Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình
Chương 118: Omega Chỉ Muốn Làm Tiền (14)
Louis nhìn ánh mắt sáng ngời của Nguy Dã, liền muốn nở nụ cười.
Đợi khi về sẽ chuyển tiền vào tài khoản của hắn.
Y nghĩ trong lòng, điều khiển cơ giáp chuẩn bị trở về, xung quanh mênh mông trống vắng không có bất kỳ thứ gì, sau khi xoay người, trong tầm nhìn của cơ giáp đột nhiên hiện cảnh báo màu đỏ.
Một cơ giáp đơn đang đứng từ xa, giơ tay bắn đại bác.
Tuy là tình huống bất ngờ, nhưng cả hai đều là người phản ứng nhanh, lập tức tránh đi.
Nguy Dã ngước mắt, chỉ một cái nhìn, đã cảm nhận được kẻ địch ở phía xa.
Nghe như cuộc gặp gỡ định mệnh, nhưng thật ra, Nguy Dã biết mình gặp phải thợ săn ở thế giới này.
001 trầm giọng nói: “Là một Alpha cấp S.”
Nó đem hình ảnh rà quét được chiếu trong đầu Nguy Dã, khuôn mặt thợ săn âm trầm, thân thể cực kỳ cường tráng.
Louis đã từng chiến đấu với gã, nhận ra hoa văn ác ma siêu lớn trên chiếc cơ giáp kia: “Là thủ lĩnh quân phản loạn.”
Nguy Dã nheo mắt, Alpha này cao ít nhất hai mét, có cả một quân đội dưới quyền, xem ra khó đối phó.
Trên chiến trường ngân hà, hai chiếc cơ giáp chiến đấu quyết liệt.
Cơ giáp loại nặng cùng cơ giáp đơn có ưu điểm và nhược điểm riêng, cơ giáp loại nặng hình thể cùng lực lượng càng mạnh, lại cần hai người điều khiển, thiếu linh hoạt, phải dựa vào phối hợp của hai người.
Thủ lĩnh quân phản loạn không hề nghi ngờ là một cao thủ, nắm vững ưu thế điều khiển cơ giáp đơn, nhưng gã phải đối mặt với Nguy Dã cùng Louis.
Người có thể thoát được dưới sự hợp tác của cả hai, chắc còn chưa sinh ra ở trên tinh tế.
Không bao lâu, đối phương đã có dấu hiệu suy yếu, ngay lúc Nguy Dã muốn thừa thắng xông lên, lấy tánh mạng của gã, 001 ở trong đầu mở miệng: “Cẩn thận hướng 7 giờ.”
Pháo laser không một tiếng động bắn ra từ khoảng cách mấy cây số, Nguy Dã xoay người tránh thoát.
Là phi thuyền của quân phản loạn! Louis biến sắc, quân đội đã sớm bố trí phòng vệ chặt chẽ, thế mà không phát hiện phi thuyền này tới gần.
Thủ lĩnh quân phản loạn dưới sự yểm hộ của phi thuyền chậm rãi lui về phía sau.
Cơ hội hiếm có, Nguy Dã lập tức nói: “Không thể để gã chạy!”
Thợ săn lui đến dưới bóng phi thuyền, trong cơ giáp đen nhánh bắn ra tầm mắt, tràn ngập ác ý nhìn chằm chằm về phía Nguy Dã.
Hỏa lực của phi thuyền càng mãnh liệt, cơ giáp màu xanh thẳm quay cuồng né tránh hỏa lực hung hãn của kẻ địch, như chim yến linh hoạt chuẩn bị tới gần đáy phi thuyền.
Phanh! Phanh! Từng quyền đánh vào bộ phận yếu nhất của phi thuyền, lực công phá khủng khiếp làm thân thuyền chấn động.
Cơ giáp của thợ săn biến mất trong tầm mắt, hình như đã lui vào phi thuyền, Nguy Dã lại cảm thấy không đúng.
001 vội vàng nhắc nhở, tinh thần lực nhạy bén khiến cả hai chấn động, lúc né tránh chỉ thấy một đòn sượt qua bên cạnh, đem một viên thiên thạch ở phía sau đánh nát.
Bóng dáng thợ săn loé lên rồi lại lần nữa biến mất.
Louis phản ứng lại: “Là kỹ thuật tàng hình phản trinh sát.”
“Ha?” Nguy Dã kinh nghi: “Kỹ thuật của quân phản loạn sao còn tiên tiến hơn các anh thế?”
Phó quan đang vội vã liên lạc phía mặt đất để thỉnh cầu chi viện, giọng nói kích động: “Chú ý, quân phản loạn nắm giữ kỹ thuật tàng hình phản trinh sát, được sử dụng trên phi thuyền và cơ giáp!”
“Sao có thể?!” Người ở đầu dây bên kia kinh ngạc: “Đây là nghiên cứu chúng tôi mới vừa phát minh, kỹ thuật này có độ bảo mật cao cấp nhất, còn đang trong giai đoạn thí nghiệm cuối cùng!”
Phó quan bị chấn động đến đập đầu vào tường, thất thanh mắng một câu: “Con mẹ nó nhất định là có nội gián!”
“Thiếu tướng Louis mong ngài cố gắng chống đỡ, chi viện đang ……”
Chợt nghe một tiếng động lớn, tựa như tiếng nổ vang lên bên tai.
“Thiếu tướng? Thiếu tướng?!”
Khi quân đội đến, chỉ nhìn thấy một bộ phận của cơ giáp màu xanh thẳm.
*
Sau cuộc thi đấu cơ giáp, Ô Chiến trở về phi thuyền Chúc Long, vẫn luôn ngồi trong cơ giáp.
Cơ giáp hạng nặng màu đỏ trắng đan xen, là Ô Chiến vì thi đấu lần này mà nhuộm, do gặp phải một trận ác đấu, bề ngoài trở nên có chút chật vật.
Vu Thành có chút lo lắng mà ngẩng đầu nhìn, do dự một lát rồi leo lên: “Lão đại, nên ăn cơm, nếu ngài không muốn đi, tôi cho người đem tới?”
Ô Chiến không trả lời, Vu Thành nhìn y ngồi ở vị trí điều khiển, im lặng nhìn chằm chằm cái túi trước mặt.
Vu Thành cẩn thận hỏi: “Đây là cái gì?”
“Đồ của Nguy Dã.” Ngón tay Ô Chiến đẩy túi, rớt ra vô số bảo bối, trong đó có một viên đá quý vô cùng quý giá.
Vu Thành chần chờ nói: “Ngọc lục bảo? Đồ của cậu sao lại ở đây?”
Ô Chiến mặt không biểu cảm cầm viên ngọc lục bảo kia, màu xanh lục ở dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Y đùa nghịch một lát, bỗng nhiên cười nhạo một tiếng, khóe miệng cong lên tự giễu: “Còn có thể vì cái gì, cậu ấy giấu sẵn ở đây ——”
“Chắc hẳn đã sớm lên kế hoạch chạy trốn.”
Vu Thành há miệng thở dốc, chẳng biết nói gì.
Anh còn chưa từng đánh dấu Omega, nghe nói Omega sau khi bị đánh dấu sẽ cực kỳ quyến luyến bạn đời, thậm chí rời khỏi Alpha thì sẽ hoảng loạn.
Tình huống bây giờ có vẻ ngược lại.
Ô Chiến sắc mặt âm trầm, ngón tay nắm chặt viên ngọc lục bảo, đột nhiên hung hăng ném vào tường.
Ngọc lục bảo giá trị liên thành là khoáng vật rắn chắc nhất tinh tế, vẫn bị y quăng thành hai mảnh, còn làm cơ giáp thủng một lổ.
Vu Thành run rẩy, Ô Chiến đã từng rất yêu quý cơ giáp.
“Điều tra.” Ô Chiến lạnh mặt nói: “Xem chuyện này rốt cuộc là thế nào.”
Tinh tặc cũng có mạng lưới quan hệ riêng, phi thuyền Chúc Long có liên hệ với thế lực hai giới hắc bạch, chẳng bao lâu, quá khứ của Nguy Dã bị phanh phui, tư liệu hoàn chỉnh được trình lên Ô Chiến.
Ô Chiến xem từng trang, sắc mặt càng ngày càng kỳ lạ.
Vu Thành đoán là y thấy được hoạt động kiếm tiền lúc trước của Nguy Dã, phạm tội lừa đảo chẳng là gì, quan trọng —— là Omega này chuyên môn chơi tiên nhân nhảy.
Đặt vào tình cảnh hiện tại liền có chút vi diệu.
Lần gây án cuối cùng, Nguy Dã bị quân bộ bắt giữ, lại không rõ lý do được thả, nguyên nhân gây án là do Omega bị ép buộc.
Lấy sự hiểu biết của họ với Nguy Dã, hắn tuyệt đối sẽ không đến nỗi bị người khác khống chế.
Quan trọng nhất đó là, từng có camera giám sát chụp được, hắn cùng thiếu tướng Louis đồng thời ra vào khách sạn.
Ánh mắt Ô Chiến dừng trên người vị Alpha độc thân chất lượng cao nổi danh Liên Minh kia, tuy ngày đó đối phương có ngụy trang, nhưng trực giác của y vẫn nhận ra người này.
Ô Chiến bỗng nhiên siết chặt trí não trong tay: “Louis.”
Vu Thành khô cằn nói đùa: “Nghĩ theo hướng tích cực, nói không chừng Nguy Dã tiên nhân nhảy vị thiếu tướng lắm tiền này?”
Ô Chiến: “Cậu thấy có khả năng sao?”
Vu Thành ho khan một tiếng: “Nhưng lão đại, ngài cũng bị tiên nhân nhảy.”
Ô Chiến: “……”
…… Không hẳn. Tiên nhân nhảy, muốn làm đến người bị hại mất hết tiền bạc, ít nhất y vẫn được ngon ngọt.
Nghĩ vậy, tâm trạng Ô Chiến khá hơn, lại nghe Vu Thành bỗng nhiên “Ui” một tiếng: “Tôi nhớ ra một chuyện……”
Vu Thành nói Nguy Dã vẫn luôn đeo một cái vòng cổ, lúc trước anh đoán đó là tình nhân đưa, Nguy Dã không có phản bác.
Đợi khi về sẽ chuyển tiền vào tài khoản của hắn.
Y nghĩ trong lòng, điều khiển cơ giáp chuẩn bị trở về, xung quanh mênh mông trống vắng không có bất kỳ thứ gì, sau khi xoay người, trong tầm nhìn của cơ giáp đột nhiên hiện cảnh báo màu đỏ.
Một cơ giáp đơn đang đứng từ xa, giơ tay bắn đại bác.
Tuy là tình huống bất ngờ, nhưng cả hai đều là người phản ứng nhanh, lập tức tránh đi.
Nguy Dã ngước mắt, chỉ một cái nhìn, đã cảm nhận được kẻ địch ở phía xa.
Nghe như cuộc gặp gỡ định mệnh, nhưng thật ra, Nguy Dã biết mình gặp phải thợ săn ở thế giới này.
001 trầm giọng nói: “Là một Alpha cấp S.”
Nó đem hình ảnh rà quét được chiếu trong đầu Nguy Dã, khuôn mặt thợ săn âm trầm, thân thể cực kỳ cường tráng.
Louis đã từng chiến đấu với gã, nhận ra hoa văn ác ma siêu lớn trên chiếc cơ giáp kia: “Là thủ lĩnh quân phản loạn.”
Nguy Dã nheo mắt, Alpha này cao ít nhất hai mét, có cả một quân đội dưới quyền, xem ra khó đối phó.
Trên chiến trường ngân hà, hai chiếc cơ giáp chiến đấu quyết liệt.
Cơ giáp loại nặng cùng cơ giáp đơn có ưu điểm và nhược điểm riêng, cơ giáp loại nặng hình thể cùng lực lượng càng mạnh, lại cần hai người điều khiển, thiếu linh hoạt, phải dựa vào phối hợp của hai người.
Thủ lĩnh quân phản loạn không hề nghi ngờ là một cao thủ, nắm vững ưu thế điều khiển cơ giáp đơn, nhưng gã phải đối mặt với Nguy Dã cùng Louis.
Người có thể thoát được dưới sự hợp tác của cả hai, chắc còn chưa sinh ra ở trên tinh tế.
Không bao lâu, đối phương đã có dấu hiệu suy yếu, ngay lúc Nguy Dã muốn thừa thắng xông lên, lấy tánh mạng của gã, 001 ở trong đầu mở miệng: “Cẩn thận hướng 7 giờ.”
Pháo laser không một tiếng động bắn ra từ khoảng cách mấy cây số, Nguy Dã xoay người tránh thoát.
Là phi thuyền của quân phản loạn! Louis biến sắc, quân đội đã sớm bố trí phòng vệ chặt chẽ, thế mà không phát hiện phi thuyền này tới gần.
Thủ lĩnh quân phản loạn dưới sự yểm hộ của phi thuyền chậm rãi lui về phía sau.
Cơ hội hiếm có, Nguy Dã lập tức nói: “Không thể để gã chạy!”
Thợ săn lui đến dưới bóng phi thuyền, trong cơ giáp đen nhánh bắn ra tầm mắt, tràn ngập ác ý nhìn chằm chằm về phía Nguy Dã.
Hỏa lực của phi thuyền càng mãnh liệt, cơ giáp màu xanh thẳm quay cuồng né tránh hỏa lực hung hãn của kẻ địch, như chim yến linh hoạt chuẩn bị tới gần đáy phi thuyền.
Phanh! Phanh! Từng quyền đánh vào bộ phận yếu nhất của phi thuyền, lực công phá khủng khiếp làm thân thuyền chấn động.
Cơ giáp của thợ săn biến mất trong tầm mắt, hình như đã lui vào phi thuyền, Nguy Dã lại cảm thấy không đúng.
001 vội vàng nhắc nhở, tinh thần lực nhạy bén khiến cả hai chấn động, lúc né tránh chỉ thấy một đòn sượt qua bên cạnh, đem một viên thiên thạch ở phía sau đánh nát.
Bóng dáng thợ săn loé lên rồi lại lần nữa biến mất.
Louis phản ứng lại: “Là kỹ thuật tàng hình phản trinh sát.”
“Ha?” Nguy Dã kinh nghi: “Kỹ thuật của quân phản loạn sao còn tiên tiến hơn các anh thế?”
Phó quan đang vội vã liên lạc phía mặt đất để thỉnh cầu chi viện, giọng nói kích động: “Chú ý, quân phản loạn nắm giữ kỹ thuật tàng hình phản trinh sát, được sử dụng trên phi thuyền và cơ giáp!”
“Sao có thể?!” Người ở đầu dây bên kia kinh ngạc: “Đây là nghiên cứu chúng tôi mới vừa phát minh, kỹ thuật này có độ bảo mật cao cấp nhất, còn đang trong giai đoạn thí nghiệm cuối cùng!”
Phó quan bị chấn động đến đập đầu vào tường, thất thanh mắng một câu: “Con mẹ nó nhất định là có nội gián!”
“Thiếu tướng Louis mong ngài cố gắng chống đỡ, chi viện đang ……”
Chợt nghe một tiếng động lớn, tựa như tiếng nổ vang lên bên tai.
“Thiếu tướng? Thiếu tướng?!”
Khi quân đội đến, chỉ nhìn thấy một bộ phận của cơ giáp màu xanh thẳm.
*
Sau cuộc thi đấu cơ giáp, Ô Chiến trở về phi thuyền Chúc Long, vẫn luôn ngồi trong cơ giáp.
Cơ giáp hạng nặng màu đỏ trắng đan xen, là Ô Chiến vì thi đấu lần này mà nhuộm, do gặp phải một trận ác đấu, bề ngoài trở nên có chút chật vật.
Vu Thành có chút lo lắng mà ngẩng đầu nhìn, do dự một lát rồi leo lên: “Lão đại, nên ăn cơm, nếu ngài không muốn đi, tôi cho người đem tới?”
Ô Chiến không trả lời, Vu Thành nhìn y ngồi ở vị trí điều khiển, im lặng nhìn chằm chằm cái túi trước mặt.
Vu Thành cẩn thận hỏi: “Đây là cái gì?”
“Đồ của Nguy Dã.” Ngón tay Ô Chiến đẩy túi, rớt ra vô số bảo bối, trong đó có một viên đá quý vô cùng quý giá.
Vu Thành chần chờ nói: “Ngọc lục bảo? Đồ của cậu sao lại ở đây?”
Ô Chiến mặt không biểu cảm cầm viên ngọc lục bảo kia, màu xanh lục ở dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Y đùa nghịch một lát, bỗng nhiên cười nhạo một tiếng, khóe miệng cong lên tự giễu: “Còn có thể vì cái gì, cậu ấy giấu sẵn ở đây ——”
“Chắc hẳn đã sớm lên kế hoạch chạy trốn.”
Vu Thành há miệng thở dốc, chẳng biết nói gì.
Anh còn chưa từng đánh dấu Omega, nghe nói Omega sau khi bị đánh dấu sẽ cực kỳ quyến luyến bạn đời, thậm chí rời khỏi Alpha thì sẽ hoảng loạn.
Tình huống bây giờ có vẻ ngược lại.
Ô Chiến sắc mặt âm trầm, ngón tay nắm chặt viên ngọc lục bảo, đột nhiên hung hăng ném vào tường.
Ngọc lục bảo giá trị liên thành là khoáng vật rắn chắc nhất tinh tế, vẫn bị y quăng thành hai mảnh, còn làm cơ giáp thủng một lổ.
Vu Thành run rẩy, Ô Chiến đã từng rất yêu quý cơ giáp.
“Điều tra.” Ô Chiến lạnh mặt nói: “Xem chuyện này rốt cuộc là thế nào.”
Tinh tặc cũng có mạng lưới quan hệ riêng, phi thuyền Chúc Long có liên hệ với thế lực hai giới hắc bạch, chẳng bao lâu, quá khứ của Nguy Dã bị phanh phui, tư liệu hoàn chỉnh được trình lên Ô Chiến.
Ô Chiến xem từng trang, sắc mặt càng ngày càng kỳ lạ.
Vu Thành đoán là y thấy được hoạt động kiếm tiền lúc trước của Nguy Dã, phạm tội lừa đảo chẳng là gì, quan trọng —— là Omega này chuyên môn chơi tiên nhân nhảy.
Đặt vào tình cảnh hiện tại liền có chút vi diệu.
Lần gây án cuối cùng, Nguy Dã bị quân bộ bắt giữ, lại không rõ lý do được thả, nguyên nhân gây án là do Omega bị ép buộc.
Lấy sự hiểu biết của họ với Nguy Dã, hắn tuyệt đối sẽ không đến nỗi bị người khác khống chế.
Quan trọng nhất đó là, từng có camera giám sát chụp được, hắn cùng thiếu tướng Louis đồng thời ra vào khách sạn.
Ánh mắt Ô Chiến dừng trên người vị Alpha độc thân chất lượng cao nổi danh Liên Minh kia, tuy ngày đó đối phương có ngụy trang, nhưng trực giác của y vẫn nhận ra người này.
Ô Chiến bỗng nhiên siết chặt trí não trong tay: “Louis.”
Vu Thành khô cằn nói đùa: “Nghĩ theo hướng tích cực, nói không chừng Nguy Dã tiên nhân nhảy vị thiếu tướng lắm tiền này?”
Ô Chiến: “Cậu thấy có khả năng sao?”
Vu Thành ho khan một tiếng: “Nhưng lão đại, ngài cũng bị tiên nhân nhảy.”
Ô Chiến: “……”
…… Không hẳn. Tiên nhân nhảy, muốn làm đến người bị hại mất hết tiền bạc, ít nhất y vẫn được ngon ngọt.
Nghĩ vậy, tâm trạng Ô Chiến khá hơn, lại nghe Vu Thành bỗng nhiên “Ui” một tiếng: “Tôi nhớ ra một chuyện……”
Vu Thành nói Nguy Dã vẫn luôn đeo một cái vòng cổ, lúc trước anh đoán đó là tình nhân đưa, Nguy Dã không có phản bác.