mắng tôi điên thật rồi.

Mẹ tôi thì lại bảo đó là sự nổi loạn muộn màng.

Chỉ có tự bản thân tôi mới hiểu rõ, Vật lý vốn dĩ chưa bao giờ là thứ mà tôi hằng mong muốn.

Đây mới chính là con người thật của tôi.

Sau này tôi rời tới Thượng Hải, còn cậu ấy thì vẫn ở lại Bắc Kinh.

Cả hai chúng tôi đều chẳng còn nán lại vì Nam Thành nữa.

Trần Trạch Lâm ngày càng nổi tiếng, khắp mọi nẻo đường trong thành phố đâu đâu cũng có thể bắt gặp biển quảng cáo của cậu.

Trên các chương trình tạp kỹ và những t.h.ả.m đỏ danh giá cũng luôn có sự hiện diện của bóng dáng ấy.

Chẳng cần tôi phải tốn công dò la để ý cũng có thể dễ dàng nắm bắt được những tin tức về cậu.

Năm ba Thạc sĩ, tôi quay về Nam Thành một chuyến.

Trên đại lộ ngô đồng, từng nhóm học sinh tụ tập sánh bước bên nhau.

Bất giác lại khiến tôi hồi tưởng về những tháng ngày học cấp ba đầy gian nan khắc nghiệt dạo ấy.

Chợt sực nhớ ra rằng, đây đã là năm thứ bảy tôi và cậu ấy không gặp nhau rồi.

Trong năm này, tôi đã giành được cơ hội sang nước ngoài du học theo diện nhà nước cử đi.

Trần Trạch Lâm à, năm sau tôi sẽ không cất công lên Bắc Kinh nữa đâu.

 

====================
Chương 14 - Chương 14 | Đọc truyện tranh