Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình
Chương 143: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (16)
Chương 143: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (16)
Mặc dù lời nói rất nghiêm túc nhưng mặt Elvis càng đỏ hơn, không gian nhỏ hẹp này làm y nóng đến đổ mồ hôi: "Không, không sao."
Dù nói "Không sao", mà không phải "Không có". Elvis mơ hồ cảm thấy sự khác biệt đồngtrong đó, không dám nghĩ sâu thêm.
Mu bàn tay bỗng nhiên chợt lạnh, Nguy Dã chạm vào tay y, hắn nói: "Anh đừng buồn."
Giọng nói lạnh lùng thường ngày lần đầu tiên lại dịu dàng như vậy, cơ thể Elvis choáng váng, y vội vàng lắc đầu:"Tôi không buồn, thật sự không sao......"
"Không sao thật à?" Nguy Dã lo lắng mà nhìn y: "Giáo hoàng đối xử với anh như thế, thật sự là quá đáng."
Elvis: "......"
Y sững sờ trong vì bản thân hiểu lầm, cũng vì chính mình cư nhiên quên mất chuyện này.
Nguy Dã nhẹ nhàng cầm tay y: "Nếu anh muốn khóc, tôi sẽ không cười anh."
Từ khi Elvis có ký ức, liền tiếp nhận sự dạy dỗ từ Giáo Hoàng, Giáo Hoàng từ trước đến nay luôn quan tâm y, có thể là người thân duy nhất của y.
Sự thật bất ngờ được phơi bày, không phải không đau lòng, nhưng Elvis đột nhiên tỉnh táo trở lại sau tình tiết nhỏ vừa rồi, y nhận ra mình không còn quan tâm nhiều đến chuyện đó, càng không cần phải rơi lệ.
Elvis rũ mắt, bình tỉnh nghĩ thông suốt. Nguy Dã đứng bên cạnh suy tư một lát, mắt bỗng nhiên sáng ngời: "Tôi có cách."
"Cách gì?"
"Quyển sách kia có viết, nếu muốn chuyển dời linh hồn thành công chịu thể cần thiết là phải là cơ thể quang minh thuần khiết." Nguy Dã nghiêm túc đưa ra kiến nghị: "Anh không có biện pháp thay đổi thể chất, nhưng có thể làm bản thân không còn thuần khiết, như vậy Giáo Hoàng sẽ không cần anh nữa."
"Nhưng không thuần khiết là chỉ cái gì?" Hắn lại lộ ra vẻ khó hiểu, đôi mắt màu xanh băng ngây thơ, hỏi: "Elvis, anh biết không?"
Pháp Sư Vong Linh lớn lên trong rừng rậm khép kín, người thầy lớn tuổi tự nhiên sẽ không giáo dục giới tính cho hắn, đối với hết thảy đều ngây thơ không rõ. Mới cách đây không lâu còn bị Ám Tinh Linh Vương lừa gạt chạm vào nơi không nên chạm, làm hắn mông lung có cảm giác thẹn thùng muốn đón nhận, lại vừa muốn trốn tránh
Elvis lại là Thần Quan tuân thủ thanh quy giới luật, với việc này này cái hiểu cái không, nhưng y biết nhiều hơn Nguy Dã một ít,: "Không thuần khiết, hình như là, ừm, à......"
Nguy Dã nhìn dáng vẻ khẩn trương của y, trong lòng nảy ra ý kiến: "Anh hiện tại là thần quan đã phá giới, có phải đã không còn thuần khiết?"
"Chắc là vậy......" Elvis lắp bắp nói không nên lời, lòng bàn tay mướt mồ hôi.
Nguy Dã đồng tình mà nhìn người Thánh Tử trước mặt, an ủi nói: "Anh đừng ngại, tôi cảm thấy đây là chuyện tốt, sau này anh không cần về đó nữa."
Elvis gật đầu thật mạnh, đề tài vừa rồi chỉ làm y cảm thấy nóng, sợ người bên cạnh phát hiện y đổ mồ hôi.
Trong phòng im ắng, khi cả hai ra ngoài, người của Quang Minh Thần Điện đã rời đi. Mới vừa trải qua một hồi điều tra, dân cư trên đường thưa thớt, sợ chọc phiền toái nên đều tránh né.
Chủ nhà nhận tiền của Nguy Dã từ trong phòng bước ra, cười nịnh nói: "Đại nhân, chuyện ngài căn dặn tôi đều làm thỏa đáng, ngài xem......"
Nguy Dã đem một đồng bạc nữa đưa cho gã theo thỏa thuận. Pháp sư vong linh mới từ rừng rậm ra ngoài còn chưa có quan niệm về tiền bạc, tùy ý đem đá quý trong tay đưa ra ngoài, làm Eugene lòng đau lòng cắt. Eugene đã tốn rất nhiều công sức để sửa lại điều này, tiền trong tay Nguy Dã mới còn nhiều.
Hai người đang muốn rời đi, cách đó không xa truyền đến tiếng nức nở yếu ớt. Vọng ra từ khe hở của tấm ván gỗ cũ nát, một đứa bé đang nằm khóc trên giường đệm đơn sơ, người mẹ bên cạnh mặt lộ vẻ thống khổ.
Elvis lập tức hỏi: "Đứa bé kia bị sao thế?"
Chủ nhà thở dài: "Bé Ellen sinh ta đã ốm yếu, luôn mắc bệnh, số mệnh không tốt sinh ra ở nơi quái quỷ này, sớm muộn gì cũng chết."
Gã có chút đồng tình, nhưng đồng tình cũng hữu hạn, vì cuộc sống của bản thân cũng ăn không đủ no.
Elvis: "Giáo Đình ở gần đây không có phái Thần Quan tới hỗ trợ sao?"
"Thần Quan?" Chủ nhà cười lạnh, gã cho rằng hai người là kẻ thù của Thần Điện nên mới bị truy nã, nhịn không được mà kể khổ: "Thần Quan chỉ phục vụ cho những quý tộc kia, nào có thời gian tới giúp dân thường như chúng tôi? Imie đã từng đau khổ cầu xin một vị Thần Quan tới xem bé Ellen, ngài đoán thử xem, Thần Quan đại nhân muốn ba đồng bạc mới bằng lòng tới một chuyến!"
Một đồng bạc cũng đủ cho cả một gia đình ở xóm nghèo sinh hoạt một tháng, Imie căn bản lấy không ra.
Chủ nhà nói: "Ngài là quý tộc gặp nạn đúng không? Quý nhân như ngài sinh hoạt trong vại mật, nhất định không thể tưởng tượng được sinh mệnh của chúng tôi rẻ mạt bao nhiêu."
Elvis ngơ ngẩn nói: "Vậy vừa rồi, người của Thần Điện tới đây......"
Chủ nhà: "Imie lớn gan tới cầu xin, nhưng họ chẳng thèm nghe hết đã bỏ đi."
Nguyên bản hẳn là truyền bá sự nhân từ của quang minh đến tín đồ, lại làm như không thấy cực khổ ở trước mắt.
Bé Ellen đột nhiên lên cơn co giật.
Elvis bất chấp việc bại lộ trước mặt người khác, lập tức nhấc chân đi qua, ánh sáng trắng chợt lóe, đứa trê dần khôi phục, khuôn mặt nhỏ vàng như nến lần đầu tiên trở nên hồng hào.
Imie kinh hỉ đến mức trên mặt toàn là nước mắt, khi quỳ xuống cảm ơn, bóng người trước mắt đã biến mất. Chủ nhà nhìn cảnh này thì choáng váng: "Vị đại nhân kia thế mà cũng là Thần Quan?" Nghĩ mà sợ đến cho một cái vã miệng.
Elvis tất nhiên sẽ không trách tội chủ nhà, lúc này y tràn đầy mờ mịt: "Tôi lần đầu tiên biết, thì ra Thần Quan cũng sẽ làm việc như thế......"
Lần đến Tinh Linh Chi Sâm, là lần đầu tiên Elvis ra ngoài rèn luyện, y từng đưa ra mong muốn được ra ngoài thể nghiệm và quan sát sự đời, hộ vệ bên người cũng chỉ dẫn y tham quan địa diểm đã chuẩn bị trước.
Ở xóm nghèo, có thể nhìn thấy những thứ đáng ghê tởm không hề che lấp, cũng có thể nhìn đến cực khổ chân thật.
Elvis bắt đầu hoài nghi bản thân trong quá khứ. Khi y tắt bộ lọc đối với Giáo Đình, lấy góc độ người đứng xem mà tự hỏi, liền bỗng nhiên ý thức được, cái gọi là Quang Minh Giáo Đình, cũng chỉ là một tổ chức được con người thành lập mà thôi.
Tệ đoan của Giáo Đình không chỉ có Giáo Hoàng ra vẻ đạo mạo lòng mang ác ý với y, bất kì thế lực khổng lồ lực lượng đông đảo nào theo thời gian dài cũng sẽ trở nên thối nát, ức hiếp dân chúng, đảng phái đấu đá, diệt trừ dị kỷ...... Cho dù là Thần Quan hay Kỵ Sĩ cũng không ngoại lệ.
Nguy Dã nhìn Elvis, đứa trẻ ngoan thế này, thật không đành lòng làm y khó xử.
Nhưng dù thế nào cũng phải đem y kéo vào phe mình, chỉ đồng cảm với Hắc Ám Ma Pháp Sư thôi thì không đủ, y cần phải hoàn toàn từ bỏ niềm tin với Quang Minh Giáo Đình.
Nguy Dã: "Anh đang nghĩ gì?"
"Tôi tưởng em hiểu được." Elvis chậm rãi nói: "Pháp Sư Hệ Quang cùng các nguyên tố Ma Pháp Sư khác đều giống nhau, là người thường thì đều có khuyết điểm, không phải trời sinh thánh khiết như trên giáo lí nói."
"-- Việc phán xét thánh khiết cùng tội ác, không nên qua lực lượng nguyên tố, mà là nhân tâm."
Nguy Dã ở trong lòng vỗ tay bốp bốp, nhẹ nhàng nở nụ cười, hắn vừa định khen Elvis tư tưởng có chiều sâu, bước chân chợt dừng, vẻ mất trở nên ảo não.
"Làm sao vậy?"
"Tôi quên mất......" Mắt Nguy Dã dại ra nhìn y: "Tôi đến Thần Điện, vốn dĩ nên giúp Eugene tìm thuốc, nhưng khi tìm được anh liền quên mất."
Lúc này, hắn lại nhớ 001, có nó bên cạnh, khẳng định sẽ kịp thời nhắc mình.
"Yên tâm." Elvis mặt mày thanh nhã ôn nhu mỉm cười, ngón tay thon dài đột nhiên xuất hiện thứ gì đó, bình thuốc trắng tinh hiện ra ở trước mặt Nguy Dã: "Chuyện đã hứa với em, tôi vẫn luôn nhớ rõ."
*
Eugene được đưa tới một nhà trọ hẻo lánh, đưa đủ tiền, dù bị người điều tra, chủ tiệm cũng sẽ hỗ trợ giấu kín.
Lúc Nguy Dã tới, Giáo Đình đã tới một chuyến, chủ tiệm mở mật thất, đem người giao cho hắn, lại cho hai người thuê hai phòng.
Thuốc Elvis mang theo là thuốc quý của Thần Điện, có tác dụng chữa trị linh hồn, Nguy Dã đút thuốc cho Eugene: "Phải bao lâu có thể tỉnh lại?"
"Không xác định, nhưng sẽ không lâu lắm." Elvis đứng ở một bên, nói: "Em không cần phải ở bên cạnh canh chừng."
Nguy Dã "Ùm" một tiếng, đi tới phòng tắm, đi được một nửa quay đầu nhìn Elvis còn đang đứng tại chỗ: "Tôi muốn tắm rửa, anh không về tắm rửa à."
Elvis đỏ mặt, nhìn thoáng qua Bán Thú Nhân hai mắt đang nhắm nghiền, nâng bước rời đi.
Tóc dài rối tung phía sau, dính nước thì trở nên dày nặng. Khi Nguy Dã bước ra từ phòng tắm chỉ cảm thấy thật sự lao lực, lười nhác nằm bò trên giường.
Thật là đầu nặng chân nhẹ.
Cơ thể bỗng nhiên nhẹ nhàng, một đôi tay từ bên cạnh duỗi qua, nâng lên mái tóc ướt dầm dề của hắn.
"Anh tỉnh rồi à?" Nguy Dã nghiêng đầu, lại không thấy được mặt Eugene, Bán Thú Nhân động tác uyển chuyển nhẹ nhàng đứng sau lưng hắn, dùng khăn lông khô chà lau tóc cho hắn.
"Em đừng nên nằm như vậy, sau lưng đều ướt." Eugene nói.
Nguy Dã không thèm để ý mà "Ùm" một tiếng, hỏi y: "Anh từ Hỗn Độn Thâm Uyên hôn mê đến bây giờ, cảm giác cơ thể thế nào?"
"Tốt đến không thể lại tốt hơn." Giọng Eugene phá lệ mềm nhẹ: "Sao em không hỏi, tôi ở nơi đó đã thấy gì?"
Nguy Dã thường rất ít khi hiếu kỳ, nhưng y muốn hắn hỏi, hắn liền hỏi: "Anh thấy gì?"
Tóc được vuốt nhẹ, tiếp theo bên gáy truyền đến cảm giác tê ngứa, ngón tay dùng lực đạo vừa phải ấn vào đó: "Tôi thấy em."
Được mát xa đến thoải mái, làm hắn không nghĩ nói chuyện, Nguy Dã nhẹ nhàng phát ra âm thanh nghi vấn từ giọng mũi, Eugene dùng âm thanh trầm thấp tiếp tuch kể: "Ban đầu, tôi quay về thời thơ ấu, khi người dân trong làng ném đá, xua đuổi, trộm bánh mì bị đánh đập, đi đến đâu cũng đều bị mắng là tạp chủng......"
"Thật khó chịu khi nghĩ về những trải nghiệm đó." Eugene không phải là không quan tâm như biểu hiện bên ngoài.
Nhưng --
"Sau đó tôi đã thấy được em."
"Em nói tôi không phải tạp chủng, còn khen tôi có ưu thế hỗn huyết." Giọng nói trầm thấp từ sau lưng truyền vào trong tai, càng ngày càng gần: "Lúc ấy tôi cảm thấy em thật xinh đẹp, dáng vẻ đứng dưới ánh trăng quả thực giống Nguyệt Thần......"
Động tác lau tóc của đối phương không biết đã dừng lại từ khi nào.
"Hiện tại trong tâm trí tôi đều là em." Sau lưng trầm xuống, giọng nói rơi vào trong tai, Eugene xoa mái tóc ướt của hắn, khẽ cười nói: "Em nói, tôi nên làm gì bây giờ?"
Editor: Chúc Mừng Năm Mới ❤️
Mặc dù lời nói rất nghiêm túc nhưng mặt Elvis càng đỏ hơn, không gian nhỏ hẹp này làm y nóng đến đổ mồ hôi: "Không, không sao."
Dù nói "Không sao", mà không phải "Không có". Elvis mơ hồ cảm thấy sự khác biệt đồngtrong đó, không dám nghĩ sâu thêm.
Mu bàn tay bỗng nhiên chợt lạnh, Nguy Dã chạm vào tay y, hắn nói: "Anh đừng buồn."
Giọng nói lạnh lùng thường ngày lần đầu tiên lại dịu dàng như vậy, cơ thể Elvis choáng váng, y vội vàng lắc đầu:"Tôi không buồn, thật sự không sao......"
"Không sao thật à?" Nguy Dã lo lắng mà nhìn y: "Giáo hoàng đối xử với anh như thế, thật sự là quá đáng."
Elvis: "......"
Y sững sờ trong vì bản thân hiểu lầm, cũng vì chính mình cư nhiên quên mất chuyện này.
Nguy Dã nhẹ nhàng cầm tay y: "Nếu anh muốn khóc, tôi sẽ không cười anh."
Từ khi Elvis có ký ức, liền tiếp nhận sự dạy dỗ từ Giáo Hoàng, Giáo Hoàng từ trước đến nay luôn quan tâm y, có thể là người thân duy nhất của y.
Sự thật bất ngờ được phơi bày, không phải không đau lòng, nhưng Elvis đột nhiên tỉnh táo trở lại sau tình tiết nhỏ vừa rồi, y nhận ra mình không còn quan tâm nhiều đến chuyện đó, càng không cần phải rơi lệ.
Elvis rũ mắt, bình tỉnh nghĩ thông suốt. Nguy Dã đứng bên cạnh suy tư một lát, mắt bỗng nhiên sáng ngời: "Tôi có cách."
"Cách gì?"
"Quyển sách kia có viết, nếu muốn chuyển dời linh hồn thành công chịu thể cần thiết là phải là cơ thể quang minh thuần khiết." Nguy Dã nghiêm túc đưa ra kiến nghị: "Anh không có biện pháp thay đổi thể chất, nhưng có thể làm bản thân không còn thuần khiết, như vậy Giáo Hoàng sẽ không cần anh nữa."
"Nhưng không thuần khiết là chỉ cái gì?" Hắn lại lộ ra vẻ khó hiểu, đôi mắt màu xanh băng ngây thơ, hỏi: "Elvis, anh biết không?"
Pháp Sư Vong Linh lớn lên trong rừng rậm khép kín, người thầy lớn tuổi tự nhiên sẽ không giáo dục giới tính cho hắn, đối với hết thảy đều ngây thơ không rõ. Mới cách đây không lâu còn bị Ám Tinh Linh Vương lừa gạt chạm vào nơi không nên chạm, làm hắn mông lung có cảm giác thẹn thùng muốn đón nhận, lại vừa muốn trốn tránh
Elvis lại là Thần Quan tuân thủ thanh quy giới luật, với việc này này cái hiểu cái không, nhưng y biết nhiều hơn Nguy Dã một ít,: "Không thuần khiết, hình như là, ừm, à......"
Nguy Dã nhìn dáng vẻ khẩn trương của y, trong lòng nảy ra ý kiến: "Anh hiện tại là thần quan đã phá giới, có phải đã không còn thuần khiết?"
"Chắc là vậy......" Elvis lắp bắp nói không nên lời, lòng bàn tay mướt mồ hôi.
Nguy Dã đồng tình mà nhìn người Thánh Tử trước mặt, an ủi nói: "Anh đừng ngại, tôi cảm thấy đây là chuyện tốt, sau này anh không cần về đó nữa."
Elvis gật đầu thật mạnh, đề tài vừa rồi chỉ làm y cảm thấy nóng, sợ người bên cạnh phát hiện y đổ mồ hôi.
Trong phòng im ắng, khi cả hai ra ngoài, người của Quang Minh Thần Điện đã rời đi. Mới vừa trải qua một hồi điều tra, dân cư trên đường thưa thớt, sợ chọc phiền toái nên đều tránh né.
Chủ nhà nhận tiền của Nguy Dã từ trong phòng bước ra, cười nịnh nói: "Đại nhân, chuyện ngài căn dặn tôi đều làm thỏa đáng, ngài xem......"
Nguy Dã đem một đồng bạc nữa đưa cho gã theo thỏa thuận. Pháp sư vong linh mới từ rừng rậm ra ngoài còn chưa có quan niệm về tiền bạc, tùy ý đem đá quý trong tay đưa ra ngoài, làm Eugene lòng đau lòng cắt. Eugene đã tốn rất nhiều công sức để sửa lại điều này, tiền trong tay Nguy Dã mới còn nhiều.
Hai người đang muốn rời đi, cách đó không xa truyền đến tiếng nức nở yếu ớt. Vọng ra từ khe hở của tấm ván gỗ cũ nát, một đứa bé đang nằm khóc trên giường đệm đơn sơ, người mẹ bên cạnh mặt lộ vẻ thống khổ.
Elvis lập tức hỏi: "Đứa bé kia bị sao thế?"
Chủ nhà thở dài: "Bé Ellen sinh ta đã ốm yếu, luôn mắc bệnh, số mệnh không tốt sinh ra ở nơi quái quỷ này, sớm muộn gì cũng chết."
Gã có chút đồng tình, nhưng đồng tình cũng hữu hạn, vì cuộc sống của bản thân cũng ăn không đủ no.
Elvis: "Giáo Đình ở gần đây không có phái Thần Quan tới hỗ trợ sao?"
"Thần Quan?" Chủ nhà cười lạnh, gã cho rằng hai người là kẻ thù của Thần Điện nên mới bị truy nã, nhịn không được mà kể khổ: "Thần Quan chỉ phục vụ cho những quý tộc kia, nào có thời gian tới giúp dân thường như chúng tôi? Imie đã từng đau khổ cầu xin một vị Thần Quan tới xem bé Ellen, ngài đoán thử xem, Thần Quan đại nhân muốn ba đồng bạc mới bằng lòng tới một chuyến!"
Một đồng bạc cũng đủ cho cả một gia đình ở xóm nghèo sinh hoạt một tháng, Imie căn bản lấy không ra.
Chủ nhà nói: "Ngài là quý tộc gặp nạn đúng không? Quý nhân như ngài sinh hoạt trong vại mật, nhất định không thể tưởng tượng được sinh mệnh của chúng tôi rẻ mạt bao nhiêu."
Elvis ngơ ngẩn nói: "Vậy vừa rồi, người của Thần Điện tới đây......"
Chủ nhà: "Imie lớn gan tới cầu xin, nhưng họ chẳng thèm nghe hết đã bỏ đi."
Nguyên bản hẳn là truyền bá sự nhân từ của quang minh đến tín đồ, lại làm như không thấy cực khổ ở trước mắt.
Bé Ellen đột nhiên lên cơn co giật.
Elvis bất chấp việc bại lộ trước mặt người khác, lập tức nhấc chân đi qua, ánh sáng trắng chợt lóe, đứa trê dần khôi phục, khuôn mặt nhỏ vàng như nến lần đầu tiên trở nên hồng hào.
Imie kinh hỉ đến mức trên mặt toàn là nước mắt, khi quỳ xuống cảm ơn, bóng người trước mắt đã biến mất. Chủ nhà nhìn cảnh này thì choáng váng: "Vị đại nhân kia thế mà cũng là Thần Quan?" Nghĩ mà sợ đến cho một cái vã miệng.
Elvis tất nhiên sẽ không trách tội chủ nhà, lúc này y tràn đầy mờ mịt: "Tôi lần đầu tiên biết, thì ra Thần Quan cũng sẽ làm việc như thế......"
Lần đến Tinh Linh Chi Sâm, là lần đầu tiên Elvis ra ngoài rèn luyện, y từng đưa ra mong muốn được ra ngoài thể nghiệm và quan sát sự đời, hộ vệ bên người cũng chỉ dẫn y tham quan địa diểm đã chuẩn bị trước.
Ở xóm nghèo, có thể nhìn thấy những thứ đáng ghê tởm không hề che lấp, cũng có thể nhìn đến cực khổ chân thật.
Elvis bắt đầu hoài nghi bản thân trong quá khứ. Khi y tắt bộ lọc đối với Giáo Đình, lấy góc độ người đứng xem mà tự hỏi, liền bỗng nhiên ý thức được, cái gọi là Quang Minh Giáo Đình, cũng chỉ là một tổ chức được con người thành lập mà thôi.
Tệ đoan của Giáo Đình không chỉ có Giáo Hoàng ra vẻ đạo mạo lòng mang ác ý với y, bất kì thế lực khổng lồ lực lượng đông đảo nào theo thời gian dài cũng sẽ trở nên thối nát, ức hiếp dân chúng, đảng phái đấu đá, diệt trừ dị kỷ...... Cho dù là Thần Quan hay Kỵ Sĩ cũng không ngoại lệ.
Nguy Dã nhìn Elvis, đứa trẻ ngoan thế này, thật không đành lòng làm y khó xử.
Nhưng dù thế nào cũng phải đem y kéo vào phe mình, chỉ đồng cảm với Hắc Ám Ma Pháp Sư thôi thì không đủ, y cần phải hoàn toàn từ bỏ niềm tin với Quang Minh Giáo Đình.
Nguy Dã: "Anh đang nghĩ gì?"
"Tôi tưởng em hiểu được." Elvis chậm rãi nói: "Pháp Sư Hệ Quang cùng các nguyên tố Ma Pháp Sư khác đều giống nhau, là người thường thì đều có khuyết điểm, không phải trời sinh thánh khiết như trên giáo lí nói."
"-- Việc phán xét thánh khiết cùng tội ác, không nên qua lực lượng nguyên tố, mà là nhân tâm."
Nguy Dã ở trong lòng vỗ tay bốp bốp, nhẹ nhàng nở nụ cười, hắn vừa định khen Elvis tư tưởng có chiều sâu, bước chân chợt dừng, vẻ mất trở nên ảo não.
"Làm sao vậy?"
"Tôi quên mất......" Mắt Nguy Dã dại ra nhìn y: "Tôi đến Thần Điện, vốn dĩ nên giúp Eugene tìm thuốc, nhưng khi tìm được anh liền quên mất."
Lúc này, hắn lại nhớ 001, có nó bên cạnh, khẳng định sẽ kịp thời nhắc mình.
"Yên tâm." Elvis mặt mày thanh nhã ôn nhu mỉm cười, ngón tay thon dài đột nhiên xuất hiện thứ gì đó, bình thuốc trắng tinh hiện ra ở trước mặt Nguy Dã: "Chuyện đã hứa với em, tôi vẫn luôn nhớ rõ."
*
Eugene được đưa tới một nhà trọ hẻo lánh, đưa đủ tiền, dù bị người điều tra, chủ tiệm cũng sẽ hỗ trợ giấu kín.
Lúc Nguy Dã tới, Giáo Đình đã tới một chuyến, chủ tiệm mở mật thất, đem người giao cho hắn, lại cho hai người thuê hai phòng.
Thuốc Elvis mang theo là thuốc quý của Thần Điện, có tác dụng chữa trị linh hồn, Nguy Dã đút thuốc cho Eugene: "Phải bao lâu có thể tỉnh lại?"
"Không xác định, nhưng sẽ không lâu lắm." Elvis đứng ở một bên, nói: "Em không cần phải ở bên cạnh canh chừng."
Nguy Dã "Ùm" một tiếng, đi tới phòng tắm, đi được một nửa quay đầu nhìn Elvis còn đang đứng tại chỗ: "Tôi muốn tắm rửa, anh không về tắm rửa à."
Elvis đỏ mặt, nhìn thoáng qua Bán Thú Nhân hai mắt đang nhắm nghiền, nâng bước rời đi.
Tóc dài rối tung phía sau, dính nước thì trở nên dày nặng. Khi Nguy Dã bước ra từ phòng tắm chỉ cảm thấy thật sự lao lực, lười nhác nằm bò trên giường.
Thật là đầu nặng chân nhẹ.
Cơ thể bỗng nhiên nhẹ nhàng, một đôi tay từ bên cạnh duỗi qua, nâng lên mái tóc ướt dầm dề của hắn.
"Anh tỉnh rồi à?" Nguy Dã nghiêng đầu, lại không thấy được mặt Eugene, Bán Thú Nhân động tác uyển chuyển nhẹ nhàng đứng sau lưng hắn, dùng khăn lông khô chà lau tóc cho hắn.
"Em đừng nên nằm như vậy, sau lưng đều ướt." Eugene nói.
Nguy Dã không thèm để ý mà "Ùm" một tiếng, hỏi y: "Anh từ Hỗn Độn Thâm Uyên hôn mê đến bây giờ, cảm giác cơ thể thế nào?"
"Tốt đến không thể lại tốt hơn." Giọng Eugene phá lệ mềm nhẹ: "Sao em không hỏi, tôi ở nơi đó đã thấy gì?"
Nguy Dã thường rất ít khi hiếu kỳ, nhưng y muốn hắn hỏi, hắn liền hỏi: "Anh thấy gì?"
Tóc được vuốt nhẹ, tiếp theo bên gáy truyền đến cảm giác tê ngứa, ngón tay dùng lực đạo vừa phải ấn vào đó: "Tôi thấy em."
Được mát xa đến thoải mái, làm hắn không nghĩ nói chuyện, Nguy Dã nhẹ nhàng phát ra âm thanh nghi vấn từ giọng mũi, Eugene dùng âm thanh trầm thấp tiếp tuch kể: "Ban đầu, tôi quay về thời thơ ấu, khi người dân trong làng ném đá, xua đuổi, trộm bánh mì bị đánh đập, đi đến đâu cũng đều bị mắng là tạp chủng......"
"Thật khó chịu khi nghĩ về những trải nghiệm đó." Eugene không phải là không quan tâm như biểu hiện bên ngoài.
Nhưng --
"Sau đó tôi đã thấy được em."
"Em nói tôi không phải tạp chủng, còn khen tôi có ưu thế hỗn huyết." Giọng nói trầm thấp từ sau lưng truyền vào trong tai, càng ngày càng gần: "Lúc ấy tôi cảm thấy em thật xinh đẹp, dáng vẻ đứng dưới ánh trăng quả thực giống Nguyệt Thần......"
Động tác lau tóc của đối phương không biết đã dừng lại từ khi nào.
"Hiện tại trong tâm trí tôi đều là em." Sau lưng trầm xuống, giọng nói rơi vào trong tai, Eugene xoa mái tóc ướt của hắn, khẽ cười nói: "Em nói, tôi nên làm gì bây giờ?"
Editor: Chúc Mừng Năm Mới ❤️